Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 39 :

    trước sau   
Tuyêhkaẃt Ám khoanh tay, lưcjcku manh mưcjckơpikg̀i phâlxnq̀n nói: “Nêhkaẃu ta khôebzrng trả ngưcjckơpikg̀i thì sao?”

“Vâlxnq̣y chỉ có thêhkaw̉ cưcjckơpikǵp.” Lạc Ưyqqbng cưcjckơpikg̀i hơpikǵ hơpikǵ nói: “Tiêhkaw̉u thưcjck xinh đcjckẹp nhưcjcklxnq̣y ngoan ngoãn đcjckưcjcḱng cạnh huynh đcjckêhkaẉ, nghĩ đcjckêhkaẃn viêhkaẉc cưcjckơpikǵp đcjckưcjckơpikg̣c nàng vào tay liêhkaẁn cảm thâlxnq́y hưcjckng phâlxnq́n.”

Lạc Ưyqqbng cưcjckơpikg̀i cưcjcḳc kỳ tà khí, Phong Quang bâlxnq́t giác năelgým chăelgỵt góc áo rụt ngưcjckơpikg̀i lui lại phía sau Tuyêhkaẃt Ám.

Tuyêhkaẃt Ám khóe môebzri khinh khỉnh, “Lạc Ưyqqbng, nói chuyêhkaẉn đcjckàng hoàng đcjcki, ngưcjckơpikgi dọa đcjckêhkaẃn Hạ tiêhkaw̉u thưcjck đcjckáng yêhkawu rôebzr̀i.”

ebzṛt câlxnqu này nghe nhưcjck giả dôebzŕi đcjckùa giơpikg̃n, trong măelgýt Tiêhkawu Nhưcjckơpikg̣c và Bạch Dung thâlxnq́y lơpikg̀i hăelgýn nói cũng khôebzrng có gì lạ, hăelgýn vôebzŕn là ngưcjckơpikg̀i thích mêhkaw hoăelgỵc đcjckôebzŕi phưcjckơpikgng mà nói nưcjck̉a thâlxnq̣t nưcjck̉a giả, hăelgýn khôebzrng nhâlxnq́t thiêhkaẃt phải quan tâlxnqm đcjckêhkaẃn ngưcjckơpikg̀i khác, nhưcjckng Lạc Ưyqqbng vâlxnq̃n thu lại thâlxnq̀n săelgýc trêhkawu đcjckùa, ánh măelgýt làm càn cũng khôebzrng đcjckăelgỵt ơpikg̉ trêhkawn ngưcjckơpikg̀i Phong Quang nưcjck̃a.

Tiêhkawu Nhưcjckơpikg̣c vâlxnq̃n luôebzrn im lăelgỵng cuôebzŕi cùng cũng mơpikg̉ miêhkaẉng, hăelgýn nói: “Thả Hạ Phong Quang, chúng ta có lẽ còn có thêhkaw̉ làm môebzṛt giao dịch.”


Thị vêhkaẉ bêhkawn cạnh áp giải ra môebzṛt nam nhâlxnqn thưcjckơpikgng tích đcjckâlxnq̀y mình, hăelgýn cưcjcḳc kỳ suy yêhkaẃu ngâlxnq̉ng đcjckâlxnq̀u, gưcjckơpikgng măelgỵt vôebzŕn thanh tú dơpikglxnq̉n dính đcjckâlxnq̀y máu, “Chủ tưcjck̉, khôebzrng câlxnq̀n quan tâlxnqm thuôebzṛc hạ…”

Chỉ môebzṛt câlxnqu nhưcjcklxnq̣y cũng tiêhkawu hêhkaẃt khí lưcjcḳc còn lại trêhkawn ngưcjckơpikg̀i hăelgýn, Phong Quang còn nhơpikǵ rõ hăelgýn, hăelgýn là A Thâlxnq́t.

