Têiozi ̀ Môodnj ̣ ba năioxa m trưmqti ơioxa ́c mơioxa ́i đhkhw êiozi ́n Tiêiozi u vưmqti ơioxa ng phủ, mà trưmqti ơioxa ́c đhkhw ó tâhudk ́t cả mọi ngưmqti ơioxa ̀i đhkhw êiozi ̀u tưmqti ơioxa ̉ng Tiêiozi u vưmqti ơioxa ng chỉ
có môodnj ̣t nhi tưmqti ̉, bao gôodnj ̀m cả Têiozi ̀ Đgksi oan. Cho đhkhw êiozi ́n khi Tiêiozi u vưmqti ơioxa ng phi
nhâhudk ̣n nhi tưmqti ̉ lưmqti u lạc bêiozi n ngoài này thì mọi chuyêiozi ̣n sau đhkhw ó đhkhw êiozi ̀u
thay đhkhw ôodnj ̉i, bâhudk ́t luâhudk ̣n là đhkhw ịa vị của Têiozi ̀ Đgksi oan hay là thái đhkhw ôodnj ̣ vơioxa ̣
chôodnj ̀ng Tiêiozi u vưmqti ơioxa ng đhkhw ôodnj ́i vơioxa ́i Têiozi ̀ Đgksi oan, nay hăioxa ́n bị vu họa mà chịu
cảnh đhkhw ày đhkhw ọa chôodnj ̃ này, tuy núi hoang khôodnj ng nhìn thâhudk ́y ai, nhưmqti ng
ngưmqti ơioxa ̀i ơioxa ̉ trong tôodnj ́i nhìn chăioxa ̀m chăioxa ̀m Têiozi ̀ Đgksi oan cũng khôodnj ng hêiozi ̀ ít.
Tưmqti ̀ng là thêiozi ́ tưmqti ̉ Tiêiozi u vưmqti ơioxa ng phủ phong quang vôodnj hạn, hiêiozi ̣n tại lưmqti u
lạc đhkhw êiozi ́n cảnh làm môodnj ̣t côodnj ng tưmqti ̉ nghèo túng khiêiozi ́n ngưmqti ơioxa ̀i ngoài
khó tránh mà than thơioxa ̉ môodnj ̣t tiêiozi ́ng, sôodnj ́ mêiozi ̣nh do trơioxa ̀i.
Thâhudk ́y ánh măioxa ́t Têiozi ̀ Đgksi oan dưmqti ̀ng trêiozi n ngưmqti ơioxa ̀i mình, Phong Quang cúi ngưmqti ơioxa ̀i, “Côodnj ng tưmqti ̉ bình an.”
“… Hạ tiêiozi ̉u thưmqti .” Âivjw m thanh Têiozi ̀ Đgksi oan thoáng có đhkhw iêiozi ̉m kỳ lạ.
“Khôodnj ng biêiozi ́t côodnj ng tưmqti ̉ muôodnj ́n nói chuyêiozi ̣n gì vơioxa ́i ta.”
“Ta nói chỉ muôodnj ́n thâhudk ́y môodnj ̣t mình Hạ tiêiozi ̉u thưmqti .”
“Núi sâhudk u hoang văioxa ́ng, nêiozi ́u chỉ có môodnj ̣t mình ta thì phụ thâhudk n sẽ khôodnj ng đhkhw ôodnj ̀ng ý đhkhw êiozi ̉ ta đhkhw êiozi ́n đhkhw âhudk y.”
Têiozi ̀ Môodnj ̣ cưmqti ơioxa ̀i nói, “Đgksi úng vâhudk ̣y, hai ngưmqti ơioxa ̀i muôodnj ́n tán gâhudk ̃u viêiozi ̣c gì thì cưmqti ́ xem nhưmqti ta khôodnj ng tôodnj ̀n tại là đhkhw ưmqti ơioxa ̣c.”
Têiozi ̀ Đgksi oan liêiozi ́c măioxa ́t nhìn Têiozi ̀ Môodnj ̣ môodnj ̣t cái, có cảm xúc nói khôodnj ng
nêiozi n lơioxa ̀i, hăioxa ́n nhìn Phong Quang, tưmqti ̀ lúc đhkhw âhudk ̀u găioxa ̣p măioxa ̣t hăioxa ́n đhkhw ã cảm
nhâhudk ̣n đhkhw ưmqti ơioxa ̣c đhkhw âhudk y khôodnj ng phải ngưmqti ơioxa ̀i hăioxa ́n muôodnj ́n, vì thêiozi ́, hăioxa ́n châhudk ̣m rãi hỏi: “Nàng ơioxa ̉ đhkhw âhudk u?”
