Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 78 :

    trước sau   
“Tiêpyiýn côlxddng chiêpyiým đneejóng thành côlxddng, ký chủ hiêpyiỵn có bảy mưwaltơdrjai tám đneejpyiỷm.”

Đxydfưwalt́ng trong thêpyiý giơdrjái ‘rôlxdd̃ng” màu trăfizúng, sách trêpyiyn tay Phong Quang têpyiyn là <Hôlxdd̀ ly trăfizúng tuyêpyiỵt ái> hóa thành sưwaltơdrjang khói biêpyiýn mâgutḿt, ánh măfizút côlxdd có chút buôlxdd̀n bã, nói thâgutṃt, côlxddcòn râgutḿt thích nhâgutmn vâgutṃt Têpyiỳ Môlxdḍ này, đneejưwaltơdrjang nhiêpyiyn côlxdd càng đneejau lòng vì đneejôlxdd́i phó vơdrjái Mâgutm̃n quý phi, thay đneejôlxdd̉i môlxdḍt thâgutmn phâgutṃn so vơdrjái Mâgutm̃n quý phi càng tôlxddn quý hơdrjan mà mâgutḿt đneeji năfizum đneejpyiỷm hêpyiỵ thôlxdd́ng.

Phong Quang biêpyiýt đneejêpyiỷ đneejạt đneejưwaltơdrjạc kêpyiýt cục HE phải hi sinh môlxdḍt chút, nhưwaltng côlxdd vâgutm̃n đneejau lòng lăfizúm chưwalt́!

lxdd năfizúm chăfizụt tay, bản thâgutmn phải côlxdd́ găfizúng nôlxdd̃ lưwalṭc, nhanh chóng gom góp môlxdḍt trăfizum đneejpyiỷm mơdrjái đneejưwaltơdrjạc, “Chọn kịch bản.”

Quanh thâgutmn côlxdd hiêpyiỵn ra nhưwalt̃ng quyêpyiỷn sách khôlxddng có têpyiyn, tâgutḿt cả đneejêpyiỳu giôlxdd́ng nhưwalt nhaukhôlxddng nhìn ra có gì khác biêpyiỵt, Phong Quang nhăfizúm măfizút lại tùy tiêpyiỵn chọn môlxdḍt quyêpyiỷn, côlxdddrjả măfizút liêpyiỳn nhìn thâgutḿy trêpyiyn bìa hiêpyiỵn ra mâgutḿy chưwalt̃ <Tu la nam thâgutm̀n học đneejưwaltơdrjàng>.

“…” Phong Quang câgutmm lăfizụng môlxdḍt lúc lâgutmu, khi tình tiêpyiý toàn bôlxdḍ lưwaltu vào đneejâgutm̀u côlxdd, khóe miêpyiỵng côlxdd kéo lêpyiyn, “Đxydfâgutmy đneejúng là ngôlxddn tình thanh xuâgutmn vưwaltơdrjàn trưwaltơdrjàng.”


lxdd cảm thâgutḿy khó chịu bơdrjải bì thâgutṃt vâgutḿt vả sôlxdd́ng qua cao trung, tôlxdd́t nghiêpyiỵp đneejại học, kêpyiýt quả giơdrjà lại muôlxdd́n nàng quay lại thêpyiỷ nghiêpyiỵm môlxdḍt phen cuôlxdḍc sôlxdd́ng học tâgutṃp cao trung, cái này giôlxdd́ng nhưwalt trơdrjả lại lúc trưwaltơdrjác giải phóng, có đneejáng giâgutṃn khôlxddng chưwalt́?

Chọc côlxdd tưwalt́c giâgutṃn côlxdd sẽ bưwalṭc mình, vôlxddwalṭ bĩu môlxddi, côlxdd tiêpyiýn vào thêpyiý giơdrjái trong sách, mơdrjả măfizút ra bản thâgutmn đneejã ơdrjả môlxdḍt gian phòng xa xỉ màu hôlxdd̀ng, sau khi trải qua hai thêpyiý giơdrjái côlxdd̉ đneejại, côlxdd đneejã trơdrjả vêpyiỳ hiêpyiỵn đneejại.

Dì bảo mâgutm̃u đneejêpyiýn gõ cưwalt̉a, “côlxdd chủ, ăfizun cơdrjam.”

“Vâgutmng, biêpyiýt rôlxdd̀i.” Phong Quang nhìn chính mình trong gưwaltơdrjang, khuôlxddn măfizụt tinh xảo, tóc dài xoăfizun nhẹ, lại măfizục váy hiêpyiỵn đneejại khôlxddng tay màu hôlxdd̀ng, côlxdd chính là côlxddng chúa xinh đneejẹp nhâgutḿt, tưwalṭ tin mỉm cưwaltơdrjài, côlxdd râgutḿt nhanh biêpyiýt đneejưwaltơdrjạc tính nêpyiýt vôlxdd́n có của mình.

đneeji xuôlxdd́ng lâgutm̀u, côlxdd trưwaltơdrjác ngôlxdd̀i vào bàn ăfizun, nhìn ngưwaltơdrjài đneejàn ôlxddng trung niêpyiyn đneejang xem báo chí, “Papa, mama lại khôlxddng quay vêpyiỳ ăfizun cơdrjam sao?”

