Hoa Lâbuqdn tuyệjdaht nhiêjwkun khôlfdlng hềsiww nổfsbci giậmtdfn, ngưvvoeợvnskc lạlaoti còwrhln tựbuqd giễalhau mìdhyenh: “Àopgii! Bưvvoeng đkbrkĩsfdga thứxxigc ămggan màsfdg cũzojyng khôlfdlng bưvvoeng xong, ta đkbrkúhersng làsfdg vôlfdl dụjdahng màsfdg!...Bấtjdut quáczst vẫangjn còwrhln hơkadnn cógtfx ngưvvoeờozdui đkbrkang đkbrki trêjwkun đkbrkưvvoeờozdung tựbuqd nhiêjwkun lạlaoti bịmqyo ngãclhh gãclhhy châbuqdn. Hy vọlekzng cáczstc vịmqyo sưvvoe huynh đkbrkệjdah khi đkbrki đkbrkưvvoeờozdung nhấtjdut thiếczoqt phảopgii nhớclhh nhìdhyen đkbrkưvvoeờozdung nháczst!” Tuy hắffoan nógtfxi rấtjdut thảopgin nhiêjwkun nhưvvoeng hàsfdgn ýnund trùvvoeng trùvvoeng đkbrkógtfx khiếczoqn chúhersng sưvvoe huynh xung quanh nghĩsfdg lạlaoti màsfdg pháczstt sợvnsk.
Hoa Lâbuqdn đkbrkưvvoea mắffoat nhìdhyen ra xa thìdhye thấtjduy Diệjdahp Thanh, Trưvvoeơkadnng Thiêjwkun Hoa vàsfdg Cốdywx Tạlaoti Quâbuqdn ba ngưvvoeờozdui bạlaotn củmggaa hắffoan đkbrkềsiwwu khôlfdlng cógtfx ởgtfx đkbrkâbuqdy, xem ra bọlekzn họlekz đkbrkềsiwwu đkbrkang khổfsbc luyệjdahn võxnnj côlfdlng rồzheii. Hạlaotng Tiêjwkuu Vâbuqdn thìdhye đkbrkang đkbrkứxxigng ởgtfx mộdpxut gógtfxc cưvvoeờozdui trộdpxum mộdpxut cáczstch đkbrkắffoac ýnund, áczstnh mắffoat lấtjdup lógtfxe hàsfdgn quang khógtfx màsfdg pháczstt giáczstc đkbrkưvvoeợvnskc. Rốdywxt cuộdpxuc Hoa Lâbuqdn đkbrkãclhh biếczoqt đkbrkưvvoeợvnskc cụjdahc diệjdahn nàsfdgy làsfdg do Hạlaotng Tiêjwkuu Vâbuqdn bàsfdgy ra, nếczoqu khôlfdlng thìdhye còwrhln ai cógtfx khảopgi nămggang đkbrkiềsiwwu đkbrkộdpxung bảopgiy cao thủmgga củmggaa Huyềsiwwn Kiếczoqm Đpiwhưvvoeờozdung cùvvoeng lúhersc đkbrkộdpxung thủmgga cơkadn chứxxig?
Hắffoan bịmqyo hơkadnn trămggam ngưvvoeờozdui trong đkbrkạlaoti đkbrkiệjdahn cưvvoeờozdui ha ha chếczoq nhạlaoto màsfdg khôlfdlng cógtfx lấtjduy mộdpxut ngưvvoeờozdui đkbrkếczoqn hỏinqyi han an ủmggai. Hoa Lâbuqdn cảopgim thấtjduy thậmtdft đkbrkau xógtfxt, chỉmokm biếczoqt cưvvoeờozdui khổfsbc rồzheii đkbrki ra ngoàsfdgi…
Dưvvoeơkadnng Phong Linh do dựbuqd mộdpxut lúhersc lâbuqdu rồzheii mớclhhi đkbrkuổfsbci theo nógtfxi: “Hoa sưvvoe đkbrkệjdah! Đpiwhệjdah khôlfdlng sao chứxxig?...Trêjwkun đkbrkầzhcwu đkbrkệjdah còwrhln cógtfx mộdpxut…”
Hoa Lâbuqdn cămggan bảopgin khôlfdlng nghe rõxnnj Dưvvoeơkadnng Phong Linh đkbrkang nógtfxi gìdhye vìdhye hắffoan đkbrkộdpxut nhiêjwkun trôlfdlng thấtjduy thâbuqdn ảopginh tuyệjdaht trầzhcwn củmggaa Thưvvoeợvnskng Quan Linh đkbrkang nhẹpaqi nhàsfdgng tiếczoqn vàsfdgo thiệjdahn phòwrhlng. Toàsfdgn thâbuqdn hắffoan bấtjdut giáczstc chấtjdun đkbrkộdpxung! Nhớclhh đkbrkếczoqn chuyệjdahn tốdywxi qua, sắffoac mặlfdlt hắffoan lộdpxu ra vẻjwku rấtjdut mấtjdut tựbuqd nhiêjwkun.
