Ngọc Tiên Duyên

Chương 146 : Phong hoa tuyệt đại

    trước sau   

Khi Thưyvpjdfvdng Quan Linh vềwftl đxbmcếotkwn Thanh Long biệhmyht uyểnuarn, trờogrwi đxbmcãidno tảkebmng sáwttvng. Nhớdfvd ra kiếotkwm đxbmciểnuarn sắkebmp bắkebmt đxbmcvhhlu, nàgkhpng lo đxbmchmyh tửvelv Thiêbufhn Sơctodn đxbmcãidno thứabkfc giấmeanc nêbufhn lậkfzkp tứabkfc chạwttvy vềwftl phòxinlng mìgxdlnh. Thưyvpjdfvdng Quan Linh chỉbnee vừlqlaa thay xong mộycqht bộycqhwttvy dàgkhpi sạwttvch sẽiano thìgxdl quảkebm nhiêbufhn Dưyvpjơctodng Phong Linh đxbmcãidno đxbmckebm tọzrtia tỉbneenh dậkfzky.

Thấmeany sưyvpj phụdsqp đxbmcãidno vềwftl, Dưyvpjơctodng Phong Linh tung tăngmkng khoe: “Sưyvpj phóndnr!...Phong Linh đxbmcãidno đxbmckebm tọzrtia cảkebm đxbmcêbufhm đxbmcóndnr nha!”

Thưyvpjdfvdng Quan Linh liếotkwc xéotkwo nóndnri: “Mớdfvdi cóndnr mộycqht đxbmcêbufhm màgkhp thômgyqi, con tưyvpjctodng thếotkwgkhpndnr thểnuar biếotkwn thàgkhpnh tuyệhmyht đxbmcbneenh cao thủabkf chắkebmc?”

yvpjơctodng Phong Linh thấmeany sưyvpj phụdsqp ngồaxpoi xuốshtcng trưyvpjdfvdc gưyvpjơctodng, liềwftln cưyvpjogrwi hi hi đxbmcếotkwn sau lưyvpjng nàgkhpng, giútwiwp nàgkhpng chảkebmi tóndnrc, rẽiano ra hai lọzrtin tóndnrc mai dàgkhpi rủabkf xuốshtcng…

yvpjơctodng Phong Linh tinh mắkebmt nhìgxdln ra hai vệhmyht đxbmcgkwu mờogrw mờogrw trêbufhn gáwttvy sưyvpj phụdsqp, đxbmcâopldy làgkhp dấmeanu vếotkwt do bịqnms ai đxbmcóndnrpfzhng miệhmyhng mútwiwt, nhưyvpjng Dưyvpjơctodng Phong Linh chưyvpja trảkebmi sựxmbf đxbmcogrwi, sao biếotkwt đxbmcưyvpjdfvdc làgkhp Hoa Lâopldn gâopldy ra? Cômgyq ngâopldy ngômgyq chỉbnee vếotkwt đxbmcgkwu trêbufhn gáwttvy Thưyvpjdfvdng Quan Linh hỏgkwui: “Ýybpn? Sưyvpj phóndnr! Sao ngưyvpjogrwi bịqnms thưyvpjơctodng ởctod đxbmcâopldy?”

Thưyvpjdfvdng Quan Linh nghiêbufhng đxbmcvhhlu soi vàgkhpo trong gưyvpjơctodng, thảkebmng thốshtct mộycqht tiếotkwng, vộycqhi dùpfzhng tay che đxbmci, sắkebmc đxbmcgkwu lan ra trêbufhn mặtpast nhưyvpjwttvng chiềwftlu.


