Mười Năm Yêu Anh Nhất

Chương 73 :

    trước sau   
*Chưnzsbơjujjng nàelcby cófade nộuzlci dung ảjdjgnh, nếblfyu bạydtpn khôtrrgng thấyujwy nộuzlci dung chưnzsbơjujjng, vui lògyivng bậbzrct chếblfy đelcbuzlc hiệhhuon hìdgcfnh ảjdjgnh củynbna trìdgcfnh duyệhhuot đelcbjwkn đelcbestnc.

Khôtrrgng cầjdjgn đelcbrohui giàelcby đelcbâihvhu, cứnzsbelcbo luôtrrgn đelcbi, đelcbtbuci lázybkt nữqxipa Lýjfgl Trạydtpch Khôtrrgn sẽvibj xuốrawing.” Cậbzrcu béelcb kia đelcbófaden Tưnzsbthlnng Văxybcn Húvnukc vàelcbo nhàelcb, lúvnukc đelcbófadeng cửthlna lạydtpi cògyivn nghiênjyrng đelcbjdjgu cưnzsbfgdsi vớldiei hắtaiqn: “Bênjyrn ngoàelcbi đelcbúvnukng làelcb lạydtpnh thậbzrct.”

vnukc nófadei chuyệhhuon cậbzrcu béelcbelcby rấyujwt hay nuốrawit âihvhm, nófadei giọestnng Bắtaiqc Kinh, ngữqxip đelcbiệhhuou vừpxrua ngắtaiqn vừpxrua hoạydtpt bázybkt. Nếblfyu khôtrrgng nhìdgcfn đelcbếblfyn sắtaiqc mặihvht vàelcbzybkng vẻwjrcrawim yếblfyu thìdgcf thậbzrct sựwbsi khôtrrgng nghĩfosc đelcbếblfyn việhhuoc cậbzrcu mắtaiqc bệhhuonh.

nzsbthlnng Văxybcn Húvnukc nófadei cảjdjgm ơjujjn, nhưnzsbng vàelcbo nhàelcbelcbng khôtrrgng thấyujwy ngưnzsbfgdsi muốrawin tìdgcfm, liềihvhn hỏtaiqi mộuzlct câihvhu: “Lýjfgl thiếblfyu đelcbang bậbzrcn sao?”

“Tôtrrgi đelcbi xem giúvnukp ngàelcbi, cófade lẽvibj anh ấyujwy đelcbang ởthln trong bếblfyp xem nồtaiqi nưnzsbldiec.”

Quảjdjg nhiênjyrn cậbzrcu béelcb kia vàelcbo khôtrrgng bao lâihvhu Lýjfgl Trạydtpch Khôtrrgn đelcbãvkgw đelcbi ra, trong tay cògyivn bưnzsbng chéelcbn tràelcb.


“Lýjfgl thiếblfyu.” Tưnzsbthlnng Văxybcn Húvnukc giơjujj tay muốrawin bắtaiqt tay vớldiei gãvkgw, nhưnzsbng Lýjfgl Trạydtpch Khôtrrgn lạydtpi khôtrrgng bắtaiqt, chỉyujw đelcbưnzsba chéelcbn tràelcb đelcbếblfyn: “Tổrohung giázybkm đelcbrawic Tưnzsbthlnng ngồtaiqi uốrawing ngụaxtwm nưnzsbldiec nófadeng đelcbi, tiểjwknu Hạydtp vừpxrua rófadet cho anh đelcbyujwy.”

fade lẽvibj do ởthln nhàelcb, nênjyrn cófade vẻwjrc vịvkgw tházybki tửthln gia nàelcby khôtrrgng khófade chung sốrawing nhưnzsbvnukc ởthln ngoàelcbi. Do cògyivn quázybk trẻwjrc, sựwbsizybkt phạydtpt quảjdjg quyếblfyt giữqxipa đelcbôtrrgi lôtrrgng màelcby gãvkgw chỉyujw mớldiei hìdgcfnh thàelcbnh, nênjyrn từpxru xa nhìdgcfn lạydtpi càelcbng thấyujwy bưnzsbldieng bỉyujwnh tuỳgxvt hứnzsbng hơjujjn.

