Nhữjpfxng Áwlbpc Linh quảsmmv nhiêrqmhn lùercii ra tạrxblo thàdilenh mộbrrbt lốkifmi đivxti, Hoa Lâumsun quay lạrxbli nózxlni vớhqyoi tửxhxf bàdileo thanh niêrqmhn: “Vẫcmcpn chưqpwla kịzsrbp hỏercii huynh đivxtệivxt têrqmhn gìjpbx?”
Tửxhxf bàdileo thanh niêrqmhn ájpfxnh mắzekwt kỳlsij quájpfxi nhìjpbxn Hoa Lâumsun, đivxtájpfxp nhỏerci: “Ta làdile Cậijipn Vâumsun, ngưqpwlơbfazi làdile Hoa Lâumsun đivxtúzvvgng khôovqbng?”
“Đhmufúzvvgng, gọufsdi ta làdile Hoa Thiếrxblu đivxtưqpwlợijipc rồzcibi!”
Hoa Lâumsun cảsmmvm thấvnlty cájpfxi têrqmhn Cậijipn Vâumsun đivxtãupvq nghe qua ởpdeo đivxtâumsuu đivxtózxln nhưqpwlng nhấvnltt thờobopi khôovqbng nghĩqpwl ra, chỉvhrb đivxtàdilenh cưqpwlờobopi trừetrn. Hắzekwn khôovqbng biếrxblt rằnotlng cájpfxi têrqmhn Cậijipn Vâumsun Ma Thầobopn đivxtãupvq vang danh thiêrqmhn hạrxbl, đivxtãupvq giếrxblt rấvnltt nhiềbrrbu tu luyệivxtn giảsmmv, mỗqpwli lầobopn xuấvnltt hiệivxtn đivxtềbrrbu mang đivxtếrxbln tai ưqpwlơbfazng.
Chỉvhrb thấvnlty Cậijipn Vâumsun gậijipt đivxtầobopu: “Tốkifmt, rấvnltt tốkifmt, ngưqpwlơbfazi thậijipt sựqvqr quyếrxblt đivxtịzsrbnh gia nhậijipp Áwlbpm Ảzekwnh Môovqbn?” Trong mắzekwt lózxlne lêrqmhn tia vui mừetrnng.
Hoa Lâumsun khôovqbng hềbrrb lúzvvgng túzvvgng, chỉvhrb gậijipt đivxtầobopu: “Đhmufưqpwlơbfazng nhiêrqmhn, nhiềbrrbu lợijipi íhortch nhưqpwl vậijipy tộbrrbi gìjpbx ta khôovqbng gia nhậijipp? Cậijipn Vâumsun đivxtạrxbli ca cứbrrb làdilem việivxtc củoenna mìjpbxnh trưqpwlớhqyoc, đivxtểhmuf lâumsuu Thájpfxnh Thanh Việivxtn đivxtếrxbln thìjpbx phiềbrrbn phứbrrbc!”
Trájpfxc Vôovqb Ảzekwnh bêrqmhn cạrxblnh toájpfxt mồzcib hôovqbi, lòupvqng nghĩqpwl hai ngưqpwlờobopi nàdiley đivxtềbrrbu khôovqbng tin tưqpwlởpdeong đivxtưqpwlợijipc, ngưqpwlờobopi nhưqpwl Hoa Lâumsun mìjpbxnh khôovqbng nêrqmhn cózxln hứbrrba hẹltwxn gìjpbx thìjpbx mớhqyoi đivxtúzvvgng!
Áwlbpnh mắzekwt Cậijipn Vâumsun cózxln chúzvvgt khájpfxc thưqpwlờobopng, nhìjpbxn thẳetrnng Hoa Lâumsun nózxlni: “Ngưqpwlơbfazi đivxtãupvq gọufsdi ta làdile huynh đivxtệivxt, chi bằnotlng hãupvqy cùercing vàdileo, thếrxbl nàdileo?”
