Ngọc Tiên Duyên

Chương 12 : Bệnh tháp truyền tình

    trước sau   

Ngưiqohwckgi bêdknmn ngoàcsyyi cửnwgha sữkfpjng sờwckg, khôvwzqng ngờwckg đmwfaózfgt lạtwbci làcsyyiqohơgtyhng Phong Linh.

Chỉnjpi thấjojoy Dưiqohơgtyhng Phong Linh đmwfaang bưiqohng trong tay mộxssot chiếddgpc lọfkex sứmwfa, rụxjowt rèysmzzfgti: “Sưiqoh phụxjow bảwmceo muộxssoi đmwfaem cájimfi nàcsyyy cho Hoa sưiqoh huynh dùxssong!...Sưiqoh tỷwmce chuyểeuqln giúfsuqp muộxssoi đmwfaưiqohwmcec khôvwzqng?”

iqohơgtyhng Phong Linh chíavyhnh làcsyy đmwfatyor tửnwgh củdqyoa Thưiqohwmceng Quan Linh, vìyjrr vậnjpiy Diệtyorp Thanh tứmwfac giậnjpin nózfgti: “Việtyorc củdqyoa cájimfc ngưiqohwckgi thìyjrr tựuuxm đmwfai màcsyycsyym! Ta khôvwzqng quan tâwagzm!”

iqohơgtyhng Phong Linh ngơgtyh ngájimfc, vộxssoi đmwfazfgti ngay sang vẻqnyc mặnppet cầkpryu cạtwbcnh, héwagz miệtyorng cưiqohwckgi lộxsso ra hàcsyym răxssong trắjojong tinh, cấjojot giọfkexng năxsson nỉnjpi: “Hi hi…Diệtyorp tỷwmce tỷwmce giúfsuqp muộxssoi đmwfai màcsyy!”

Ai ngờwckg Diệtyorp Thanh đmwfaózfgtng cửnwgha rồdqyoi đmwfai thẳnspzng ra ngoàcsyyi, đmwfai xa rồdqyoi còdtkrn vọfkexng lạtwbci tiếddgpng hừnwghzfgti: “Ta vềyvgp trưiqohxbkkc, muộxssoi tựuuxm lo lấjojoy!”

iqohơgtyhng Phong Linh thấjojoy thoájimfng chốbpapc đmwfaãysmz khôvwzqng còdtkrn nhìyjrrn thấjojoy bózfgtng dájimfng Diệtyorp Thanh, nàcsyyng đmwfamwfang trưiqohxbkkc cửnwgha phòdtkrng Hoa Lâwagzn rấjojot lâwagzu, sau khi do dựuuxmysmzi cuốbpapi cùxssong mớxbkki lấjojoy hếddgpt can đmwfawmcem bưiqohxbkkc vàcsyyo.


Hoa Lâwagzn đmwfaang nghiêdknmng mìyjrrnh nằbwgvm ngủdqyo say sưiqoha, khózfgte miệtyorng còdtkrn đmwfafkexng nưiqohxbkkc miếddgpng, mộxssot chiếddgpc khăxsson tay thanh nhãysmz trắjojong nhưiqoh tuyếddgpt đmwfanppet trêdknmn đmwfakpryu giưiqohwckgng.

iqohơgtyhng Phong Linh rấjojot sợwmce bẩumsmn, chéwagzp miệtyorng nózfgti: “Bẩumsmn chếddgpt đmwfai đmwfaưiqohwmcec!...Sưiqoh phụxjowvwzqng thậnjpit làcsyy, lãysmzng phíavyh mấjojot mộxssot viêdknmn Bíavyhch Vâwagzn đmwfaan rồdqyoi!...Nếddgpu làcsyy ta thìyjrr quyếddgpt sẽhuhm khôvwzqng cho cájimfi loạtwbci hájimfo sắjojoc nàcsyyy uốbpapng!”

zfgti sao đmwfai nữkfpja thìyjrr mệtyornh lệtyornh củdqyoa sưiqoh phụxjow vẫgtyhn phảwmcei nghe theo. Dưiqohơgtyhng Phong Linh đmwfaàcsyynh nâwagzng đmwfakpryu Hoa Lâwagzn, đmwfaumsmy cằbwgvm hắjojon lêdknmn rồdqyoi nhéwagzt viêdknmn Bíavyhch Vâwagzn đmwfaan vàcsyyo miệtyorng. Nàcsyyng còdtkrn hừnwghzfgti: “Lầkpryn sau ngưiqohơgtyhi còdtkrn bấjojot kíavyhnh vớxbkki sưiqoh phụxjow ta thìyjrr ta sẽhuhm cho ngưiqohơgtyhi thàcsyynh thájimfi giájimfm!” dứmwfat lờwckgi sắjojoc mặnppet nàcsyyng bỗdknmng đmwfabmvz hồdqyong…

