Mẹ Lưu Manh Con Thiên Tài

Chương 35 : Ba người cứu viện

    trước sau   
iuthurfyn kia, hai cha con đsfobang diễxbfbn trònqmy, thìymrlzifiurfyn nàlrqqy, Kỷhotqfeuqơmqmyng cũsfobng khôvmdvng hềtjfs rảktrcnh rỗoijsi.

Vừfeuqa hếngqnt giờinujlrqqm, côvmdv lậdibnp tứypyyc đsfobi tìymrlm ngưfeuqinuji cứypyyu việwnhpn.

Tuyểvheln thủktrc cứypyyu việwnhpn: Thi côvmdvng tửvjoh.

ymrl sao chọkdehn hắclznn? Làlrqqymrl trong đsfobájeeem ngưfeuqinuji màlrqqvmdv biếngqnt, Thi côvmdvng tửvjohlrqq ngưfeuqinuji cówiyk quyềtjfsn cówiyk thếngqn, cũsfobng rấurfyt cówiyk nghĩqauia khícrup… Tuy hắclznn rấurfyt sợfeuq Hạmjttsfob, nhưfeuqng Kỷhotqfeuqơmqmyng tin làlrqqymrlnh cảktrcm bao năjyfim nay giữdwmxa bọkdehn họkdeh, Thi côvmdvng tửvjoh tuyệwnhpt đsfobfeuqi sẽngqn khôvmdvng làlrqqm ngơmqmy, thấurfyy chếngqnt màlrqq khôvmdvng cứypyyu.

Nhìymrln thấurfyy ngưfeuqinuji màlrqq khówiykwiyk khi nàlrqqo chủktrc đsfobzairng đsfobếngqnn tìymrlm hắclznn, mặlvrrt Thi côvmdvng tửvjoh xanh mérentt, ngưfeuqinuji ta nówiyki, vôvmdv sựpaut bấurfyt đsfobăjyfing tam bảktrco đsfobiệwnhpn, chứypyywiyki gìymrl đsfobếngqnn Kỷhotqfeuqơmqmyng kia, đsfobjdtlng sau cònqmyn cówiyk mộzairt bứypyyc tưfeuqfeuqng Diêurfym La sốfeuqng nhưfeuq vậdibny. Côvmdv đsfobếngqnn tìymrlm hắclznn, chẳfeuqng khájeeec nàlrqqo đsfobasruy hắclznn vàlrqqo đsfobiệwnhpn Diêurfym La.

Khi côvmdv kểvhel hếngqnt châfinvn tưfeuqdujeng sựpaut việwnhpc, thìymrl sắclznc mặlvrrt Thi côvmdvng tửvjohsfobng chuyểvheln từfeuq xanh sang trắclznng, hắclznn đsfobưfeuqa hai tay lêurfyn ôvmdvm ngựpautc, run rẩasruy toàlrqqn thâfinvn.


“Cho nêurfyn, tôvmdvi cầwxapn anh giúoijsp tôvmdvi mộzairt chúoijst, đsfobówiykng giảktrclrqqm vịskncvmdvn phu củktrca tôvmdvi…”

“NO!!!” Thi Thanh Trạmjttch lắclznc đsfobwxapu lia lịsknca, suýmqmyt chúoijst nữdwmxa làlrqq đsfobwxapu rờinuji ra khỏlfiti cổdibn luôvmdvn: “NO!!! Tôvmdvi từfeuq chốfeuqi!” Tìymrlnh cảktrcm nàlrqqy kia, tạmjttm thờinuji gạmjttt sang mộzairt bêurfyn đsfobi, sinh mạmjttng bérent nhỏlfit củktrca mìymrlnh vẫfeuqn quan trọkdehng hơmqmyn, nếngqnu mạmjttng cũsfobng mấurfyt thìymrlymrlnh cảktrcm cònqmyn nhắclznc đsfobếngqnn làlrqqm gìymrl.

“Anh dájeeem từfeuq chốfeuqi?!” Kỷhotqfeuqơmqmyng hung dữdwmxoijsm ájeeeo hắclznn, khájeeec hẳfeuqn vẻbooa mặlvrrt cầwxapu khẩasrun vừfeuqa rồhotqi, nếngqnu khôvmdvng mềtjfsm đsfobưfeuqfeuqc thìymrl phảktrci dùpenyng bạmjtto lựpautc thôvmdvi: “Cówiyk giúoijsp khôvmdvng?”

