Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 51 :

    trước sau   
Giàu có nhânmvt́t ơdgbb̉ Lạc thành này chính là Hạ phủ, lúc còn trẻ Hạ lão gia đuayii tòng quânmvtn đuayiạt đuayiưqkohơdgbḅc môvmfṃt chưqkoh́c quan khôvmfmng nhỏ, nhưqkohng ngay thơdgbb̀i đuayiaiuv̉m Hoàng Đkycqêaiuv́ tin tưqkohơdgbb̉ng sủng ái hăfrqṕn nhânmvt́t, hăfrqṕn lại tưqkoh̀ quan lúc sưqkoḥ nghiêaiuṿp ơdgbb̉ đuayiỉnh cao mà hôvmfm̀i hưqkohơdgbbng, còn cùng thêaiuvqkoh̉ chia nhau làm ăfrqpn, làm môvmfṃt chuyêaiuv́n liêaiuv̀n tạo thành thủ phủ Lạc thành bânmvty giơdgbb̀. Có thêaiuv̉ nói, Lạc gia bânmvt́t luânmvṭn ơdgbb̉ thưqkohơdgbbng trưqkohơdgbb̀ng hay quan trưqkohơdgbb̀ng đuayiêaiuv̀u khôvmfmng có giơdgbb́i hạn, ơdgbb̉ nơdgbbi nào cũng có thêaiuv̉ bôvmfṃc lôvmfṃ tài năfrqpng, còn là thưqkoh́ năfrqpng lưqkoḥc khôvmfmng thêaiuv̉ khinh thưqkohơdgbb̀ng, tânmvt́t nhiêaiuvn là quyêaiuv́t đuayioán cũng rânmvt́t có thưqkoh̀a.

“Ta hôvmfmm nay đuayiã găfrqp̣p qua Têaiuv̀ Đkycqoan.”

Phong Quang vưqkoh̀a vêaiuv̀ nhà đuayiã bị phụ thânmvtn gọi vào thưqkoh phòng, phụ thânmvtn vưqkoh̀a mơdgbb̉ miêaiuṿng đuayiã nói môvmfṃt cânmvtu này khiêaiuv́n nàng sưqkoh̃ng sơdgbb̀, tiêaiuv́p đuayió nàng tưqkoḥ nhiêaiuvn mà nói: “Côvmfmng tưqkoh̉ chỉ sơdgbḅ cuôvmfṃc sôvmfḿng đuayiã khôvmfmng còn đuayiưqkohơdgbḅc nhưqkoh trưqkohơdgbb́c, phụ thânmvtn vì sao phải đuayii găfrqp̣p hăfrqṕn?”

“Nêaiuv́u khôvmfmng phải chuyêaiuṿn hôvmfmn sưqkoḥ của hai đuayiưqkoh́a thì còn có nguyêaiuvn nhânmvtn gì nưqkoh̃a?”

“Phụ thânmvtn cùng côvmfmng tưqkoh̉ bàn chuyêaiuṿn ngày kêaiuv́t hôvmfmn sao?”

Trêaiuvn măfrqp̣t Hạ Triêaiuv̀u hiêaiuṿn ra sưqkoḥ giânmvṭn dưqkoh̃, “Têaiuv̀ Đkycqoan nay đuayiã là ngưqkohơdgbb̀i tù tôvmfṃi, đuayiem con gả cho hăfrqṕn đuayiêaiuv̉ cùng hăfrqṕn đuayii chịu khôvmfm̉ à?”


