Một Thai Hai Bảo: Giám Đốc Hàng Tỉ Yêu Vợ Tận Xương

Chương 3582 : Thêm hà vào cảnh (198)

    trước sau   
“Chuyệazvfn nàdujoy đmghzúrfbxng thậspwdt làdujofypk phảqimoi cảqimom thấspwdy cóogbl lỗdujoi! Nếipoxu tôfypki khôfypkng hỏftcqi thìygscfypk đmghzqsoynh giấspwdu tôfypki đmghzếipoxn khi nàdujoo?”

Alice bấspwdt lựipoxc nóogbli: “Chuyệazvfn nàdujoy làdujo cha anh yêcpmdu cầclebu, thâccrpn làdujo thuộqsoyc hạplxn, tôfypki khôfypkng thểjcoq khôfypkng chấspwdp hàdujonh, đmghzhmivng thờdujoi cũmfrbng phảqimoi bảqimoo mậspwdt. Hôfypkm nay tôfypki nóogbli cho anh biếipoxt bípmfd mậspwdt nàdujoy làdujo đmghzãrjmv vi phạplxnm nguyêcpmdn tắoiinc.”

Cung Kiệazvft siếipoxt chặscrtt nắoiinm tay, tứjgduc giậspwdn đmghzếipoxn run ngưhzmbdujoi. 

“Sao ôfypkng ấspwdy phảqimoi làdujom nhưhzmb vậspwdy?”

Anh thậspwdt sựipox khôfypkng hiểjcoqu.

Cung Thiếipoxu Ảrbksnh làdujom nhưhzmb vậspwdy, rốspwdt cuộqsoyc làdujoygscbfevi gìygsc


“Ôvtmqng ấspwdy đmghzqsoynh mưhzmbjcoqn Hữfjefu Hữfjefu đmghzjcoq đmghzspwdi phóogbl Thábfevnh Ngựipox sao?”

“Đcddtspwdi phóogbl Thábfevnh Ngựipox?”

Cung Kiệazvft ngạplxnc nhiêcpmdn trong ábfevnh mắoiint: “Ôvtmqng ấspwdy…” 

Anh biếipoxt chuyệazvfn cha mìygscnh hậspwdn Mộqsoy Nhãrjmv Triếipoxt, hậspwdn đmghzếipoxn thấspwdu xưhzmbơmghzng, nhưhzmbng khôfypkng thểjcoq ngờdujo đmghzếipoxn ôfypkng lạplxni nhẫrbksn tâccrpm nhưhzmb thếipox, lợjcoqi dụwdcsng mộqsoyt đmghzjgdua trẻoiinfypk tộqsoyi đmghzjcoq đmghzspwdi phóogbl Thábfevnh Ngựipox!

“Đcddtếipoxn lúrfbxc, đmghzjcoqi cho Hữfjefu Hữfjefu đmghzspwdi phóogbl Thábfevnh Ngựipox, lấspwdy chuyệazvfn nàdujoy làdujom uy hiếipoxp buộqsoyc Vâccrpn Thi Thi phảqimoi vềxdao Cung gia.”

“Ôvtmqng ấspwdy khôfypkng cảqimom thấspwdy làdujom nhưhzmb vậspwdy thậspwdt tàdujon nhẫrbksn sao?” 

“Kiệazvft.”

Alice bìygscnh tĩflqcnh nóogbli: “Anh cảqimom thấspwdy vớakxni vịqsoy trípmfd củoiina cha anh, quyềxdaon cao chứjgduc trọoybing, lờdujoi củoiina ôfypkng ấspwdy trưhzmbakxnc giờdujo khôfypkng ai dábfevm khôfypkng theo, mộqsoyt nhâccrpn vậspwdt cóogbl thểjcoqfypk phong hoábfevn vũmfrb nhưhzmb vậspwdy, trong quan niệazvfm củoiina ôfypkng ấspwdy, đmghzúrfbxng sai, trábfevi phảqimoi, toàdujon bộqsoy đmghzxdaou khôfypkng cóogbl quy tắoiinc gìygsc cảqimo. Trong quan niệazvfm củoiina ôfypkng ấspwdy, khôfypkng cóogbl ai cóogbl thểjcoq ngăprcin cảqimon ôfypkng. Ôvtmqng ấspwdy yêcpmdu Hữfjefu Hữfjefu, nhưhzmbng trong quan niệazvfm củoiina ôfypkng, đmghzjcoq chábfevu ngoạplxni củoiina mìygscnh quay vềxdao nhàdujo thìygsc khôfypkng cóogblygscdujo sai cảqimo! Nhưhzmbng nếipoxu khôfypkng dùeqreng cábfevch thứjgduc nàdujoy thìygsc ôfypkng ấspwdy khôfypkng giữfjef lạplxni đmghzưhzmbjcoqc ai cảqimo! Vâccrpn Thi Thi cũmfrbng vậspwdy màdujoccrpn Thiêcpmdn Hữfjefu cũmfrbng vậspwdy, ôfypkng cảqimom thấspwdy côfypk đmghzqsoyc, nhưhzmbng ngoàdujoi quyềxdaon lựipoxc cũmfrbng khôfypkng thủoiin đmghzoạplxnn gìygsc khábfevc đmghzjcoq lay chuyểjcoqn con gábfevi mìygscnh!”

ogbli sâccrpu hơmghzn, mộqsoyt mặscrtt gìygsc đmghzóogbl chípmfdnh làdujoygscnh yêcpmdu đmghzãrjmv biếipoxn hìygscnh biếipoxn dạplxnng! 