Dưvvoeơkadnng Phong Linh đkbrkứxxigng bêjwkun vộdpxui thấtjdup giọlekzng gọlekzi: “Sưvvoe tôlfdln!”
Thưvvoeợvnskng Quan Linh dừjttbng bưvvoeớclhhc cạlaotnh Hoa Lâbuqdn, nhìdhyen chằmokmm chằmokmm vàsfdgo hắffoan, đkbrkộdpxut nhiêjwkun kêjwkuu “ôlfdli chàsfdg” mộdpxut tiếczoqng rồzheii cưvvoeờozdui khẽnund, ôlfdln nhu nógtfxi: “Cậmtdfu đkbrkang làsfdgm gìdhye vậmtdfy?”
Lúhersc nàsfdgy vẻjwku ngoàsfdgi củmggaa Hoa Lâbuqdn quáczsti dịmqyo phi thưvvoeờozdung, mộdpxut cọlekzng rau xanh lủmggang lẳsxvcng trêjwkun đkbrkỉmokmnh đkbrkầzhcwu vẫangjn chưvvoea rơkadni xuốdywxng, vàsfdgi láczstt hàsfdgnh tỏinqyi nhưvvoe đkbrkiểmokmm xuyếczoqt thêjwkum cho cáczsti đkbrkầzhcwu hắffoan. Thưvvoeợvnskng Quan Linh vưvvoeơkadnn ngọlekzc thủmgga lấtjduy xuốdywxng giúhersp hắffoan, cưvvoeờozdui khúhersc khídywxch nógtfxi: “Cógtfx phảopgii cậmtdfu muốdywxn đkbrkem nhữfffgng thứxxig nàsfdgy vềsiww trồzheing khôlfdlng?”
Hoa Lâbuqdn cảopgim thấtjduy vui sưvvoeớclhhng cựbuqdc đkbrkộdpxu, xem ra Thưvvoeợvnskng Quan Linh khôlfdlng hềsiww cógtfx ýnund tráczstch cứxxig, hắffoan cũzojyng cưvvoeờozdui nógtfxi: “Đpiwhàsfdgnh chịmqyou thôlfdli! Trôlfdlng cũzojyng đkbrkẹpaqip đkbrkấtjduy chứxxig!”
“Ha ha ha…”
“Hi hi hi…”
Dưvvoeơkadnng Phong Linh cũzojyng cưvvoeờozdui theo, nàsfdgng khôlfdlng ngờozdu sưvvoe phụjdah mìdhyenh cũzojyng cógtfx lúhersc ôlfdln nhu nhưvvoe vậmtdfy, lạlaoti còwrhln biếczoqt đkbrkùvvoea nữfffga.
Đpiwhộdpxut nhiêjwkun Thưvvoeợvnskng Quan Linh nghiêjwkum mặlfdlt, hừjttb lạlaotnh nógtfxi: “Chẳsxvcng lẽnund cậmtdfu chưvvoea từjttbng họlekzc võxnnj côlfdlng hay sao? Thậmtdft vôlfdl dụjdahng…”
Hoa Lâbuqdn bốdywxi rốdywxi gãclhhi đkbrkầzhcwu, nhớclhh đkbrkếczoqn mộdpxut câbuqdu nógtfxi củmggaa ngưvvoeờozdui xưvvoea: tâbuqdm tìdhyenh phụjdah nữfffg nhưvvoe đkbrkáczstm mâbuqdy trêjwkun trờozdui. Còwrhln khôlfdlng phảopgii vậmtdfy sao? Đpiwhổfsbci mặlfdlt còwrhln nhanh hơkadnn lậmtdft sáczstch.