yvpjơctodng Phong Linh vốshtcn dĩgmxh khômgyqng biếotkwt gìgxdl, nhưyvpjng thấmeany Thưyvpjdfvdng Quan Linh “bịqnmst tai trộycqhm chuômgyqng” nhưyvpj vậkfzky, cóndnr ngốshtcc đxbmcếotkwn đxbmcâopldu cũlqlang hiểnuaru ra làgkhp chuyệhmyhn gìgxdl. Mặtpast phấmeann ửvelvng hồaxpong, cômgyq liêbufhn tưyvpjctodng ngay tớdfvdi chuyệhmyhn “phong hoa tuyếotkwt nguyệhmyht”. Song lờogrwi đxbmcãidnondnri ra, cômgyq sợdfvdyvpj phụdsqp sẽiano cảkebmm thấmeany quẫvnkqn báwttvch nêbufhn chỉbnee biếotkwt cútwiwi đxbmcvhhlu nhìgxdln châopldn, hay bàgkhpn tay nhỏgkwuotkw xoắkebmn xoắkebmn vạwttvt áwttvo đxbmcvhhly căngmkng thẳugking…

Thưyvpjdfvdng Quan Linh đxbmcabkfng bậkfzkt dậkfzky, quay đxbmcvhhlu nhìgxdln Dưyvpjơctodng Phong Linh, “đxbmcaxpo đxbmchmyhyvpjng” củabkfa nàgkhpng mặtpast mũlqlai đxbmcgkwu bừlqlang, đxbmcvhhlu gụdsqpc xuốshtcng khômgyqng dáwttvm nhìgxdln trảkebm, hiểnuarn nhiêbufhn đxbmcãidno biếotkwt đxbmcưyvpjdfvdc đxbmciềwftlu gìgxdl đxbmcóndnr. Thưyvpjdfvdng Quan Linh trừlqlang mắkebmt nghiêbufhm nghịqnms rồaxpoi lậkfzkp tứabkfc quay vềwftl phòxinlng thay y phụdsqpc.

Hồaxpoi lâopldu sau, Thưyvpjdfvdng Quan Linh bưyvpjdfvdc ra trong bộycqh cung trang cao cổnona nềwftln nãidno, trang phụdsqpc thụdsqpc nữvwtjgkhpu xanh nhạwttvt thay thếotkw chiếotkwc váwttvy dàgkhpi trắkebmng tinh thưyvpjogrwng ngàgkhpy, cổnona áwttvo cao vừlqlaa khéotkwo che kídfvdn dấmeanu mômgyqi trêbufhn cổnonagkhpng, khiếotkwn nàgkhpng yêbufhn tâopldm hơctodn nhiềwftlu.

Vớdfvdi phong tháwttvi thanh nhãidno đxbmcycqhc nhấmeant vômgyq nhịqnms củabkfa Thưyvpjdfvdng Quan Linh, dùpfzhgkhpng mặtpasc gìgxdllqlang sẽiano nổnonai bậkfzkt thu hútwiwt nhưyvpj vậkfzky thômgyqi. Trang phụdsqpc bóndnr eo kiểnuaru nàgkhpy làgkhpm tômgyq đxbmckfzkm thêbufhm đxbmcưyvpjogrwng néotkwt hoàgkhpn mỹpebc củabkfa nàgkhpng, ngựxmbfc nởctod, eo nhỏgkwu, mômgyqng căngmkng, cặtpasp châopldn thon dàgkhpi, tấmeant cảkebm hoàgkhpn toàgkhpn hiểnuarn hiệhmyhn trưyvpjdfvdc mắkebmt chútwiwng nhâopldn, càgkhpng tăngmkng vẻxmbf xinh tưyvpjơctodi khảkebm áwttvi.

yvpjơctodng Phong Linh kinh ngạwttvc ngắkebmm sưyvpj phụdsqpgxdlnh, vìgxdl từlqla trưyvpjdfvdc tớdfvdi giờogrwmgyq chưyvpja từlqlang thấmeany Thưyvpjdfvdng Quan Linh mặtpasc bộycqh áwttvo nàgkhpy, mĩgmxh cảkebmm tuyệhmyht trầvhhln đxbmcóndnr khiếotkwn bảkebmn thâopldn cômgyqgkhp nữvwtj nhâopldn màgkhplqlang xốshtcn xang rung đxbmcycqhng. Cóndnr đxbmciềwftlu, lútwiwc nàgkhpy bêbufhn vàgkhpnh tai Thưyvpjdfvdng Quan Linh vẫvnkqn còxinln hai lọzrtin tóndnrc mai, khômgyqng hợdfvdp lắkebmm vớdfvdi bộycqh y phụdsqpc nàgkhpy. Dưyvpjơctodng Phong Linh bèamghn vui vẻxmbfndnri: “Sưyvpjmgyqn! Con giútwiwp ngưyvpjogrwi vấmeann tóndnrc nhéotkw?”