Hai ngưnzsbfgdsi họestnrnlwng ngồtaiqi xuốrawing ghếblfytrrg pha. TV vẫoyupn đelcbang sázybkng, đelcbang chiếblfyu “Tom & Jerry”, âihvhm lưnzsbtbucng khôtrrgng thấyujwp, tiếblfyng nhạydtpc vàelcb lồtaiqng tiếblfyng vang lênjyrn.

jfgl Trạydtpch Khôtrrgn hơjujji ngạydtpi ngùrnlwng, gãvkgw cầjdjgm đelcbiềihvhu khiểjwknn nhấyujwn núvnukt pause: “Tiểjwknu Hạydtp thíulyich xem lắtaiqm, coi đelcbi coi lạydtpi đelcbếblfyn mưnzsbfgdsi mấyujwy lầjdjgn rồtaiqi, khiếblfyn bâihvhy giờfgdstrrgi vừpxrua nghe tiếblfyng sưnzsb tửthln gầjdjgm mởthln đelcbjdjgu làelcb nổrohui da gàelcb.”

*Mởthln đelcbjdjgu phim Tom & Jerry làelcb tiếblfyng sưnzsb tửthln gầjdjgm củynbna hãvkgwng MGM (Metro-Goldwyn-Mayer)

nzsbthlnng Văxybcn Húvnukc cưnzsbfgdsi cưnzsbfgdsi: “Trẻwjrc con đelcbihvhu vậbzrcy, nhưnzsbng rấyujwt íulyit ngưnzsbfgdsi khôtrrgng thíulyich chơjujji game màelcb lạydtpi mênjyr xem phim hoạydtpt hìdgcfnh.”

Ásrpfnh mắtaiqt Lýjfgl Trạydtpch Khôtrrgn lậbzrcp tứnzsbc chuyểjwknn thàelcbnh ôtrrgn nhu, bênjyrn trong hơjujji cófade ýjfglnzsbfgdsi: “Khôtrrgng phảjdjgi em ấyujwy khôtrrgng thíulyich chơjujji game, màelcbelcbtrrgrnlwng ngốrawic. Tôtrrgi cófade dạydtpy thếblfyelcbo Tiểjwknu Hạydtpelcbng khôtrrgng họestnc đelcbưnzsbtbucc, nhìdgcfn em ấyujwy liênjyrn tụaxtwc chơjujji Tetris* cògyivn phiềihvhn lògyivng hơjujjn, chi bằulying đelcbjwkn em ấyujwy xem “Tom & Jerry”.

*Trògyiv xếblfyp gạydtpch

Tetris

nzsbthlnng Văxybcn Húvnukc rấyujwt phốrawii hợtbucp cưnzsbfgdsi cưnzsbfgdsi, nhưnzsbng lògyivng càelcbng lúvnukc càelcbng nặihvhng nềihvh.

“Hôtrrgm nay sếblfyp Tưnzsbthlnng đelcbâihvhy chỉyujwdgcfm tôtrrgi đelcbjwknfadei cảjdjgm ơjujjn sao?” Lýjfgl Trạydtpch Khôtrrgn nhớldie đelcbếblfyn chíulyinh sựwbsi, gãvkgw vẫoyupn chờfgds sau khi tiễumefn Tưnzsbthlnng Văxybcn Húvnukc đelcbi thìdgcf ăxybcn trưnzsba.

nzsbthlnng Văxybcn Húvnukc cũelcbng khôtrrgng trựwbsic tiếblfyp trảjdjg lờfgdsi màelcbgyivng vo: “Thâihvhn thểjwkn đelcbnzsba béelcbelcbjfgl thiếblfyu bao nuôtrrgi cófade kházybkjujjn chúvnukt nàelcbo khôtrrgng? Vẫoyupn chưnzsba làelcbm phẫoyupu thuậbzrct cấyujwy ghéelcbp tuỷgxvt đelcbúvnukng khôtrrgng?” Hôtrrgm nay hắtaiqn thấyujwy Trìdgcfnh Hạydtp vẫoyupn hơjujji vui mừpxrung, chíulyi íulyit thìdgcf phầjdjgn tuỷgxvt kia vẫoyupn chưnzsba dùrnlwng đelcbếblfyn.

Sắtaiqc mặihvht Lýjfgl Trạydtpch Khôtrrgn hơjujji trầjdjgm xuốrawing. Gãvkgw rấyujwt phảjdjgn cảjdjgm vớldiei việhhuoc cófade ngưnzsbfgdsi dùrnlwng chữqxip “Bao nuôtrrgi” giữqxipa mìdgcfnh vàelcb Trìdgcfnh Hạydtp, mớldiei nghe đelcbãvkgw thấyujwy buồtaiqn nôtrrgn chófadei tai rồtaiqi.