Dưvvoeơkadnng Phong Linh vộdpxui giảopgii thídywxch giúhersp hắffoan: “Võxnnj côlfdlng củmggaa Hoa Lâbuqdn vốdywxn đkbrkãclhh kéwohhm, bọlekzn họlekz lạlaoti còwrhln dùvvoeng Thấtjdut Tuyệjdaht trậmtdfn đkbrkểmokm đkbrkốdywxi phógtfx vớclhhi đkbrkệjdah ấtjduy, đkbrkúhersng làsfdg quáczst dưvvoe thừjttba!”
Thưvvoeợvnskng Quan Linh lạlaotnh giọlekzng nógtfxi: “Hừjttbm! Vậmtdfy sao?...Nếczoqu con cógtfx đkbrkưvvoeợvnskc mộdpxut nửgtama bảopgin lĩsfdgnh củmggaa hắffoan thìdhye ta cũzojyng khôlfdlng cầzhcwn bắffoat con luyệjdahn võxnnj côlfdlng gìdhye nữfffga.”
Dưvvoeơkadnng Phong Linh nghe thấtjduy mơkadn hồzhei nhưvvoe lạlaotc trong sưvvoeơkadnng mùvvoe, thầzhcwm nghĩsfdg: “Hắffoan làsfdg ai nhỉmokm?”
Thưvvoeợvnskng Quan Linh quay ngưvvoeờozdui bỏinqy đkbrki, bay xa dầzhcwn vềsiww phídywxa Thiêjwkun Kiếczoqm cáczstc…
“Thiêjwkun Kiếczoqm cáczstc”, kiếczoqn trúhersc chídywxnh yếczoqu nhấtjdut củmggaa Thiêjwkun Sơkadnn pháczsti, mọlekzi việjdahc quan trọlekzng cầzhcwn thựbuqdc hiệjdahn đkbrkềsiwwu đkbrkưvvoeợvnskc thưvvoeơkadnng nghịmqyo vàsfdg quyếczoqt đkbrkịmqyonh tạlaoti đkbrkâbuqdy.
Thưvvoeợvnskng Quan Linh khẽnund nâbuqdng quầzhcwn sa bưvvoeớclhhc lêjwkun nhữfffgng bậmtdfc thang đkbrkáczst mộdpxut cáczstch ung dung. Cảopgi Thiêjwkun Kiếczoqm cáczstc đkbrkưvvoeợvnskc chia thàsfdgnh thưvvoeợvnskng hạlaot chídywxn tầzhcwng, hạlaot tầzhcwng đkbrkưvvoeợvnskc chốdywxng đkbrkỡffoa bởgtfxi mưvvoeờozdui hai câbuqdy thạlaotch trụjdah báczstt giáczstc cao vúherst, thưvvoeợvnskng tầzhcwng cógtfx kếczoqt cấtjduu máczsti vòwrhlm, tạlaoto hìdhyenh cựbuqdc kìdhye hùvvoeng vĩsfdg. Đpiwhứxxigng trêjwkun Thiêjwkun Kiếczoqm cáczstc cógtfx thểmokm nhìdhyen bao quáczstt toàsfdgn cảopginh sơkadnn cốdywxc.
Khi Thưvvoeợvnskng Quan Linh lêjwkun đkbrkếczoqn tầzhcwng cao nhấtjdut, Thiêjwkun Sơkadnn Cửgtamu Kiếczoqm đkbrkãclhh tụjdah tậmtdfp đkbrkôlfdlng đkbrkủmgga. Mọlekzi ngưvvoeờozdui thấtjduy nàsfdgng đkbrkếczoqn đkbrkềsiwwu gậmtdft đkbrkầzhcwu tỏinqy ýnund chàsfdgo, báczstt sưvvoe huynh Lýnund Lôlfdli Vâbuqdn vộdpxui vàsfdgng kéwohho chiếczoqc ghếczoq gỗxtnl đkbrkỏinqy cạlaotnh đkbrkógtfx ra, dịmqyou giọlekzng nógtfxi: “Tớclhhi đkbrkâbuqdy…Tiểmokmu sưvvoe muộdpxui ngồzheii đkbrkâbuqdy đkbrki!”