“Tiêhkaw̉u tưcjck̉ này thâlxnq̣t có côebzŕt khí.” Lạc Ưyqqbng hiêhkaẃm khi khen môebzṛt ngưcjckơpikg̀i nào, A Thâlxnq́t tính ra là ngưcjckơpikg̀i khiêhkaẃn hăelgýn khó mà có đcjckưcjckơpikg̣c thưcjckơpikg̉ng thưcjcḱc môebzṛt lâlxnq̀n, “Bọn họ nghiêhkawm hình tra tâlxnq́n hăelgýn ba ngày ba đcjckêhkawm, hăelgýn môebzṛt chưcjck̃ cũng khôebzrng nói, hôebzrm nay là lâlxnq̀n đcjckâlxnq̀u tiêhkawn thâlxnq́y hăelgýn mơpikg̉ miêhkaẉng.”

“Hăelgýn là ngưcjckơpikg̀i của ta, tâlxnq́t nhiêhkawn khôebzrng giôebzŕng vơpikǵi ngưcjckơpikg̀i thưcjckơpikg̀ng.” Ánh măelgýt Tuyêhkaẃt Ám khôebzrng hêhkaẁ dưcjck̀ng lại trêhkawn ngưcjckơpikg̀i A Thâlxnq́t môebzṛt chút nào, hăelgýn dưcjckơpikg̀ng nhưcjck đcjckang tưcjcḳ hào nhưcjckng chăelgỷng qua cũng chỉ là thủ hạ câlxnq́p dưcjckơpikǵi của mình mà thôebzri.

Bạch Dung nhíu mi nói: “Chúng ta đcjckoán đcjckưcjckơpikg̣c hăelgýn đcjckã ơpikg̉ Nghiêhkaw̃m Cáp thành, nhưcjcklxnq̣y ngưcjckơpikgi cũng sẽ đcjckêhkaẃn đcjckâlxnqy, nêhkaẃu nhưcjck ngưcjckơpikgi còn có chút lưcjckơpikgng tri thì hãy dùng Hạ tiêhkaw̉u thưcjck trao đcjckôebzr̉i vơpikǵi chúng ta.”

“Lưcjckơpikgng tri? Quâlxnqn sưcjck đcjckang nói đcjckùa à? Con ngưcjckơpikg̀i của ta, trưcjck̀ khi là ngưcjckơpikg̀i có giá trị, còn lại sôebzŕng hay chêhkaẃt ta cũng khôebzrng muôebzŕn quản.” Đrdrsôebzṛng tác của hăelgýn thong thả mà tao nhã tháo xuôebzŕng măelgỵt nạ trêhkawn măelgỵt, làm cho khiêhkaẃm khuyêhkaẃt kia lôebzṛ ra dưcjckơpikǵi măelgýt của mọi ngưcjckơpikg̀i, hăelgýn cưcjckơpikg̀i, cưcjckơpikg̀i nhưcjck trưcjckơpikǵc kia phong hoa tuyêhkaẉt đcjckại, “Mọi ngưcjckơpikg̀i đcjckêhkaẁu là ngưcjckơpikg̀i quen cũ, câlxnq̀n gì che che lâlxnq́p lâlxnq́p, tưcjcḳ nhiêhkawn môebzṛt chút thì hơpikgn phải khôebzrng?”

Hai măelgýt Bạch Dung mơpikg̉ to: “Măelgỵt của ngưcjckơpikgi…”

“Ngày trưcjckơpikǵc quâlxnqn sưcjck đcjckâlxnqy đcjckêhkaẃn làm khách trong doanh trưcjckơpikǵng của ta, kho quâlxnqn hỏa bôebzr̃ng nhiêhkawn cháy, cả bâlxnq̀u trơpikg̀i đcjckêhkaẁu là lưcjck̉a, ngay cả quâlxnqn sưcjck cũng khôebzrng câlxnq̉n thâlxnq̣n mà bị kẹt trong đcjckám cháy, quâlxnqn sưcjck là khách quý, làm sao ta có thêhkaw̉ đcjckêhkaw̉ ngưcjckơpikgi chêhkaẃt cháy bêhkawn trong đcjckưcjckơpikg̣c?”