Hoa Lâwagzn bịuuxm dựuuxmng ngưiqohwckgi lêdknmn mộxssot lúfsuqc cuốbpapi cùxssong cũvwzqng dầkpryn dầkpryn tỉnjpinh lạtwbci. Đtwbcxssot nhiêdknmn hắjojon vưiqohơgtyhn tay nắjojom lấjojoy tay Dưiqohơgtyhng Phong Linh, trong miệtyorng vẫgtyhn còdtkrn dưiqoh vịuuxm củdqyoa Bíavyhch Vâwagzn đmwfaan, lầkprym rầkprym nózfgti: “Thơgtyhm quájimf! Cho mộxssot viêdknmn nữkfpja đmwfai!”

iqohơgtyhng Phong Linh sợwmce đmwfaếddgpn mặnppet mũvwzqi trắjojong bệtyorch, héwagzt lớxbkkn: “Đtwbcnwghng…đmwfanwghng màcsyy!”

Trêdknmn thao trưiqohwckgng, cájimfc sưiqoh huynh, sưiqoh muộxssoi vẫgtyhn đmwfaang chăxssom chỉnjpi luyệtyorn tậnjpip cájimfc loạtwbci kiếddgpm chiêdknmu. Cózfgt mộxssot sốbpap ngưiqohwckgi luyệtyorn đmwfaãysmz mệtyort liềyvgpn tụxjowm lạtwbci nózfgti chuyệtyorn phiếddgpm. Mộxssot đmwfatyor tửnwghdknmn Liễdtkru Tùxssong Minh lớxbkkn giọfkexng cưiqohwckgi nózfgti: “Đtwbcájimfng đmwfawckgi têdknmn tiểeuqlu tửnwgh Hoa Lâwagzn, nghe nózfgti sájimfng nay nózfgt thổzfgt ra đmwfaếddgpn ba câwagzn májimfu, lầkpryn nàcsyyy e làcsyy íavyht nhấjojot cũvwzqng phảwmcei nằbwgvm liệtyort giưiqohwckgng nửnwgha năxssom.”

Mộxssot têdknmn sưiqoh đmwfatyor cao gầkpryy, mặnppet dàcsyyi trôvwzqng cózfgt vẻqnyc nham hiểeuqlm cũvwzqng cưiqohwckgi nózfgti: “Thằbwgvng nhãysmzi nàcsyyy rấjojot thíavyhch chỉnjpi trỏbmvzjimfc mỹlewe nữkfpj, rõxssocsyyng làcsyycsyynh vi củdqyoa bọfkexn lưiqohu manh, nếddgpu khôvwzqng vìyjrrzfgt khôvwzqng biếddgpt võxssovwzqng thìyjrr đmwfatyor đmwfaãysmz nệtyorn cho nózfgt mộxssot trậnjpin từnwghwagzu rồdqyoi.”

zfgt ngưiqohwckgi tájimfn đmwfadqyong nózfgti: “Triệtyoru Vịuuxm Minh nózfgti rấjojot đmwfaúfsuqng, nózfgt lạtwbci dájimfm săxssom soi cảwmce tiểeuqlu sưiqoh thúfsuqc, nằbwgvm liệtyort nửnwgha năxssom cózfgt thểeuqlzfgti làcsyyyjrrnh phạtwbct nhẹzyjs nhấjojot rồdqyoi.”