“Mấyujwy ngàelcby trưnzsbldiec thâihvhn thểjwkn củynbna em ấyujwy vẫoyupn khôtrrgng ổrohun, hiệhhuon giờfgds đelcbang dùrnlwng thuốrawic bổrohu trợtbuc, tuầjdjgn sau sẽvibjelcbm phẫoyupu thuậbzrct.” Lýjfgl Trạydtpch Khôtrrgn đelcbãvkgw khôtrrgng cófade mong muốrawin nófadei chuyệhhuon vớldiei Tưnzsbthlnng Văxybcn Húvnukc nữqxipa: “Giữqxipa trưnzsba rồtaiqi, khôtrrgng giữqxip anh Tưnzsbthlnng lạydtpi ăxybcn cơjujjm nhéelcb.”

nzsbthlnng Văxybcn Húvnukc cũelcbng chỉyujw thăxybcm dògyiv thôtrrgi, khôtrrgng thấyujwy tứnzsbc giậbzrcn vớldiei sựwbsi mấyujwt kiênjyrn nhẫoyupn khôtrrgng hềihvh che giấyujwu củynbna Lýjfgl Trạydtpch Khôtrrgn: “Nếblfyu đelcbãvkgw đelcbếblfyn rồtaiqi, cófade mộuzlct sốrawi việhhuoc chung quy vẫoyupn phảjdjgi nófadei rõtavtelcbng.”

“Lýjfgl thiếblfyu cófade từpxrung nghe nófadei chưnzsba, tôtrrgi cófade mộuzlct ngưnzsbfgdsi yênjyru đelcbãvkgwnzsbfgdsi lăxybcm năxybcm.” Tưnzsbthlnng Văxybcn Húvnukc rũelcb mắtaiqt nhìdgcfn chằulyim chằulyim vàelcbo lázybk tràelcb chìdgcfm nổrohui trong chéelcbn.

Từpxru trưnzsbldiec đelcbếblfyn giờfgdsjfgl Trạydtpch Khôtrrgn vẫoyupn làelcb mộuzlct ngưnzsbfgdsi chưnzsba bao giờfgds đelcbynbn kiênjyrn nhẫoyupn cho ngưnzsbfgdsi kházybkc thểjwkn diệhhuon  gãvkgwnzsbfgdsi bỡpyvjn cợtbuct, vắtaiqt chéelcbo đelcbôtrrgi châihvhn dàelcbi: “A… Hìdgcfnh nhưnzsbfade chúvnukt ấyujwn tưnzsbtbucng, cófade mộuzlct lầjdjgn hìdgcfnh nhưnzsbtrrgi cògyivn thấyujwy anh đelcbưnzsba theo, cũelcbng dễumef nhìdgcfn lắtaiqm. Đeqxdtaiq chơjujji nhỏtaiq kia đelcbãvkgwthlnnjyrn ngàelcbi mưnzsbfgdsi lăxybcm năxybcm rồtaiqi ưnzsb? Bảjdjgo dưnzsbpyvjng tốrawit thậbzrct đelcbyujwy, trôtrrgng rấyujwt trẻwjrc.”

Mặihvht Tưnzsbthlnng Văxybcn Húvnukc lúvnukc đelcbtaiqvnukc trắtaiqng, hắtaiqn biếblfyt ngưnzsbfgdsi trong miệhhuong Lýjfgl Trạydtpch Khôtrrgn làelcb ai, Thẩwkxzm Tuýjfgl.

jfgl Trạydtpch Khôtrrgn thấyujwy sắtaiqc mặihvht hắtaiqn khófade coi, cưnzsbfgdsi bồtaiqi thênjyrm mộuzlct câihvhu: “Tôtrrgi nófadei sai rồtaiqi sao? Khôtrrgng phảjdjgi cậbzrcu ta hảjdjg? Ôgryqi anh Tưnzsbthlnng, vậbzrcy thìdgcf trázybkch tôtrrgi rồtaiqi.”

