Bạch Trí xoay ngưkdlw ơsimw ̀i rơsimw ̀i khỏi, mônxfk ̣t
đkkrz ônxfk i tay ônxfk m chăbybx ̣t lânnla ́y cánh tay hăbybx ́n, hăbybx ́n quay lại, gânnla ̀n nhưkdlw lânnla ́y
giọng đkkrz iêfwgl ̣u lạnh nhạt nói: “Tiêfwgl ̉u thưkdlw , đkkrz ưkdlw a cônxfk đkkrz êfwgl ́n đkkrz ânnla y là đkkrz ã hêfwgl ́t
lòng, tônxfk i khônxfk ng có lý do gì phải phụ trách an toàn tính mạng
của cônxfk .”
“Khônxfk ng lý do…” Phong Quang cúi đkkrz ânnla ̀u, tóc mái che khuânnla ́t măbybx ́t nàng, “Vânnla ̣y, tônxfk i sẽ cho anh mônxfk ̣t lý do.”
Bạch Trí cảm thânnla ́y quỷ dị, mônxfk ̣t cánh tay trăbybx ́ng nõn cũng đkkrz ã
băbybx ́t lânnla ́y hăbybx ́n caravat, lônxfk i kéo, đkkrz ânnla ̀u Bạch Trí khônxfk ng thêfwgl ̉ ưkdlw ́c chêfwgl ́
cúi thânnla ́p vài phânnla ̀n, ngay sau đkkrz ó, mônxfk ̣t mảnh mêfwgl ̀m mại che phủ mônxfk i
hăbybx ́n.
Con ngưkdlw ơsimw i hăbybx ́n nháy măbybx ́t nơsimw ̉ lơsimw ́n.
Hônxfk n, đkkrz iêfwgl ̀u này Phong Quang cũng khônxfk ng am hiêfwgl ̉u, bânnla ́t quá có đkkrz ônxfk i khi
muônxfk ́n mục tiêfwgl u tânnla ́n cônxfk ng chiêfwgl ́m đkkrz óng lưkdlw u lại ânnla ́n tưkdlw ơsimw ̣ng khăbybx ́c sânnla u,
đkkrz ânnla y cũng coi nhưkdlw là mônxfk ̣t chiêfwgl u đkkrz ánh vào bânnla ́t ngơsimw ̀ mà thăbybx ́ng, nhânnla ́t
là loại lão xưkdlw ̉ nam chưkdlw a tưkdlw ̀ng yêfwgl u đkkrz ưkdlw ơsimw ng trong lòng chỉ có thù
hânnla ̣n này, cônxfk có thêfwgl ̉ nhanh chóng đkkrz ưkdlw a vào khuônxfk n khônxfk ̉.
Mônxfk i của cônxfk rânnla ́t mêfwgl ̀m mại, mêfwgl ̀m mại đkkrz êfwgl ́n Bạch Trí khônxfk ng biêfwgl ́t phải
làm sao, khi cánh mônxfk i đkkrz ơsimw n giản kêfwgl ̀ cânnla ̣n giăbybx ̀ng co vài giânnla y, cônxfk đkkrz ưkdlw a
ra đkkrz ânnla ̀u lưkdlw ơsimw ̃i non mêfwgl ̀m, khônxfk ng mônxfk ̣t chút sơsimw hơsimw ̉ liêfwgl ́m mônxfk i của hăbybx ́n,
Bạch Trí cả ngưkdlw ơsimw ̀i chânnla ́n đkkrz ônxfk ̣ng, sau khi kinh ngạc trônxfk i qua, lý trí chânnla ̣m rãi trơsimw ̉ vêfwgl ̀ làm hăbybx ́n đkkrz ânnla ̉y cônxfk ra.
Phong Quang giưkdlw ̃ trọng tânnla m khônxfk ng xong, tưkdlw ̀ng bưkdlw ơsimw ́c lui vêfwgl ̀ sau té ngã trêfwgl n đkkrz ânnla ́t, cônxfk căbybx m tưkdlw ́c têfwgl n đkkrz àng ônxfk ng trưkdlw ơsimw ́c măbybx ̣t. “Nè, anh có biêfwgl ́t
thưkdlw ơsimw ng hưkdlw ơsimw ng tiêfwgl ́t ngọc khônxfk ng?”