“Vânmvṭy phụ thânmvtn…”

“Ta đuayii timg hăfrqṕn đuayiêaiuv̉ bàn chuyêaiuṿn tưqkoh̀ hôvmfmn.” Nhăfrqṕc tơdgbb́i chuyêaiuṿn này săfrqṕc măfrqp̣t Hạ Triêaiuv̀u xanh mét, “Ta khôvmfmng giúp Têaiuv̀ Môvmfṃ đuayiôvmfḿi phó hăfrqṕn là đuayiã làm ơdgbbn lăfrqṕm rôvmfm̀i, hăfrqṕn thêaiuv́ mà dám nói đuayiaiuv̀u kiêaiuṿn vơdgbb́i ta.”

aiuv́u Hạ hia chủ đuayiôvmfṃng giải trưqkoh̀ hôvmfmn ưqkohơdgbb́c sẽ bị trong lòng mọi ngưqkohơdgbb̀i xem là bỏ đuayiá xuôvmfḿng giêaiuv́ng, trục lơdgbḅi tránh làm hại thanh danh, đuayiôvmfḿi vơdgbb́i Hạ Triêaiuv̀u chuyêaiuṿn này cũng khôvmfmng sao cả nhưqkohng Phong Quang vânmvt̃n còn chưqkoha cưqkohơdgbb́i gả, khôvmfmng thêaiuv̉ làm hỏng thanh danh nàng, phưqkohơdgbbng pháp tôvmfḿt nhânmvt́t là khiêaiuv́n Têaiuv̀ Đkycqoan chủ đuayiôvmfṃng đuayiưqkoh́ng ra nói bản thânmvtn hăfrqṕn khôvmfmng muôvmfḿn liêaiuvn lụy ngưqkohơdgbb̀i khác mà giải trưqkoh̀ hôvmfmn ưqkohơdgbb́c.

Phong Quang hỏi: “Côvmfmng tưqkoh̉ có đuayiaiuv̀u kiêaiuṿn gì?”

“Hăfrqṕn nói muôvmfḿn môvmfṃt mình nói chuyêaiuṿn vơdgbb́i con.”

“Vânmvṭy thì hêaiuv́t cách, con đuayii là đuayiưqkohơdgbḅc.”

Nhưqkohng Hạ Triêaiuv̀u khôvmfmng đuayiôvmfm̀ng ý lăfrqṕm: “Đkycqưqkoh̀ng thânmvt́y Têaiuv̀ Đkycqoan là ngưqkohơdgbb̀i dêaiuṽ đuayiôvmfḿi phó, trong bụng hăfrqṕn cũng đuayien khôvmfmng kém Têaiuv̀ Môvmfṃ, con nêaiuv́u đuayii thì ta sơdgbḅ hăfrqṕn lại có mục đuayiích gì đuayió.”

“Nêaiuv́u phụ thânmvtn lo lăfrqṕng vânmvṭy sao khôvmfmng mơdgbb̀i thêaiuv́ tưqkoh̉ đuayii cùng giúp con, tuy nói côvmfmng tưqkoh̉ muôvmfḿn nói chuyêaiuṿn vơdgbb́i môvmfṃt mình con, nhưqkohng khôvmfmng đuayiem theo môvmfṃt ngưqkohơdgbb̀i hôvmfṃ vêaiuṿ cũng khó mà nói đuayiưqkohơdgbḅc cái gì, nhà hoang đuayió là chôvmfm̃ của thêaiuv́ tưqkoh̉, nêaiuv́u thêaiuv́ tưqkoh̉ ơdgbb̉ đuayió hăfrqp̉n ngưqkohơdgbb̀i cũng sẽ khôvmfmng cho phép Hưqkoh́a côvmfmng tưqkoh̉ làm gì con đuayiânmvtu.”

“Ưdgbb̀m… đuayiúng vânmvṭy.”

aiuv̀ Môvmfṃ rânmvt́t vânmvt́t vả đuayioạt đuayiưqkohơdgbḅc vị trí thêaiuv́ tưqkoh̉, nhưqkohng chỉ cânmvt̀n Têaiuv̀ Đkycqoan còn sôvmfḿng, còn đuayiưqkohơdgbḅc Hạ gia giúp đuayiơdgbb̃ thì vị trí thêaiuv́ tưqkoh̉ của Têaiuv̀ Môvmfṃ cũng khôvmfmng thêaiuv̉ bêaiuv̀n chăfrqṕc. Nêaiuv́u nhânmvtn phânmvt̉m Têaiuv̀ Đkycqoan kém nhưqkohnmvṭy mà muôvmfḿn làm cái gì Phong Quang, Têaiuv̀ Môvmfṃ sẽ là ngưqkohơdgbb̀i đuayiânmvt̀u tiêaiuvn đuayiưqkoh́ng ra giúp Phong Quang.

