“Tiêjhso ̉u Tưppcc ̉, ta muôiovf ́n ăqunr n hạnh nhânhuv n mêjhso ̀m, hạnh nhânhuv n phải tưppcc ơwsvj i mơwsvj ́i, ngưppcc ơwsvj i đorwv i nhà bêjhso ́p bảo họ làm đorwv i.”
Phong Quang nhìn nhưppcc bôiovf ̃ng nhiêjhso n nảy lòng thèm ăqunr n hạnh nhânhuv n mêjhso ̀m, Tiêjhso ̉u Tưppcc ̉ vôiovf ̣i vàng thưppcc a lại: “Dạ, tiêjhso ̉u thưppcc .”
Tiêjhso ̉u Tưppcc ̉ vưppcc ̀a đorwv i, Phong Quang lânhuv ̣p tưppcc ́c bưppcc ơwsvj ́c lại gânhuv ̀n A Lục tưppcc ̀ng
bưppcc ơwsvj ́c, lại do dưppcc ̣ môiovf ̣t bưppcc ơwsvj ́c chânhuv n, nàng khôiovf ng dám khăqunr ̉ng đorwv ịnh gọi
môiovf ̣t cái têjhso n, “Lạc Mai?”
“Là ta.” Nàng cưppcc ơwsvj ̀i nói: “Côiovf nưppcc ơwsvj ng làm sao nhânhuv ̣n ra đorwv ưppcc ơwsvj ̣c?”
Xác đorwv ịnh đorwv ưppcc ơwsvj ̣c thânhuv n phânhuv ̣n của nàng, Phong Quang cưppcc ơwsvj ̀i nói: “Tuy
măqunr ̣t của ngưppcc ơwsvj i thay đorwv ôiovf ̉i, thânhuv n mình cũng khác trưppcc ơwsvj ́c, ânhuv m thanh lại
bânhuv ́t đorwv ôiovf ̀ng, nhưppcc ng ta cũng khôiovf ng biêjhso ́t vì sao khi nhìn thânhuv ́y ngưppcc ơwsvj i
nhìn ta nói chuyêjhso ̣n, ta liêjhso ̀n biêjhso ́t đorwv ânhuv y hăqunr ̉n là ngưppcc ơwsvj i, có lẽ vì…
Lạc Mai cho ta cảm giác phải là nhưppcc thêjhso ́ này, ngưppcc ơwsvj ̀i khác muôiovf ́n
băqunr ́t chưppcc ơwsvj ́c cũng khôiovf ng băqunr ́t chưppcc ơwsvj ́c đorwv ưppcc ơwsvj ̣c”
“Ta và Thiêjhso n Thiêjhso n Vạn tưppcc ̣ nhânhuv ̣n thuânhuv ̣t dịch dung xuânhuv ́t thânhuv ̀n nhânhuv ̣p
hóa, tưppcc ̀ng lưppcc ̀a gạt vôiovf sôiovf ́ ngưppcc ơwsvj ̀i nhưppcc ng khôiovf ng nghĩ đorwv êjhso ́n bị côiovf nưppcc ơwsvj ng
đorwv ânhuv y liêjhso ́c măqunr ́t môiovf ̣t cái đorwv ã nhìn ra.” Lạc Mai bị ngưppcc ơwsvj ̀i nhânhuv ̣n ra
cũng khôiovf ng buôiovf ̀n bưppcc ̣c mà thoải mái đorwv ưppcc ́ng ơwsvj ̉ đorwv ó.
Phong Quang thích khí chânhuv ́t tao nhã mà khôiovf ng cao lãnh của nàng, nàng hỏi: “Lạc Mai, sao ngưppcc ơwsvj i lại đorwv êjhso ́n nhà ta?”
“Côiovf ng tưppcc ̉ ra lêjhso ̣nh ta đorwv êjhso ́n nói vơwsvj ́i côiovf nưppcc ơwsvj ng môiovf ̣t cânhuv u, ba ngày sau
Đrqzt ại Duy quôiovf ́c vưppcc ơwsvj ng sẽ tôiovf ̉ chưppcc ́c quôiovf ́c yêjhso ́n, đorwv êjhso ́n lúc đorwv ó mơwsvj ̀i côiovf
nưppcc ơwsvj ng hãy đorwv êjhso ́n tham dưppcc ̣.”
“Quôiovf ́c yêjhso ́n? Ta cũng chưppcc a tưppcc ̀ng nghe phụ thânhuv n nhăqunr ́c qua.”
“Đrqzt ó là vì Hạ thưppcc ̀a tưppcc ơwsvj ́ng còn chưppcc a thu đorwv ưppcc ơwsvj ̣c tin tưppcc ́c.”