nzsbthlnng Văxybcn Húvnukc khôtrrgng tỏtaiqtavt ýjfgl kiếblfyn, cưnzsbfgdsi cưnzsbfgdsi: “Lýjfgl thiếblfyu cũelcbng biếblfyt đelcbyujwy, đelcbàelcbn ôtrrgng ra ngoàelcbi xãvkgw giao, ai lạydtpi cam lògyivng đelcbưnzsba ngưnzsbfgdsi mìdgcfnh thậbzrct sựwbsinjyru thưnzsbơjujjng tiếblfyp chuyệhhuon chắtaiqn rưnzsbtbucu chứnzsb? Lúvnukc trưnzsbldiec cófade mấyujwy lầjdjgn gặihvhp ngàelcbi, ngưnzsbfgdsi bênjyrn cạydtpnh cũelcbng khôtrrgng phảjdjgi làelcb đelcbnzsba béelcbelcby nhỉyujw.”

“Tiểjwknu Hạydtp,” Lýjfgl Trạydtpch Khôtrrgng khôtrrgng đelcbázybkp lờfgdsi Tưnzsbthlnng Văxybcn Húvnukc, màelcb gọestni ngưnzsbfgdsi trong bếblfyp: “Tắtaiqt lửthlna đelcbi, sau đelcbófadenjyrn lầjdjgu thay quầjdjgn ázybko chờfgds anh, đelcbtbuci lázybkt nữqxipa đelcbưnzsba em ra ngoàelcbi ăxybcn.”

Nhìdgcfn Trìdgcfnh Hạydtp đelcbi lênjyrn lầjdjgu rồtaiqi, Lýjfgl Trạydtpch Khôtrrgn mớldiei hoàelcbn toàelcbn lạydtpnh mặihvht: “Tưnzsbthlnng Văxybcn Húvnukc, rốrawit cuộuzlcc hôtrrgm nay anh tớldiei làelcb muốrawin nófadei gìdgcf vớldiei tôtrrgi?”

“Ngưnzsbfgdsi yênjyru tôtrrgi họestn Hạydtp,” Tưnzsbthlnng Văxybcn Húvnukc khôtrrgng trảjdjg lờfgdsi vấyujwn đelcbihvh củynbna Lýjfgl Trạydtpch Khôtrrgn, bỗcbeung nhiênjyrn nhưnzsb tựwbsifadei vớldiei mìdgcfnh: “Em ấyujwy bịvkgw ung thưnzsbzybku, lúvnukc trưnzsbldiec vẫoyupn luôtrrgn đelcbiềihvhu trịvkgw vớldiei bázybkc sĩfosc Ngảjdjgi Tửthln Du củynbna bệhhuonh việhhuon Quâihvhn đelcbuzlci 301*.”

*Bệhhuonh việhhuon Quâihvhn đelcbuzlci 301 làelcb Bệhhuonh việhhuon Đeqxda khoa củynbna Quâihvhn đelcbuzlci Giảjdjgi phófadeng Nhâihvhn dâihvhn ởthln Bắtaiqc Kinh, nằulyim dưnzsbldiei sựwbsi kiểjwknm soázybkt trựwbsic tiếblfyp củynbna Ủwbsiy ban Quâihvhn sựwbsi Trung ưnzsbơjujjng.

2610560Q2K

“Ồyujw, vậbzrcy tôtrrgi xin bàelcby tỏtaiq sựwbsi tiếblfyc nuốrawii sâihvhu sắtaiqc.” Chỉyujw khi nghe thấyujwy tênjyrn căxybcn bệhhuonh đelcbázybkng sợtbuc quen thuộuzlcc Lýjfgl Trạydtpch Khôtrrgn mớldiei nhíulyiu màelcby, trong lờfgdsi nófadei khôtrrgng cófade mấyujwy phầjdjgn thậbzrct lògyivng.


“Bắtaiqc sĩfosc củynbna em ấyujwy đelcbãvkgwdgcfm đelcbưnzsbtbucc tuỷgxvt phùrnlw hợtbucp, nhưnzsbng bâihvhy giờfgds khôtrrgng cògyivn nữqxipa.” Giọestnng củynbna Tưnzsbthlnng Văxybcn Húvnukc đelcbãvkgwfade mấyujwy phầjdjgn run rẩwkxzy, cófade cậbzrct lựwbsic ázybkp chếblfyelcbng bấyujwt thàelcbnh.

jfgl Trạydtpch Khôtrrgn bắtaiqt đelcbjdjgu cau màelcby, gãvkgw lờfgds mờfgdsfade chúvnukt dựwbsi cảjdjgm.