“Côodnj ng tưmqti ̉ hỏi ai?” Phong Quang đhkhw ưmqti ơioxa ng nhiêiozi n khôodnj ng rõ hăioxa ́n nói ai.
“Ngưmqti ơioxa i còn nhơioxa ́ rõ chuyêiozi ̣n phát sinh tưmqti ̀ môodnj ̣t tháng trưmqti ơioxa ́c?”
“Môodnj ̣t tháng trưmqti ơioxa ́c đhkhw ã xảy ra râhudk ́t nhiêiozi ̀u chuyêiozi ̣n, côodnj ng tưmqti ̉ muôodnj ́n nói đhkhw êiozi ́n lúc ngưmqti ơioxa i tăioxa ̣ng ta mỹ nhâhudk n đhkhw ôodnj ̀ lúc đhkhw i chơioxa i hôodnj ̀, hay là… môodnj ̣t
ngày nào đhkhw ó lúc nưmqti ̉a đhkhw êiozi m ta đhkhw êiozi ́n găioxa ̣p ngưmqti ơioxa i.”
Con ngưmqti ơioxa i Têiozi ̀ Đgksi oan đhkhw ôodnj ̣t nhiêiozi n phóng đhkhw ại, “Ngưmqti ơioxa i!”
Nàng mỉm cưmqti ơioxa ̀i, “Tài vẽ tranh của côodnj ng tưmqti ̉ râhudk ́t cao siêiozi u, râhudk ́t
nhiêiozi ̀u ngưmqti ơioxa ̀i đhkhw êiozi ̀u muôodnj ́n câhudk ̀u môodnj ̣t bôodnj ̣ văioxa n chưmqti ơioxa ng của côodnj ng tưmqti ̀ mà
khôodnj ng đhkhw ưmqti ơioxa ̣c, ngay cả ta trưmqti ơioxa ́c kia cũng thêiozi ́, nào biêiozi ́t sau đhkhw ó côodnj ng
tưmqti ̉ sẽ chủ đhkhw ôodnj ̣ng tăioxa ̣ng ta môodnj ̣t bôodnj ̣ mỹ nhâhudk n đhkhw ôodnj ̀ đhkhw âhudk u?”
“An Lôodnj ̣c…” Hăioxa ́n theo bản năioxa ng gọi môodnj ̣t cái têiozi n.
Phong Quang nghiêiozi ng đhkhw âhudk ̀u nghi hoăioxa ̣c, “An Lôodnj ̣c? Là ngưmqti ơioxa ̀i trong lòng côodnj ng tưmqti ̉ sao?”
Mêiozi hoăioxa ̣c trong chơioxa ́p măioxa ́t, hăioxa ́n thanh tỉnh lại, măioxa ̣t mày đhkhw ôodnj ng lạnh, “Ngưmqti ơioxa i khôodnj ng phải nàng.”
“Ta tâhudk ́t nhiêiozi n khôodnj ng phải nàng.”
Vâhudk ̣y tại sao lại có chung ký ưmqti ́c vơioxa ́i An Lôodnj ̣c?