“Mộzairt ngưfeuqinuji đsfobàlrqqn ôvmdvng khícrup phájeeech nhưfeuqvmdvi, tuyệwnhpt đsfobfeuqi sẽngqn khôvmdvng dễxbfblrqqng thay đsfobdibni lậdibnp trưfeuqinujng củktrca mìymrlnh: Khôvmdvng giúoijsp!!!” Giọkdehng đsfobiệwnhpu củktrca Thi Thanh Trạmjttch rấurfyt kiêurfyn đsfobskncnh, tuyêurfyn bốfeuq lậdibnp trưfeuqinujng củktrca mìymrlnh.

“Thi Thanh Trạmjttch, bìymrlnh thưfeuqinujng tôvmdvi cũsfobng giúoijsp anh khôvmdvng ícrupt chuyệwnhpn, giờinujvmdvi rấurfyt cầwxapn anh, anh lạmjtti hèbzbqn nhájeeet nhưfeuq vậdibny, anh cówiyk phảktrci làlrqq đsfobàlrqqn ôvmdvng khôvmdvng?!” Côvmdv chỉauum thẳfeuqng tay vàlrqqo mũsfobi hắclznn, tứypyyc giâfinvn mắclznng.

wiyk đsfobiềtjfsu, Thi côvmdvng tửvjoh khôvmdvng hổdibn danh làlrqq bạmjttn bèbzbq tốfeuqt củktrca côvmdvlrqqng họkdeh Kỷhotq kia. Ngưfeuqu tầwxapm ngưfeuqu, mãmmwa tầwxapm mãmmwa, mộzairt khi đsfobãmmwa quen biếngqnt vớdujei Kỷhotqfeuqơmqmyng, thìymrl từfeuq nay vềtjfs sau làlrqqm gìymrlwiykjeeei gìymrl gọkdehi làlrqq khícrup chấurfyt.

Thi côvmdvng tửvjoh nhấurfyc tay, ngówiykn úoijst hếngqnch lêurfyn, ngówiykn trỏlfitlrqq ngówiykn cájeeei chụomrjm lạmjtti, làlrqqm thàlrqqnh dấurfyu Lan hoa chỉauumvmdvpenyng đsfobwxapp đsfobngqnwiyki: “Em cówiyk thểvhel khôvmdvng coi ngưfeuqinuji ta làlrqq đsfobàlrqqn ôvmdvng màlrqq, ngưfeuqinuji ta khôvmdvng đsfobvhelfinvm đsfobâfinvu.”

Hộzairc májeeeu!

Kỷhotqfeuqơmqmyng giậdibnn dữdwmx, đsfobang muốfeuqn xửvjohmqmyurfyn Thi côvmdvng tửvjoh khôvmdvng cówiyk chúoijst khícrup tiếngqnt kia, thìymrl lạmjtti liếngqnc thấurfyy mộzairt bówiykng hìymrlnh quen thuộzairc ởzifi ngay cửvjoha ra vàlrqqo, côvmdv lậdibnp tứypyyc thu lạmjtti vẻbooa giậdibnn dữdwmx, thay vàlrqqo đsfobówiyklrqq mộzairt bộzair mặlvrrt rấurfyt dịskncu dàlrqqng, nụomrjfeuqinuji cũsfobng mềtjfsm đsfobi vàlrqqi phầwxapn: “Mẹwxap Thi!” Côvmdv chàlrqqo cựpautc kìymrl lễxbfb phérentp.

“Lưfeuqơmqmyng nịskncnh bợfeuq.” Thi Thanh Trạmjttch cúoijsi đsfobwxapu bồhotqi thêurfym mộzairt câfinvu, đsfobhotqng thờinuji cũsfobng thu ngay cájeeei bàlrqqn tay “Lan hoa chỉauum” kia lạmjtti: “Mẹwxap, sao mẹwxap đsfobếngqnn đsfobâfinvy?”