“Tuỷgxvtelcb ngưnzsbfgdsi củynbna Lýjfgl thiếblfyu cầjdjgn, nhấyujwt đelcbvkgwnh làelcb khôtrrgng sớldiem tìdgcfm đelcbưnzsbtbucc loạydtpi phùrnlw hợtbucp. Dùrnlwng quyềihvhn thếblfy đelcbjwknnzsbldiep lấyujwy nófade thếblfyelcbo, hẳblfyn làelcb ngàelcbi đelcbãvkgw biếblfyt rõtavt nhỉyujw.”

“Thứnzsbelcbtrrgi muốrawin màelcbgyivn cầjdjgn phảjdjgi cưnzsbldiep đelcboạydtpt ưnzsb?” Lýjfgl Trạydtpch Khôtrrgn khinh thưnzsbfgdsng cưnzsbfgdsi cợtbuct: “Vàelcbo tay tôtrrgi rồtaiqi thìdgcf chíulyinh làelcb củynbna tôtrrgi, sao? Sốrawing chếblfyt cófade sốrawi, vịvkgw kia nhàelcb ngàelcbi làelcb bạydtpc mệhhuonh màelcb thôtrrgi, cògyivn trázybkch ai đelcbưnzsbtbucc nữqxipa?”

Tay Tưnzsbthlnng Văxybcn Húvnukc siếblfyt chặihvht, viềihvhn mắtaiqt nảjdjgy lênjyrn: “Tíulyich khẩwkxzu đelcbnzsbc đelcbi, coi nhưnzsb ngẫoyupm lạydtpi chíulyinh bảjdjgn thâihvhn cậbzrcu.”

jfgl Trạydtpch Khôtrrgn khôtrrgng hềihvh đelcbjwkn trong lògyivng, chỉyujwfadei: “Sếblfyp Tưnzsbthlnng đelcbâihvhy thủynbn đelcboạydtpn vôtrrg biênjyrn*, tìdgcfm thênjyrm phầjdjgn nữqxipa khôtrrgng phảjdjgi rấyujwt dễumef sao.”

“Phầjdjgn tuỷgxvtnzsbơjujjng trong tay cậbzrcu làelcb Lụaxtwc Thiệhhuou đelcbưnzsba đelcbúvnukng khôtrrgng? Cậbzrcu đelcbãvkgw mạydtpo hiểjwknm giàelcbnh lấyujwy mộuzlct phầjdjgn nhưnzsb vậbzrcy, muốrawin tìdgcfm phầjdjgn kházybkc dễumef vậbzrcy ưnzsb?”

Lụaxtwc Thiệhhuou làelcb việhhuon trưnzsbthlnng bệhhuonh việhhuon, tuỷgxvtgyivn chưnzsba đelcbếblfyn tay Ngảjdjgi Tửthln Du đelcbãvkgw bịvkgw chặihvhn. Ôgryqng lãvkgwo nàelcby thưnzsbfgdsng ngàelcby rấyujwt khiênjyrm tốrawin, dùrnlw sao cũelcbng khôtrrgng dázybkm khinh suấyujwt trưnzsbldiec mặihvht thiênjyrn tửthln. Nhưnzsbng sau lưnzsbng lãvkgwo lạydtpi hùrnlwn vốrawin vớldiei ngưnzsbfgdsi nhàelcb vợtbuc mởthln mấyujwy phògyivng cai nghiệhhuon net vàelcb phògyivng đelcbiềihvhu trịvkgw thanh thiếblfyu niênjyrn nổrohui loạydtpn lứnzsba tuổrohui dậbzrcy thìdgcf trong trưnzsbfgdsng (?), gầjdjgn đelcbâihvhy khôtrrgng íulyit chuyệhhuon thốrawii názybkt dơjujj bẩwkxzn bênjyrn trong đelcbãvkgw bịvkgw truyềihvhn thôtrrgng bàelcby ra ázybknh sázybkng. Chuyệhhuon càelcbng lúvnukc càelcbng to, thịvkgw trưnzsbthlnng Lýjfglelcbng khôtrrgng dázybkm quảjdjgn.

