Môtfby ̣t tuâtqqm ̀n sau, Phong Quang thành côtfby ng chuyêucxe ̉n đmkhf êucxe ́n trưmfpo ơjhbi ̀ng cao trung Tưmfpo ́ Diêucxe ̣p Thảo, đmkhf ôtfby ́i vơjhbi ́i têucxe n của trưmfpo ơjhbi ̀ng này côtfby cũng đmkhf ã hêucxe ́t lải nhải chưmfpo ̉i rủa, khôtfby ng có gì bâtqqm ́t ngơjhbi ̀ xảy ra, côtfby bị phâtqqm n đmkhf êucxe ́n lơjhbi ́p của nam nưmfpo ̃ chính, ban nhâtqqm ́t trung học phôtfby ̉ thôtfby ng.
Tưmfpo ́ Diêucxe ̣p Thảo là học viêucxe ̣n cao trung quý tôtfby ̣c, nưmfpo ̃ chính Phưmfpo ơjhbi ng Nhã Nhã xuâtqqm ́t thâtqqm n bình dâtqqm n lại có thêucxe ̉ đmkhf êucxe ́n đmkhf âtqqm y học tâtqqm ̣p nguyêucxe n nhâtqqm n do thành tích của côtfby âtqqm ́y râtqqm ́t tôtfby ́t, dù sao nơjhbi i này cũng khôtfby ng nói là khôtfby ng thu học sinh bình dâtqqm n, nhưmfpo ng thu nhâtqqm ̣n đmkhf êucxe ̀u là nhâtqqm n tài học giỏi nhưmfpo vâtqqm ̀y. Măzxot ̣c kêucxe ̣ thêucxe ́ nào, trưmfpo ơjhbi ̀ng cao trung này vâtqqm ̃n là coi trọng viêucxe ̣c học lêucxe n lơjhbi ́p các thưmfpo ́. Phưmfpo ơjhbi ng Nhã Nhã vôtfby ́n học ban hai nhưmfpo ng cách đmkhf âtqqm y khôtfby ng lâtqqm u côtfby đmkhf ã chuyêucxe ̉n tơjhbi ́i ban nhâtqqm ́t, do côtfby ta chọc phải Mục Thiêucxe n Trạch mà Mục Thiêucxe n Trạch lại có tiêucxe ́ng là ngưmfpo ơjhbi ̀i dám chọc câtqqm ̣u ta thì câtqqm ̣u ta sẽ khôtfby ng đmkhf êucxe ̉ ngưmfpo ơjhbi ̀i đmkhf ó sôtfby ́ng tôtfby ́t, đmkhf úng kiêucxe ̉u nam thâtqqm ̀n học đmkhf ưmfpo ơjhbi ̀ng bá đmkhf ạo, môtfby ̃i ngày tra tâtqqm ́n Phưmfpo ơjhbi ng Nhã Nhã, mà chính vì thưmfpo ơjhbi ̀ng xuyêucxe n qua lại nhưmfpo vâtqqm ̣y mà cảm tình đmkhf ã tơjhbi ́i.
Môtfby ̣t học sinh mỹ lêucxe ̣ chuyêucxe ̉n trưmfpo ơjhbi ̀ng tơjhbi ́i khiêucxe ́n các nam sinh đmkhf êucxe ̀u râtqqm ́t là hưmfpo ng phâtqqm ́n, Mục Thiêucxe n Trạch sau khi nhìn thâtqqm ́y Phong Quang mà kinh ngạc thì cũng khôtfby ng nhìn côtfby nưmfpo ̃a, năzxot ̀m trêucxe n bàn mà ngủ ào ào, giôtfby ́ng nhưmfpo bọn họ chỉ là ngưmfpo ơjhbi ̀i xa lạ mà thôtfby i.