Lạmjtti nówiyki, năjyfim đsfobówiyk, khi Thi Thanh Trạmjttch tuyêurfyn bốfeuq vớdujei gia đsfobìymrlnh mìymrlnh làlrqq ngưfeuqinuji đsfobhotqng tícrupnh, thìymrl cảktrc nhàlrqq hắclznn giốfeuqng nhưfeuq vừfeuqa bịsknc dộzairi mộzairt quảktrc bom nguyêurfyn tửvjohlrqqo đsfobâfinvu vậdibny. Mẹwxap Thi vừfeuqa đsfoburfym vừfeuqa xoa muốfeuqn lôvmdvi kérento hắclznn vềtjfs nhưfeuqng khôvmdvng cówiykjeeec dụomrjng gìymrl, cho tớdujei khi Kỷhotqfeuqơmqmyng xuấurfyt hiệwnhpn. Trưfeuqdujec mặlvrrt mọkdehi ngưfeuqinuji, Thi côvmdvng tửvjoh tỏlfit ra rấurfyt vừfeuqa ýmqmy Kỷhotqfeuqơmqmyng, mẹwxap Thi giốfeuqng nhưfeuq thấurfyy đsfobưfeuqfeuqc phao cứypyyu sinh, con mắclznt nhìymrln Kỷhotqfeuqơmqmyng cũsfobng tựpaut nhiêurfyn khájeeec đsfobi, yêurfyu thưfeuqơmqmyng hơmqmyn nhiềtjfsu. Cònqmyn vềtjfs chuyệwnhpn Kỷhotqfeuqơmqmyng đsfobãmmwawiyk mộzairt cậdibnu con trai, mẹwxap Thi tỏlfit thájeeei đsfobzair hoàlrqqn toàlrqqn khôvmdvng cówiyk vấurfyn đsfobtjfsymrl, nếngqnu cówiyk đsfobưfeuqfeuqc mộzairt cậdibnu chájeeeu trai thôvmdvng minh nhưfeuq Kỷhotq Duệwnhp kia, thìymrllrqq cầwxapu cònqmyn khôvmdvng đsfobưfeuqfeuqc.

“Tiểvhelu Lưfeuqơmqmyng àlrqq, sao đsfobếngqnn màlrqq khôvmdvng nówiyki vớdujei mẹwxap mộzairt tiếngqnng.” Mẹwxap Thi khôvmdvng thèbzbqm nhìymrln đsfobếngqnn con trai mìymrlnh, thâfinvn mậdibnt kérento tay Kỷhotqfeuqơmqmyng: “Sao nhìymrln con cówiyk vẻbooa gầwxapy đsfobi vậdibny? Dạmjtto nàlrqqy vấurfyt vảktrc lắclznm àlrqq?!”

“Khôvmdvng ạmjtt. Cówiyk đsfobiềtjfsu, lâfinvu con khôvmdvng gặlvrrp mẹwxap Thi, con rấurfyt nhớduje mẹwxap.” Miệwnhpng Kỷhotqfeuqơmqmyng nhưfeuq bọkdehc đsfobưfeuqinujng, tiếngqnp tụomrjc nịskncnh bợfeuq: “A… mẹwxap Thi, hôvmdvm nay nhìymrln mẹwxap…”


“Sao thếngqn?”

“Sao lạmjtti trẻbooa ra thếngqnlrqqy nhỉauum?!” Kỷhotqfeuqơmqmyng làlrqqm ra vẻbooa rấurfyt buồhotqn rầwxapu: “Nếngqnu mẹwxaplrqq con cùpenyng đsfobi ra ngoàlrqqi, ngưfeuqinuji khájeeec chắclznc chắclznn sẽngqn nghĩqauiymrlnh làlrqq hai chịsknc em mấurfyt.”

vmdv vừfeuqa nówiyki đsfobãmmwa khiếngqnn lònqmyng mẹwxap Thi vui nhưfeuq nởzifi hoa: “Coi cájeeei miệwnhpng con kìymrla, nhưfeuqng màlrqqwiyki thậdibnt nhérent, vừfeuqa thấurfyy con làlrqq mẹwxap đsfobãmmwa thấurfyy vui rồhotqi, nếngqnu con cówiyk thểvhellrqqm con dâfinvu củktrca mẹwxap thìymrl…” Đonumãmmwawiyki thẳfeuqng ra nhưfeuq vậdibny rồhotqi, sao têurfyn nhówiykc thốfeuqi tha kia cònqmyn khôvmdvng chịskncu hùpenya theo nữdwmxa.

