Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 72 :

    trước sau   
Phong Quang trong mômhlịng cảm thâelfýy bêwjrdn ngưrznuơynpx̀i mình năyixz̀m mômhlịt ngưrznuơynpx̀i, nàng thâelfỵt sưrznụ mêwjrḍt mỏi khômhling mơynpx̉ đqvcvưrznuơynpx̣c măyixźt, bản năyixzng hưrznuơynpx́ng tơynpx́i nguômhlìn âelfým mà đqvcvêwjrd́n gâelfỳn, nàng xem nhưrznu bị ngưrznuơynpx̀i ômhlim ơynpx̉ trong lòng, mà đqvcvêwjrd́n nưrznủa đqvcvêwjrdm mâelfýt đqvcvi cái ômhlim âelfým áp, còn bơynpx̉i vì lạ giưrznuơynpx̀ng mà tỉnh ngủ.

wjrdn giưrznuơynpx̀ng còn dưrznu lại hơynpxi âelfým, mà ngưrznuơynpx̀i bêwjrdn cạnh đqvcvã khômhling thâelfýy bóng dáng, nàng mêwjrd mang đqvcvưrznúng dâelfỵy măyixẓt quâelfỳn áo xuômhlíng giưrznuơynpx̀ng, đqvcvem theo mômhlịt ngọn đqvcvèn đqvcvi ra cưrznủa, nàng chưrznua tưrznùng đqvcvi du đqvcvãng lúc hơynpxn nưrznủa đqvcvêwjrdm thêwjrd́ này, nhưrznung chuyêwjrḍn săyixźp sưrznủa phát sinh đqvcvêwjrdm nay làm nàng khômhling thêwjrd̉ khômhling đqvcvi ra ngoài.

Theo bản đqvcvômhlì ơynpx̉ trong đqvcvâelfỳu, Phong Quang di xuyêwjrdn qua hoa viêwjrdn, lại đqvcvi qua mômhlịt hành lang dài tiêwjrd́n tơynpx́i mômhlịt sâelfyn vưrznuơynpx̀n đqvcvã bị phêwjrd́ bỏ, cưrznủa đqvcvang mơynpx̉, bêwjrdn trong đqvcvang có hai nưrznũ nhâelfyn đqvcvang giao chiêwjrd́n.

Nam nhâelfyn năyixz̀m ơynpx̉ trêwjrdn giưrznuơynpx̀ng khăyixźp ngưrznuơynpx̀i dơynpxelfỷn, râelfyu ria ômhling ta râelfýt dài, tóc tán loạn, có thêwjrd̉ nhìn ra thơynpx̀i gian dài khômhling đqvcvưrznuơynpx̣c chăyixzm sóc qua, hăyixźn khômhling thêwjrd̉ cưrznủ đqvcvômhlịng, cũng khômhling nói nêwjrdn lơynpx̀i, trưrznù bỏ đqvcvang trơynpx̣n măyixźt nhìn ngưrznuơynpx̀i đqvcvã đqvcvêwjrd́n thì cũng khó mà nhâelfỵn ra hăyixźn có hơynpxi thơynpx̉ của ngưrznuơynpx̀i còn sômhlíng.

elfỹn quý phi thâelfỵt khômhling ngơynpx̀ cách nhau hai mưrznuơynpxi lăyixzm năyixzm nàng lại nhìn thâelfýy Tiêwjrdu vưrznuơynpxng Têwjrd̀ Quâelfyn ơynpx̉ trong hoàn cảnh này, nam nhâelfyn hăyixzng hái năyixzm xưrznua, chỉ vơynpx́i mômhlịt gưrznuơynpxng măyixẓt tuâelfýn mỹ đqvcvã có thêwjrd̉ dâelfỹn tơynpx́i vômhlimhlí tâelfym hômhlìn thiêwjrd́u nưrznũ âelfym thâelfỳm muômhlín gả cho, nay thêwjrd́ nhưrznung có khác gì ăyixzn mày mômhlịt dạng, khômhling, hăyixźn so vơynpx́i ăyixzn mày còn thảm hơynpxn.

Nàng bịt kín miêwjrḍng, nưrznuơynpx́c trong hômhlíc măyixźt muômhlín tràn ra, châelfỳn chưrznù khômhling dám đqvcvêwjrd́n gâelfỳn.

“Quý phi nưrznuơynpxng nưrznuơynpxng cuômhlíi cùng vâelfỹn đqvcvêwjrd́n đqvcvâelfyy.” Tiêwjrdu vưrznuơynpxng phi bômhlĩng nhiêwjrdn xuâelfýt hiêwjrḍn tại cưrznủa, bà nhưrznu muômhlín thơynpx̉ dài lại nhưrznu đqvcvang xúc đqvcvômhlịng.

elfỹn quý phi quay đqvcvâelfỳu khômhling thêwjrd̉ át cơynpxn giâelfỵn, “Kiêwjrd̀u Uyêwjrd̉n, tại sao lại thêwjrd́ này?”

Kiêwjrd̀u Uyêwjrd̉n là khuêwjrd danh của Tiêwjrdu vưrznuơynpxng phi.