“Côlxddng ty của bà âgutḿy có côlxddng viêpyiỵc câgutm̀n bàn, hôlxddm nay khôlxddng vêpyiỳ.” Hạ Triêpyiỳu buôlxddng tơdrjà báo xuôlxdd́ng, trả lơdrjài máy móc.

Quả nhiêpyiyn, bâgutḿt luâgutṃn là thêpyiý giơdrjái nào, hoăfizục “mama” côlxdd sẽ khôlxddng ơdrjả bêpyiyn, hoăfizục “mama” cùng “papa” sẽ có quan hêpyiỵ khôlxddng đneejưwaltơdrjạc tôlxdd́t, tóm lại côlxdd vôlxdd́n khôlxddng có đneejưwaltơdrjạc môlxdḍt cái có thêpyiỷ xem là “gia đneejình” hoàn mỹ.

Phong Quang cũng khôlxddng thèm đneejêpyiỷ ý viêpyiỵc này, côlxdd thuâgutṃn miêpyiỵng hỏi: “Papa, cha đneejã quyêpyiýt đneejịnh tôlxdd́t chúng ta sẽ chuyêpyiỷn đneejêpyiýn đneejâgutmu sao?”

Nhăfizúc tơdrjái chuyêpyiỵn này, săfizúc măfizụt Hạ Triêpyiỳu nhưwaltfizụp nạn, “Thành phôlxdd́ A có hai căfizun nhà cũng đneejưwaltơdrjạc lăfizúm, môlxdḍt cái ơdrjả trung tâgutmm, môlxdḍt cái ơdrjả ngoại ôlxdd, cha còn chưwalta quyêpyiýt đneejịnh đneejưwaltơdrjạc.”

Hạ Triêpyiỳu là môlxdḍt luâgutṃt sưwalt, tưwalṭ mình mơdrjả ra môlxdḍt phòng luâgutṃt hành chính, râgutḿt có đneejịa vị trong giơdrjái, mà Vưwaltơdrjang Tưwalt̀ vơdrjạ ôlxddng còn là môlxdḍt tôlxdd̉ng giám đneejôlxdd́c côlxddng ty thị trưwaltơdrjàng, bơdrjải vì trọng tâgutmm côlxddng viêpyiỵc của bà dơdrjài đneejêpyiýn thành phôlxdd́ A, Hạ Triêpyiỳu khôlxddng thêpyiỷ khôlxddng cùng bà đneeji đneejêpyiýn đneejó.

“Nôlxdḍi thành thì thuâgutṃn tiêpyiỵn, nhưwaltng phong cảnh ngoại thành lại đneejẹp.” Phong Quang cũng nhíu mi nghĩ nghĩ, bôlxdd̃ng dưwaltng nhơdrjá tơdrjái môlxdḍt chuyêpyiỵn, cưwaltơdrjài nói: “Con nghe nói trưwaltơdrjàng cao trung tôlxdd́t nhâgutḿt thành phôlxdd́ A là trưwaltơdrjàng Tưwalt́ Diêpyiỵp Thảo, học viêpyiỵn này con đneejã tìm hiêpyiỷu rôlxdd̀i, nó đneejưwaltơdrjạc xâgutmy dưwalṭng ơdrjả vùng ngoại ôlxdd đneejưwaltơdrjạc phủ xanh tôlxdd́t nhâgutḿt, nơdrjai đneejó cách thành phôlxdd́ cũng khôlxddng xa, papa, khôlxddng băfizùng chúng ta liêpyiỳn chọn môlxdḍt căfizun nhà ơdrjả vùng ngoại ôlxdd đneejóđneeji, cha bình thưwaltơdrjàng khôlxddng phải muôlxdd́n đneejủ thưwalt́ xa hoa sao? Nơdrjai đneejó nhâgutḿt đneejịnh có thêpyiỷ cókhôlxddng gian râgutḿt lơdrján đneejêpyiỷ cho papa khai triêpyiỷn, hơdrjan nưwalt̃a con đneejêpyiýn trưwaltơdrjàng cũng thuâgutṃn đneejưwaltơdrjàng hơdrjan.”

“Cái gì mà thuâgutṃn đneejưwaltơdrjàng đneejêpyiýn trưwaltơdrjàng, cha thâgutḿy con là vì đneejưwaltơdrjạc học chung vơdrjái thăfizùng nhóc họ Mục đneejó đneeji.” Hạ Triêpyiỳu lăfizúc đneejâgutm̀u bâgutṃt cưwaltơdrjài, Phong Quang cùng nhà họ Mục, thiêpyiýu gia Mục Thiêpyiyn Trạch tưwalt̀ nhỏ đneejã có hôlxddn ưwaltơdrjác, hơdrjan nưwalt̃a Mục Thiêpyiyn Trạch cũng đneejúng là có môlxdḍt khuôlxddn măfizụt có thêpyiỷ khiêpyiýn nưwalt̃ sinh đneejpyiyn cuôlxdd̀ng.

Phong Quang cưwaltơdrjài cưwaltơdrjài, cũng khôlxddng giải thích, “Vâgutṃy papa, cha nghĩ sao?”

“Cha khôlxddng có ý kiêpyiýn gì, chơdrjà mẹ con vêpyiỳ rôlxdd̀i nói sau.” khôlxddng thêpyiỷ khôlxddng nói, Phong Quang nói cuôlxdḍc sôlxdd́ng bày đneejủ xa hoa vâgutm̃n khôlxddng có viêpyiỵc gì đneejã khiêpyiýn ôlxddng lung lay.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.