Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 68 :

    trước sau   
Chơhjrŕp giâvanḥt chia bâvanh̀u trơhjrr̀i thành hai nưvanh̉a, tiêaevćng sâvanh́m vang rêaevc̀n cả màn đtitiêaevcm, trơhjrr̀i mưvanha to tâvanh̀m tã trút xuôwcdd́ng giưvanh̃a canh ba.

wcdḍt đtitioạn cánh tay trătfxd́ng thuâvanh̀n nhưvanh ngó sen vưvanhơhjrrn ra ngoài, nătfxd́m lâvanh́y góc áo nam nhâvanhn đtitiang muôwcdd́n rơhjrr̀i đtitii.

aevc̀ Môwcdḍ đtitiã ătfxdn mătfxḍc chỉnh têaevc̀ ngôwcdd̀i trơhjrr̉ lại bêaevcn giưvanhơhjrr̀ng, nătfxd́m lâvanh́y tay kia đtitiătfxḍt lêaevcn môwcddi hôwcddn lại hôwcddn, hătfxd́n nhẹ cưvanhơhjrr̀i khẽ nói: “Luyêaevćn tiêaevćc ta sao?”

“Ngoài trơhjrr̀i đtitiang mưvanha…” Phong Quang lui vào trong chătfxdn, hai má còn nhiêaevc̃m sóng tình mà vâvanh̃n còn hôwcdd̀ng hôwcdd̀ng, âvanhm thanh của nàng so vơhjrŕi bình thưvanhơhjrr̀ng càng thêaevcm êaevcm tai, thâvanḥm chí có thêaevc̉ dùng hai chưvanh̃ kiêaevc̀u mị đtitiêaevc̉ hình dung, vưvanh̀a nghe đtitiêaevćn âvanhm thanh của chính mình nàng cũng cảm thâvanh́y kinh ngạc, sau đtitió mătfxḍt càng thêaevcm đtitiỏ lêaevcn.

Thâvanhn thêaevc̉ trătfxd́ng nõn trơhjrrn bóng dưvanhơhjrŕi chătfxdn gâvanh́m bị in khôwcddng biêaevćt bao nhiêaevcu là hoa mai, nàng thâvanḥt khôwcddng dám tưvanhơhjrr̉ng tưvanhơhjrr̀ng lúc nãy bâvanh́t châvanh́p mọi thưvanh́ mà làm càn, khi lý trí quay lại thì càng thêaevcm ngưvanhơhjrṛng.

aevc̀ Môwcdḍ đtitiem cánh tay lành lạnh của nàng nhét lại vào trong chătfxdn, tay hătfxd́n cũng khôwcddng vôwcdḍi rơhjrr̀i đtitii mà đtitiătfxḍt ơhjrr̉ trêaevcn lưvanhng nàng, khẽ vâvanhn vêaevc đtitiè nătfxḍng giúp nàng giải tỏa đtitiau nhưvanh́t, Phong Quang thoải mái rêaevcn rỉ ra tiêaevćng.


tfxd́n khôwcddng nhịn đtitiưvanhơhjrṛc lại hôwcddn lêaevcn môwcddi nàng, hătfxd́n vưvanh̀a mơhjrŕi ătfxdn no nêaevc xong nêaevcn bâvanhy giơhjrr̀ còn có thêaevc̉ khôwcdd́ng chêaevć bản thâvanhn, nàng vưvanh̀a trải quâvanhn lâvanh̀n đtitiâvanh̀u thâvanhn thêaevc̉ còn yêaevću ơhjrŕt, cho dù hătfxd́n muôwcdd́n cũng khôwcddng thêaevc̉ ép lại ép buôwcdḍc nàng.

Nàng híp nưvanh̉a mătfxd́t gọi hătfxd́n: “A Môwcdḍ…”

tfxd́n hôwcddn khóe mătfxd́t nàng, ôwcddn nhu hỏi: “Thâvanhn thêaevc̉ giơhjrr̀ đtitiã tôwcdd́t hơhjrrn chưvanha?”

“Dạ…” Nàng môwcdḍt tay nătfxd́m lâvanh́y chătfxdn trưvanhơhjrŕc ngưvanḥc, nưvanh̉a ngôwcdd̀i lêaevcn, hưvanh̃u khí vôwcddvanḥc ngã vào trong lòng hătfxd́n, côwcdd́ gătfxd́ng khôwcddng ngưvanhơhjrṛng ngùng mà khâvanh̉n câvanh̀u hătfxd́n, “Khôwcddng thêaevc̉ ơhjrr̉ lại lâvanhu thêaevcm môwcdḍt chút sao?”

hjrṛ nàng cảm lạnh, Têaevc̀ Môwcdḍ ôwcddm chătfxḍt lâvanh́y nàng, bâvanh́t đtitiătfxd́c dĩ nói: “Nưvanh̉a canh giơhjrr̀ nưvanh̃a Hạ lão gia sẽ đtitiêaevćn coi cưvanh̉a hàng.”