“Cũetrnng đivxtưqpwlợijipc, Cậijipn đivxtạrxbli ca, mờobopi!” Hoa Lâumsun nhanh nhảsmmvu, đivxtoạrxbln quay đivxtầobopu nózxlni vớhqyoi Trájpfxc Vôovqb Ảzekwnh: “Tiểhmufu Trájpfxc muốkifmn vàdileo xem khôovqbng?”
Trájpfxc Vôovqb Ảzekwnh gưqpwlợijipng cưqpwlờobopi, biếrxblt rõiwfh đivxti tiếrxblp nhấvnltt đivxtịzsrbnh sẽelck phiềbrrbn phứbrrbc, nhưqpwlng chỉvhrb cózxln thểhmuf gậijipt đivxtầobopu: “Cũetrnng đivxtưqpwlợijipc, chúzvvgng ta đivxti!”
Tấvnltt cảsmmv cájpfxc Áwlbpc Linh đivxtềbrrbu nhìjpbxn Trájpfxc Vôovqb Ảzekwnh mộbrrbt cájpfxch kỳlsij quájpfxi, dưqpwlờobopng nhưqpwl đivxtang chờobop hiệivxtu lệivxtnh củoenna y. Nhưqpwlng trong lòupvqng Trájpfxc Vôovqb Ảzekwnh cũetrnng cózxln tíhortnh toájpfxn củoenna riêrqmhng mìjpbxnh, cùercing Hoa Lâumsun, Cậijipn Vâumsun đivxti từetrnng bưqpwlớhqyoc đivxtếrxbln trưqpwlớhqyoc Phong Thầobopn Bảsmmvng...
Mưqpwlờobopi hai hắzekwc y hájpfxn tửxhxf củoenna Áwlbpm Ảzekwnh Môovqbn theo sájpfxt phíhorta sau, tay nắzekwm chặbqoit đivxtao kiếrxblm đivxtềbrrb phòupvqng bấvnltt trắzekwc.
……
Lạrxbli nózxlni đivxtếrxbln phíhorta bêrqmhn kia Phong Thầobopn Bảsmmvng, đivxtệivxt tửxhxf Thájpfxnh Thanh Việivxtn đivxtúzvvgng làdile đivxtang âumsum thầobopm trốkifmn trong cỏerci. Nhưqpwlợijipc Phong khôovqbng đivxtộbrrbng thủoenn, chờobop Hoa Lâumsun vàdile Áwlbpm Ảzekwnh Môovqbn đivxtájpfxnh nhau, khôovqbng ngờobop hàdilenh tung củoenna mìjpbxnh đivxtãupvq sớhqyom bịzsrb Trájpfxc Vôovqb Ảzekwnh nắzekwm rõiwfh, càdileng khôovqbng ngờobop Hoa Lâumsun lạrxbli đivxtồzcibng ýoyyh gia nhậijipp Áwlbpm Ảzekwnh Môovqbn, đivxtiềbrrbu nàdiley khiếrxbln cho tấvnltt cảsmmv cájpfxc đivxtệivxt tửxhxf Thájpfxnh Thanh Việivxtn đivxtềbrrbu kinh ngạrxblc.
Lầobopn nàdiley cájpfxc đivxtệivxt tửxhxf đivxtờobopi thứbrrb hai củoenna Thájpfxnh Thanh Việivxtn vàdileo Phệivxt Hồzcibn Cốkifmc, ngoàdilei Nhưqpwlợijipc Phong vàdile Nhưqpwlợijipc Uyêrqmhn ra còupvqn cózxln hai cao thủoenn hàdileng chữjpfx Nhưqpwlợijipc, mộbrrbt làdile trưqpwlởpdeong lãupvqo Nhưqpwlợijipc Minh củoenna Tru Ma Việivxtn, mộbrrbt ngưqpwlờobopi nữjpfxa làdile hộbrrb phájpfxp Nhưqpwlợijipc Hạrxblo. Tay phảsmmvi Nhưqpwlợijipc Minh đivxtộbrrbt nhiêrqmhn nắzekwm chặbqoit chuôovqbi kiếrxblm chuẩkiagn bịzsrb ra tay, nhưqpwlng Nhưqpwlợijipc Phong kịzsrbp thờobopi cảsmmvn lạrxbli, thấvnltp giọufsdng: “Đhmufừetrnng đivxtộbrrbng thủoenn, ta khôovqbng tin Áwlbpm Ảzekwnh Môovqbn thậijipt sựqvqr liêrqmhn thủoenn vớhqyoi tiểhmufu ma đivxtầobopu!”
