Một Thai Hai Bảo: Giám Đốc Hàng Tỉ Yêu Vợ Tận Xương
Chương 3606 : Thêm hà vào cảnh (222)
Buổodkg i tốrzqo i, lúyvnd c Vâpeoo n Thi Thi chuẩwaoc n bịdovg tâpeoo m líyyle xong thìvlpe Cung Kiệqxkt t lạcbdf i xung phong nhậaabe n nhiệqxkt m vụebqx , nộvqje i dung củthaq a nhiệqxkt m vụebqx chíyyle nh làihkk đwgxl i vàihkk o phòibws ng.
Côirph cóvzkw hơjqse i do dựyhak , anh lạcbdf i làihkk m nũnaab ng: “Thi Thi, chịdovg cho em thựyhak c hiệqxkt n chứuugy c trámrta ch củthaq a mộvqje t ngưyyle ờpeci i cậaabe u đwgxl i màihkk !
“Đnnxr ưyyle ợxnrp c rồourt i!”
Cung Kiệqxkt t nhậaabe n lấmjfz y bámrta t trong tay côirph , côirph cầylap n thậaabe n căvqje n dặoubc n: “Coi chừnnxr ng nóvzkw ng.”
Cứuugy thếylap , anh bưyyle ng bámrta t đwgxl i vàihkk o phòibws ng, chỉaipx mấmjfz y phúyvnd t sau, bêmjfz n trong truyềaabe n ra tiếylap ng đwgxl ồourt sứuugy bịdovg vỡuade .
Vâpeoo n Thi Thi vàihkk Mộvqje Nhãwziz Triếylap t nghe thấmjfz y đwgxl ộvqje ng tĩuugy nh sợxnrp đwgxl ếylap n nỗyyle i đwgxl ứuugy ng phắsvyl t dậaabe y, vọucpr t vàihkk o phòibws ng, chỉaipx thấmjfz y Cung Kiệqxkt t kinh ngạcbdf c đwgxl ứuugy ng mộvqje t bêmjfz n, Hữrprb u Hữrprb u ngồourt i trêmjfz n giưyyle ờpeci ng, bámrta t mìvlpe rơjqse i vỡuade dưyyle ớenxb i đwgxl ấmjfz t, nưyyle ớenxb c loang lỗyyle !
Cung Kiệqxkt t vôirph tộvqje i quay đwgxl ầylap u, u oámrta n nhìvlpe n Vâpeoo n Thi Thi, mấmjfz p mámrta y môirph i: “Hữrprb u Hữrprb u rấmjfz t hung dữrprb !”
Thìvlpe ra, lúyvnd c anh bưyyle ng bámrta t đwgxl i vàihkk o, Hữrprb u Hữrprb u nghe mởodkg cửskdy a tưyyle ởodkg ng rằxnrp ng Vâpeoo n Thi Thi nêmjfz n ngồourt i dậaabe y nhưyyle ng ngưyyle ờpeci i xuấmjfz t hiệqxkt n lạcbdf i làihkk Cung Kiệqxkt t, anh bưyyle ng bámrta t mìvlpe đwgxl ếylap n, lúyvnd c chuẩwaoc n bịdovg đwgxl úyvnd t cậaabe u ăvqje n thìvlpe bịdovg cậaabe u hấmjfz t đwgxl ổodkg xuốrzqo ng đwgxl ấmjfz t!
Sau khi côirph dọucpr n dẹmrta p sạcbdf ch sẽenxb , ba ngưyyle ờpeci i rờpeci i khỏpzgx i phòibws ng, Cung Kiệqxkt t ra vẻcbdf rấmjfz t oan ứuugy c!
“Sao nóvzkw lạcbdf i hấmjfz t đwgxl ổodkg đwgxl ồourt ăvqje n em mang vàihkk o chứuugy ?”
Vâpeoo n Thi Thi cóvzkw hơjqse i khóvzkw hiểfnxb u: “Em đwgxl ãwziz nóvzkw i gìvlpe ?”
Anh uấmjfz t ứuugy c nóvzkw i: “Em chỉaipx mớenxb i vàihkk o thôirph i, chưyyle a nóvzkw i gìvlpe cảdaxf ! Tựyhak nhiêmjfz n nóvzkw lạcbdf i hấmjfz t đwgxl ổodkg bámrta t mìvlpe !”
Nóvzkw i xong, anh hung hãwziz n khoanh tay, tứuugy c giậaabe n nóvzkw i: “Thậaabe t làihkk quámrta đwgxl ámrta ng màihkk !”
“Thếylap nàihkk o...”
Mộvqje Nhãwziz Triếylap t nóvzkw i: “Cóvzkw thểfnxb làihkk ngưyyle ờpeci i làihkk m cậaabe u nhưyyle cậaabe u khôirph ng đwgxl ámrta ng yêmjfz u.”
Cung Kiệqxkt t: “...”
Cạcbdf n lờpeci i.
Anh khiêmjfz u khíyyle ch: “Anh rểfnxb , nóvzkw i cứuugy nhưyyle anh tựyhak tin lắsvyl m. Nếylap u anh bưyyle ng bámrta t vàihkk o, nhấmjfz t đwgxl ịdovg nh nhóvzkw c quỷjqse kia cũnaab ng sẽenxb hấmjfz t đwgxl ổodkg !”
Mộvqje Nhãwziz Triếylap t vôirph cùnaab ng tựyhak tin: “Sao cóvzkw thểfnxb chứuugy ? Đnnxr óvzkw làihkk con củthaq a tôirph i.”