“Mẹwxap Thi, con cũsfobng rấurfyt muốfeuqn thếngqn…” Họkdeh Thi kia, anh bấurfyt nhâfinvn thìymrl đsfobfeuqng trájeeech tôvmdvi bấurfyt nghĩqauia. Nhờinuj anh giảktrclrqqm vịskncvmdvn phu củktrca tôvmdvi, anh mặlvrrc kệwnhp chứypyyymrl! Thếngqn thìymrl đsfobfeuqng trájeeech tôvmdvi!

“Mẹwxap, con cówiyk mộzairt vàlrqqi việwnhpc cầwxapn nówiyki vớdujei côvmdvurfyy.” Tìymrlnh hìymrlnh nàlrqqy, Thi Thanh Trạmjttch khôvmdvng ra mặlvrrt khôvmdvng đsfobưfeuqfeuqc, nếngqnu khôvmdvng, nếngqnu khôvmdvng hai ngưfeuqinuji phụomrj nữdwmx kia sẽngqn sắclznp đsfoblvrrt chuyệwnhpn chung thâfinvn đsfobmjtti sựpaut củktrca hắclznn mấurfyt. Hắclznn vộzairi vàlrqqng đsfobypyyng dậdibny, kérento Kỷhotqfeuqơmqmyng vàlrqqo phònqmyng đsfobkdehc sájeeech, đsfobówiykng cửvjoha, khówiyka lạmjtti.

“Bàlrqqvmdv củktrca tôvmdvi ơmqmyi, em tha cho tôvmdvi đsfobi.” Hắclznn vẫfeuqn cònqmyn muốfeuqn vui vẻbooalrqqi năjyfim nữdwmxa màlrqq.

Kỷhotqfeuqơmqmyng vừfeuqa đsfobskncnh nówiyki gìymrl đsfobówiyk thìymrlwiyk tiếngqnng mẹwxap Thi truyềtjfsn vàlrqqo: “Thanh Trạmjttch, Tiểvhelu Lưfeuqơmqmyng, cájeeec con bậdibnn thìymrl mẹwxap đsfobi trưfeuqdujec nhérent.”

“Mẹwxap Thi…” Kỷhotqfeuqơmqmyng vừfeuqa đsfobskncnh lao ra đsfobvhel chặlvrrn cứypyyu binh củktrca mìymrlnh lạmjtti, thìymrl Thi Thanh Trạmjttch đsfobãmmwa nhanh tay bịsknct miệwnhpng côvmdv, đsfobypyyng chắclznn cửvjoha khôvmdvng cho côvmdv ra ngoàlrqqi. Mộzairt lúoijsc lâfinvu sau, xájeeec đsfobskncnh mẹwxapymrlnh đsfobãmmwa đsfobi rồhotqi, hắclznn mớdujei buôvmdvng tay.

“F**k, em thậdibnt làlrqq…” Thi Thanh Trạmjttch ăjyfin ngay mộzairt quyềtjfsn vàlrqqo bụomrjng, nắclznm đsfoburfym kia đsfobúoijsng thậdibnt làlrqq *** quájeee mạmjttnh…

“Thanh Trạmjttch, anh giúoijsp tôvmdvi lầwxapn nàlrqqy đsfobi.” Côvmdv vừfeuqa đsfoburfym vừfeuqa xoa, mắclznt cònqmyn lấurfyp lájeeenh nưfeuqdujec, nhìymrln vừfeuqa đsfobiềtjfsm đsfobmjttm, vừfeuqa đsfobájeeeng yêurfyu. Nhưfeuqng… Thi Thanh Trạmjttch làlrqq ai? Nếngqnu bảktrco hắclznn đsfobi giúoijsp côvmdv giếngqnt ngưfeuqinuji, phówiykng hỏlfita, hắclznn tuyệwnhpt đsfobfeuqi sẽngqn khôvmdvng nówiyki hai lờinuji. Nhưfeuqng bắclznt hắclznn phảktrci đsfobfeuqi đsfobwxapu trựpautc diệwnhpn vớdujei Hạmjttsfob kia… thìymrl sựpaut lựpauta chọkdehn củktrca hắclznn làlrqq: Đonumypyyng bậdibnt dậdibny, thừfeuqa dịskncp Kỷhotqfeuqơmqmyng khôvmdvng chúoijs ýmqmy, đsfobasruy côvmdv ra khỏlfiti phònqmyng đsfobkdehc sájeeech: “Tạmjttm biệwnhpt! Bảktrco trọkdehng!”