Phong Quang cũng khôtfby ng ngại, chôtfby ̃ ngôtfby ̀i của côtfby đmkhf ưmfpo ơjhbi ̣c an bài ơjhbi ̉ cạnh Phưmfpo ơjhbi ng Nhã Nhã,côtfby và Mục Thiêucxe n Trạch chính giưmfpo ̃a cách môtfby ̣t ngưmfpo ơjhbi ̀i là Phưmfpo ơjhbi ng Nhã Nhã, côtfby cũng sẽkhôtfby ng quan tâtqqm m Mục Thiêucxe n Trạch, nhưmfpo ng Phưmfpo ơjhbi ng Nhã Nhã lại cảm thâtqqm ́y tò mò vơjhbi ́i Phong Quang.
“Chào bạn mơjhbi ́i, mình têucxe n là Phưmfpo ơjhbi ng Nhã Nhã, là lơjhbi ́p trưmfpo ơjhbi ̉ng ơjhbi ̉ lơjhbi ́p này.” Phưmfpo ơjhbi ng Nhã Nhã vôtfby ́n khôtfby ng có khả năzxot ng lêucxe n làm lơjhbi ́p trưmfpo ơjhbi ̉ng, côtfby âtqqm ́y có thêucxe ̉ ngôtfby ̀i lêucxe n vị trí này thuâtqqm ̀n túy là vì bị Mục Thiêucxe n Trạch đmkhf âtqqm ̉y lêucxe n, bơjhbi ̉i vì Mục Thiêucxe n Trạch biêucxe ́t chỉ vơjhbi ́i thâtqqm n phâtqqm ̣n củacôtfby thì khôtfby ng thêucxe ̉ sai khiêucxe ́n các thiêucxe ́u gia thiêucxe n kim khác, mong chơjhbi ̀ nhìn thâtqqm ́y côtfby âtqqm ́y bị xâtqqm ́u măzxot ̣t khó xưmfpo ̉.
“Chào bạn.” Phong Quang mỉm cưmfpo ơjhbi ̀i, côtfby nhìn qua Mục Thiêucxe n Trạch, biêucxe ́t câtqqm ̣u ta khôtfby ngcó ngủ mà đmkhf ang lén lút chú ý tình huôtfby ́ng bêucxe n này, vì thêucxe ́ côtfby nói tiêucxe ́p: “Têucxe n của mình lúc nãy đmkhf ã nói khi tưmfpo ̣ giơjhbi ́i thiêucxe ̣u, kỳ thưmfpo ̣c mình còn là Mục…”
Cái bàn đmkhf ôtfby ̣t nhiêucxe n phát ra âtqqm m thanh ngăzxot ́t ngang lơjhbi ̀i của côtfby , Mục Thiêucxe n Trạch săzxot ́c măzxot ̣t khó tả đmkhf ưmfpo ́ng lêucxe n, lôtfby i kéo tay Phong Quang đmkhf i ra khỏi phòng học.
Giơjhbi ̀ tưmfpo ̣ học buôtfby ̉i sáng đmkhf êucxe ̀u bị hành đmkhf ôtfby ̣ng của câtqqm ̣u ta mà biêucxe ́n thành an tĩnh, ngưmfpo ơjhbi ̀i đmkhf âtqqm ̀u tiêucxe n lâtqqm ́y lại tinh thâtqqm ̀n vâtqqm ̃n là Phưmfpo ơjhbi ng Nhã Nhã, “Này, Mục Thiêucxe n Trạch, câtqqm ̣u làm gì!”
Mục Thiêucxe n Trạch khôtfby ng thèm quay đmkhf âtqqm ̀u lại mà rôtfby ́ng lêucxe n: “Câtqqm m miêucxe ̣ng!”
Phưmfpo ơjhbi ng Nhã Nhã kiêucxe ́p sơjhbi ̣.
“Lơjhbi ́p trưmfpo ơjhbi ̉ng đmkhf ưmfpo ̀ng lo, mình khôtfby ng có viêucxe ̣c gì đmkhf âtqqm u.” Đupnr âtqqm y là môtfby ̣t câtqqm u cuôtfby ́i cùng Phong Quang mỉm cưmfpo ơjhbi ̀i đmkhf êucxe ̉ lại trưmfpo ơjhbi ́c khi bị kéo ra trưmfpo ơjhbi ́c cưmfpo ̉a phòng học.
khôtfby ng biêucxe ́t sao, hành đmkhf ôtfby ̣ng khó hiêucxe ̉u của Mục Thiêucxe n Trạch và nụ cưmfpo ơjhbi ̀i khôtfby ng chút hoang mang của học sinh mơjhbi ́i khiêucxe ́n trong lòng Phưmfpo ơjhbi ng Nhã Nhã có chút buôtfby ̀n bã mà hoảng loạn.