Nhưqpwlợijipc Uyêrqmhn cũetrnng cho rằnotlng Hoa Lâumsun khôovqbng thểhmuf nàdileo liêrqmhn thủoenn vớhqyoi Áwlbpm Ảzekwnh Môovqbn nêrqmhn cốkifm nézsrbn sựqvqr kíhortch đivxtộbrrbng trong lòupvqng, chờobop xem diễekkkn biếrxbln tiếrxblp theo.
Mấvnlty ngưqpwlờobopi ngẩkiagng đivxtầobopu nhìjpbxn vềbrrb phíhorta Phong Thầobopn Bảsmmvng, chỉvhrb thấvnlty Hoa Lâumsun đivxtúzvvgng làdile đivxti cùercing Áwlbpm Ảzekwnh Môovqbn. Tớhqyoi trưqpwlớhqyoc bia, hắzekwn đivxtộbrrbt nhiêrqmhn quay ngưqpwlờobopi hàdilenh lễekkk vớhqyoi Cậijipn Vâumsun: “Cậijipn Vâumsun đivxtạrxbli ca, huynh đivxtíhortch thâumsun mởpdeo hay đivxtểhmuf đivxtệivxt làdilem thay?”
Cậijipn Vâumsun khoájpfxt tay vẻlsij thoảsmmvi májpfxi: “Đhmufệivxt mởpdeo ra làdile đivxtưqpwlợijipc rồzcibi!”
Hoa Lâumsun nghe vậijipy liềbrrbn chầobopm chậijipm giơbfaz tay, đivxtang chuẩkiagn bịzsrb vậijipn côovqbng thìjpbx Cậijipn Vâumsun ngăpsakn lạrxbli: “Trưqpwlớhqyoc khi khai bia ta muốkifmn hỏercii mộbrrbt chuyệivxtn, tạrxbli sao đivxtệivxt lạrxbli đivxtếrxbln Phệivxt Hồzcibn Cốkifmc? Cózxln tâumsum nguyệivxtn gìjpbx cầobopn làdilem khôovqbng?”
Hoa Lâumsun sớhqyom đivxtãupvq cózxln đivxtốkifmi sájpfxch, khôovqbng do dựqvqr đivxtájpfxp: “Huynh thấvnlty rồzcibi đivxtózxln, đivxtệivxt mộbrrbt mìjpbxnh lưqpwlu lạrxblc khắzekwp nơbfazi, hiệivxtn đivxtang muốkifmn tìjpbxm mộbrrbt chỗqpwl dựqvqra, lạrxbli thêrqmhm tu luyệivxtn củoenna đivxtệivxt còupvqn kézsrbm, nghe nózxlni Trữjpfx Tiêrqmhm Tuyếrxblt cózxln thểhmuf tăpsakng cao cảsmmvnh giớhqyoi nêrqmhn mớhqyoi liềbrrbu chếrxblt thửxhxf xem. Đhmufưqpwlơbfazng nhiêrqmhn đivxtệivxt còupvqn cózxln hai tâumsum nguyệivxtn khájpfxc muốkifmn nhờobop Trữjpfx tiêrqmhn tửxhxf giúzvvgp, chuyệivxtn nàdiley đivxtệivxt khôovqbng nózxlni ra đivxtưqpwlợijipc, sẽelck khiếrxbln huynh cưqpwlờobopi chêrqmh mấvnltt...”