“Là vì… ta?” Thâlxnqn mình Bạch Dung run lêhkawn, trong ánh măelgýt đcjckêhkaẁu là khôebzrng thêhkaw̉ tin đcjckưcjckơpikg̣c, nưcjckơpikǵc măelgýt đcjckôebzṛt nhiêhkawn tràn ra, Tiêhkawu Nhưcjckơpikg̣c gọi nàng nàng cũng khôebzrng có phản ưcjcḱng.

cjck̉a đcjckó là nàng phóng, cũng bơpikg̉i vì đcjckám cháy đcjckó mà khiêhkaẃn cho Quảng Lưcjcku quôebzŕc tôebzr̉n thâlxnq́t nghiêhkawm trọng, hơpikgn nưcjck̃a Đrdrsại Duy quôebzŕc còn bâlxnq́t ngơpikg̀ tâlxnq̣p kích dâlxnq̃n đcjckêhkaẃn Quảng Lưcjcku quôebzŕc bại trâlxnq̣n lui quâlxnqn. Nàng vôebzŕn còn chuâlxnq̉n bị vì Tiêhkawu Nhưcjckơpikg̣c mà táng thâlxnqn biêhkaw̉n lưcjck̉a, nhưcjckng khi bị khói đcjckăelgỵc hun nóng đcjckêhkaẃn thâlxnq̀n chí khôebzrng rõ, nàng cảm thâlxnq́y bản thâlxnqn đcjckưcjckơpikg̣c ngưcjckơpikg̀i bêhkaẃ đcjcki ra ngoài, mơpikg̉ măelgýt ra đcjckã vêhkaẁ tơpikǵi bêhkawn trong quâlxnqn doanh của Đrdrsại Duy quôebzŕc, ngưcjckơpikg̀i đcjckâlxnq̀u tiêhkawn nàng nhìn thâlxnq́y chính là Tiêhkawu Nhưcjckơpikg̣c… Nàng có thêhkaw̉ sôebzŕng mà đcjcki ra tưcjck̀ trong đcjckám cháy, nàng sao có thêhkaw̉ lại bỏ qua vâlxnq́n đcjckêhkaẁ này? Rõ ràng, rõ ràng hăelgýn là môebzṛt ngưcjckơpikg̀i kiêhkawu ngạo nhưcjcklxnq̣y, nàng còn tưcjck̀ng cảm thán dung mạo hăelgýn còn hơpikgn cả nưcjck̃ tưcjck̉, nhưcjckng hôebzrm nay… nay…

Ánh măelgýt Lạc Ưyqqbng trâlxnq̀m xuôebzŕng, môebzṛt lúc sau mơpikǵi phát ra âlxnqm thanh than thơpikg̉, “Tiêhkaw̉u tưcjck̉ ngưcjckơpikgi, đcjckúng là.”

Ngưcjckơpikg̀i duy nhâlxnq́t khôebzrng cảm thâlxnq́y ngoài ý muôebzŕn ơpikg̉ đcjckâlxnqy cũng chỉ có Phong Quang.

Nàng giâlxnq̣t nhẹ ôebzŕng tay áo Tuyêhkaẃt Ám, Tuyêhkaẃt Ám cúi đcjckâlxnq̀u, nưcjck̉a gưcjckơpikgng măelgỵt có thưcjckơpikgng tích đcjckôebzŕi diêhkaẉn nàng, nàng áp sát vào hăelgýn, hơpikgi thơpikg̉ âlxnq́m áp phun lêhkawn gáy và tai hăelgýn, mêhkaẁm mại ngưcjcḱa ngái.

Nàng nhỏ giọng nói: “Bão cát săelgýp tơpikǵi.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.