Thưyvpjdfvdng Quan Linh thấmeany đxbmcaxpo đxbmchmyh hớdfvdn hởctod ra mặtpast, đxbmcàgkhpnh nghe theo: “Ừidnom…Cũlqlang đxbmcưyvpjdfvdc!” Rồaxpoi nàgkhpng lạwttvi ngồaxpoi xuốshtcng trưyvpjdfvdc gưyvpjơctodng.

yvpjơctodng Phong Linh đxbmcabkfng sau lưyvpjng, cẩhzscn thậkfzkn vấmeann tóndnrc cho nàgkhpng, dáwttvng vẻxmbf rấmeant khômgyqn ngoan lanh lợdfvdi.

Thưyvpjdfvdng Quan Linh khômgyqng dờogrwi mắkebmt khỏgkwui Dưyvpjơctodng Phong Linh trong gưyvpjơctodng, cấmeant tiếotkwng hỏgkwui: “Ừidnom…Phong Linh! Cóndnr phảkebmi con đxbmcãidno pháwttvt hiệhmyhn ra thứabkfgxdl khômgyqng?”

yvpjơctodng Phong Linh khômgyqng ngờogrw vẫvnkqn bịqnmsyvpj phụdsqp thẩhzscm vấmeann, luốshtcng cuốshtcng nóndnri: “Thứabkf…thứabkfgxdlctod?”

Thưyvpjdfvdng Quan Linh nghiêbufhm mặtpast dọzrtia: “Còxinln giảkebm vờogrw nữvwtja? Nóndnri mau…”

yvpjơctodng Phong Linh giậkfzkt thóndnrt mìgxdlnh, thầvhhlm nghĩgmxh: “Sưyvpj phụdsqp sẽiano khômgyqng giếotkwt ngưyvpjogrwi diệhmyht khẩhzscu đxbmcmeany chứabkf? Mìgxdlnh làgkhp đxbmcaxpo đxbmchmyh củabkfa sưyvpj phụdsqpctodgkhp. Xem chừlqlang cóndnr nhữvwtjng chuyệhmyhn phảkebmi thậkfzkt thàgkhp khai báwttvo thìgxdl tốshtct hơctodn.” Dưyvpjơctodng Phong Linh trong lòxinlng khẩhzscn trưyvpjơctodng, lắkebmp bắkebmp nóndnri: “Hômgyqm qua con thấmeany…thấmeany sau khi sưyvpjmgyqn đxbmci ra, hìgxdlnh…hìgxdlnh nhưyvpjxinln cóndnr Hoa đxbmcwttvi ca!” Nóndnri xong, cômgyq đxbmcgkwu mặtpast khẩhzscn trưyvpjơctodng quan sáwttvt biểnuaru tìgxdlnh củabkfa Thưyvpjdfvdng Quan Linh, im lặtpasng chờogrw bịqnms xửvelvmgyq

Ai ngờogrw Thưyvpjdfvdng Quan Linh khômgyqng hềwftl nổnonai giậkfzkn, chỉbnee nhìgxdln Phong Linh trong gưyvpjơctodng, mãidnoi khômgyqng thốshtct nửvelva lờogrwi. Vìgxdlgkhpng biếotkwt rằjnemng, rồaxpoi sẽianondnr ngàgkhpy tấmeant cảkebm đxbmchmyh tửvelv Thiêbufhn Sơctodn đxbmcwftlu biếotkwt đxbmcưyvpjdfvdc chuyệhmyhn củabkfa nàgkhpng vàgkhp Hoa Lâopldn. Hơctodn nữvwtja tốshtci qua Lýmgyqmgyqi Vâopldn trưyvpjdfvdc mặtpast mọzrtii ngưyvpjogrwi đxbmcãidno chấmeant vấmeann nàgkhpng cóndnr thểnuar hạwttv quyếotkwt tâopldm đxbmcáwttvnh bạwttvi Hoa Lâopldn hay khômgyqng, trômgyqng sắkebmc diệhmyhn củabkfa y thìgxdl hiểnuarn nhiêbufhn đxbmcãidno nắkebmm đxbmcưyvpjdfvdc mộycqht chútwiwt manh mốshtci. Do đxbmcóndnrgkhpng mớdfvdi cốshtcgxdlnh thăngmkm dòxinl phảkebmn ứabkfng củabkfa đxbmcaxpo đxbmchmyh, quảkebm nhiêbufhn suy nghĩgmxh củabkfa nàgkhpng đxbmcãidno đxbmcưyvpjdfvdc chứabkfng thựxmbfc.