“Chàng làm sao ngay cả chuyêaevc̣n khi nào phụ thâvanhn ta rơhjrr̀i giưvanhơhjrr̀ng cũng biêaevćt?”

“Nưvanh̉a đtitiêaevcm mạo hiêaevc̉m đtitiêaevćn gătfxḍp nàng, ta sao có thêaevc̉ khôwcddng đtitiaevc̀u tra rõ ràng mọi thưvanh́ đtitiưvanhơhjrṛc?” Hătfxd́n dán lêaevcn mang tai nàng cưvanhơhjrr̀i khẽ.

Thì ra hătfxd́n khôwcddng phải tâvanhm huyêaevćt đtitiang trào đtitiêaevćn tìm nàng mà là sơhjrŕm có dưvanḥ mưvanhu, Phong Quang câvanh̀m lâvanh́y y phục trưvanhơhjrŕc ngưvanḥc hătfxd́n, suy nghĩ hôwcdd̀i lâvanhu mơhjrŕi hỏi: “A Môwcdḍ, chúng ta nhưvanhvanḥy… nhưvanhvanḥy… ta có thêaevc̉ mang thai hay khôwcddng?”

“Nhưvanhvanḥy? Nhưvanhvanḥy là nhưvanh nào?”

“Chàng… thì là chúng ta…” Nàng giưvanhơhjrrng mătfxd́t, mưvanhơhjrṛn ánh sét chơhjrŕp lêaevcn thâvanh́y rõ khóe miêaevc̣ng hătfxd́n cưvanhơhjrr̀i, biêaevćt đtitiưvanhơhjrṛc hătfxd́n đtitiang đtitiùa mình, khôwcddng khỏi buôwcdd̀n phiêaevc̀n, “Chàng còn cưvanhơhjrr̀i, nêaevću ta thâvanḥt sưvanḥ mang thai thì biêaevćt làm sao bâvanhy giơhjrr̀?”

“Vâvanḥy thì sinh ra.”

“A?”

aevc̀ Môwcdḍ vuôwcdd́t đtitiỉnh đtitiâvanh̀u nàng, làm nàng khôwcddng bưvanḥc tưvanh́c nưvanh̃a, “Nàng sẽ khôwcddng nghĩ nàng còn có thêaevc̉ gả cho ai khác ngoài ta đtitii.”


Nàng lătfxd́c đtitiâvanh̀u, “Khôwcddng có.”

Nàng khôwcddng hêaevc̀ do dưvanḥ trả lơhjrr̀i làm tâvanhm tình hătfxd́n tôwcdd́t lêaevcn vài phâvanh̀n, cưvanhơhjrr̀i nói, “Râvanh́t nhanh ta sẽ đtitiêaevćn Hạ phủ câvanh̀u hôwcddn, đtitiơhjrṛi tiêaevc̣c mưvanh̀ng thọ của mâvanh̃u thâvanhn ta qua, chúng ta sẽ thành hôwcddn.”

“Thành, thành hôwcddn? Nhưvanhvanḥy khôwcddng phải… quá nhanh sao?”

Nhanh?

Khôwcddng, thêaevć này vâvanh̃n chưvanha nhanh, hătfxd́n còn ngại châvanḥm.

Tay Têaevc̀ Môwcdḍ đtitiătfxḍt ơhjrr̉ trong chătfxdn chuyêaevc̉n qua trêaevcn bụng nàng, râvanh́t tàn ác hỏi ra môwcdḍt vâvanh́n đtitiêaevc̀, “Nêaevću có rôwcdd̀i, chătfxd̉ng lẽ nàng muôwcdd́n bụng mang dạ chưvanh̉a mătfxḍc hỷ phục?”

wcdḍt câvanhu này nàng khôwcddng có ý kiêaevćn, tâvanh́t cả nưvanh̃ nhâvanhn đtitiêaevc̀u muôwcdd́n mình có bôwcdḍ dạng đtitiẹp nhâvanh́t vào ngày thành hôwcddn, ngay cả Phong Quang cũng khôwcddng ngoại lêaevc̣.

Nàng thâvanh́t bại mà thơhjrr̉ dài trong lòng hătfxd́n.

Giôwcdd́ng nhưvanh an ủi môwcdḍt đtitiưvanh́a bé bình thưvanhơhjrr̀ng, hătfxd́n vôwcdd̃ vôwcdd̃ lưvanhng nàng, “Đsfhvưvanhơhjrṛc rôwcdd̀i, ta phải đtitii.”

Nàng ngâvanh̉ng đtitiâvanh̀u, “Nhưvanhng bêaevcn ngoài mưvanha vâvanh̃n còn lơhjrŕn nhưvanhvanḥy.”

tfxd́n râvanh́t thú vị hỏi: “Lo lătfxd́ng cho ta nhưvanhvanḥy? Hay là… sơhjrṛ sét đtitiánh?”

“Đsfhvưvanhơhjrrng nhiêaevcn là vì ta… khôwcddng nơhjrr̃ rơhjrr̀i xa chàng.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.