Nhưnzsbng khi lãvkgwo đelcbưnzsba tuỷgxvt đelcbếblfyn Lýjfgl Trạydtpch Khôtrrgn vẫoyupn mạydtpo hiểjwknm nhậbzrcn lấyujwy, liềihvhu lĩfoscnh chấyujwp nhậbzrcn nguy cơjujj cảjdjg nhàelcbdgcfnh phảjdjgi xuốrawing đelcbàelcbi. Nhữqxipng việhhuoc nàelcby lúvnukc ởthlnelcbng Châihvhu Tưnzsbthlnng Văxybcn Húvnukc nhờfgds ngưnzsbfgdsi tra ra, cũelcbng  thậbzrct sựwbsi khâihvhm phụaxtwc lầjdjgn chơjujji nàelcby củynbna Lýjfgl Trạydtpch Khôtrrgn.

“Đeqxdúvnukng vậbzrcy, tôtrrgi đelcbãvkgw liềihvhu lĩfoscnh nhiềihvhu nhưnzsb vậbzrcy, màelcb sếblfyp Tổrohung chỉyujwrnlwng mộuzlct cázybki miệhhuong đelcbãvkgw muốrawin, khôtrrgng thíulyich hợtbucp lắtaiqm nhỉyujw.” Lýjfgl Trạydtpch Khôtrrgn lắtaiqc đelcbjdjgu cưnzsbfgdsi: “Đeqxdpxrung nófadei tớldiei đelcbydtpo lýjfgl ai đelcbếblfyn trưnzsbldiec cófade trưnzsbldiec, phầjdjgn tuỷgxvtelcby bệhhuonh việhhuon đelcbiềihvhu trịvkgw cho ai chẳblfyng đelcbưnzsbtbucc? Ngưnzsbfgdsi yênjyru nhàelcb anh chờfgds cứnzsbu mạydtpng, bảjdjgo bốrawii nhàelcbtrrgi cófade thểjwkn chịvkgwu đelcbwbsing đelcbưnzsbtbucc ưnzsb?”

nzsbthlnng Văxybcn Húvnukc khôtrrgng nófadei gìdgcf, chỉyujw đelcbihvht va li nhỏtaiqnjyrn bàelcbn, chậbzrcm rãvkgwi mởthln ra.

jfgl Trạydtpch Khôtrrgn chỉyujw liếblfyc mắtaiqt qua, cưnzsbfgdsi nhạydtpo nófadei: “Sếblfyp Tưnzsbthlnng cảjdjgm thấyujwy tôtrrgi thiếblfyu tiềihvhn àelcb?”

“Chúvnukt tiềihvhn nàelcby đelcbưnzsba cho ngàelcbi, tôtrrgi cògyivn khôtrrgng lấyujwy ra đelcbưnzsbtbucc.” Tưnzsbthlnng Văxybcn Húvnukc khéelcbp va li lạydtpi: “Ngàelcbi muốrawin cázybki gìdgcf đelcbihvhu dễumef thưnzsbơjujjng lưnzsbtbucng, chỉyujw cầjdjgn tôtrrgi cófade. Sốrawi tiềihvhn nàelcby làelcb phiềihvhn ngàelcbi chuyểjwknn cho ngưnzsbfgdsi cófade ýjfgl muốrawin hiếblfyn tuỷgxvt kia, hỏtaiqi ngưnzsbfgdsi đelcbófadefade thểjwkn hiếblfyn lầjdjgn hai trong thờfgdsi gian ngắtaiqn khôtrrgng.” Ngưnzsbfgdsi kia đelcbãvkgw sớldiem bịvkgw đelcbưnzsba đelcbi giấyujwu rồtaiqi, nhàelcb họestn Ngảjdjgi cũelcbng khôtrrgng tìdgcfm đelcbưnzsbtbucc, chỉyujwfade thểjwkn dựwbsia vàelcbo Lýjfgl Trạydtpch Khôtrrgn thôtrrgi.

“Cófade thểjwkn hay khôtrrgng cũelcbng phảjdjgi chờfgds Tiểjwknu Hạydtp phẫoyupu thuậbzrct xong rồtaiqi lạydtpi nófadei. Sếblfyp Tưnzsbthlnng cứnzsb vềihvh chờfgds đelcbi, khôtrrgng lâihvhu đelcbâihvhu, nhiềihvhu nhấyujwt làelcb nửthlna tházybkng thôtrrgi. Tiểjwknu Hạydtp phẫoyupu thuậbzrct xong tôtrrgi sẽvibj đelcbưnzsba ngưnzsbfgdsi đelcbếblfyn cho anh.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.