Thưvvoeợvnskng Quan Linh nởgtfx nụjdah cưvvoeờozdui mêjwku hồzhein nógtfxi: “Cảopgim ơkadnn sưvvoe huynh, muộdpxui ngồzheii đkbrkâbuqdy đkbrkưvvoeợvnskc rồzheii!” Nàsfdgng kéwohho mộdpxut chiếczoqc ghếczoq ra rồzheii ngồzheii xuốdywxng cạlaotnh tam sưvvoe tỷxkmf Hàsfdg Útjufc Hưvvoeơkadnng. Cáczstc sưvvoe huynh thấtjduy thếczoq đkbrkềsiwwu cưvvoeờozdui thầzhcwm…
Hạlaotng chưvvoeởgtfxng môlfdln thấtjduy Lýnund sưvvoe đkbrkệjdah cógtfx vẻjwku xấtjduu hổfsbc liềsiwwn lậmtdfp tứxxigc nógtfxi vàsfdgo vấtjdun đkbrkềsiww chídywxnh: “Lầzhcwn nàsfdgy ta triệjdahu tậmtdfp mọlekzi ngưvvoeờozdui tớclhhi làsfdg vìdhye trong giang hồzhei đkbrkãclhh pháczstt sinh mộdpxut loạlaott cáczstc sựbuqd kiệjdahn lớclhhn, do đkbrkógtfx ta cầzhcwn phảopgii thưvvoeơkadnng thảopgio cùvvoeng mọlekzi ngưvvoeờozdui đkbrkểmokm bảopgio vệjdah sựbuqd bìdhyenh an củmggaa thiêjwkun hạlaot.”
Mọlekzi ngưvvoeờozdui nghe vậmtdfy đkbrkềsiwwu nghiêjwkum túhersc cung kídywxnh đkbrkợvnski Hạlaotng chưvvoeởgtfxng môlfdln tiếczoqp lờozdui: “Mọlekzi ngưvvoeờozdui đkbrkềsiwwu đkbrkãclhh nghe qua lờozdui dựbuqd ngôlfdln vềsiww chuyệjdahn Huyếczoqt Ma táczsti xuấtjdut rồzheii phảopgii khôlfdlng?”
Kiềsiwwu Truy Phong kinh ngạlaotc nógtfxi: “Chẳsxvcng lẽnund Huyếczoqt Ma đkbrkãclhh xuấtjdut hiệjdahn?”  Hạlaotng Tiêjwkuu Vâbuqdn thởgtfx dàsfdgi nógtfxi: “Hiệjdahn tạlaoti vẫangjn chưvvoea dáczstm xáczstc đkbrkịmqyonh, nhưvvoeng trêjwkun giang hồzhei đkbrkãclhh lưvvoeu truyềsiwwn mộdpxut vàsfdgi đkbrkạlaoti sựbuqd làsfdgm chấtjdun kinh thiêjwkun hạlaot. Thứxxig nhấtjdut, ngàsfdgy hai mưvvoeơkadni ba tháczstng tưvvoe nămggam nay, Thanh Phong cáczstc chủmgga Đpiwhôlfdlng Phưvvoeơkadnng Linh Yêjwkun suấtjdut lĩsfdgnh ba trămggam thiếczoqt kịmqyo từjttb Thanh Châbuqdu tớclhhi Giang Ninh, khi đkbrki qua nam An Huy cảopgi đkbrkộdpxui nhâbuqdn mãclhh đkbrkộdpxut nhiêjwkun biếczoqn mấtjdut khôlfdlng tămggam tídywxch. Cógtfx ngưvvoeờozdui nógtfxi đkbrkãclhh tìdhyem thấtjduy vàsfdgi thi thểmokm khôlfdl héwohho tạlaoti Ngụjdahy Hàsfdg, hìdhyenh nhưvvoe đkbrkềsiwwu mặlfdlc trang phụjdahc củmggaa Thiêjwkun Phong cáczstc, nhưvvoeng cáczstc chủmgga Đpiwhôlfdlng Phưvvoeơkadnng Linh Yêjwkun trưvvoeớclhhc mắffoat vẫangjn bặlfdlt vôlfdl âbuqdm tídywxn.”
Trịmqyonh Thanh Phong hoảopging sợvnsk nógtfxi: “Khôlfdlng sai…việjdahc nàsfdgy đkbrkídywxch xáczstc khiếczoqn ngưvvoeờozdui ta phảopgii chấtjdun kinh! Vớclhhi thựbuqdc lựbuqdc củmggaa Thanh Phong cáczstc màsfdg cũzojyng khôlfdlng còwrhln mộdpxut ngưvvoeờozdui sốdywxng sógtfxt, còwrhln nhữfffgng thi thểmokm khôlfdl héwohho kia rấtjdut cógtfx thểmokm làsfdg do Huyếczoqt Ma gâbuqdy nêjwkun.”
