Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 95 :

    trước sau   
Hoa hôlmjq̀ng trăorténg đprzeưtwefơndeṛc trôlmjq̀ng xuôlmjq́ng, nhưtwefng đprzeơndeṛi đprzeêaibd́n khi chúng nơnder̉ hoa câjziz̀n đprzeơndeṛi môlmjq̣t đprzeoạn thơnder̀i gian, trong thơnder̀i gian chơnder̀ đprzeơndeṛi thì Phong Quang cùng dì bảo mâjziz̃u học nâjziźu cơnderm, môlmjq̃i lâjziz̀n làm tôlmjq́t trong nhà bêaibd́p, côlmjq sẽ lâjziẓp tưtwef́c bưtwefng bát chạy đprzeêaibd́n nhà An Đqsowôlmjq̀ng cách vách, nhìn săortéc măortẹt Hạ Triêaibd̀u xanh mét, lâjziz̀m bâjziz̀m lào bào gái lơndeŕn khôlmjqng thêaibd̉ giưtwef̃.

Phong Quang căorten bản sẽ khôlmjqng quan tâjzizm Hạ Triêaibd̀u, tưtwef̀ khi ngưtwefơnder̀i làm theo giơnder̀ của nhà An Đqsowôlmjq̀ng khôlmjqng đprzeêaibd́n nưtwef̃a, côlmjq khôlmjqng thích anh môlmjq̃i lâjziz̀n muôlmjq́n ăorten lại phải gọi chuyêaibd̉n phát, loại ngày khôlmjqng muôlmjq́n ăorten sẽ khôlmjqng ăorten này đprzeôlmjq́i vơndeŕi thâjzizn thêaibd̉ anh khôlmjqng tôlmjq́t.

Tuy răortèng An Đqsowôlmjq̀ng nhưtwef̃ng năortem gâjziz̀n đprzeâjzizy bơnder̉i vì uôlmjq́ng quá nhiêaibd̀u thuôlmjq́c làm cơnder thêaibd̉ suy yêaibd́u, nhưtwefng sau khi ngưtwef̀ng uôlmjq́ng, tác hại của thuôlmjq́c mang đprzeêaibd́n sẽ theo thơnder̀i gian trôlmjqi qua mà tưtwef̀ tưtwef̀ biêaibd́n mâjziźt, có lẽ sẽ đprzeêaibd̉ lại môlmjq̣t chút di chưtwef́ng, nhưtwefng tóm lại thuôlmjq́c đprzeaibd̀u dưtwefơnder̃ng có thêaibd̉ tâjziẓn lưtwef̣c đprzeem di chưtwef́ng hạ đprzeêaibd́n mưtwef́c thâjziźp nhâjziźt, nói thâjziẓt sau khi chạy qua vài cái thêaibd́ giơndeŕi côlmjq̉ đprzeại, côlmjq vâjziz̃n có vẻ tin tưtwefơnder̉ng trung y hơndern.

Tay chôlmjq́ng căortèm, Phong Quang nhìn An Đqsowôlmjq̀ng đprzeem muôlmjq̃ng canh cuôlmjq́i cùng đprzeưtwefa đprzeêaibd́n miêaibḍng, côlmjq vưtwef̀a lòng nơnder̉ nụ cưtwefơnder̀i, “Hôlmjqm nay canh gà thêaibd́ nào? Em có bỏ thêaibdm mâjziźy vị thuôlmjq́c đprzeôlmjqng y so vơndeŕi ngày hôlmjqm trưtwefơndeŕc, anh có thêaibd̉ khôlmjqng thích khôlmjqng?”

“khôlmjqng có, uôlmjq́ng râjziźt ngon.” anh câjziz̀m lâjziźy khăorten lau khóe miêaibḍng, đprzeôlmjq̣ng tác tao nhã cao quý, nhâjziźt cưtwef̉a nhâjziźt đprzeôlmjq̣ng đprzeêaibd̀u có thêaibd̉ gọi là cảnh đprzeẹp ý vui.

Phong Quang nghiêaibdng lêaibḍch đprzeâjziz̀u qua môlmjq̣t bêaibdn, trong măortét côlmjq khi nhìn An Đqsowôlmjq̀ng quả thưtwef̣c là tưtwef̣ mang kính lọc hình ảnh, còn có hoa tưtwefơnderi nơnder̉ rôlmjq̣ làm bôlmjq́i cảnh, côlmjq nhìn đprzeêaibd́n ngâjzizy ngôlmjq́c vài giâjzizy.


An Đqsowôlmjq̀ng sơndeŕm đprzeã có thói quen bị côlmjq thưtwefơnder̀ng thưtwefơnder̀ng nhìn mình đprzeêaibd́n ngâjzizy ngưtwefơnder̀i, anhbuôlmjq̀n cưtwefơnder̀i nói: “Hôlmjqm nay chỉ học buôlmjq̉i sáng khôlmjqng sao chưtwef́?”

“khôlmjqng sao đprzeâjzizu, dù sao em khôlmjqng đprzeọc sách cha mẹ em cũng sẽ khôlmjqng đprzeêaibd̉ em đprzeói chêaibd́t, bọn họ sẽ nuôlmjqi em.” côlmjq râjziźt khôlmjqng chí khí nói nhưtwef đprzeúng rôlmjq̀i, lơnder̀i này nêaibd́u nhưtwef bị nhưtwef̃ng ngưtwefơnder̀i khác nghe thâjziźy khôlmjqng chưtwef̀ng cho côlmjq là môlmjq̣t ngưtwefơnder̀i sôlmjq́ng khôlmjqng mục đprzeích khôlmjqng lý tưtwefơnder̉ng, là loại phú nhị đprzeại ngôlmjq̀i ăorten rôlmjq̀i chơnder̀ chêaibd́t luôlmjqn.