Hạ triêaiuv̉u gưqkoh̉i môvmfṃt phong thưqkoh, vì thêaiuv́ này hôvmfmm nay khi thơdgbb̀i tiêaiuv́t ânmvt́m áp, Phong Quang ơdgbb̉ Hạ phủ lại găfrqp̣p đuayiưqkohơdgbḅc thêaiuv́ tưqkoh̉ phủ Tiêaiuvu vưqkohơdgbbng vưqkoh̀a găfrqp̣p mânmvt́y ngày trưqkohơdgbb́c. Bôvmfṃ dạng hăfrqṕn nhưqkoh thưqkohơdgbb̀ng lêaiuṿ phong đuayiôvmfṃ, sang quý lịch sưqkoḥ lại tao nhã.

“Bái kiêaiuv́n thêaiuv́ tưqkoh̉.”

“Hạ tiêaiuv̉u thưqkoh khôvmfmng cânmvt̀n đuayia lêaiuṽ.”

Dung mạo Phong Quang hơdgbbi mỉm cưqkohơdgbb̀i, “Hôvmfmm nay phiêaiuv̀n toái thêaiuv́ tưqkoh̉.”

“Bânmvt́t quá chỉ là nhânmvt́c tay chi lao, chiêaiuv́m môvmfṃt chút thơdgbb̀i gian uôvmfḿng rưqkohơdgbḅu ngăfrqṕm hoa sau đuayió mà thôvmfmi, khôvmfmng tính là phiêaiuv̀n toái, Hạ tiêaiuv̉u thưqkoh, mơdgbb̀i lêaiuvn xe ngưqkoḥa đuayii thôvmfmi.”

Nàng nhìn vị trí bêaiuvn ngoài xe, khôvmfmng khỏi hỏi: “Khôvmfmng có phu xe sao?”

“Tại hạ hôvmfmm nay sẽ phí chút sưqkoh́c làm phu xe.”

Phong Quang khôvmfmng hêaiuv̀ hỏi nhiêaiuv̀u, trưqkohơdgbb́c khi lêaiuvn xe nói môvmfṃt cânmvtu đuayia tạ, đuayiơdgbḅi nàng ngôvmfm̀i vào toa xe thì Têaiuv̀ Môvmfṃ lêaiuvn xe ngưqkoḥa, chânmvṭm rãi đuayiôvmfṃng xe mà chạy, mục tiêaiuvu là núi hoang ngoài thành.

aiuvn trong xe ngưqkoḥa lót đuayiêaiuṿm mêaiuv̀m, có bánh ngọt, sách giêaiuv́t thơdgbb̀i gian đuayiêaiuv̀u có đuayiủ, Phong Quang ngôvmfm̀i cạnh cưqkoh̉a sôvmfm̉, khôvmfmng thêaiuv̉ khôvmfmng cảm thán tânmvtm tưqkoh tinh têaiuv́ của Têaiuv̀ Môvmfṃ, tuy bêaiuvn ngoài xe ngưqkoḥa thoạt nhìn giản dị bình thưqkohơdgbb̀ng, nhưqkohng bêaiuvn trong trang trí xa hoa tinh xảo, cũng giôvmfḿng nhưqkohqkoh̉ chỉ tao nhã bình thưqkohơdgbb̀ng của Têaiuv̀ Môvmfṃ, chỉ có nhưqkoh̃ng thưqkoh́ tôvmfḿt nhânmvt́t mơdgbb́i xưqkoh́ng vơdgbb́i hăfrqṕn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.