Cậijipn Vậijipn cưqpwlờobopi vẻlsij mãupvqn nguyệivxtn, lòupvqng thầobopm nghĩqpwl ngưqpwlờobopi ta ai cũetrnng íhortch kỷuycb tựqvqr lợijipi, cảsmmv Hoa Lâumsun nàdiley cũetrnng khôovqbng ngoạrxbli lệivxt, bèekkkn gậijipt đivxtầobopu: “Yêrqmhn tâumsum đivxti, tâumsum nguyệivxtn củoenna đivxtệivxt ta nhấvnltt đivxtịzsrbnh sẽelck giúzvvgp hoàdilen thàdilenh. Chờobop lájpfxt nữjpfxa ta cứbrrbu Trữjpfx Tiêrqmhm Tuyếrxblt ra đivxtệivxt cứbrrb đivxtứbrrbng bêrqmhn quan sájpfxt làdile đivxtưqpwlợijipc.”
Hoa Lâumsun gậijipt gậijipt đivxtầobopu, giơbfaz tay phảsmmvi lêrqmhn, mộbrrbt luồzcibng sájpfxng đivxtỏerci rờobopi tay hắzekwn bắzekwn vàdileo bia Phong thầobopn, miệivxtng hézsrbt lớhqyon: “Kinh thiêrqmhn đivxtộbrrbng đivxtịzsrba giớhqyoi, Phong thầobopn sẽelck xuấvnltt hiệivxtn!’
Thậijipt ra trong lòupvqng Hoa Lâumsun đivxtang nhưqpwl cózxln lửxhxfa đivxtốkifmt, thầobopm nghĩqpwl tạrxbli sao mấvnlty têrqmhn Thájpfxnh Thanh Việivxtn vẫcmcpn chưqpwla ra tay, lẽelck nàdileo Trájpfxc Vôovqb Ảzekwnh đivxtãupvq nhầobopm?
Đhmufưqpwlơbfazng nhiêrqmhn Trájpfxc Vôovqb Ảzekwnh khôovqbng thểhmuf nhầobopm, chỉvhrb làdile Nhưqpwlợijipc Phong vẫcmcpn khôovqbng tin Áwlbpm Ảzekwnh Môovqbn lạrxbli liêrqmhn thủoenn vớhqyoi Hoa Lâumsun nêrqmhn ájpfxn binh bấvnltt đivxtộbrrbng, còupvqn Nhưqpwlợijipc Uyêrqmhn lạrxbli cho rằnotlng Hoa Lâumsun khôovqbng dễekkk dàdileng đivxti vàdileo con đivxtưqpwlờobopng ma đivxtạrxblo nêrqmhn chỉvhrb quan sájpfxt biếrxbln đivxtộbrrbng. Chỉvhrb đivxtếrxbln lúzvvgc thấvnlty Hoa Lâumsun vậijipn côovqbng mởpdeo Phong Thầobopn Bảsmmvng thìjpbx hai lãupvqo phảsmmvi thừetrna nhậijipn làdile mìjpbxnh đivxtãupvq phájpfxn đivxtoájpfxn sai, đivxtồzcibng thanh hézsrbt lớhqyon: “Xôovqbng lêrqmhn!”
“Keng, keng, keng, keng!”
Tấvnltt cảsmmv đivxtao kiếrxblm đivxtềbrrbu ra khỏercii vỏerci, xôovqbng vềbrrb phíhorta Phong Thầobopn Bảsmmvng, đivxtồzcibng thờobopi hai luồzcibng bạrxblch quang sắzekwc nhưqpwl nưqpwlớhqyoc xẹltwxt vàdileo tay Hoa Lâumsun.
Thựqvqrc ra bọufsdn họufsd khôovqbng ngăpsakn Hoa Lâumsun lạrxbli thìjpbx hắzekwn cũetrnng khôovqbng mởpdeo Phong Thầobopn Bảsmmvng vìjpbx hắzekwn thựqvqrc hiệivxtn theo trìjpbxnh tựqvqr đivxtảsmmvo ngưqpwlợijipc, đivxtiềbrrbu nàdiley thìjpbx Trájpfxc Vôovqb Ảzekwnh vàdile Cậijipn Vâumsun ởpdeo đivxtózxln nhìjpbxn rấvnltt rõiwfh.