Mộxssot gãysmziqoh đmwfatyordknmn Đtwbcdknm Thiêdknmn trôvwzqng rấjojot lanh lợwmcei tiếddgpp lờwckgi: “Đtwbckpryu năxssom nay quájimfi sựuuxm nhiềyvgpu thậnjpit, huynh nózfgti xem ai màcsyy khôvwzqng ghéwagzt cájimfi têdknmn tiểeuqlu tửnwgh Hoa Lâwagzn đmwfaózfgt, thếddgpcsyy hắjojon lạtwbci đmwfaưiqohwmcec Diệtyorp sưiqoh muộxssoi thíavyhch! Ànwghi…đmwfaúfsuqng làcsyy thózfgti đmwfawckgi biếddgpn đmwfazfgti hếddgpt rồdqyoi!”

jimfi họfkexng củdqyoa Liễdtkru Tùxssong Minh vốbpapn khájimf to, gãysmz mắjojong lớxbkkn: “Khôvwzqng cózfgt chứmwfang cứmwfa thìyjrr tốbpapt nhấjojot đmwfanwghng cózfgtzfgti xấjojou Diệtyorp Thanh, cẩumsmn thậnjpin khôvwzqng mọfkexi ngưiqohwckgi thiếddgpn ngưiqohơgtyhi đmwfajojoy!”

Sứmwfac ảwmcenh hưiqohuueeng củdqyoa Diệtyorp Thanh đmwfabpapi vớxbkki cájimfc đmwfatyor tửnwgh đmwfawckgi thứmwfa ba hiểeuqln nhiêdknmn lớxbkkn vôvwzqxssong, mộxssot sốbpapiqoh đmwfatyorvwzqng nhao nhao lêdknmn tiếddgpng chỉnjpi tríavyhch. Hạtwbcng Tiêdknmu Vâwagzn đmwfaang ngồdqyoi nghỉnjpi gầkpryn đmwfaózfgt nghe thấjojoy cózfgt ngưiqohwckgi bàcsyyn luậnjpin vềyvgp Diệtyorp Thanh cũvwzqng đmwfamwfang dậnjpiy ghéwagz tai nghe ngózfgtng.

Đtwbcdknm Lựuuxmc nózfgti nhỏbmvz: “Nózfgti thậnjpit vớxbkki mọfkexi ngưiqohwckgi, sájimfng nay đmwfatyor nhìyjrrn thấjojoy Diệtyorp Thanh đmwfaếddgpn thăxssom têdknmn tiểeuqlu tửnwgh Hoa Lâwagzn, hơgtyhn nữkfpja đmwfaếddgpn giờwckg vẫgtyhn chưiqoha đmwfai ra.”


“Khôvwzqng phảwmcei chứmwfa…”

Hạtwbcng Tiêdknmu Vâwagzn khẩumsmn trưiqohơgtyhng vôvwzqxssong, nghe nózfgti Diệtyorp Thanh đmwfaếddgpn thăxssom Hoa Lâwagzn cảwmce buổzfgti sájimfng vẫgtyhn chưiqoha vềyvgp, đmwfaưiqohơgtyhng nhiêdknmn làcsyyysmz đmwfamwfang ngồdqyoi khôvwzqng yêdknmn. Gãysmzxssong vớxbkki hai sưiqoh đmwfatyoriqohwmcen cớxbkk đmwfai thăxssom ngưiqohwckgi bệtyornh vộxssoi vàcsyyng xôvwzqng đmwfaếddgpn Thạtwbcch Hiêdknmn Cưiqoh, từnwgh xa đmwfaãysmz nghe thấjojoy tiếddgpng nữkfpj tửnwghdknmu thấjojot thanh trong phòdtkrng Hoa Lâwagzn.

Hạtwbcng Tiêdknmu Vâwagzn khôvwzqng hổzfgtcsyy con trai củdqyoa chưiqohuueeng môvwzqn, gãysmz quájimft hai vịuuxmiqoh đmwfatyor: “Hai ngưiqohơgtyhi đmwfamwfang chờwckguuee đmwfaâwagzy! Ta vàcsyyo xem sao!” Thâwagzn phájimfp củdqyoa gãysmz cựuuxmc nhanh, mớxbkki nózfgti đmwfaưiqohwmcec nửnwgha câwagzu màcsyy ngưiqohwckgi đmwfaãysmzcsyyo đmwfaếddgpn trong sâwagzn.

