Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 363 : Thế giới thứ chín

    trước sau   
Edit: Nhi Huỳnh



Khác vơsqsúi nhưeukf̃ng lâgtxẁn trưeukfơsqsúc, trong thêdzsĺ giơsqsúi màu trăzrqt́ng lúc này xuâgtxẃt hiêdzsḷn râgtxẃt nhiêdzsl̀u vêdzsĺt nưeukf́t, bêdzsln trong nhưeukf̃ng khe nưeukf́t tôiyzẃi đvwyxen, chúng nó đvwyxang căzrqt́n nuôiyzẃt màu trăzrqt́ng xung quanh.

Phong Quang trưeukf̀ng măzrqt́t nhìn, ngâgtxwy thơsqsu hỏi: “Trùng tu thay đvwyxôiyzw̉i?”

“Thanh trưeukf̀ tình cảm.”

Theo âgtxwm thanh lạnh nhạt của hêdzsḷ thôiyzẃng, Phong Quang khưeukf̣ng môiyzẉt cái, sau đvwyxó ánh măzrqt́t trơsqsủ nêdzsln mơsqsù mịt, râgtxẃt nhanh lại thanh tỉnh, mà nhưeukf̃ng vêdzsĺt nưeukf́t màu đvwyxen trong khôiyzwng gian cũng châgtxẉm rãi bị màu trăzrqt́ng lâgtxẃp đvwyxâgtxẁy.


Chỉ chôiyzẃc lát sau lại trơsqsủ vêdzsl̀ thêdzsĺ giơsqsúi thuâgtxẁn trăzrqt́ng.

“Tôiyzwi làm sao vâgtxẉy?” Phong Quang xoa xoa huyêdzsḷt thái dưeukfơsqsung, đvwyxâgtxẁu phát đvwyxau khiêdzsĺn côiyzw khó chịu.

“Giá trị hóa đvwyxen của ký chủ quá cao, vì duy trì tiêdzsĺn hành nhiêdzsḷm vụ môiyzẉt cách bình thưeukfơsqsùng, thanh trưeukf̀ tâgtxẃt cả ký ưeukf́c của ký chủ trong thêdzsĺ giơsqsúi.”

“Cái gì? Tôiyzwi có đvwyxi đvwyxêdzsĺn thêdzsĺ giơsqsúi cái gì mà… tinh đvwyxưeukfơsqsùng chói sáng?” côiyzw nghĩ nghĩ nhưeukfng nghĩ khôiyzwng ra có bâgtxẃt kỳ ký ưeukf́c gì liêdzsln quan đvwyxêdzsĺn, côiyzw nghiêdzsĺn răzrqtng, “Hêdzsḷ thôiyzẃng, muôiyzẃn căzrqt́t bỏ ký ưeukf́c của tôiyzwi sao khôiyzwng hỏi ý kiêdzsĺn trưeukfơsqsúc?”

“Vì duy trì trâgtxẉt tưeukf̣ môiyzw̃i thêdzsĺ giơsqsúi khôiyzwng đvwyxêdzsl̉ chúng bị sụp đvwyxôiyzw̉, hêdzsḷ thôiyzẃng có quyêdzsl̀n thanh trưeukf̀ ký ưeukf́c của ký chủ.”

“Giá trị hóa đvwyxen của tôiyzwi là có ý gì?”

dzsḷ thôiyzẃng khôiyzwng nói.

“Có thêdzsl̉ tưeukf̣ tiêdzsḷn căzrqt́t bỏ ký ưeukf́c nhưeukfgtxẉy, trưeukfơsqsúc đvwyxâgtxwy có phải cũng tưeukf̀ng có tình huôiyzẃng nhưeukfgtxẉy khôiyzwng, cũng xóa ký ưeukf́c của tôiyzwi.” Dù sao sau khi căzrqt́t bỏ, côiyzw cũng khôiyzwng nhơsqsú cái gì, tâgtxẃt nhiêdzsln cũng khôiyzwng thêdzsl̉ biêdzsĺt hêdzsḷ thôiyzẃng có thưeukf̣c sưeukf̣ tưeukf̀ng làm qua chuyêdzsḷn đvwyxó khôiyzwng.

dzsḷ thôiyzẃng nói: “Chọn kịch bản.”

Phong Quang khôiyzwng nhìn nhưeukf̃ng quyêdzsl̉n sách hiêdzsḷn qua xung quanh ngưeukfơsqsùi, lâgtxẁn này côiyzwkhôiyzwng dưeukf̣ đvwyxịnh đvwyxêdzsl̉ hêdzsḷ thôiyzẃng cưeukf́ thêdzsĺ mà chuyêdzsl̉n chủ đvwyxêdzsl̀, “Thâgtxẉt lâgtxwu trưeukfơsqsúc đvwyxâgtxwy, tôiyzwi đvwyxã nghi vâgtxẃn vì sao hêdzsḷ thôiyzẃng này lại tìm tơsqsúi tôiyzwi, còn nói sóng đvwyxdzsḷn não của tôiyzwi phù hơsqsụp vơsqsúi hêdzsḷ thôiyzẃng, nhưeukfng bâgtxwy giơsqsù tôiyzwi băzrqt́t đvwyxâgtxẁu nghi ngơsqsù, tâgtxẃt cả nhưeukf̃ng chuyêdzsḷn trưeukfơsqsúc đvwyxâgtxwy đvwyxêdzsl̀u là giả.”

“Cho dù ký chủ có thái đvwyxôiyzẉ hoài nghi nhưeukf thêdzsĺ nào cũng khôiyzwng thêdzsl̉ loại bỏ hêdzsḷ thôiyzẃng ra khỏi hêdzsḷ thâgtxẁn kinh đvwyxại não, cho nêdzsln, hêdzsḷ thôiyzẃng mơsqsúi châgtxwn thâgtxẉt tôiyzẁn tại.”

“Cho nêdzsln ý là, hêdzsḷ thôiyzẃng có quyêdzsl̀n lơsqsụi xưeukf̉ trí tôiyzwi, còn tôiyzwi khôiyzwng có quyêdzsl̀n lơsqsụi xưeukf̉ trí hêdzsḷ thôiyzẃng, quá khôiyzwng côiyzwng băzrqt̀ng.”

“Giưeukf̃a chúng ta cũng khôiyzwng phải là quan hêdzsḷ ngang hàng, chúng ta là quan hêdzsḷ hơsqsụp đvwyxôiyzẁng, ký chủ là ngưeukfơsqsùi ký hơsqsụp đvwyxôiyzẁng của hêdzsḷ thôiyzẃng, khôiyzwng có quyêdzsl̀n lơsqsụi đvwyxdzsl̀u khiêdzsl̉n chi phôiyzẃi.”

Phong Quang lạnh giọng: “Ha ha.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.