Đhmufưqpwlơbfazng nhiêrqmhn sau đivxtózxln Hoa Lâumsun cózxln thểhmuf giảsmmvi thíhortch, nózxlni làdile mìjpbxnh quêrqmhn, hoặbqoic khôovqbng cầobopn giảsmmvi thíhortch gìjpbx cảsmmv vìjpbx Thájpfxnh Thanh Việivxtn nhấvnltt đivxtịzsrbnh sẽelck ra tay.
Chớhqyop mắzekwt vốkifm sốkifm đivxtao kiếrxblm đivxtãupvq xôovqbng tớhqyoi, hầobopu nhưqpwl toàdilen bộbrrb đivxtềbrrbu hưqpwlớhqyong vàdileo Hoa Lâumsun, đivxtâumsuy chíhortnh làdile hậijipu quảsmmv củoenna việivxtc to gan dájpfxm mởpdeo Phong Thầobopn Bảsmmvng.
Hoa Lâumsun biếrxblt rõiwfh đivxtiềbrrbu nàdiley, chờobop cho đivxtao kiếrxblm đivxtếrxbln gầobopn thìjpbx lạrxblng ngưqpwlờobopi nézsrb trájpfxnh, phi xuốkifmng dưqpwlớhqyoi bậijipc, la lớhqyon: “Nguy hiểhmufm quájpfx, cájpfxc ngưqpwlơbfazi từetrn từetrn màdile chơbfazi đivxtùercia, ta khôovqbng vàdileo nữjpfxa!’
Đhmufệivxt tửxhxf Thájpfxnh Thanh Việivxtn khôovqbng vìjpbx thếrxbl màdile bỏerci qua, hai luồzcibng kiếrxblm khíhort vẫcmcpn hung hãupvqn lao tớhqyoi, mộbrrbt trong đivxtózxln đivxtưqpwlơbfazng nhiêrqmhn làdile củoenna Nhiệivxtm Vi. Lúzvvgc đivxtózxln Thájpfxnh Thanh Việivxtn, Áwlbpm Ảzekwnh Môovqbn vàdile Áwlbpc Linh Phệivxt Hồzcibn Cốkifmc đivxtãupvq bắzekwt đivxtầobopu giao tranh, ba bêrqmhn sứbrrbc mạrxblnh đivxtềbrrbu khôovqbng tầobopn thưqpwlờobopng, chỉvhrb thấvnlty đivxtao kiếrxblm lózxlne lêrqmhn khôovqbng ngớhqyot, ngưqpwlơbfazi đivxtếrxbln ta đivxtájpfxnh, khôovqbng chịzsrbu nhưqpwlờobopng mộbrrbt ly.
Trong đivxtájpfxm hỗqpwln loạrxbln đivxtózxln, đivxtájpfxng chúzvvg ýoyyh nhấvnltt làdile trậijipn chiếrxbln giữjpfxa Cậijipn Vâumsun vàdile Nhưqpwlợijipc Uyêrqmhn Nhưqpwlợijipc Phong. Trong tay họufsd cózxln lợijipi khíhort, cózxln thểhmuf triểhmufn khai châumsun nguyêrqmhn trong Phệivxt Hồzcibn Cốkifmc.
Phúzvvgt chốkifmc tấvnltt cảsmmv đivxtềbrrbu bịzsrb cuốkifmn vàdileo vòupvqng chiếrxbln, chỉvhrb cózxln Hoa Lâumsun làdile yêrqmhn ổelckn, mộbrrbt mìjpbxnh tájpfxch ra, khôovqbng đivxtểhmuf ýoyyh đivxtếrxbln sốkifmng chếrxblt củoenna kẻlsij khájpfxc, quay ngưqpwlờobopi chạrxbly khỏercii tầobopm đivxtao kiếrxblm.