Hai têdknmn sưiqoh đmwfatyor vừnwgha đmwfauuxmnh tung ngưiqohwckgi nhảwmcey lêdknmn đmwfaãysmz phảwmcei đmwfamwfang nguyêdknmn tạtwbci chỗdknm, quay sang nhìyjrrn nhau thầkprym tájimfn dưiqohơgtyhng: “Khôvwzqng thẹzyjsn làcsyyvwzqng tửnwgh củdqyoa chưiqohuueeng môvwzqn, tíavyhnh đmwfaếddgpn cảwmce việtyorc bảwmceo toàcsyyn thanh danh cho Thanh Thanh côvwzqiqohơgtyhng.”

fsuqc nàcsyyy Hoa Lâwagzn đmwfaang nắjojom lấjojoy ngọfkexc thủdqyo thanh mảwmcenh củdqyoa Dưiqohơgtyhng Phong Linh quyếddgpt khôvwzqng chịuuxmu buôvwzqng tay. Dưiqohơgtyhng Phong Linh cũvwzqng khôvwzqng dájimfm dùxssong sứmwfac đmwfaumsmy gãysmz, vạtwbcn nhấjojot khôvwzqng cẩumsmn thậnjpin lạtwbci làcsyym ngãysmz chếddgpt têdknmn dâwagzm tặnppec đmwfaang bịuuxm trọfkexng thưiqohơgtyhng nàcsyyy, lúfsuqc đmwfaózfgtzfgt nhảwmcey xuốbpapng sôvwzqng Hoàcsyyng Hàcsyyvwzqng khôvwzqng minh oan đmwfaưiqohwmcec.

Hạtwbcng Tiêdknmu Vâwagzn vừnwgha đmwfaếddgpn nơgtyhi, cũvwzqng khôvwzqng thèysmzm nhìyjrrn đmwfaãysmz hung hãysmzn tung ra mộxssot cưiqohxbkkc vàcsyyo cổzfgt tay Hoa Lâwagzn…

vwzqng may làcsyy thâwagzn thủdqyo Hoa Lâwagzn khôvwzqng tồdqyoi, kịuuxmp thờwckgi rúfsuqt vộxssoi tay vềyvgp, nếddgpu khôvwzqng ma trảwmceo nàcsyyy sẽhuhm bịuuxm ngưiqohwckgi ta phếddgp mấjojot.

Mọfkexi ngưiqohwckgi đmwfayvgpu sửnwghng sốbpapt, tìyjrrnh huốbpapng nàcsyyy đmwfaúfsuqng làcsyy ngoàcsyyi ývwaq liệtyoru, ba ngưiqohwckgi rấjojot lâwagzu vẫgtyhn khôvwzqng ai nózfgti câwagzu nàcsyyo.

Nhưiqohng Hoa Lâwagzn vẫgtyhn lưiqohu luyếddgpn dưiqoh vịuuxm ngon ngọfkext củdqyoa Bíavyhch Vâwagzn đmwfaan, liếddgpm môvwzqi nózfgti: “Thơgtyhm quájimf!”

iqohơgtyhng Phong Linh đmwfabmvz bừnwghng mặnppet, quájimft nhẹzyjs: “Ngưiqohơgtyhi…ngưiqohơgtyhi đmwfanwghng cózfgtzfgti linh tinh đmwfaưiqohwmcec khôvwzqng?”

Hạtwbcng Tiêdknmu Vâwagzn cảwmcem thấjojoy mộxssot đmwfaózfgta hoa xinh tưiqohơgtyhi khảwmce ájimfi nhưiqohiqohơgtyhng Phong Linh màcsyy bịuuxm hủdqyoy trong tay Hoa Lâwagzn thìyjrr thậnjpit đmwfaájimfng tiếddgpc. Nhưiqohng may màcsyy khôvwzqng phảwmcei làcsyy Diệtyorp Thanh, gãysmziqohwckgi hăxssong hắjojoc nózfgti: “Hai ngưiqohwckgi cũvwzqng phốbpapi hợwmcep khéwagzo phi thưiqohwckgng, mộxssot cưiqohxbkkc củdqyoa ta vừnwgha tung ra thìyjrr đmwfaãysmz buôvwzqng tay rồdqyoi.” Kỳyvgp thựuuxmc gãysmz đmwfaang thầkprym toájimft mồdqyovwzqi, mộxssot cưiqohxbkkc lúfsuqc nãysmzy nếddgpu đmwfaájimf trúfsuqng thậnjpit thìyjrr chỉnjpi sợwmce

iqohơgtyhng Phong Linh sắjojoc mặnppet đmwfabmvz hồdqyong nhưiqoh trájimfi chíavyhn mùxssoa thu, dậnjpim châwagzn liêdknmn hồdqyoi nózfgti: “Khôvwzqng…khôvwzqng phảwmcei nhưiqoh vậnjpiy đmwfaâwagzu! Ta chỉnjpi cho hắjojon uốbpapng thuốbpapc thôvwzqi màcsyy!”  Hai gãysmz đmwfayvgpu nhìyjrrn nàcsyyng. Hoa Lâwagzn chỉnjpi cảwmcem thấjojoy nàcsyyng thậnjpit đmwfaájimfng yêdknmu, còdtkrn Hạtwbcng Tiêdknmu Vâwagzn vẻqnyc mặnppet lạtwbci đmwfakpryy hoàcsyyi nghi.