“Tại sao ta nhânhuv ́t đorwv ịnh phải đorwv i…” Tuy răqunr ̀ng đorwv ại thânhuv ̀n trong triêjhso ̀u
đorwv êjhso ̀u phải tham dưppcc ̣ quôiovf ́c yêjhso ́n, nhưppcc ng bình thưppcc ơwsvj ̀ng cái đorwv ại thânhuv ̀n chỉ đorwv em nhi tưppcc ̉ có chưppcc ́c quan trong triêjhso ̀u đorwv êjhso ́n chiêjhso ́m chôiovf ̃ ngôiovf ̀i, cũng
nhưppcc đorwv em đorwv êjhso ́n đorwv êjhso ̉ trải đorwv ơwsvj ̀i, còn nhưppcc ̃ng thiêjhso n kim tiêjhso ̉u thưppcc thì khôiovf ng
thêjhso ̉ nào đorwv ưppcc ơwsvj ̣c tham dưppcc ̣. Dù sao quôiovf ́c yêjhso ́n là đorwv êjhso ̉ đorwv àm chuyêjhso ̣n quôiovf ́c
gia đorwv ại sưppcc ̣ chưppcc ́ khôiovf ng phải đorwv êjhso ̉ cho hoàng thânhuv n quôiovf ́c thích xem măqunr ́t.
Lạc Mai nói: “Côiovf ng tưppcc ̉ vânhuv ̃n chưppcc a giải thích nguyêjhso n do nhưppcc ng nói côiovf
nưppcc ơwsvj ng nhânhuv ́t đorwv ịnh phải đorwv êjhso ́n, nêjhso ́u khôiovf ng liêjhso ̀n đorwv êjhso ̉ ta trói côiovf nưppcc ơwsvj ng
lại mang đorwv i.”
Khóe măqunr ́t Phong Quang vưppcc ̀a giânhuv ̣t, còn muôiovf ́n nói ra miêjhso ̣ng vài cânhuv u thì Tiêjhso ̉u Lục tưppcc ̀ bêjhso n ngoài vêjhso ̀ găqunr ̣p nàng.
“Tiêjhso ̉u thưppcc …” Tiêjhso ̉u Lục nhìn thânhuv ́y còn có môiovf ̣t ngưppcc ơwsvj ̀i lạ ơwsvj ̉ đorwv ânhuv y, khôiovf ng biêjhso ́t có nêjhso n tiêjhso ́p tục nói chuyêjhso ̣n hay k.
Phong Quang cưppcc ơwsvj ̀i, “Khôiovf ng có gì, cưppcc ́ nói tiêjhso ́p đorwv i.”
“Dạ, tiêjhso ̉u thưppcc , nôiovf tỳ đorwv em thuôiovf ́c cho ngưppcc ơwsvj ̀i têjhso n là A Thânhuv ́t kia, cũng đorwv ưppcc a tiêjhso ̀n cho cai ngục, còn tìm hiêjhso ̉u đorwv ưppcc ơwsvj ̣c Quỷ vưppcc ơwsvj ng đorwv iêjhso ̣n hạ
tạm thơwsvj ̀i khôiovf ng dưppcc ̣ tính xưppcc ̉ trí hăqunr ́n mà chỉ đorwv em hăqunr ́n nhôiovf ́t ơwsvj ̉ nhà giam, trôiovf ng coi rânhuv ́t nghiêjhso m cânhuv ̉n.”
Phong Quang nhẹ nhàng thơwsvj ̉ ra, “Ngưppcc ơwsvj i vânhuv ́t vả rôiovf ̀i, Tiêjhso ̉u Lục, ngưppcc ơwsvj i vưppcc ̀a trơwsvj ̉ vêjhso ̀ trưppcc ơwsvj ́c hêjhso ́t cưppcc ́ đorwv i nghỉ ngơwsvj i đorwv i.”
“Dạ, nôiovf tỳ cáo lui.”
Tiêjhso ̉u Lục đorwv i rôiovf ̀i Lạc Mai mơwsvj ́i nói: “Đrqzt êjhso ̉ nàng đorwv i găqunr ̣p A Thânhuv ́t khôiovf ng sao chưppcc ́?”
“Khôiovf ng cânhuv ̀n lo lăqunr ́ng, Tiêjhso ̉u Lục ôiovf ̉n trọng hơwsvj n so vơwsvj ́i Tiêjhso ̉u Tưppcc ̉, ta
muôiovf ́n nàng làm chuyêjhso ̣n gì thì nàng cũng khôiovf ng bao giơwsvj ̀ hỏi ta lý lo, cũng sẽ khôiovf ng nói vơwsvj ́i ngưppcc ơwsvj ̀i khác, giôiovf ́ng nhưppcc ta tin tưppcc ơwsvj ̉ng
các ngưppcc ơwsvj i sẽ khôiovf ng bán đorwv ưppcc ́ng Tuyêjhso ́t Ám vânhuv ̣y, ngưppcc ơwsvj i cũng nêjhso n tin
tưppcc ơwsvj ̉ng ngưppcc ơwsvj ̀i của ta sẽ khôiovf ng bán đorwv ưppcc ́ng ta.”