Nhưqpwlng Nhiệivxtm Vi vẫcmcpn khôovqbng bỏerci qua, “vụyenyt vụyenyt vụyenyt” phózxlnng ra ba đivxtưqpwlờobopng kiếrxblm truy sájpfxt Hoa Lâumsun.
Hoa Lâumsun chạrxbly rấvnltt nhanh, loájpfxng mộbrrbt cájpfxi đivxtãupvq thoájpfxt ra khỏercii phạrxblm vi Phong Thầobopn Bảsmmvng, chớhqyop mắzekwt đivxtứbrrbng giữjpfxa đivxtájpfxm cỏerci hoang.
Nhiệivxtm Vi đivxtưqpwlơbfazng nhiêrqmhn cũetrnng truy theo khôovqbng rờobopi, dưqpwlờobopng nhưqpwl hắzekwn vàdile Hoa Lâumsun cózxln mốkifmi thùerci khôovqbng đivxtộbrrbi trờobopi chung, mộbrrbt khi đivxtãupvq gặbqoip làdile phảsmmvi đivxtájpfxnh đivxtếrxbln phâumsun sốkifmng chếrxblt mớhqyoi xong.
Chạrxblt thêrqmhm mấvnlty chụyenyc trưqpwlợijipng, Hoa Lâumsun chợijipt quay ngưqpwlờobopi, “keng” mộbrrbt tiếrxblng rúzvvgt ra Hàdile Chiếrxblu, hézsrbt to: “Xem kiếrxblm!”
Hai bêrqmhn quầobopn nhau liềbrrbn mộbrrbt lúzvvgc sájpfxu mưqpwlơbfazi tưqpwl chiêrqmhu, Nhiệivxtm Vi đivxtộbrrbt nhiêrqmhn trầobopm giọufsdng: “Đhmufứbrrbt!”
“Tang” mộbrrbt tiếrxblng, hai ngưqpwlơbfazi lùercii lạrxbli ba bưqpwlớhqyoc, Hoa Lâumsun cưqpwlờobopi khẩkiagy: “Tựqvqr nózxlni mìjpbxnh àdile?”
Nhiệivxtm Vi mắzekwt sájpfxng lêrqmhn, ngang nhiêrqmhn: “Vậijipy sao, xem kiếrxblm trong tay ngưqpwlơbfazi đivxti!”
Hoa Lâumsun lặbqoing ngưqpwlờobopi, giơbfaz Hàdile Chiếrxblu trong tay lêrqmhn, chỉvhrb thấvnlty mũetrni kiếrxblm đivxtãupvq cózxln mấvnlty vếrxblt sứbrrbt, trong đivxtózxln mộbrrbt vếrxblt chúzvvgt nữjpfxa đivxtãupvq khiếrxbln kiếrxblm gãupvqy làdilem đivxtôovqbi. Hắzekwn tứbrrbc giậijipn ngẩkiagng đivxtầobopu nhìjpbxn sang, đivxtang thủoenn thếrxbl chờobop đivxtájpfxnh tiếrxblp, bỗqpwlng phájpfx lêrqmhn cưqpwlờobopi: “Cẩkiagu tạrxblp chủoennng, ngưqpwlơbfazi cũetrnng cózxln giỏercii gìjpbx đivxtâumsuu, ha ha ha ha...”
Nhiệivxtm Vi cúzvvgi đivxtầobopu nhìjpbxn trưqpwlờobopng kiếrxblm trong tay, mặbqoit bỗqpwlng biếrxbln sắzekwc: “Kiếrxblm củoenna ngưqpwlơbfazi làdile kiếrxblm gìjpbx?”
“Hàdile… Chiếrxblu...!” Hoa Lâumsun quay mũetrni kiếrxblm xuốkifmng đivxtấvnltt, trưqpwlờobopng kiếrxblm bỗqpwlng lózxlne lêrqmhn mộbrrbt ájpfxnh sájpfxng hồzcibng, dằnotln giọufsdng: “Cẩkiagu tạrxblp chủoennng, dájpfxm đivxtuổelcki theo ta mấvnlty vạrxbln dặbqoim, hôovqbm nay cho ngưqpwlơbfazi chếrxblt ởpdeo Phệivxt Hồzcibn Cốkifmc, xem kiếrxblm đivxtâumsuy!”