Anh trảdaxf lờpeci i: “Vậaabe y anh thửskdy xem!”
“Thửskdy thìvlpe thửskdy !”
Mộvqje Nhãwziz Triếylap t nấmjfz u mìvlpe , bưyyle ng vàihkk o phòibws ng.
Cung Kiệqxkt t đwgxl ứuugy ng ởodkg cửskdy a, bắsvyl t đwgxl ầylap u đwgxl ếylap m ngưyyle ợxnrp c: “Năvqje m, bốrzqo n, ba, hai...”
Còibws n chưyyle a kịdovg p đwgxl ếylap m “Mộvqje t”, tiếylap ng đwgxl ổodkg vỡuade từnnxr trong phòibws ng truyềaabe n đwgxl ếylap n lầylap n thứuugy hai, anh vàihkk Vâpeoo n Thi Thi đwgxl i vàihkk o, lậaabe p tứuugy c nhìvlpe n thấmjfz y Mộvqje Nhãwziz Triếylap t đwgxl ang đwgxl ứuugy ng ởodkg méxgox p giưyyle ờpeci ng vớenxb i khuôirph n mặoubc t tốrzqo i sầylap m, dưyyle ớenxb i châpeoo n làihkk mộvqje t đwgxl ốrzqo ng hỗyyle n loạcbdf n.
Hữrprb u Hữrprb u ngồourt i trêmjfz n giưyyle ờpeci ng, bộvqje dạcbdf ng cảdaxf nh cámrta o ngưyyle ờpeci i khámrta c đwgxl ừnnxr ng đwgxl ếylap n gầylap n, khuôirph n mặoubc t lạcbdf nh lùnaab ng nhưyyle cũnaab .
“Phụebqx t...”
Cung Kiệqxkt t che miệqxkt ng nhịdovg n cưyyle ờpeci i, ra vẻcbdf “Tôirph i nóvzkw i khôirph ng sai màihkk ”, vôirph cùnaab ng đwgxl ắsvyl c ýmrjp .
Mộvqje Nhãwziz Triếylap t trừnnxr ng mắsvyl t nhìvlpe n anh, anh cũnaab ng nhìvlpe n lạcbdf i vớenxb i vẻcbdf khôirph ng phụebqx c, Vâpeoo n Thi Thi lậaabe p tứuugy c nóvzkw i vớenxb i Cung Kiệqxkt t: “Em ra ngoàihkk i trưyyle ớenxb c đwgxl i!”
“Chịdovg , em...”
“Ra ngoàihkk i đwgxl i.”
Cung Kiệqxkt t tứuugy c tốrzqo i rờpeci i đwgxl i.
Côirph nóvzkw i vớenxb i Mộvqje Nhãwziz Triếylap t: “Anh cũnaab ng ra ngoàihkk i đwgxl i!”
Anh muốrzqo n nóvzkw i gìvlpe đwgxl óvzkw nhưyyle ng lạcbdf i thôirph i, yêmjfz n lặoubc ng rờpeci i khỏpzgx i phòibws ng.
Vâpeoo n Thi Thi dọucpr n dẹmrta p đwgxl ốrzqo ng bừnnxr a bộvqje n trêmjfz n mặoubc t đwgxl ấmjfz t, côirph múyvnd c thêmjfz m bámrta t mìvlpe bưyyle ng vàihkk o.
Thựyhak c tếylap , lòibws ng côirph cũnaab ng cóvzkw hơjqse i bồourt n chồourt n.
Lúyvnd c trưyyle a, Hữrprb u Hữrprb u khôirph ng ăvqje n gìvlpe nêmjfz n chắsvyl c rấmjfz t đwgxl óvzkw i bụebqx ng, vậaabe y nêmjfz n mớenxb i chịdovg u ăvqje n, côirph khôirph ng biếylap t còibws n cóvzkw lầylap n thứuugy hai khôirph ng.
Côirph cẩwaoc n thậaabe n ngồourt i xuốrzqo ng giưyyle ờpeci ng, cậaabe u vẫvlpe n ngồourt i dựyhak a vàihkk o thàihkk nh giưyyle ờpeci ng nhưyyle cũnaab , khuôirph n mặoubc t trong trẻcbdf o lạcbdf nh lùnaab ng, cứuugy thếylap nhìvlpe n côirph .
Côirph thửskdy thăvqje m dòibws : “Ăsrgm n mộvqje t chúyvnd t thôirph i, đwgxl ưyyle ợxnrp c chứuugy ?”
Hữrprb u Hữrprb u khôirph ng nóvzkw i mộvqje t lờpeci i, chỉaipx chăvqje m chúyvnd nhìvlpe n côirph .
Côirph căvqje ng thẳxnrp ng nhìvlpe n cậaabe u, nóvzkw i tiếylap p: “Mìvlpe mớenxb i vừnnxr a nấmjfz u thôirph i, vẫvlpe n còibws n nóvzkw ng.”
Cô
“Đ
Cung Kiệ
Cứ
Vâ
Cung Kiệ
Thì
Sau khi cô
“Sao nó
Vâ
Anh uấ
Nó
“Thế
Mộ
Cung Kiệ
Cạ
Anh khiê
Mộ
Anh trả
“Thử
Mộ
Cung Kiệ
Cò
Hữ
“Phụ
Cung Kiệ
Mộ
“Chị
“Ra ngoà
Cung Kiệ
Cô
Anh muố
Vâ
Thự
Lú
Cô
Cô
Hữ
Cô
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.