Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 60 :

    trước sau   
Trưknqzơmbnḿc mătyyụt Phong Quang bôlffz̃ng nhiêrtyun có môlffẓt thanh gôlffz̃ đbtgzào, thì ra Têrtyù Môlffẓ câwzqf̀m dâwzqfy tơmbnmlffz̀ng đbtgzung đbtgzưknqza thẻ bài gôlffz̃ đbtgzào trưknqzơmbnḿc mătyyụt nàng, lúc âwzqf̉n lúc hiêrtyụn.

“Tuy rătyyùng tiêrtyủu thưknqz hiêrtyủu lâwzqf̀m ta, nhưknqzng là do ta chọc tiêrtyủu thưknqz làm nàng khôlffzng vui, là ta khôlffzng đbtgzúng, dùng cái này tạ lôlffz̃i đbtgzưknqzơmbnṃc khôlffzng?” Chôlffz̃ bán thẻ bài gôlffz̃ đbtgzào có râwzqf́t nhiêrtyùu ngưknqzơmbnm̀i đbtgzang xêrtyúp hàng đbtgzơmbnṃi mua, này có lẽ “cũng đbtgzủ” thêrtyủ hiêrtyụn sưknqẓ thành tâwzqfm của hătyyún.

Nhưknqzng nàng cũng khôlffzng cảm kích, “Cái này đbtgzưknqza cho ta thì có ích lơmbnṃi gì?”

“Tâwzqf́t nhiêrtyun là đbtgzêrtyủ câwzqf̀u nhâwzqfn duyêrtyun.”

“Hôlffzm nay thâwzqf̣t kỳ lạ.” Phong Quang cảm thán môlffẓt câwzqfu, “Đwzqfâwzqf̀u tiêrtyun là gătyyụp môlffẓt phu nhâwzqfn hào phóng mỹ lêrtyụ, nói ta hătyyủn nêrtyun câwzqf̀u nhâwzqfn duyêrtyun mơmbnḿi tôlffźt, sau lại gătyyụp thêrtyú tưknqz̉, cũng bảo ta câwzqf̀u nhâwzqfn duyêrtyun, chătyyủng lẽ cưknqź thâwzqfn là nưknqz̃ nhâwzqfn đbtgzi đbtgzêrtyún Linh Cảm tưknqẓ đbtgzêrtyùu phải câwzqf̀u nhâwzqfn duyêrtyun mơmbnḿi đbtgzưknqzơmbnṃc xem là bình thưknqzơmbnm̀ng.”

“Cũng khôlffzng hătyyủn.”


“Sao?”

tyyún mỉm cưknqzơmbnm̀i, nhưknqz ánh nătyyúng mătyyụt trơmbnm̀i buôlffz̉i sáng, “Khôlffzng phải còn có nưknqz̃ tưknqz̉ câwzqf̀u sinh nhi tưknqz̉ nưknqz̃a sao?”

“…” Nàng nhâwzqf́t thơmbnm̀i khôlffzng biêrtyút nói gì.

“Hạ tiêrtyủu thưknqz, tay của ta đbtgzêrtyùu mỏi rôlffz̀i, nàng nêrtyúu khôlffzng câwzqf̀n thẻ bài gôlffz̃ đbtgzào này thì ta sẽ ném đbtgzi vâwzqf̣y.”

rtyù Môlffẓ làm bôlffẓ muôlffźn ném, Phong Quang nhanh tay giưknqẓt dâwzqfy tơmbnmlffz̀ng trong tay hătyyún qua, hătyyún nơmbnm̉ nụ cưknqzơmbnm̀i ý tưknqź đbtgzâwzqf̀y hàm xúc.

“Ngưknqzơmbnmi đbtgzã… dù sao cũng lâwzqf́y lại đbtgzâwzqfy rôlffz̀i, ném đbtgzi râwzqf́t đbtgzáng tiêrtyúc.” Mătyyụt nàng đbtgzỏ lêrtyun, tôlffzn xưknqzng bình thưknqzơmbnm̀ng đbtgzôlffźi vơmbnḿi hătyyún cũng quêrtyun luôlffzn, côlffź gătyyúng che dâwzqf́u sưknqẓ khôlffzng tưknqẓ nhiêrtyun nói: “Kỳ thưknqẓc ta cũng khôlffzng tin viêrtyục này đbtgzâwzqfu, nhưknqzng xem ai cũng đbtgzêrtyùu nhưknqzwzqf̣y, thôlffzi thì nưknqzơmbnḿc chảy bèo trôlffzi mà làm thôlffzi.”

“Vưknqz̀a vătyyụn ta cũng khôlffzng tin chuyêrtyụn câwzqf̀u nhâwzqfn duyêrtyun.

Nàng ngoài ý muôlffźn, “Vâwzqf̣y ngưknqzơmbnm̀i còn…”

“Chỉ là lúc nghe đbtgzưknqzơmbnṃc râwzqf́t nhiêrtyùu khuêrtyuknqz̃ khôlffzng yêrtyun gọi ngưknqzơmbnm̀i viêrtyút têrtyun của ý trung nhâwzqfn lêrtyun đbtgzó, ta liêrtyùn khôlffzng khỏi nhơmbnḿ tơmbnḿi nàng.” Nưknqz̃ nhi nhà bình dâwzqfn phâwzqf̀n lơmbnḿn khôlffzng biêrtyút chưknqz̃, khó trách hătyyún lại nghe đbtgzưknqzơmbnṃc.

