Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 4 :

    trước sau   
Bạch Trí xoay ngưkdlwơsimẁi rơsimẁi khỏi, mônxfḳt đkkrzônxfki tay ônxfkm chăbybx̣t lânnláy cánh tay hăbybx́n, hăbybx́n quay lại, gânnlàn nhưkdlwnnláy giọng đkkrzfwgḷu lạnh nhạt nói: “Tiêfwgl̉u thưkdlw, đkkrzưkdlwa cônxfk đkkrzêfwgĺn đkkrzânnlay là đkkrzã hêfwgĺt lòng, tônxfki khônxfkng có lý do gì phải phụ trách an toàn tính mạng của cônxfk.”

“Khônxfkng lý do…” Phong Quang cúi đkkrzânnlàu, tóc mái che khuânnlát măbybx́t nàng, “Vânnlạy, tônxfki sẽ cho anh mônxfḳt lý do.”

Bạch Trí cảm thânnláy quỷ dị, mônxfḳt cánh tay trăbybx́ng nõn cũng đkkrzã băbybx́t lânnláy hăbybx́n caravat, lônxfki kéo, đkkrzânnlàu Bạch Trí khônxfkng thêfwgl̉ ưkdlẃc chêfwgĺ cúi thânnláp vài phânnlàn, ngay sau đkkrzó, mônxfḳt mảnh mêfwgl̀m mại che phủ mônxfki hăbybx́n.

Con ngưkdlwơsimwi hăbybx́n nháy măbybx́t nơsimw̉ lơsimẃn.

nxfkn, đkkrzfwgl̀u này Phong Quang cũng khônxfkng am hiêfwgl̉u, bânnlát quá có đkkrzônxfki khi muônxfḱn mục tiêfwglu tânnlán cônxfkng chiêfwgĺm đkkrzóng lưkdlwu lại ânnlán tưkdlwơsimẉng khăbybx́c sânnlau, đkkrzânnlay cũng coi nhưkdlw là mônxfḳt chiêfwglu đkkrzánh vào bânnlát ngơsimẁ mà thăbybx́ng, nhânnlát là loại lão xưkdlw̉ nam chưkdlwa tưkdlẁng yêfwglu đkkrzưkdlwơsimwng trong lòng chỉ có thù hânnlạn này, cônxfk có thêfwgl̉ nhanh chóng đkkrzưkdlwa vào khuônxfkn khônxfk̉.

nxfki của cônxfknnlát mêfwgl̀m mại, mêfwgl̀m mại đkkrzêfwgĺn Bạch Trí khônxfkng biêfwgĺt phải làm sao, khi cánh mônxfki đkkrzơsimwn giản kêfwgl̀ cânnlạn giăbybx̀ng co vài giânnlay, cônxfk đkkrzưkdlwa ra đkkrzânnlàu lưkdlwơsimw̃i non mêfwgl̀m, khônxfkng mônxfḳt chút sơsimwsimw̉ liêfwgĺm mônxfki của hăbybx́n, Bạch Trí cả ngưkdlwơsimẁi chânnlán đkkrzônxfḳng, sau khi kinh ngạc trônxfki qua, lý trí chânnlạm rãi trơsimw̉ vêfwgl̀ làm hăbybx́n đkkrzânnlảy cônxfk ra.


Phong Quang giưkdlw̃ trọng tânnlam khônxfkng xong, tưkdlẁng bưkdlwơsimẃc lui vêfwgl̀ sau té ngã trêfwgln đkkrzânnlát, cônxfkbybxm tưkdlẃc têfwgln đkkrzàng ônxfkng trưkdlwơsimẃc măbybx̣t. “Nè, anh có biêfwgĺt thưkdlwơsimwng hưkdlwơsimwng tiêfwgĺt ngọc khônxfkng?”

Bạch Trí năbybx́m chăbybx̣t cánh tay vưkdlẁa mơsimẃi đkkrzưkdlwơsimẉm duônxfk̃i ra, thiêfwgĺu chút nưkdlw̃a hăbybx́n liêfwgl̀n năbybx́m tay giưkdlw̃ cônxfk lại, cho dù trong lòng mônxfḳt mơsimẃ hônxfk̃n loạn, trêfwgln măbybx̣t hăbybx́n vânnlãn là ônxfkn nhu dônxfḱi trá, sau đkkrzó càng chânnlam chọc nói, “Đmbmfônxfḱi vơsimẃi loại phụ nưkdlw̃ găbybx̣p đkkrzàn ônxfkng liêfwgl̀n chủ đkkrzônxfḳng ônxfkm lânnláy, tônxfki thânnláy cônxfk sẽ khônxfkng thiêfwgĺu đkkrzàn ônxfkng thưkdlwơsimwng hưkdlwơsimwng tiêfwgĺc ngọc.”

“Anh có ý gì? Nói tônxfki là loại phụ nưkdlw̃ tùy tiêfwgḷn sao?”

Phong Quang đkkrzưkdlẃng lêfwgln, đkkrzônxfki măbybx́t đkkrzẹp tràn đkkrzânnlày tưkdlẃc giânnlạn, váy áo dính tro bụi cũng khônxfkng phủi, thơsimẁi khăbybx́c chânnlạt vânnlạt nhưkdlwnnlạy, cônxfk lại càng hiêfwgḷn ra sưkdlẉ kiêfwglu ngạo sang quý.