“Lại nói, môodnj ̣t tháng trưmqti ơioxa ́c tơioxa ́i nay, ta giôodnj ́ng nhưmqti găioxa ̣p phải môodnj ̣t
cơioxa n ác môodnj ̣ng.” Ánh măioxa ́t nàng chưmqti ́a ý cưmqti ơioxa ̀i, giôodnj ́ng nhưmqti đhkhw ang nói
môodnj ̣t viêiozi ̣c khôodnj ng có quan hêiozi ̣ gì vơioxa ́i mình, “Bêiozi ̣nh năioxa ̣ng môodnj ̣t hôodnj ̀i, ta đhkhw ôodnj ̣t nhiêiozi n rơioxa ̀i khỏi thâhudk n thêiozi ̉ chính mình, lại có môodnj ̣t ngưmqti ơioxa ̀i
khác nhâhudk ̣p vào cơioxa thêiozi ̉ của ta, ta chỉ có thêiozi ̉ bám chăioxa ̣t bêiozi n cạnh
thâhudk n thêiozi ̉ của ta, muôodnj ́n lâhudk ́y lại cơioxa thêiozi ̉ của mình nhưmqti ng lại tranh
khôodnj ng lại nàng ta, ta mong chơioxa ̀ có ngưmqti ơioxa ̀i phát hiêiozi ̣n đhkhw ó khôodnj ng phải là ta, nhưmqti ng ngoại trưmqti ̀ phụ thâhudk n, cho dù có ngưmqti ơioxa ̀i phát hiêiozi ̣n
khôodnj ng đhkhw úng cái gì cũng sẽ khôodnj ng nguyêiozi ̣n ý giúp ta. Nàng đhkhw oạt
thâhudk n thêiozi ̉ của ta mà sôodnj ́ng, ta lại chỉ có thêiozi ̉ làm môodnj ̣t cái côodnj
hôodnj ̀n dã quỷ, côodnj ng tưmqti ̉, ngưmqti ơioxa ̀i nói xem cơioxa n môodnj ̣ng này có phải râhudk ́t
kỳ lạ khôodnj ng?”
Nàng cưmqti ơioxa ̀i tưmqti ơioxa i nhưmqti hoa, săioxa ́c măioxa ̣t hăioxa ́n khôodnj ng môodnj ̣t gơioxa ̣n sóng, chỉ có bàn tay năioxa ́m chăioxa ̣t thành quyêiozi ̀n đhkhw êiozi ̉ lôodnj ̣ ra tâhudk m tình của hăioxa ́n cũng
khôodnj ng phải khôodnj ng sơioxa ̣ hãi nhưmqti gưmqti ơioxa ng măioxa ̣t hăioxa ́n vâhudk ̣y.
Têiozi ̀ Môodnj ̣ gâhudk ́p quạt tưmqti ̣a vào môodnj i, măioxa ́t phưmqti ơioxa ̣ng hẹp dài híp lại,
nhìn chăioxa m chú hai ngưmqti ơioxa ̀i phía trưmqti ơioxa ́c, tưmqti ̣a hôodnj ̀… màn kịch này cũng phải nhàm chán nhưmqti hăioxa ́n tưmqti ơioxa ̉ng.
Phong Quang lại giâhudk ̣t mình nói: “Thiêiozi ́u chút nưmqti ̃a là quêiozi n môodnj ̣t
chuyêiozi ̣n quan trọng, côodnj ng tưmqti ̉ nói muôodnj ́n găioxa ̣p ta cuôodnj ́i cùng là vì
chuyêiozi ̣n gì vâhudk ̣y?”
Hăioxa ́n trâhudk ̀m giọng: “Nàng đhkhw ã đhkhw i đhkhw âhudk u?”
“Nàng? Côodnj ng tưmqti ̉ nói ngưmqti ơioxa ̀i gọi là An Lôodnj ̣c sao?”
Hăioxa ́n im lăioxa ̣ng.
“Thâhudk ̣t có lôodnj ̃i, ta khôodnj ng biêiozi ́t ngưmqti ơioxa ̀i nào têiozi n là An Lôodnj ̣c.” Nàng mỉm cưmqti ơioxa ̀i khôodnj ng chút hôodnj ́i lôodnj ̃i nào, “Nhưmqti ng trong môodnj ̣ng của ta đhkhw úng là
có xuâhudk ́t hiêiozi ̣n môodnj ̣t nưmqti ̃ nhâhudk n khác, chính là ngưmqti ơioxa ̀i chiêiozi ́m lâhudk ́y thâhudk n
thêiozi ̉ của ta, nêiozi ́u ta đhkhw ã quay vêiozi ̀, vâhudk ̣y nàng hăioxa ̉n là tan biêiozi ́n rôodnj ̀i.”
Tư
Thâ
“… Hạ tiê
“Khô
“Ta nói chỉ muô
“Núi sâ
Tê
Tê
“Cô
“Ngư
“Mô
Con ngư
Nàng mỉm cư
“An Lô
Phong Quang nghiê
Mê
“Ta tâ
Vâ
“Lại nói, mô
Nàng cư
Tê
Phong Quang lại giâ
Hă
“Nàng? Cô
Hă
“Thâ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.