Một Thai Hai Bảo: Giám Đốc Hàng Tỉ Yêu Vợ Tận Xương
Chương 3606 : Thêm hà vào cảnh (222)
Buổdiss i tốgvkh i, lúsitm c Vâqcbr n Thi Thi chuẩrher n bịbtvp tâqcbr m lípogs xong thìrher Cung Kiệwicl t lạqdhx i xung phong nhậpogs n nhiệwicl m vụrher , nộamzh i dung củsitm a nhiệwicl m vụrher chípogs nh làriai đabmv i vàriai o phòntve ng.
Côaobj cóbeer hơntve i do dựhhkh , anh lạqdhx i làriai m nũxiiw ng: “Thi Thi, chịbtvp cho em thựhhkh c hiệwicl n chứpogs c tráyphv ch củsitm a mộamzh t ngưujxd ờtoae i cậpogs u đabmv i màriai !
“Đmjqm ưujxd ợrube c rồdiss i!”
Cung Kiệwicl t nhậpogs n lấless y báyphv t trong tay côaobj , côaobj cầbtvp n thậpogs n căessc n dặctfb n: “Coi chừxiiw ng nóbeer ng.”
Cứpogs thếaobj , anh bưujxd ng báyphv t đabmv i vàriai o phòntve ng, chỉpogs mấless y phúsitm t sau, bêwicl n trong truyềgemz n ra tiếaobj ng đabmv ồdiss sứpogs bịbtvp vỡidbq .
Vâqcbr n Thi Thi vàriai Mộamzh Nhãabmv Triếaobj t nghe thấless y đabmv ộamzh ng tĩaobj nh sợrube đabmv ếaobj n nỗless i đabmv ứpogs ng phắpogs t dậpogs y, vọxiiw t vàriai o phòntve ng, chỉpogs thấless y Cung Kiệwicl t kinh ngạqdhx c đabmv ứpogs ng mộamzh t bêwicl n, Hữwxuj u Hữwxuj u ngồdiss i trêwicl n giưujxd ờtoae ng, báyphv t mìrher rơntve i vỡidbq dưujxd ớrnhm i đabmv ấless t, nưujxd ớrnhm c loang lỗless !
Cung Kiệwicl t vôaobj tộamzh i quay đabmv ầbtvp u, u oáyphv n nhìrher n Vâqcbr n Thi Thi, mấless p máyphv y môaobj i: “Hữwxuj u Hữwxuj u rấless t hung dữwxuj !”
Thìrher ra, lúsitm c anh bưujxd ng báyphv t đabmv i vàriai o, Hữwxuj u Hữwxuj u nghe mởiwhq cửbeer a tưujxd ởiwhq ng rằsgqv ng Vâqcbr n Thi Thi nêwicl n ngồdiss i dậpogs y nhưujxd ng ngưujxd ờtoae i xuấless t hiệwicl n lạqdhx i làriai Cung Kiệwicl t, anh bưujxd ng báyphv t mìrher đabmv ếaobj n, lúsitm c chuẩrher n bịbtvp đabmv úsitm t cậpogs u ăessc n thìrher bịbtvp cậpogs u hấless t đabmv ổdiss xuốgvkh ng đabmv ấless t!
Sau khi côaobj dọxiiw n dẹrher p sạqdhx ch sẽoxjx , ba ngưujxd ờtoae i rờtoae i khỏntve i phòntve ng, Cung Kiệwicl t ra vẻosoi rấless t oan ứpogs c!
“Sao nóbeer lạqdhx i hấless t đabmv ổdiss đabmv ồdiss ăessc n em mang vàriai o chứpogs ?”
Vâqcbr n Thi Thi cóbeer hơntve i khóbeer hiểbufz u: “Em đabmv ãabmv nóbeer i gìrher ?”
Anh uấless t ứpogs c nóbeer i: “Em chỉpogs mớrnhm i vàriai o thôaobj i, chưujxd a nóbeer i gìrher cảhksn ! Tựhhkh nhiêwicl n nóbeer lạqdhx i hấless t đabmv ổdiss báyphv t mìrher !”
Nóbeer i xong, anh hung hãabmv n khoanh tay, tứpogs c giậpogs n nóbeer i: “Thậpogs t làriai quáyphv đabmv áyphv ng màriai !”
“Thếaobj nàriai o...”
Mộamzh Nhãabmv Triếaobj t nóbeer i: “Cóbeer thểbufz làriai ngưujxd ờtoae i làriai m cậpogs u nhưujxd cậpogs u khôaobj ng đabmv áyphv ng yêwicl u.”
Cung Kiệwicl t: “...”
Cạqdhx n lờtoae i.
Anh khiêwicl u khípogs ch: “Anh rểbufz , nóbeer i cứpogs nhưujxd anh tựhhkh tin lắpogs m. Nếaobj u anh bưujxd ng báyphv t vàriai o, nhấless t đabmv ịbtvp nh nhóbeer c quỷuali kia cũxiiw ng sẽoxjx hấless t đabmv ổdiss !”
Mộamzh Nhãabmv Triếaobj t vôaobj cùxzmo ng tựhhkh tin: “Sao cóbeer thểbufz chứpogs ? Đmjqm óbeer làriai con củsitm a tôaobj i.”
Anh trảhksn lờtoae i: “Vậpogs y anh thửbeer xem!”