Mọlekzi ngưvvoeờozdui đkbrkềsiwwu rúhersng đkbrkộdpxung trong lòwrhlng…
Hạlaotng Mạlaotc Thiêjwkun gậmtdft đkbrkầzhcwu nógtfxi tiếczoqp: “Ngàsfdgy hai mưvvoeơkadni sáczstu tháczstng nămggam, lôlfdli đkbrkiệjdahn bỗxtnlng cùvvoeng lúhersc nổfsbc ra trêjwkun Mạlaotch Tídywxch Sơkadnn, mấtjduy chụjdahc đkbrkạlaoto thiểmokmm đkbrkiệjdahn cùvvoeng bổfsbc vàsfdgo mộdpxut đkbrkịmqyoa đkbrkiểmokmm. Mặlfdlt đkbrkấtjdut bịmqyo séwohht đkbrkáczstnh làsfdgm lộdpxu ra mộdpxut hang đkbrkộdpxung đkbrkáczst vôlfdli cựbuqdc lớclhhn, phídywxa dưvvoeớclhhi làsfdg vôlfdl sốdywx thôlfdlng đkbrkạlaoto, ẩbuqdn ưvvoeớclhhc cógtfx thểmokm nhậmtdfn ra làsfdg do nhâbuqdn côlfdlng tạlaotc thàsfdgnh. Bêjwkun trong vôlfdl cùvvoeng rộdpxung lớclhhn, mộdpxut sốdywx ngưvvoeờozdui đkbrkưvvoeợvnskc chọlekzn đkbrkểmokm tiếczoqn vàsfdgo đkbrkógtfx đkbrkềsiwwu khôlfdlng cógtfx ai sốdywxng sógtfxt trởgtfx vềsiww. Cógtfx ngưvvoeờozdui truyềsiwwn ngôlfdln rằmokmng dưvvoeớclhhi đkbrkógtfx cógtfx ẩbuqdn tàsfdgng mộdpxut loạlaoti tiêjwkun khídywx nêjwkun đkbrkãclhh dẫangjn đkbrkếczoqn việjdahc séwohht đkbrkáczstnh rầzhcwm rĩsfdg. Lạlaoti cógtfx ngưvvoeờozdui loan truyềsiwwn rằmokmng đkbrkang cógtfx mộdpxut ma đkbrkầzhcwu ẩbuqdn nấtjdup dưvvoeớclhhi đkbrkógtfx, kẻjwku nàsfdgy sẽnund gâbuqdy họlekza cho nhâbuqdn gian. Hiệjdahn tạlaoti rấtjdut nhiềsiwwu ngưvvoeờozdui đkbrkãclhh bấtjdut kểmokm sốdywxng chếczoqt màsfdg tụjdah tậmtdfp vềsiww đkbrkógtfx, trưvvoeớclhhc mắffoat khôlfdlng rõxnnj tìdhyenh hìdhyenh ra sao rồzheii.”
Hứxxiga Vămggan Hàsfdg nógtfxi: “Cógtfx nhầzhcwm khôlfdlng đkbrkấtjduy? Chẳsxvcng lẽnund thiêjwkun hạlaot thựbuqdc sựbuqd sắffoap đkbrkạlaoti loạlaotn?”
Hạlaotng Mạlaotc Thiêjwkun ho vàsfdgi tiếczoqng rồzheii nógtfxi: “Chuyệjdahn thứxxig ba, Thiêjwkun Sơkadnn kiếczoqm pháczsti chúhersng ta cógtfx lẽnund phảopgii cảopgim thấtjduy rấtjdut xấtjduu hổfsbc!...Đpiwhểmokm ứxxigng phógtfx vớclhhi kiếczoqp nạlaotn sắffoap tớclhhi, Trung Nguyêjwkun đkbrkãclhh kếczoqt thàsfdgnh mộdpxut Thấtjdut Kiếczoqm Minh, trong đkbrkógtfx chỉmokm thiếczoqu duy nhấtjdut cógtfx Thiêjwkun Sơkadnn kiếczoqm pháczsti chúhersng ta. Vìdhye trưvvoeớclhhc sau đkbrkãclhh cógtfx hai cao thủmgga tớclhhi xin kếczoqt minh bịmqyo mấtjdut mạlaotng tạlaoti Ngọlekzc Môlfdln Quan, Trung Nguyêjwkun cho rằmokmng Thiêjwkun Sơkadnn chúhersng ta đkbrkộdpxuc đkbrkoáczstn nêjwkun đkbrkãclhh gạlaott bỏinqy chúhersng ta ra ngoàsfdgi.”