Thưyvpjdfvdng Quan Linh thởctodgkhpi, áwttvnh mắkebmt chậkfzkm rãidnoi lạwttvc xuốshtcng bàgkhpn trang đxbmciểnuarm, dịqnmsu giọzrting nóndnri: “Đbneeômgyqi khi, ngưyvpjogrwi ta sẽiano khômgyqng kìgxdlm néotkwn nổnonai tìgxdlnh cảkebmm màgkhpopldng hiếotkwn. Vàgkhp đxbmcômgyqi khi, đxbmcâopldy cũlqlang làgkhp mộycqht thứabkf kiếotkwp sốshtc!...Làgkhp mộycqht ngưyvpjogrwi phụdsqp nữvwtj, ta biếotkwt sớdfvdm muộycqhn gìgxdllqlang sẽiano đxbmcếotkwn ngàgkhpy nàgkhpy. Bảkebmn thâopldn ta cũlqlang khômgyqng hiểnuaru nổnonai, ta đxbmcang báwttvo đxbmcáwttvp ơctodn cứabkfu mạwttvng củabkfa hắkebmn, hay cam tâopldm tìgxdlnh nguyệhmyhn trao cho hắkebmn?”


Dưyvpjơctodng Phong Linh đxbmcabkfng sữvwtjng sờogrw nhìgxdln Quan Linh chìgxdlm trong hồaxpoi ứabkfc, ngạwttvc nhiêbufhn hỏgkwui: “Hoa đxbmcwttvi ca đxbmcãidno từlqlang cứabkfu sưyvpjmgyqn?”

Thưyvpjdfvdng Quan Linh thoáwttvng ngỡkfzk ngàgkhpng vìgxdlyvpjơctodng Phong Linh chịqnmsu ảkebmnh hưyvpjctodng từlqla Trưyvpjơctodng Thiêbufhn Hoa nêbufhn cuốshtci cùpfzhng đxbmcãidno gọzrtii Hoa Lâopldn thàgkhpnh Hoa đxbmcwttvi ca, liềwftln cưyvpjogrwi khẽianondnri: “Con cũlqlang sắkebmp sa vàgkhpo rồaxpoi đxbmcóndnr…Đbneelqlang nóndnri nữvwtja, mau giútwiwp ta chảkebmi tóndnrc đxbmci, cóndnr thểnuar đxbmcâopldy sẽianogkhp lầvhhln cuốshtci cùpfzhng con chảkebmi tóndnrc cho ta…”

yvpjơctodng Phong Linh run ngưyvpjogrwi, hỏgkwui gấmeanp: “Tạwttvi sao vậkfzky? Sưyvpj phóndnr…”

Thưyvpjdfvdng Quan Linh ngồaxpoi thẳugking ngưyvpjogrwi, nhìgxdln bóndnrng mìgxdlnh trong gưyvpjơctodng, khômgyqng giảkebmi thídfvdch gìgxdl thêbufhm…

Mộycqht tia nắkebmng từlqla phưyvpjơctodng đxbmcômgyqng rọzrtii vàgkhpo bệhmyh cửvelva sổnona, tiếotkwng nưyvpjdfvdc rửvelva mặtpast sútwiwc miệhmyhng củabkfa cáwttvc đxbmchmyh tửvelv Thiêbufhn Sơctodn ởctodbufhn ngoàgkhpi vọzrting tớdfvdi. Cóndnr tiếotkwng gõvhhl cửvelva, thanh âopldm củabkfa Lýmgyqmgyqi Vâopldn vang lêbufhn: “Sưyvpj muộycqhi! Đbneeêbufhm qua ngủabkf ngon chứabkf?”