Lạc Mai bânhuv ̣t cưppcc ơwsvj ̀i, “Côiovf nưppcc ơwsvj ng nói đorwv úng.”
Phong Quang có thêjhso ̉ liêjhso ́c măqunr ́t môiovf ̣t cái nhìn ra nàng dịch dung,
theo lơwsvj ̀i nàng mà nói cái kia cũng khôiovf ng đorwv ưppcc ơwsvj ̣c xem là nguyêjhso n nhânhuv n
nàng phát hiêjhso ̣n ra, lúc này lý do nàng nói cũng khôiovf ng giôiovf ́ng
môiovf ̣t lý do đorwv ânhuv ̀y đorwv ủ, nhưppcc ng lại khiêjhso ́n ngưppcc ơwsvj ̀i ta tin phục.
Hạ Triêjhso ̀u trơwsvj ̉ vêjhso ̀ tưppcc ̀ Hoàng cung, quả nhiêjhso n mang vêjhso ̀ tin tưppcc ́c quôiovf ́c
yêjhso ́n sẽ đorwv ưppcc ơwsvj ̣c tôiovf ̉ chưppcc ́c, sưppcc ́ giả Quảng Lưppcc u quôiovf ́c sẽ tơwsvj ́i Đrqzt ại Duy
quôiovf ́c đorwv êjhso ̉ đorwv àm chuyêjhso ̣n hòa bình giưppcc ̃a hai quôiovf ́c gia, thưppcc ̣c têjhso ́ hai
nưppcc ơwsvj ́c này giao chiêjhso ́n mânhuv ́y năqunr m bânhuv ́t kêjhso ̉ là quôiovf ́c lưppcc ̣c hay nhânhuv n lưppcc ̣c
đorwv êjhso ̀u tôiovf ̉n thânhuv ́t khôiovf ng ít, nêjhso ́u nói ngưppcc ng chiêjhso ́n thì khôiovf ng ai là
khôiovf ng muôiovf ́n chỉ là khôiovf ng có môiovf ̣t cơwsvj hôiovf ̣i nào mà thôiovf i, ai cũng
khôiovf ng chịu lùi môiovf ̣t bưppcc ơwsvj ́c mà mơwsvj ̉ miêjhso ̣ng trưppcc ơwsvj ́c.
Tiêjhso u Phânhuv ̀n nghe thânhuv ́y lão Hoàng Đrqzt êjhso ́ của Quảng Lưppcc u quôiovf ́c chêjhso ́t bêjhso ̣nh, ngưppcc ơwsvj ̀i kêjhso ́ vị là môiovf ̣t ngưppcc ơwsvj ̀i tuôiovf ̉i còn trẻ, vôiovf ́n tưppcc ơwsvj ̉ng đorwv ânhuv y là
môiovf ̣t cơwsvj hôiovf ̣i lơwsvj ́n nhưppcc ng khôiovf ng thêjhso ̉ ngơwsvj ̀ tânhuv n Hoàng Đrqzt êjhso ́ trẻ tuôiovf ̉i này
cũng chăqunr ̉ng hiêjhso ̀n lành gì, thủ đorwv oạn so vơwsvj ́i phụ thânhuv n hăqunr ́n chỉ có hơwsvj n chưppcc ́ khôiovf ng kém, hăqunr ́n có thêjhso ̉ đorwv ưppcc a ra tin tưppcc ́c muôiovf ́n cânhuv ̀u hòa,
Tiêjhso u Phânhuv ̀n khôiovf ng thêjhso ̉ khôiovf ng coi trọng.
Lânhuv ̀n quôiovf ́c yêjhso ́n tiêjhso ́p đorwv ãi sưppcc ́ giả Quảng Lưppcc u quôiovf ́c này sẽ là quôiovf ́c yêjhso ́n có quy môiovf lơwsvj ́n nhânhuv ́t tưppcc ̀ trưppcc ơwsvj ́c tơwsvj ́i nay.
Phong Quang nhìn như
Tiê
“Là ta.” Nàng cư
Xác đ
“Ta và Thiê
Phong Quang thích khí châ
“Cô
“Quô
“Đ
“Tại sao ta nhâ
Lạc Mai nói: “Cô
Khóe mă
“Tiê
Phong Quang cư
“Dạ, tiê
Phong Quang nhẹ nhàng thơ
“Dạ, nô
Tiê
“Khô
Lạc Mai bâ
Phong Quang có thê
Hạ Triê
Tiê
Lâ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.