“Keng” mộbrrbt tiếrxblng, kiếrxblm củoenna Hoa Lâumsun biếrxbln thàdilenh mộbrrbt luồzcibng hồzcibng quang, bắzekwt đivxtầobopu côovqbng kíhortch Nhiệivxtm Vi. Khíhort thếrxbl củoenna hắzekwn khiếrxbln cho cỏerci hoang xung quanh phúzvvgt chốkifmc bịzsrb phâumsun làdilem hai, tạrxblo thàdilenh mộbrrbt đivxtưqpwlờobopng lao thẳetrnng vềbrrb phíhorta đivxtốkifmi phưqpwlơbfazng.
Nếrxblu làdile ngàdiley thưqpwlờobopng thìjpbx Nhiệivxtm Vi đivxtãupvq dễekkk dàdileng hoájpfx giảsmmvi, khôovqbng chừetrnng còupvqn giếrxblt chếrxblt đivxtưqpwlợijipc Hoa Lâumsun, nhưqpwlng sựqvqr khốkifmng chếrxbl củoenna Phệivxt Hồzcibn Cốkifmc quájpfx lớhqyon, khôovqbng thểhmuf sửxhxf dụyenyng châumsun nguyêrqmhn, chỉvhrb dựqvqra vàdileo bảsmmvo vậijipt trong tay e rằnotlng khózxln cózxln thểhmuf đivxtájpfxnh lạrxbli. Thấvnlty luồzcibng kiếrxblm củoenna Hoa Lâumsun đivxtâumsum tớhqyoi, Nhiệivxtm Vi khôovqbng khỏercii lo lắzekwng, lắzekwc ngưqpwlờobopi trájpfxnh khỏercii rồzcibi lậijipp tứbrrbc quay đivxtầobopu chạrxbly, chớhqyop mắzekwt đivxtãupvq trởpdeo vềbrrb cạrxblnh Phong Thầobopn Bảsmmvng.
Hoa Lâumsun khôovqbng vộbrrbi vàdileng đivxtuổelcki theo, chỉvhrb cao giọufsdng: “Hừetrn, đivxtếrxbln đivxtịzsrba bàdilen củoenna ta thìjpbx chỉvhrb tựqvqr tìjpbxm cájpfxi chếrxblt, cózxln phảsmmvi làdile ngưqpwlơbfazi khôovqbng muốkifmn sốkifmng nữjpfxa khôovqbng?”
Nhiệivxtm Vi đivxtãupvq chạrxbly xa ngoàdilei mưqpwlờobopi trưqpwlợijipng, nghe Hoa Lâumsun mắzekwng chửxhxfi lạrxbli sôovqbi májpfxu lêrqmhn, muốkifmn lậijipp tứbrrbc quay lạrxbli đivxtájpfxnh tiếrxblp. Nhưqpwlng tựqvqr nghĩqpwl mìjpbxnh khôovqbng thểhmuf thắzekwng đivxtưqpwlợijipc bảsmmvo kiếrxblm trong tay đivxtốkifmi phưqpwlơbfazng, hơbfazn nữjpfxa cájpfxc âumsum hồzcibn trong cốkifmc đivxtãupvq tụyeny tậijipp dàdiley đivxtặbqoic, nếrxblu khôovqbng cózxln lýoyyh tríhort thìjpbx e rằnotlng chỉvhrb tựqvqr chuốkifmc lấvnlty tai họufsda.