iqohơgtyhng Phong Linh vàcsyynh mắjojot đmwfaãysmz đmwfabmvz hoe, vừnwgha khózfgtc vừnwgha héwagzt: “Hoa Lâwagzn chếddgpt bầkprym…Hoa Lâwagzn xấjojou xa! Ta hậnjpin ngưiqohơgtyhi! Hu hu hu…” Nàcsyyng lạtwbci dậnjpim châwagzn mộxssot hồdqyoi rồdqyoi chạtwbcy thẳnspzng ra ngoàcsyyi.

Hạtwbcng Tiêdknmu Vâwagzn thấjojoy khôvwzqng ổzfgtn, gọfkexi to: “Nàcsyyy! Bêdknmn ngoàcsyyi cózfgt hai…” Gãysmz đmwfaang muốbpapn nózfgti bêdknmn ngoàcsyyi còdtkrn cózfgt hai vịuuxmiqoh đmwfatyor nữkfpja, nhưiqohng Dưiqohơgtyhng Phong Linh đmwfaãysmz vừnwgha khózfgtc vừnwgha chạtwbcy biếddgpn mấjojot…

Hoa Lâwagzn cảwmcem thấjojoy rấjojot khózfgt hiểeuqlu! Mộxssot cưiqohxbkkc lúfsuqc nãysmzy củdqyoa Hạtwbcng Tiêdknmu Vâwagzn thậnjpit quájimfysmznh liệtyort, khôvwzqng hiểeuqlu sao gãysmz lạtwbci tớxbkki đmwfaâwagzy, chẳnspzng lẽhuhm chỉnjpi đmwfaeuql tung ra mộxssot cưiqohxbkkc đmwfaózfgt sao?

Hai ngưiqohwckgi đmwfayvgpu hơgtyhi lúfsuqng túfsuqng, Hạtwbcng Tiêdknmu Vâwagzn giảwmce vờwckg quan hoàcsyyi hỏbmvzi: “Thưiqohơgtyhng thếddgp củdqyoa sưiqoh đmwfatyor đmwfaãysmzzfgtn chưiqoha?”

Hoa Lâwagzn nózfgti: “Khôvwzqng cózfgtyjrr nghiêdknmm trọfkexng, ngàcsyyy mai làcsyy dậnjpiy đmwfaưiqohwmcec rồdqyoi. Cảwmcem ơgtyhn sưiqoh huynh đmwfaãysmz quan tâwagzm!”

Hạtwbcng Tiêdknmu Vâwagzn đmwfaeuql lạtwbci hai viêdknmn đmwfaan dưiqohwmcec, từnwgh tốbpapn nózfgti: “Vậnjpiy huynh cũvwzqng khôvwzqng làcsyym phiềyvgpn đmwfatyor nghỉnjpi ngơgtyhi nữkfpja, dưiqohgtyhng thưiqohơgtyhng tốbpapt nhéwagz!” Gãysmz đmwfaang đmwfauuxmnh lui bưiqohxbkkc, đmwfaxssot nhiêdknmn nhìyjrrn thấjojoy mộxssot chiếddgpc khăxsson tay trắjojong xinh đmwfazyjsp trêdknmn đmwfakpryu giưiqohwckgng, toàcsyyn thâwagzn khôvwzqng khỏbmvzi chấjojon đmwfaxssong. Gãysmz mỉnjpim cưiqohwckgi nózfgti: “Ồtyuj! Khăxsson tay củdqyoa Dưiqohơgtyhng Phong Linh đmwfazyjsp thậnjpit!” vừnwgha nózfgti gãysmz vừnwgha vưiqohơgtyhn tay ra.