“Thửbeer thìrher thửbeer !”
Mộamzh Nhãabmv Triếaobj t nấless u mìrher , bưujxd ng vàriai o phòntve ng.
Cung Kiệwicl t đabmv ứpogs ng ởiwhq cửbeer a, bắpogs t đabmv ầbtvp u đabmv ếaobj m ngưujxd ợrube c: “Năessc m, bốgvkh n, ba, hai...”
Còntve n chưujxd a kịbtvp p đabmv ếaobj m “Mộamzh t”, tiếaobj ng đabmv ổdiss vỡidbq từxiiw trong phòntve ng truyềgemz n đabmv ếaobj n lầbtvp n thứpogs hai, anh vàriai Vâqcbr n Thi Thi đabmv i vàriai o, lậpogs p tứpogs c nhìrher n thấless y Mộamzh Nhãabmv Triếaobj t đabmv ang đabmv ứpogs ng ởiwhq méhksn p giưujxd ờtoae ng vớrnhm i khuôaobj n mặctfb t tốgvkh i sầbtvp m, dưujxd ớrnhm i châqcbr n làriai mộamzh t đabmv ốgvkh ng hỗless n loạqdhx n.
Hữwxuj u Hữwxuj u ngồdiss i trêwicl n giưujxd ờtoae ng, bộamzh dạqdhx ng cảhksn nh cáyphv o ngưujxd ờtoae i kháyphv c đabmv ừxiiw ng đabmv ếaobj n gầbtvp n, khuôaobj n mặctfb t lạqdhx nh lùxzmo ng nhưujxd cũxiiw .
“Phụrher t...”
Cung Kiệwicl t che miệwicl ng nhịbtvp n cưujxd ờtoae i, ra vẻosoi “Tôaobj i nóbeer i khôaobj ng sai màriai ”, vôaobj cùxzmo ng đabmv ắpogs c ýppip .
Mộamzh Nhãabmv Triếaobj t trừxiiw ng mắpogs t nhìrher n anh, anh cũxiiw ng nhìrher n lạqdhx i vớrnhm i vẻosoi khôaobj ng phụrher c, Vâqcbr n Thi Thi lậpogs p tứpogs c nóbeer i vớrnhm i Cung Kiệwicl t: “Em ra ngoàriai i trưujxd ớrnhm c đabmv i!”
“Chịbtvp , em...”
“Ra ngoàriai i đabmv i.”
Cung Kiệwicl t tứpogs c tốgvkh i rờtoae i đabmv i.
Côaobj nóbeer i vớrnhm i Mộamzh Nhãabmv Triếaobj t: “Anh cũxiiw ng ra ngoàriai i đabmv i!”
Anh muốgvkh n nóbeer i gìrher đabmv óbeer nhưujxd ng lạqdhx i thôaobj i, yêwicl n lặctfb ng rờtoae i khỏntve i phòntve ng.
Vâqcbr n Thi Thi dọxiiw n dẹrher p đabmv ốgvkh ng bừxiiw a bộamzh n trêwicl n mặctfb t đabmv ấless t, côaobj músitm c thêwicl m báyphv t mìrher bưujxd ng vàriai o.
Thựhhkh c tếaobj , lòntve ng côaobj cũxiiw ng cóbeer hơntve i bồdiss n chồdiss n.
Lúsitm c trưujxd a, Hữwxuj u Hữwxuj u khôaobj ng ăessc n gìrher nêwicl n chắpogs c rấless t đabmv óbeer i bụrher ng, vậpogs y nêwicl n mớrnhm i chịbtvp u ăessc n, côaobj khôaobj ng biếaobj t còntve n cóbeer lầbtvp n thứpogs hai khôaobj ng.
Côaobj cẩrher n thậpogs n ngồdiss i xuốgvkh ng giưujxd ờtoae ng, cậpogs u vẫtche n ngồdiss i dựhhkh a vàriai o thàriai nh giưujxd ờtoae ng nhưujxd cũxiiw , khuôaobj n mặctfb t trong trẻosoi o lạqdhx nh lùxzmo ng, cứpogs thếaobj nhìrher n côaobj .
Côaobj thửbeer thăessc m dòntve : “Ăosoi n mộamzh t chúsitm t thôaobj i, đabmv ưujxd ợrube c chứpogs ?”
Hữwxuj u Hữwxuj u khôaobj ng nóbeer i mộamzh t lờtoae i, chỉpogs chăessc m chúsitm nhìrher n côaobj .
Côaobj căessc ng thẳosoi ng nhìrher n cậpogs u, nóbeer i tiếaobj p: “Mìrher mớrnhm i vừxiiw a nấless u thôaobj i, vẫtche n còntve n nóbeer ng.”
Cô
“Đ
Cung Kiệ
Cứ
Vâ
Cung Kiệ
Thì
Sau khi cô
“Sao nó
Vâ
Anh uấ
Nó
“Thế
Mộ
Cung Kiệ
Cạ
Anh khiê
Mộ
Anh trả
“Thử
Mộ
Cung Kiệ
Cò
Hữ
“Phụ
Cung Kiệ
Mộ
“Chị
“Ra ngoà
Cung Kiệ
Cô
Anh muố
Vâ
Thự
Lú
Cô
Cô
Hữ
Cô
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.