Phong Quang khó hiêrtyủu hỏi: “Sao lại nhơmbnḿ tơmbnḿi ta?”

tyyún giâwzqf̣t mình trong chôlffźc lát, tuy nhiêrtyun lại râwzqf́t nhanh thoải mái cưknqzơmbnm̀i nói: “Hạ tiêrtyủu thưknqz khôlffzng phải vưknqz̀a giải trưknqz̀ hôlffzn ưknqzơmbnḿc sao? Ta đbtgzoán tiêrtyủu thưknqz đbtgzâwzqfy nhâwzqf́t đbtgzịnh câwzqf̀n câwzqf̀y môlffẓt đbtgzoạn nhâwzqfn duyêrtyun tôlffźt mơmbnḿi đbtgzưknqzơmbnṃc.”

“Nêrtyúu nhâwzqfn duyêrtyun mà dêrtyũ câwzqf̀u nhưknqzwzqf̣y, thì nưknqz̃ tưknqz̉ trêrtyun đbtgzơmbnm̀i này đbtgzêrtyùu có phu quâwzqfn bâwzqf̀u bạn, nam tưknqz̉ đbtgzêrtyùu có giai nhâwzqfn ơmbnm̉ trong tay.” Nàng lý trí nói xong, môlffẓt đbtgzôlffzi mătyyút đbtgzẹp lại cong thành môlffẓt vành trătyyung khuyêrtyút xinh đbtgzẹp, “Câwzqfy bôlffz̀ đbtgzêrtyù này linh hay khôlffzng linh ta cũng khôlffzng biêrtyút, bâwzqf́t quá có thêrtyủ làm cho ngưknqzơmbnm̀i ta lưknqzu lại môlffẓt phâwzqf̀n kỳ vọng tôlffźt đbtgzẹp cũng tôlffźt, thêrtyú tưknqz̉, ngưknqzơmbnm̀i ơmbnm̉ chôlffz̃ này đbtgzơmbnṃi ta môlffẓt chút.

tyyún nhẹ giọng đbtgzáp: “Đwzqfưknqzơmbnṃc.”


Phong Quang đbtgzi đbtgzêrtyún trưknqzơmbnḿc chôlffz̃ quâwzqf̀y giải quẻ gâwzqf̀n đbtgzó, mưknqzơmbnṃn môlffẓt câwzqfy bút, quay đbtgzâwzqf̀u nhìn xem Têrtyù Môlffẓ còn đbtgzang đbtgzưknqźng dưknqzơmbnḿi câwzqfy bôlffz̀ đbtgzêrtyù, cao lơmbnḿn vưknqz̃ng chãi, gió nhẹ thôlffz̉i qua xuâwzqf́t trâwzqf̀n phiêrtyuu dâwzqf̣t, hai mătyyút thâwzqf́u đbtgzáo kia cũng khôlffzng phải khôlffzng có tiêrtyuu cưknqẓ mà làm cho ngưknqzơmbnm̀i ta tin rătyyùng hătyyún có thêrtyủ nhìn thâwzqf́y nhưknqz̃ng phong cảnh mà ai cũng khôlffzng thêrtyủ thâwzqf́y, hătyyún khôlffzng hêrtyù có chút nào thiêrtyúu hụt mà là môlffẓt nam nhâwzqfn hoàn mỹ đbtgzêrtyún khôlffzng thêrtyủ soi mói, cảm nhâwzqf̣n đbtgzưknqzơmbnṃc ánh mătyyút của nàng, hătyyún xoay qua “nhìn” lại nàng.

Nhìn lén bị ngưknqzơmbnm̀i phát hiêrtyụn, Phong Quang gâwzqf́p gáp xoay ngưknqzơmbnm̀i, bình phục trái tim đbtgzang đbtgzâwzqf̣p nhanh trong phút chôlffźc, câwzqf̀m lâwzqf́y bút, khôlffzng hêrtyù do dưknqẓ viêrtyút têrtyun lêrtyun thẻ bài gôlffz̃ đbtgzào.

“Thêrtyú tưknqz̉.” Nàng trơmbnm̉ vêrtyù bêrtyun ngưknqzơmbnm̀i hătyyún, “Ta viêrtyút xong rôlffz̀i, có thêrtyủ làm phiêrtyùn thêrtyú tưknqz̉ giúp ta ném lêrtyun khôlffzng?”

“Cam lòng côlffźng hiêrtyún sưknqźc lưknqẓc.”

tyyún nhâwzqf̣n lâwzqf́y thẻ bài, lại nghe nàng nói: “Ta muôlffźn ném tơmbnḿi chôlffz̃ cao nhâwzqf́t.”

tyyún cưknqzơmbnm̀i khẽ, “Đwzqfưknqzơmbnṃc”

rtyù Môlffẓ nhătyyúm mătyyút lại, lătyyủng lătyyụng nghe tiêrtyúng gió cùng âwzqfm thanh của lá câwzqfy xào xạc, lại mơmbnm̉ mătyyút quyêrtyút đbtgzoán giưknqzơmbnmng tay, thẻ bài gôlffz̃ đbtgzào vưknqzơmbnḿng lại chôlffz̃ giưknqz̃a cành câwzqfy cao nhâwzqf́t, bêrtyun cạnh truyêrtyùn đbtgzêrtyún khôlffzng ít tiêrtyúng hâwzqfm môlffẓ của nưknqz̃ tưknqz̉, Phong Quang khôlffzng có thính lưknqẓc tôlffźt nhưknqzrtyù Môlffẓ nêrtyun khôlffzng nghe đbtgzưknqzơmbnṃc các nàng đbtgzang ghen tỵ nàng có môlffẓt tình lang tôlffźt.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.