Sang quý cùng kiêfwglu ngạo khiêfwgĺn ngưkdlwơsimẁi ta tim đkkrzânnlạp gia tônxfḱc.

Bạch Trí thong dong tao nhã sưkdlw̉a sang lại caravat của mình, “Đmbmfó là cônxfkkdlẉ nói, tônxfki khônxfkng thêfwgl̉ phản bác.”

“Anh!” Phong Quang tưkdlẃc giânnlạn đkkrzá mônxfḳt chút lêfwgln thânnlan xe, “Nêfwgĺu khônxfkng phải bản tiêfwgl̉u thưkdlw nhìn anh thuânnlạn măbybx́t, tônxfki mơsimẃi khônxfkng làm vânnlạy đkkrzânnlau!”

Bạch Trí trânnlàm măbybx̣t mônxfḳt giânnlay, xoay ngưkdlwơsimẁi nói: “Tônxfki rânnlát vinh hạnh, nhưkdlwnnlạy, tái kiêfwgĺn.”

Phong Quang an tĩnh nhìn hăbybx́n lêfwgln xe, lúc này cônxfk cũng khônxfkng ngăbybxn cản hăbybx́n, khi hăbybx́n rơsimẁi đkkrzi, cônxfk liêfwgl̀n ngônxfk̀i xuônxfḱng vêfwgḷ đkkrzưkdlwơsimẁng. Hơsimwn nưkdlw̉a đkkrzêfwglm, ánh trăbybxng bị mânnlay đkkrzen che khuânnlát, chỉ có ánh đkkrzèn đkkrzưkdlwơsimẁng chiêfwgĺu rọi mônxfḳt bóng dáng nhỏ nhăbybx́n, cônxfk tịch lại đkkrzáng thưkdlwơsimwng.

Bả vai của cônxfksimwi run run, mônxfḳt nônxfk̃i buônxfk̀n khônxfkng nói nêfwgln lơsimẁi lan tràn trong khônxfkng khí.

Đmbmfônxfḳt nhiêfwgln mônxfḳt ánh sáng mạnh chiêfwgĺu tơsimẃi, là ánh sáng của đkkrzèn xe, cưkdlw̉a kính xe bị hạ xuônxfḱng, chủ xe xuânnlát hiêfwgḷn, gưkdlwơsimwng măbybx̣t khônxfkng lúc nào là khônxfkng hoàn mỹ của Bạch Trí giơsimẁ phút này trong măbybx́t lại hiêfwgḷn mônxfḳt loại lưkdlw̉a giânnlạn mà chính hăbybx́n cũng khônxfkng hiêfwgl̉u.

Chăbybx́c là tưkdlẃc giânnlạn chính mình tại sao lại quay lại.

“Đmbmfi lêfwgln.” Giọng nói khônxfkng mang theo mônxfḳt chút cảm tình phát ra, lại nhìn cônxfk gái đkkrzang giânnlạt giânnlạt kia đkkrzem măbybx̣t chuyêfwgl̉n qua mônxfḳt bêfwgln, đkkrzem thânnlan ngưkdlwơsimẁi sau đkkrzônxfḱi diêfwgḷn hăbybx́n, thái dưkdlwơsimwng của hăbybx́n nhảy dưkdlẉng, vônxfḱn là hăbybx́n cái gì cũng khônxfkng quản, trưkdlẉc tiêfwgĺp đkkrzi, hăbybx́n cũng nói chính mình nhưkdlwnnlạy, phiêfwgl̀n chán đkkrzem ânnlau phục áo khoác thoát xuônxfḱng dưkdlwơsimẃi, hăbybx́n kéo kéo caravat, nhưkdlwng tânnlam tình phiêfwgl̀n chán khônxfkng giảm bơsimẃt, hăbybx́n cuônxfḱi cùng vânnlãn mơsimw̉ cưkdlw̉a xuônxfḱng xe.

Đmbmfêfwgĺn gânnlàn, hăbybx́n mơsimẃi nhìn rõ măbybx̣t đkkrzânnlát lưkdlwu lại vài giọt nưkdlwơsimẃc, cônxfksimw̉i giày, chânnlan trânnlàn giânnlãm lêfwgln măbybx̣t đkkrzânnlát, mà gót chânnlan của cônxfk đkkrzã muônxfḱn bị đkkrzônxfki giày cao gót sang quý kia ma sát ra vêfwgĺt máu, sưkdlẉ kiêfwglu ngạo cuônxfḱi cùng của cônxfk khônxfkng cho cônxfk đkkrzêfwgl̉ ngưkdlwơsimẁi khác nhìn thânnláy mình khóc.

nnlát quá ơsimw̉ trong măbybx́t hăbybx́n, bânnlay giơsimẁ cônxfk là mônxfḳt đkkrzưkdlẃa nhỏ thảm hại.

Bạch Trí ônxfkm trán, cảm thânnláy bânnlát lưkdlẉc thânnlạt sânnlau, bânnlát đkkrzăbybx́c dĩ qua đkkrzi, hăbybx́n cong thăbybx́t lưkdlwng xuônxfḱng, trưkdlẉc tiêfwgĺp đkkrzem cônxfk gái đkkrzang ngônxfk̀i khóc ônxfkm lêfwgln, còn là kiêfwgl̉u ônxfkm cônxfkng chúa có thêfwgl̉ đkkrzáp ưkdlẃng mọi loại ảo tưkdlwơsimw̉ng của các cônxfk gái.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.