Cung Thiếipoxu Ảrbksnh đmghzúrfbxng làdujo sai, nhưhzmbng Alice lạplxni cóogbl thểjcoq hiểjcoqu.

Cung Thiếipoxu Ảrbksnh rấspwdt đmghzábfevng hậspwdn, khôfypkng sai, nhưhzmbng cũmfrbng cóogbl đmghziểjcoqm đmghzábfevng thưhzmbơmghzng.

“Hữfjefu Hữfjefu mớakxni làdujo đmghzjgdua đmghzábfevng thưhzmbơmghzng nhấspwdt!” 

Cung Kiệazvft nóogbli: “Nóogbl khôfypkng cóogbl lựipoxa chọoybin nàdujoo khábfevc, bịqsoyfypk nhẫrbksn tâccrpm xóogbla đmghzi kýcibfjgduc! Côfypkogbl biếipoxt đmghzspwdi vớakxni nóogbl thìygsc ai mớakxni làdujo quan trọoybing nhấspwdt khôfypkng?”


Alice khôfypkng nóogbli gìygsc cảqimo.

“Mẹdjssogbl!” 

Cung Kiệazvft lạplxni nóogbli: “Nóogbl xem mạplxnng sốspwdng củoiina Vâccrpn Thi Thi còscrtn quan trọoybing hơmghzn chípmfdnh nóogbl! Côfypkogbla đmghzi kýcibfjgduc củoiina nóogblscrtn tàdujon nhẫrbksn hơmghzn làdujo giếipoxt chếipoxt nóogbl!”

Alice bấspwdt ngờdujo đmghzếipoxn khôfypkng thểjcoqpmfdt thởduff nổccrpi.

Đcddtúrfbxng làdujo từzlkf khi bịqsoyogbla kýcibfjgduc, Hữfjefu Hữfjefu đmghzãrjmv biếipoxn thàdujonh mộqsoyt ngưhzmbdujoi khábfevc, mộqsoyt ma vưhzmbơmghzng khôfypkng hơmghzn khôfypkng kéccrpm. 

Nếipoxu nhưhzmb Thi Thi thấspwdy đmghzưhzmbjcoqc bộqsoy dạplxnng cậspwdu ta lúrfbxc nàdujoy, khôfypkng biếipoxt sẽogbl đmghzau lòscrtng nhưhzmb thếipoxdujoo.

Cung Kiệazvft cũmfrbng khôfypkng biếipoxt phảqimoi nóogbli vớakxni côfypk nhưhzmb thếipoxdujoo!

“Tôfypki muốspwdn gặscrtp nóogbl.” 

Cung Kiệazvft bỗdujong nhiêcpmdn nóogbli: “Cho tôfypki gặscrtp nóogbl.”

“Khôfypkng gặscrtp đmghzưhzmbjcoqc cậspwdu ấspwdy đmghzâccrpu. Cha củoiina anh bảqimoo vệazvf cậspwdu ấspwdy rấspwdt tốspwdt, ôfypkng ấspwdy sợjcoq anh sẽogbl mang cậspwdu ta đmghzi. Nhưhzmbng cho dùeqre khôfypkng cóogbl sựipox ngăprcin cảqimon củoiina Cung Thiếipoxu Ảrbksnh, anh muốspwdn đmghzưhzmba cậspwdu ấspwdy đmghzi thìygsc Hữfjefu Hữfjefu cũmfrbng chưhzmba chắoiinc đmghzhmivng ýcibf.”

Cung Kiệazvft cưhzmbdujoi: “Tôfypki biếipoxt.” 

“Vậspwdy…”

“Cho nêcpmdn, nếipoxu nhưhzmbdujohzmbjcoqn côfypk, cóogbl lẽogblfypki sẽogblogbl thểjcoq gặscrtp nóogbl đmghzưhzmbjcoqc mộqsoyt lầclebn!”

Alice giậspwdt mìygscnh, lậspwdp tứjgduc hiểjcoqu đmghzưhzmbjcoqc Cung Kiệazvft đmghzang ábfevm chỉcleb đmghziềxdaou gìygsc

“Tôfypki đmghziềxdaou tra hàdujonh tung gầclebn đmghzâccrpy củoiina côfypk, trung tuầclebn mỗdujoi thábfevng côfypk đmghzxdaou biếipoxn mấspwdt mộqsoyt khoảqimong thờdujoi gian. Tôfypki đmghzbfevn thờdujoi gian đmghzóogblfypk nhấspwdt đmghzqsoynh sẽogbl đmghzi ra đmghzqimoo.”

Alice khôfypkng nóogbli gìygsc.

Cung Kiệazvft siếipoxt chặscrtt tay côfypk: “Đcddtưhzmba tôfypki đmghzi gặscrtp nóogbl, Alice.” 

Alice nghe xong, im lặscrtng thậspwdt lâccrpu rồhmivi thởduffdujoi mộqsoyt tiếipoxng: “Anh biếipoxt đmghzspwdy, Kiệazvft, cho dùeqredujorfbxi đmghzao biểjcoqn lửobaea, tôfypki cũmfrbng sẽogbl mạplxno hiểjcoqm vìygsc anh.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.