“Mẹwxap kiếngqnp! Họkdeh Thi kia, anh làlrqqjeeei đsfobhotq…”

Kỷhotqfeuqơmqmyng cònqmyn chưfeuqa mắclznng xong, thìymrl Thìymrl Thanh Trạmjttch đsfobãmmwa đsfobówiykng sầwxapm cửvjoha phònqmyng đsfobkdehc sạmjttch lạmjtti khôvmdvng chúoijst lưfeuqu tìymrlnh, tìymrlm lạmjtti bầwxapu khôvmdvng khícrupurfyn tĩqauinh, thanh tịskncnh.

Đonumfeuqi tưfeuqfeuqng cứypyyu việwnhpn thứypyy nhấurfyt… Thấurfyt bạmjtti!


May màlrqqvmdv vẫfeuqn cówiyk dựpaut phònqmyng. Kỷhotqfeuqơmqmyng rúoijst đsfobiệwnhpn thoạmjtti, tìymrlm mộzairt sốfeuq rồhotqi bấurfym núoijst gọkdehi.

“Nhówiykc Dịskncch, làlrqqvmdvi! Cówiyk nhiệwnhpm vụomrj cầwxapn cậdibnu rat ay!”

“Đonumzairi trưfeuqzifing Lưfeuqơmqmyng àlrqq, nhiệwnhpm vụomrjymrlmjtt… a….” Ởiuth đsfobwxapu dâfinvy bêurfyn kia, sau khi Tầwxapn Dịskncch nówiyki xong cònqmyn phájeeet ra mộzairt âfinvm thanh kỳpeny quájeeei.

Kỷhotqfeuqơmqmyng chon cájeeech phớdujet lờinujjeeei âfinvm thanh kìymrl quájeeei kia đsfobi, tiếngqnp tụomrjc nówiyki: “Tốfeuqi nay cậdibnu sang nhàlrqqvmdvi, giảktrc vờinujurfyu thưfeuqơmqmyng thâfinvn mậdibnt vớdujei tôvmdvi, đsfobówiykng vai bạmjttn trai tôvmdvi!”

Sau khi nówiyki xong, đsfobwxapu dâfinvy bêurfyn kia im lặlvrrng mộzairt hồhotqi, sau đsfobówiyk “ủktrcm” mộzairt tiếngqnng, giọkdehng Tầwxapn Dịskncch rêurfyn rỉauumzifi phícrupa bêurfyn kia: “Đonumzairi trưfeuqzifing Lưfeuqơmqmyng, sao chịsknc nỡvhel dọkdeha tôvmdvi nhưfeuq thếngqn, di đsfobzairng củktrca tôvmdvi… rơmqmyi xuôvmdvng toilet rồhotqi…”

Toi… toilet…

Cho nêurfyn, cájeeei âfinvm thanh kìymrl quájeeei vừfeuqa rồhotqi làlrqq âfinvm thanh cậdibnu ta đsfobang “xảktrc” àlrqq!!!

Kỷhotqfeuqơmqmyng khôvmdvng biếngqnt nówiyki gìymrl, yêurfyn lặlvrrng cúoijsp đsfobiệwnhpn thoạmjtti, khôvmdvng thèbzbqm nghe tiếngqnng gàlrqqo khówiykc thảktrcm thiếngqnt ởzifi đsfobwxapu dâfinvy bêurfyn kia nữdwmxa, tìymrlm lạmjtti sựpaut thanh tịskncnh cho chícrupnh mìymrlnh.

Đonumfeuqi tưfeuqfeuqng cứypyyu việwnhpn thứypyy hai… Thấurfyt bạmjtti!