Hoa Lâwagzn nhanh tay đmwfaèysmz chiếddgpc khăxsson xuốbpapng trưiqohxbkkc, cầkprym trong tay mớxbkki phájimft hiệtyorn ra chiếddgpc khăxsson hơgtyhi ẩumsmm, cũvwzqng khôvwzqng biếddgpt làcsyyiqohxbkkc miếddgpng củdqyoa mìyjrrnh hay nưiqohxbkkc mắjojot củdqyoa Diệtyorp Thanh. Hắjojon đmwfaưiqoha lêdknmn mũvwzqi ngửnwghi ngửnwghi, làcsyyiqohxbkkc miếddgpng! Ànwgh àcsyy

Hắjojon liêdknmn tưiqohuueeng đmwfaếddgpn cảwmcenh Diệtyorp Thanh đmwfaang ôvwzqn nhu lau khózfgte miệtyorng hắjojon, trong lòdtkrng cảwmcem đmwfaxssong vôvwzqxssong. Hắjojon thầkprym nghĩhxxv sau nàcsyyy nàcsyyng nhấjojot đmwfauuxmnh sẽhuhmcsyy mộxssot thêdknm tửnwgh tốbpapt! Ngẩumsmng đmwfakpryu nhìyjrrn thấjojoy ájimfnh mắjojot nghi hoặnppec củdqyoa Hạtwbcng Tiêdknmu Vâwagzn, hắjojon cưiqohwckgi nózfgti: “Đtwbcúfsuqng làcsyyyjrr lạtwbc nhỉnjpi? Ngàcsyyy mai đmwfatyor sẽhuhm đmwfaem trảwmce cho côvwzqjojoy!”

Hạtwbcng Tiêdknmu Vâwagzn đmwfaiềyvgpm đmwfatwbcm quay ngưiqohwckgi đmwfai ra, hìyjrrnh nhưiqoh khôvwzqng hềyvgp đmwfaeuql ývwaq

Hoa Lâwagzn ngơgtyh ngẩumsmn nhìyjrrn chiếddgpc khăxsson tay, nhữkfpjng suy nghĩhxxv rốbpapi loạtwbcn trong đmwfakpryu cứmwfa lẫgtyhn lộxsson vàcsyyo vớxbkki nhau. Hốbpapt nhiêdknmn nghĩhxxv đmwfaếddgpn Thưiqohwmceng Quan Linh mỹlewe lệtyor tuyệtyort trầkpryn, hắjojon uểeuql oảwmcei duỗdknmi lưiqohng nózfgti mộxssot mìyjrrnh: “Nàcsyyng ta đmwfaãysmz cho ngưiqohwckgi đmwfaem Bíavyhch Vâwagzn đmwfaan đmwfaếddgpn xem ra cũvwzqng đmwfaãysmz hếddgpt giậnjpin rồdqyoi. Hêdknmdknm!”

Đtwbcxssot nhiêdknmn vang lêdknmn mộxssot thanh âwagzm nhu mìyjrr: “Ủfdnoa?...Huynh cózfgt vẻqnyc rấjojot đmwfajojoc ývwaq? E làcsyyzfgt chếddgpt vìyjrrvwzqjojoy thìyjrr huynh cũvwzqng cam tâwagzm tìyjrrnh nguyệtyorn phảwmcei khôvwzqng?” Diệtyorp Thanh khẽhuhm khàcsyyng tiếddgpn vàcsyyo khôvwzqng mộxssot tiếddgpng đmwfaxssong.

“A!”

Diệtyorp Thanh ngồdqyoi xuốbpapng trưiqohxbkkc giưiqohwckgng, nhẹzyjs nhàcsyyng khuyêdknmn bảwmceo: “Côvwzqng tửnwgh! Huynh đmwfanwghng đmwfaùxssoa quájimf khiếddgpn ngưiqohwckgi ta tứmwfac giậnjpin, nếddgpu bịuuxm chưiqohuueeng môvwzqn phájimft hiệtyorn…”

Hoa Lâwagzn vộxssoi chuyểeuqln chủdqyo đmwfayvgp: “Lúfsuqc nãysmzy muộxssoi cózfgt đmwfaếddgpn phảwmcei khôvwzqng?”

Diệtyorp Thanh rúfsuqt chiếddgpc khăxsson trong tay hắjojon ra, thấjojoy vẫgtyhn còdtkrn ẩumsmm, dịuuxmu dàcsyyng cưiqohwckgi nózfgti: “Côvwzqng tửnwgh vẫgtyhn giốbpapng hệtyort nhưiqoh trưiqohxbkkc kia! Hi hi…”  Trưiqohxbkkc Sau    



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.