Tấvnltt cảsmmv nhữjpfxng đivxtiềbrrbu nàdiley đivxtềbrrbu khôovqbng lọufsdt khỏercii mắzekwt Trájpfxc Vôovqb Ảzekwnh. Y vừetrna thoájpfxt khỏercii vòupvqng chiếrxbln chạrxbly đivxtếrxbln, thấvnlty Hoa Lâumsun vàdile Nhiệivxtm Vi đivxtájpfxnh nhau nêrqmhn nấvnltp trong cỏerci quan sájpfxt, hy vọufsdng cózxln thểhmuf dễekkk dàdileng ra tay thu thậijipp cảsmmv hai ngưqpwlờobopi. Sau khi nhìjpbxn thấvnlty kiếrxblm khíhort củoenna Hoa Lâumsun thìjpbx trong lòupvqng y lạrxbli kinh hãupvqi, nghĩqpwl thầobopm may màdile mìjpbxnh khôovqbng hồzcib đivxtồzcib gâumsuy sựqvqr vớhqyoi hắzekwn, khôovqbng thíhort đivxtãupvq chếrxblt chắzekwc rồzcibi!
Thấvnlty Nhiệivxtm Vi đivxtãupvq bỏerci chạrxbly, Trájpfxc Vôovqb Ảzekwnh mớhqyoi bưqpwlớhqyoc lêrqmhn gọufsdi: “Hoa Thiếrxblu, kiếrxblm khíhort lợijipi hạrxbli quájpfx! Cózxln thểhmuf triểhmufn khai côovqbng lựqvqrc nhưqpwl vậijipy trong Phệivxt Hồzcibn Cốkifmc, đivxtúzvvgng làdile khiếrxbln ngưqpwlờobopi ta bájpfxi phụyenyc.”
Hoa Lâumsun lạrxbli khôovqbng hềbrrb cózxln chúzvvgt ýoyyh đivxtắzekwc thắzekwng nàdileo, hiểhmufu rõiwfh hỏercia côovqbng trong cơbfaz thểhmuf đivxtãupvq tiêrqmhu hao rấvnltt nhiềbrrbu, may màdile giao chiếrxbln chỉvhrb đivxtếrxbln đivxtózxln làdile chấvnltm dứbrrbt. Hắzekwn nâumsung Hàdile Chiếrxblu Kiếrxblm lêrqmhn, nhẹltwx xoa vàdileo chỗqpwl sứbrrbt ởpdeo mũetrni kiếrxblm thởpdeo dàdilei: “Chàdile, e phảsmmvi luyệivxtn kiếrxblm lạrxbli từetrn đivxtầobopu rồzcibi. Đhmufúzvvgng rồzcibi, đivxtâumsuy làdile đivxtịzsrba bàdilen củoenna ngưqpwlơbfazi mớhqyoi đivxtúzvvgng, vừetrna rồzcibi ta nózxlni bừetrna, thậijipt ngạrxbli quájpfx!”
Trájpfxc Vôovqb Ảzekwnh thầobopm nghĩqpwl: “Trong lòupvqng ngưqpwlơbfazi màdile nghĩqpwl thếrxbl thìjpbx tốkifmt!” Miệivxtng lạrxbli nózxlni: “Khôovqbng sao, giữjpfxa chúzvvgng ta thìjpbx còupvqn so đivxto ai vớhqyoi ai làdilem gìjpbx, đivxtâumsuy vốkifmn làdile đivxtịzsrba bàdilen củoenna huynh màdile, ha ha ha…”
Hoa Lâumsun ngẩkiagng đivxtầobopu nhìjpbxn vềbrrb phíhorta Phong Thầobopn Bảsmmvng, chỉvhrb nghe xa xa vẫcmcpn vọufsdng lạrxbli tiếrxblng “keng keng” kịzsrbch liệivxtt, bèekkkn cảsmmv cưqpwlờobopi: “Chúzvvgng ta qua đivxtózxln xem, thờobopi cơbfaz cũetrnng sắzekwp đivxtếrxbln rồzcibi!”
Trájpfxc Vôovqb Ảzekwnh gậijipt đivxtầobopu, lậijipp tứbrrbc bưqpwlớhqyoc nhanh theo...  Trưqpwlớhqyoc Sau  
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.