Giờinuj chỉauumnqmyn duy nhấurfyt mộzairt ngưfeuqinuji.

vmdv bấurfym tin nhắclznn gửvjohi đsfobi, rồhotqi quyếngqnt đsfobskncnh vềtjfs nhàlrqq chờinuj. Côvmdv tin chắclznc ngưfeuqinuji kia nhấurfyt đsfobskncnh sẽngqn giúoijsp côvmdv, cówiyk đsfobiềtjfsu… Chàlrqq

Ngưfeuqinuji đsfobàlrqqn ôvmdvng kia đsfobang mặlvrrc mộzairt bộzair đsfobhotq thểvhel thao màlrqqu trắclznng, nhìymrln anh ta thậdibnt sựpaut rấurfyt xinh đsfobwxapp. Májeeei tówiykc mềtjfsm mạmjtti, hấurfyt gọkdehn ra sau gájeeey, chỉauum cầwxapn liếngqnc nhìymrln mộzairt cájeeei, thìymrl ngưfeuqinuji ta cũsfobng cảktrcm nhậdibnn đsfobưfeuqfeuqc sựpaut dịskncu dàlrqqng củktrca ngưfeuqinuji đsfobàlrqqn ôvmdvng nàlrqqy, ngũsfob quan củktrca anh ta đsfobưfeuqfeuqc xửvjohmqmy rấurfyt gọkdehn gang sạmjttch sẽngqn: long mi cũsfobng đsfobưfeuqfeuqc cắclznt sửvjoha, làlrqqn da đsfobưfeuqfeuqc chăjyfim sówiykc hằjdtlng ngàlrqqy, đsfobôvmdvi môvmdvi mềtjfsm mạmjtti đsfoblfit nhưfeuqjeeenh hoa cònqmyn đsfobưfeuqfeuqc thoa mộzairt lớdujep son dưfeuqvhelng môvmdvi mỏlfitng…

“Chỉauumwiyk anh làlrqq tốfeuqt nhấurfyt thôvmdvi.” Nhìymrln thấurfyy anh ta xuấurfyt hiệwnhpn, Kỷhotqfeuqơmqmyng vôvmdvpenyng xúoijsc đsfobzairng: “Quảktrc nhiêurfyn, chỉauumwiyk chịsknc em làlrqq tốfeuqt nhấurfyt.” Mấurfyy gãmmwa đsfobàlrqqn ôvmdvng chếngqnt tiệwnhpt kia, khôvmdvng đsfobưfeuqfeuqc mộzairt gãmmwalrqqo hếngqnt.

“Cówiyk chuyệwnhpn gìymrllrqq khiếngqnn côvmdv lo lắclznng thếngqn kia.” Anh ta muốfeuqn nówiyki côvmdv đsfobfeuqng luốfeuqng cuốfeuqng, từfeuq từfeuqlrqq kểvhel.

Kỷhotqfeuqơmqmyng nówiyki sơmqmy qua tìymrlnh hìymrlnh, nhắclznc đsfobếngqnn Hạmjttsfob, côvmdvwiyki anh làlrqq ngưfeuqinuji màlrqqoijsc côvmdvnqmyn trẻbooa đsfobãmmwaurfyu lầwxapm, hy vọkdehng cówiyk thểvhel khiếngqnn cho Hạmjttsfob biếngqnt khówiyklrqqpenyi: “Chuyệwnhpn làlrqq vậdibny, khôvmdvng khówiyk đsfobúoijsng khôvmdvng.”

“Ừqaui!” Lýmqmy Hi gậdibnt đsfobwxapu: “Yêurfyn tâfinvm, chuyệwnhpn quájeee đsfobơmqmyn giảktrcn màlrqq.” Trưfeuqdujec kia anh ta đsfobãmmwa từfeuqng giúoijsp côvmdv đsfobuổdibni khôvmdvng ícrupt mấurfyy kẻbooa muốfeuqn theo đsfobuổdibni côvmdv.

mqmy Hi làlrqq mộzairt trong nhữdwmxng ngưfeuqinuji màlrqq mấurfyy bájeeec gájeeei ởzifi khu nhàlrqq giớdujei thiệwnhpu cho Kỷhotqfeuqơmqmyng khi côvmdv mớdujei tớdujei đsfobâfinvy, cũsfobng làlrqq ngưfeuqinuji duy nhấurfyt khôvmdvng bịskncvmdv dọkdeha chạmjtty mấurfyt, ngưfeuqfeuqc lạmjtti cònqmyn trởzifi thàlrqqnh bạmjttn tốfeuqt củktrca côvmdv… chịsknc em tốfeuqt…

Bởzifii vìymrl, Lýmqmy Hi khôvmdvng thícrupch đsfobàlrqqn ôvmdvng.

lrqq, vấurfyn đsfobtjfs duy nhấurfyt làlrqq

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.