Nhưtwefng côlmjq đprzeang ơnder̉ trưtwefơndeŕc măortẹt An Đqsowôlmjq̀ng, môlmjq̣t An Đqsowôlmjq̀ng vôlmjq luâjziẓn nhưtwef thêaibd́ nào đprzeêaibd̀u duy trì đprzeưtwefơndeṛc nụ cưtwefơnder̀i dịu dàng, trêaibdn ngưtwefơnder̀i anh vĩnh viêaibd̃n khôlmjqng nhìn ra đprzeưtwefơndeṛc có chút gì là ác ý tôlmjq̀n tại, trưtwef̀ bỏ thâjzizn thêaibd̉ anh khôlmjqng tôlmjq́t, anh hoàn mỹ đprzeêaibd́n ngưtwefơnder̀i thâjziz̀n đprzeêaibd̀u phâjziz̃n nôlmjq̣.

“anh cũng có thêaibd̉ nuôlmjqi em.”

Phong Quang vui vẻ khôlmjqng kêaibd̀m chêaibd́ đprzeưtwefơndeṛc, còn côlmjq́ găorténg giả bôlmjq̣ rụt rè, “Em vâjziẓy nhưtwefng khó dưtwefơnder̃ng lăortém nha, nuôlmjqi em phí râjziźt nhiêaibd̀u tiêaibd̀n.”

“khôlmjqng sao, em có thêaibd̉ thưtwef̉ xem, có thêaibd̉ hay khôlmjqng đprzeem anh ăorten đprzeêaibd́n mạt.” Khó có đprzeưtwefơndeṛc thơnder̀i đprzeaibd̉m anh nói đprzeùa, xí nghiêaibḍp nhà họ An anh đprzeã sơndeŕm tiêaibd́p nhâjziẓn, khôlmjqng câjziz̀n đprzei côlmjqng ty, chỉ băortèng môlmjq̣t cái đprzeaibḍn thoại, anh cũng có thêaibd̉ làm cho côlmjqng ty hoạt đprzeôlmjq̣ng tôlmjq́t, khi đprzeánh mâjziźt quyêaibd̀n lơndeṛi đprzeưtwefơndeṛc vui chơnderi ơnder̉ bêaibdn ngoài, anh tưtwef̀ng là ngưtwefơnder̀i chia sẻ gánh năortẹng vơndeŕi An Uyêaibd̉n, anh nghiêaibdn cưtwef́u râjziźt nhiêaibd̀u tri thưtwef́c liêaibdn quan đprzeêaibd́n viêaibḍc kinh doanh.

jziźt quá chỉ là đprzeêaibd̉ môlmjq̣t cái côlmjqng ty bình thưtwefơnder̀ng đprzeưtwefa vào hoạt đprzeôlmjq̣ng, chuyêaibḍn này đprzeôlmjq́i vơndeŕianh cũng chỉ là chuyêaibḍn nhỏ.

Nhưtwefng Phong Quang khôlmjqng hiêaibd̉u biêaibd́t gì cả, “Em mơndeŕi khôlmjqng thèm ăorten anh đprzeêaibd́n mạt đprzeâjzizu, em đprzeã suy nghĩ kỹ rôlmjq̀i, tưtwefơnderng lai em sẽ bỏ thói quen xâjziźu là tiêaibdu tiêaibd̀n nhưtweftwefơndeŕc, chúng ta cùng nhau tiêaibd́t kiêaibḍm tiêaibd̀n mà sôlmjq́ng thôlmjqi.”

“Tiêaibd́t kiêaibḍm tiêaibd̀n đprzeêaibd̉ nuôlmjqi con sao?”

Phong Quang khôlmjqng đprzeoán đprzeưtwefơndeṛc anh sẽ nói tiêaibd́p môlmjq̣t câjzizu nhưtwefjziẓy, đprzeâjziz̀u óc khôlmjqng băortét kịp, hôlmjq̀i lâjzizu mơndeŕi nhơndeŕ ra phải xâjziźu hôlmjq̉ và giâjziẓn dưtwef̃ nói: “anh nói cái gì thêaibd́? Em nhưtwefng là hoàng hoa khuêaibdtwef̃, đprzeưtwef́a nhỏ gì mà đprzeưtwef́a nhỏ…”

lmjq đprzeỏ măortẹt khôlmjqng nói đprzeưtwefơndeṛc nưtwef̃a, dù sao loại chuyêaibḍn này đprzeôlmjq́i vơndeŕi côlmjq vâjziz̃n còn quá sơndeŕm.

Thưtwefơnder̉ng thưtwef́c hôlmjq̀i lâjzizu bôlmjq̣ dạng xâjziźu hôlmjq̉ của côlmjq, An Đqsowôlmjq̀ng mơndeŕi thu hôlmjq̀i ánh măortét, tiêaibd́ng cưtwefơnder̀i khẽ tràn ra khóe môlmjqi, “khôlmjqng câjziz̀n bày ra bôlmjq̣ măortẹt đprzeáng yêaibdu nhưtwefjziẓy, băortèng khôlmjqng anh sẽ nghĩ em thâjziẓt sưtwef̣ có nghĩ đprzeêaibd́n vâjziźn đprzeêaibd̀ này.”

“anh…em…” côlmjq lăortép băortép, côlmjq có thêaibd̉ thưtwef̀a nhâjziẓn bản thâjzizn thâjziẓt sưtwef̣ có nghĩ tơndeŕi sao!?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.