Tấtjdut cảopgi cáczstc sưvvoe đkbrkệjdah đkbrkềsiwwu thấtjdut kinh, việjdahc nàsfdgy thựbuqdc làsfdgm Thiêjwkun Sơkadnn quáczst mấtjdut mặlfdlt. Mọlekzi ngưvvoeờozdui xôlfdln xao tứxxigc giậmtdfn nógtfxi: “Chuyệjdahn nàsfdgy làsfdg do ai làsfdgm? Đpiwhâbuqdy rõxnnj ràsfdgng làsfdg nhằmokmm hạlaot đkbrkộdpxuc thủmgga vớclhhi Thiêjwkun Sơkadnn kiếczoqm pháczsti chúhersng ta màsfdg.”
Hạlaotng Mạlaotc Thiêjwkun lạlaoti nógtfxi: “Tuy Thấtjdut Kiếczoqm Minh trêjwkun danh nghĩsfdga chỉmokm pháczsti bảopgiy đkbrkệjdah tửgtam trẻjwku tuổfsbci hàsfdgnh hiệjdahp trêjwkun giang hồzhei nhưvvoeng cógtfx vẻjwku nhưvvoe tấtjdut cảopgi bọlekzn họlekz đkbrkềsiwwu đkbrkang ngầzhcwm chúhers ýnund đkbrkếczoqn từjttbng đkbrkộdpxung tháczsti củmggaa giang hồzhei, do đkbrkógtfx ta cũzojyng chuẩbuqdn bịmqyo pháczsti vàsfdgi đkbrkệjdah tửgtam ưvvoeu túhers hạlaot sơkadnn đkbrkểmokm trùvvoeng chấtjdun thanh uy củmggaa Thiêjwkun Sơkadnn…Mọlekzi ngưvvoeờozdui cho rằmokmng ai làsfdg ngưvvoeờozdui thídywxch hợvnskp?”
Trịmqyonh Thanh Phong nógtfxi: “Đpiwhệjdah cảopgim thấtjduy Tiêjwkuu Vâbuqdn, Diệjdahp Thanh, Trịmqyonh Phi Vũzojy, Nghiêjwkum Liệjdaht Phong, Liễalhau Tùvvoeng Minh, Hàsfdg Kiếczoqm Minh, Lệjdah Hàsfdgnh Khôlfdlng đkbrkềsiwwu tưvvoeơkadnng đkbrkốdywxi thídywxch hợvnskp. Mọlekzi ngưvvoeờozdui thấtjduy sao?”
Kiềsiwwu Truy Phong, Hàsfdg Útjufc Hưvvoeơkadnng, La Tửgtam Linh, Hứxxiga Vămggan Hàsfdg, Lýnund Lôlfdli Vâbuqdn, Thưvvoeợvnskng Quan Linh đkbrkềsiwwu tỏinqy vẻjwku đkbrkồzheing ýnund. Mấtjduy nămggam nay Thiêjwkun Sơkadnn chỉmokm lo luyệjdahn kiếczoqm, đkbrkãclhh gầzhcwn mưvvoeờozdui nămggam chưvvoea pháczsti ngưvvoeờozdui nàsfdgo đkbrki hàsfdgnh tẩbuqdu giang hồzhei, lầzhcwn nàsfdgy nhấtjdut đkbrkịmqyonh phảopgii pháczsti nhữfffgng đkbrkệjdah tửgtam kiệjdaht xuấtjdut nhấtjdut nhậmtdfp bưvvoeớclhhc giang hồzhei.
Hạlaotng Mạlaotc Thiêjwkun gậmtdft đkbrkầzhcwu nógtfxi: “Ta còwrhln mộdpxut việjdahc nữfffga muốdywxn thỉmokmnh tiểmokmu sưvvoe muộdpxui tựbuqd thâbuqdn xuấtjdut mãclhh!”
Thưvvoeợvnskng Quan Linh nghi hoặlfdlc nógtfxi: “Sao sưvvoe huynh lạlaoti kháczstch khídywx nhưvvoe vậmtdfy? Cógtfx việjdahc gìdhye xin huynh cứxxig phâbuqdn phógtfx!”  Trưvvoeớclhhc Sau    
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.