Đbneeútwiwng lútwiwc Dưyvpjơctodng Phong Linh vừlqlaa vấmeann tóndnrc xong cho sưyvpj phụdsqp, cômgyqgkhpi lòxinlng ngắkebmm nghídfvda tỉbnee mỉbnee, tựxmbf nhiêbufhn nảkebmy sinh mộycqht cảkebmm giáwttvc thanh tâopldn cao quýmgyq. Con ngưyvpjogrwi ai cũlqlang cóndnrxinlng yêbufhu cáwttvi đxbmcmgyqp, mặtpasc dùpfzh vẻxmbf đxbmcmgyqp đxbmcóndnr khômgyqng phảkebmi sởctod hữvwtju củabkfa Dưyvpjơctodng Phong Linh nhưyvpjng nàgkhpng vẫvnkqn vômgyqpfzhng hưyvpjng phấmeann.

Thưyvpjdfvdng Quan Linh đxbmcabkfng dậkfzky, nghiêbufhng ngưyvpjogrwi soi gưyvpjơctodng, nởctod nụdsqpyvpjogrwi xinh đxbmcmgyqp: “Tốshtct lắkebmm!” Dứabkft lờogrwi nàgkhpng cấmeant bưyvpjdfvdc ra mởctod cửvelva, thấmeany Lýmgyqmgyqi Vâopldn vẫvnkqn đxbmcabkfng đxbmcdfvdi ởctod ngoàgkhpi, bèamghn đxbmcáwttvp: “Đbneeêbufhm qua muộycqhi ngủabkf rấmeant ngon, đxbmca tạwttvyvpj huynh quan tâopldm!”

mgyqmgyqi Vâopldn ngâopldy ngưyvpjogrwi tạwttvi chỗjqvk, y chưyvpja từlqlang thấmeany tiểnuaru sưyvpj muộycqhi trang đxbmciểnuarm nhưyvpjmgyqm nay. Bộycqh trang phụdsqpc thụdsqpc nữvwtj xanh nhạwttvt khơctodi gợdfvdi sứabkfc tưyvpjctodng tưyvpjdfvdng vômgyq hạwttvn, khuômgyqn mặtpast mỹpebc lệhmyh hiệhmyhn lêbufhn néotkwt hoạwttvt báwttvt, trong vẻxmbf cao quýmgyqxinln vưyvpjơctodng chútwiwt khảkebm áwttvi củabkfa thiếotkwu nữvwtj.

Thưyvpjdfvdng Quan Linh từlqlaopldu đxbmcãidno quen vớdfvdi áwttvnh mắkebmt củabkfa y. Mặtpast trờogrwi đxbmcang dầvhhln lêbufhn cao, Thụdsqpc Sơctodn kiếotkwm đxbmciểnuarn e làgkhp sắkebmp bắkebmt đxbmcvhhlu rồaxpoi. Ra khỏgkwui phòxinlng, nàgkhpng ngoáwttvi đxbmcvhhlu gọzrtii Dưyvpjơctodng Phong Linh: “Linh nhi! Dùpfzhng bữvwtja nhanh lêbufhn, chútwiwng ta lậkfzkp tứabkfc lêbufhn nútwiwi…”

Kỳzrti thựxmbfc Thưyvpjdfvdng Quan Linh đxbmcang nghĩgmxh đxbmcếotkwn Hoa Lâopldn, tựxmbf hỏgkwui mìgxdlnh trang đxbmciểnuarm thếotkwgkhpy liệhmyhu cóndnr khiếotkwn hắkebmn phảkebmi liếotkwc nhìgxdln khômgyqng nhỉbnee? Hi hi… Trưyvpjdfvdc Sau  



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.