Mục Thiêucxe n Trạch lôtfby i kéo Phong Quang lêucxe n sâtqqm n thưmfpo ơjhbi ̣ng, xung quanh khôtfby ng có ngưmfpo ơjhbi ̀i câtqqm ̣u mơjhbi ́i âtqqm m trâtqqm ̀m hỏi: “côtfby muôtfby ́n làm gì?”
“Tôtfby i khôtfby ng muôtfby ́n làm gì hêucxe ́t, tôtfby i còn muôtfby ́n hỏi câtqqm ̣u muôtfby ́n làm gì đmkhf ó?” Phong Quang cưmfpo ơjhbi ̀i trong suôtfby ́t, “Sao lại khôtfby ng đmkhf êucxe ̉ tôtfby i nói cho hêucxe ́t lơjhbi ̀i?”
Câtqqm ̣u cưmfpo ơjhbi ̀i lạnh, “Nói ra quan hêucxe ̣ hai nhà chúng ta sao?”
“khôtfby ng phải hai nhà chúng ta, mà là hai ngưmfpo ơjhbi ̀i chúng ta.”
“Có gì khác nhau, dù sao quan hêucxe ̣ của chúng ta là do hai nhà đmkhf ính ưmfpo ơjhbi ́c mà ra, bọn họ tưmfpo ̀ đmkhf âtqqm ̀u tơjhbi ́i cuôtfby ́i chưmfpo a tưmfpo ̀ng hỏi qua ý kiêucxe ́n của tôtfby i.”
“Nhưmfpo ng câtqqm ̣u cũng khôtfby ng cưmfpo ̣ tuyêucxe ̣t mà?”
Đupnr úng vâtqqm ̣y, hai năzxot ́m trưmfpo ơjhbi ́c Mục Thiêucxe n Trạch biêucxe ́t chính mình có môtfby ̣t vị hôtfby n thêucxe thì câtqqm ̣u râtqqm ́t bình thản mà tiêucxe ́p nhâtqqm ̣n, nhà có tiêucxe ̀n tưmfpo ̀ sơjhbi ́m đmkhf ã cho đmkhf ưmfpo ́a nhỏ đmkhf ính ưmfpo ơjhbi ́c môtfby ̣t cái hôtfby n ưmfpo ơjhbi ́c cũng khôtfby ng phải chuyêucxe ̣n gì đmkhf áng ngạc nhiêucxe n, hơjhbi n nưmfpo ̃a hăzxot ́n cũng găzxot ̣p qua Phong Quang, âtqqm ́n tưmfpo ơjhbi ̣ng vơjhbi ́i côtfby ngoài xinh đmkhf ẹp cũng chăzxot ̉ng còn gì, bâtqqm ́t quá cái âtqqm ́n tưmfpo ơjhbi ̣ng xinh đmkhf ẹp này cũng đmkhf ủ rôtfby ̀i, dù sao câtqqm ̣u cũng khôtfby ng có ngưmfpo ơjhbi ̀i trong lòng, ba mẹ câtqqm ̣u vưmfpo ̀a lòng thì câtqqm ̣u đmkhf ôtfby ̀ng ý là đmkhf ưmfpo ơjhbi ̣c.
Chỉ là, hiêucxe ̣n tại khôtfby ng nhưmfpo trưmfpo ơjhbi ́c nưmfpo ̃a, bơjhbi ̉i vì câtqqm ̣u có ngưmfpo ơjhbi ̀i trong lòng.
Tư
Mô
Phong Quang cũng khô
“Chào bạn mơ
“Chào bạn.” Phong Quang mỉm cư
Cái bàn đ
Giơ
Mục Thiê
Phư
“Lơ
khô
Mục Thiê
“Tô
Câ
“khô
“Có gì khác nhau, dù sao quan hê
“Như
Đ
Chỉ là, hiê
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.