“Nưrznuơynpxng nưrznuơynpxng khômhling phải đqvcvã thâelfýy sao?” Mâelfỹn quý phi khômhling dám nhưrznung Tiêwjrdu vưrznuơynpxng lại cưrznuơynpx̀i mà đqvcvi lại bêwjrdn giưrznuơynpx̀ng mà nam nhâelfyn đqvcvang năyixz̀m, nàng lâelfýy tay vung ra sơynpx̣i tóc cản trơynpx̉ tâelfỳm măyixźt hăyixźn, ánh măyixźt nhìn nam nhâelfyn nhưrznu thêwjrd̉ là mômhlịt thêwjrdrznủ toàn tâelfym toàn ý đqvcvômhlíi đqvcvãi vơynpx́i trưrznuơynpx̣ng phu, mà nam nhâelfyn nhìn nàng là ánh măyixźt thômhlíng khômhlỉ cùng hômhlíi hâelfỵn, nàng nói: “Vưrznuơynpxng gia năyixz̀m ơynpx̉ đqvcvâelfyy là vì hăyixźn bị bêwjrḍnh thômhlii.”

“Ngưrznuơynpxi đqvcvưrznùng chạm vào hăyixźn!” Mâelfỹn quý phi xômhling lêwjrdn đqvcvâelfỷy bà ra, che trưrznuơynpx́c ngưrznuơynpx̀i Tiêwjrdu vưrznuơynpxng, lơynpx́n tiêwjrd́ng châelfýt vâelfýn: “Thâelfyn thêwjrd̉ hăyixźn luômhlin luômhlin râelfýt tômhlít, làm sao có thêwjrd̉ đqvcvômhlịt nhiêwjrdn bêwjrḍnh năyixẓng, là ngưrznuơynpxi giơynpx̉ trò quỷ phải khômhling?”

“Nưrznuơynpxng ngưrznuơynpxng, nhìn ngưrznuơynpx̀i hiêwjrḍn tại rômhlíng to vơynpx́i ta còn gì khí châelfýt quý phi nưrznũa?” Tiêwjrdu vưrznuơynpxng phi lăyixźc đqvcvâelfỳu có chút thưrznung hại, “Vưrznuơynpxng gia là do mômhlịt năyixzm trưrznuơynpx́c đqvcvômhlịt nhiêwjrdn trúng gió têwjrd liêwjrḍt, ta sao phải lưrznuơynpx̀i ngưrznuơynpx̀i?”

“Ngưrznuơynpxi cho răyixz̀ng ngưrznuơynpxi nói gì ta cũng tin sao? Kiêwjrd̀u Uyêwjrd̉n, ngưrznuơynpxi sao lại trơynpx̉ nêwjrdn nhưrznu thêwjrd́ này?” Năyixzm đqvcvó Kiêwjrd̀u Uyêwjrd̉n kêwjrd́t hơynpx̣p cùng Tiêwjrdu vưrznuơynpxng vơynpx̣ chômhlìng âelfyn ái, là mômhlịt đqvcvômhlii trơynpx̀i đqvcvâelfýt tạo nêwjrdn, cũng làm cho năyixzm đqvcvó Mâelfỹn quý phí hâelfỵn thâelfýu xưrznuơynpxng Tiêwjrdu vưrznuơynpxng.

“Hưrznúa Mâelfỹn, ta vâelfỹn chưrznua tưrznùng thay đqvcvômhlỉi qua.” Khômhling có tâelfym tưrznu diêwjrd̃n trò, Tiêwjrdu vưrznuơynpxng phi thu hômhlìi tưrznuơynpxi cưrznuơynpx̀i, măyixẓt khômhling chút thay đqvcvômhlỉi, “Vưrznuơynpxng gia yêwjrdu ta, ta liêwjrd̀n thưrznuơynpxng hăyixźn, cho dù hăyixźn khômhling yêwjrdu ta khômhling thích ta, ta đqvcvêwjrd̀u có thêwjrd̉ chịu đqvcvưrznuơynpx̣c mà làm mômhlịt Tiêwjrdu vưrznuơynpxng phi có đqvcvủ tưrznu cách, nhưrznung ngưrznuơynpxi biêwjrd́t khômhling, thâelfyn làm nưrznũ nhâelfyn, có mômhlịt viêwjrḍc là vômhli luâelfỵn nhưrznu thêwjrd́ nào cũng khômhling thêwjrd̉ dêwjrd̃ dàng tha thưrznú đqvcvó là hăyixźn dám đqvcvômhlịng vào hài tưrznủ của ta.”

elfỹn quý phi lạnh nhạt nói: “Ngưrznuơynpxi có ý gì, năyixzm đqvcvó hăyixźn lưrznụa chọn cưrznúu đqvcvưrznúa nhỏ của ngưrznuơynpxi là Têwjrd̀ Đtidfoan, ngưrznuơynpxi có gì mà bâelfýt mãn? Chăyixz̉ng lẽ bơynpx̉i vì bêwjrdn ngoài Vưrznuơynpxng gia hăyixźn lại có mômhlịt con riêwjrdng là Têwjrd̀ Mômhlị đqvcvánh bại thâelfyn sinh nhi tưrznủ của ngưrznuơynpxi, làm ngưrznuơynpxi khômhling vui sao?”

“Ai nha, thômhling minh nhưrznuelfỹn phi ngưrznuơynpxi, thêwjrd́ mà khômhling đqvcvoán ra sao?” Nàng làm ra vẻ kinh ngạt, lại phút chômhlíc cưrznuơynpx̀i, “Têwjrd̀ Đtidfoan là đqvcvưrznúa nhỏ của ngưrznuơynpxi, Têwjrd̀ Mômhlị mơynpx́i chính là thâelfyn sinh nhi tưrznủ của ta.”

elfym trí Hưrznúa Mâelfỹn trômhlíng rômhlĩng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.