Bạch Trí năbybx ́m chăbybx ̣t cánh tay vưkdlw ̀a mơsimw ́i đkkrz ưkdlw ơsimw ̣m duônxfk ̃i ra, thiêfwgl ́u chút
nưkdlw ̃a hăbybx ́n liêfwgl ̀n năbybx ́m tay giưkdlw ̃ cônxfk lại, cho dù trong lòng mônxfk ̣t mơsimw ́ hônxfk ̃n loạn, trêfwgl n măbybx ̣t hăbybx ́n vânnla ̃n là ônxfk n nhu dônxfk ́i trá, sau đkkrz ó càng chânnla m
chọc nói, “Đmbmf ônxfk ́i vơsimw ́i loại phụ nưkdlw ̃ găbybx ̣p đkkrz àn ônxfk ng liêfwgl ̀n chủ đkkrz ônxfk ̣ng ônxfk m
lânnla ́y, tônxfk i thânnla ́y cônxfk sẽ khônxfk ng thiêfwgl ́u đkkrz àn ônxfk ng thưkdlw ơsimw ng hưkdlw ơsimw ng tiêfwgl ́c ngọc.”
“Anh có ý gì? Nói tônxfk i là loại phụ nưkdlw ̃ tùy tiêfwgl ̣n sao?”
Phong Quang đkkrz ưkdlw ́ng lêfwgl n, đkkrz ônxfk i măbybx ́t đkkrz ẹp tràn đkkrz ânnla ̀y tưkdlw ́c giânnla ̣n, váy áo
dính tro bụi cũng khônxfk ng phủi, thơsimw ̀i khăbybx ́c chânnla ̣t vânnla ̣t nhưkdlw vânnla ̣y, cônxfk
lại càng hiêfwgl ̣n ra sưkdlw ̣ kiêfwgl u ngạo sang quý.
Sang quý cùng kiêfwgl u ngạo khiêfwgl ́n ngưkdlw ơsimw ̀i ta tim đkkrz ânnla ̣p gia tônxfk ́c.
Bạch Trí thong dong tao nhã sưkdlw ̉a sang lại caravat của mình, “Đmbmf ó là cônxfk tưkdlw ̣ nói, tônxfk i khônxfk ng thêfwgl ̉ phản bác.”
“Anh!” Phong Quang tưkdlw ́c giânnla ̣n đkkrz á mônxfk ̣t chút lêfwgl n thânnla n xe, “Nêfwgl ́u khônxfk ng
phải bản tiêfwgl ̉u thưkdlw nhìn anh thuânnla ̣n măbybx ́t, tônxfk i mơsimw ́i khônxfk ng làm vânnla ̣y
đkkrz ânnla u!”
Bạch Trí trânnla ̀m măbybx ̣t mônxfk ̣t giânnla y, xoay ngưkdlw ơsimw ̀i nói: “Tônxfk i rânnla ́t vinh hạnh, nhưkdlw vânnla ̣y, tái kiêfwgl ́n.”
Phong Quang an tĩnh nhìn hăbybx ́n lêfwgl n xe, lúc này cônxfk cũng khônxfk ng ngăbybx n
cản hăbybx ́n, khi hăbybx ́n rơsimw ̀i đkkrz i, cônxfk liêfwgl ̀n ngônxfk ̀i xuônxfk ́ng vêfwgl ̣ đkkrz ưkdlw ơsimw ̀ng. Hơsimw n nưkdlw ̉a
đkkrz êfwgl m, ánh trăbybx ng bị mânnla y đkkrz en che khuânnla ́t, chỉ có ánh đkkrz èn đkkrz ưkdlw ơsimw ̀ng chiêfwgl ́u rọi mônxfk ̣t bóng dáng nhỏ nhăbybx ́n, cônxfk tịch lại đkkrz áng thưkdlw ơsimw ng.
Bả vai của cônxfk hơsimw i run run, mônxfk ̣t nônxfk ̃i buônxfk ̀n khônxfk ng nói nêfwgl n lơsimw ̀i lan tràn trong khônxfk ng khí.
Đmbmf ônxfk ̣t nhiêfwgl n mônxfk ̣t ánh sáng mạnh chiêfwgl ́u tơsimw ́i, là ánh sáng của đkkrz èn
xe, cưkdlw ̉a kính xe bị hạ xuônxfk ́ng, chủ xe xuânnla ́t hiêfwgl ̣n, gưkdlw ơsimw ng măbybx ̣t khônxfk ng
lúc nào là khônxfk ng hoàn mỹ của Bạch Trí giơsimw ̀ phút này trong măbybx ́t lại hiêfwgl ̣n mônxfk ̣t loại lưkdlw ̉a giânnla ̣n mà chính hăbybx ́n cũng khônxfk ng hiêfwgl ̉u.
Chăbybx ́c là tưkdlw ́c giânnla ̣n chính mình tại sao lại quay lại.
“Đmbmf i lêfwgl n.” Giọng nói khônxfk ng mang theo mônxfk ̣t chút cảm tình phát ra,
lại nhìn cônxfk gái đkkrz ang giânnla ̣t giânnla ̣t kia đkkrz em măbybx ̣t chuyêfwgl ̉n qua mônxfk ̣t bêfwgl n,
đkkrz em thânnla n ngưkdlw ơsimw ̀i sau đkkrz ônxfk ́i diêfwgl ̣n hăbybx ́n, thái dưkdlw ơsimw ng của hăbybx ́n nhảy dưkdlw ̣ng,
vônxfk ́n là hăbybx ́n cái gì cũng khônxfk ng quản, trưkdlw ̣c tiêfwgl ́p đkkrz i, hăbybx ́n cũng
nói chính mình nhưkdlw vânnla ̣y, phiêfwgl ̀n chán đkkrz em ânnla u phục áo khoác thoát
xuônxfk ́ng dưkdlw ơsimw ́i, hăbybx ́n kéo kéo caravat, nhưkdlw ng tânnla m tình phiêfwgl ̀n chán khônxfk ng giảm bơsimw ́t, hăbybx ́n cuônxfk ́i cùng vânnla ̃n mơsimw ̉ cưkdlw ̉a xuônxfk ́ng xe.
Đmbmf êfwgl ́n gânnla ̀n, hăbybx ́n mơsimw ́i nhìn rõ măbybx ̣t đkkrz ânnla ́t lưkdlw u lại vài giọt nưkdlw ơsimw ́c, cônxfk
cơsimw ̉i giày, chânnla n trânnla ̀n giânnla ̃m lêfwgl n măbybx ̣t đkkrz ânnla ́t, mà gót chânnla n của cônxfk đkkrz ã
muônxfk ́n bị đkkrz ônxfk i giày cao gót sang quý kia ma sát ra vêfwgl ́t máu, sưkdlw ̣
kiêfwgl u ngạo cuônxfk ́i cùng của cônxfk khônxfk ng cho cônxfk đkkrz êfwgl ̉ ngưkdlw ơsimw ̀i khác nhìn thânnla ́y mình khóc.
Bânnla ́t quá ơsimw ̉ trong măbybx ́t hăbybx ́n, bânnla y giơsimw ̀ cônxfk là mônxfk ̣t đkkrz ưkdlw ́a nhỏ thảm hại.
Bạch Trí ônxfk m trán, cảm thânnla ́y bânnla ́t lưkdlw ̣c thânnla ̣t sânnla u, bânnla ́t đkkrz ăbybx ́c dĩ qua
đkkrz i, hăbybx ́n cong thăbybx ́t lưkdlw ng xuônxfk ́ng, trưkdlw ̣c tiêfwgl ́p đkkrz em cônxfk gái đkkrz ang ngônxfk ̀i
khóc ônxfk m lêfwgl n, còn là kiêfwgl ̉u ônxfk m cônxfk ng chúa có thêfwgl ̉ đkkrz áp ưkdlw ́ng mọi loại ảo tưkdlw ơsimw ̉ng của các cônxfk gái.
“Khô
Bạch Trí cảm thâ
Con ngư
Hô
Mô
Phong Quang giư
Bạch Trí nă
“Anh có ý gì? Nói tô
Phong Quang đ
Sang quý cùng kiê
Bạch Trí thong dong tao nhã sư
“Anh!” Phong Quang tư
Bạch Trí trâ
Phong Quang an tĩnh nhìn hă
Bả vai của cô
Đ
Chă
“Đ
Đ
Bâ
Bạch Trí ô
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.