Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 361 : Thế giới thứ tám

    trước sau   
kceýt nhiêtcnd̀u năarsim sau, Ôxzvjn Quỳnh trưagdoơcjss̉ng thành bơcjss̉i vì nguyêtcndn nhâkceyn thâkceyn thêtcnd̉ lại nhâkceỵp viêtcnḍn, môarsịt hôarsim trơcjss̀i năarsíng, hăarsín đcjssưagdóng ơcjss̉ mép cưagdỏa sôarsỉ ơcjss̉ hảnh lang ngăarsím phong cảnh, môarsịt ngưagdoơcjss̀i thanh niêtcndn têtcndn là Khâkceyu Lưagdoơcjssng đcjssêtcnd́n tìm hăarsín, ngưagdoơcjss̀i thanh niêtcndn này nói là hy vọng hăarsín có thêtcnd̉ diêtcnd̃n vai nam chính trong kịch bản của mình, nghe nói, nêtcnd́u bôarsị phim thanh xuâkceyn này đcjssưagdoơcjsṣc hăarsín diêtcnd̃n, Khâkceyu Lưagdoơcjssng sẽ khôarsing tiêtcnd́c bâkceýt kỳ giá nào đcjssêtcnd̉ làm nưagdõ minh tinh Hạ Phong Quang đcjssêtcnd́n diêtcnd̃n nưagdõ chính.

Nam chính dịu dàng an tĩnh, chôarsíng lại nưagdõ chính nhiêtcnḍt tình nhưagdoagdỏa, nhìn môarsịt cái, có bao nhiêtcndu là xúc cảm đcjssâkceyy?

Ôxzvjn Quỳnh cưagdọ tuyêtcnḍt, bơcjss̉i vì nhâkceyn sinh đcjssã đcjssủ buôarsìn chán, hăarsín khôarsing nghĩ lại làm bâkceýt luâkceỵn chuyêtcnḍn nhàm chán nào nưagdõa.

Nghe nói, sau đcjssó bôarsị phim thanh xuâkceyn này băarsít đcjssâkceỳu dùng ngưagdoơcjss̀i mơcjsśi, nưagdõ chính cũngkhôarsing tìm đcjssêtcnd́n Hạ Phong Quang.

Khâkceyu Lưagdoơcjssng lăarsíc đcjssâkceỳu than thơcjss̉, ơcjss̉ trưagdoơcjsśc măarsịt Ôxzvjn Quỳnh liêtcndn tiêtcnd́p oán giâkceỵn nhà đcjssâkceỳu tưagdocjss̃ nào khôarsing có măarsít.

Ngưagdoơcjss̀i têtcndn Khâkceyu Lưagdoơcjssng này giôarsíng nhưagdo xem hăarsín thành bạn bè, nhưagdong bạn bè, lại là thưagdó gì nhàm chán đcjssâkceyy?


Ôxzvjn Quỳnh cũng khôarsing ngăarsít lơcjss̀i của Khâkceyu Lưagdoơcjssng, có lẽ vì đcjsstcnd̉m này nêtcndn Khâkceyu Lưagdoơcjssng lăarsím lơcjss̀i mơcjsśi thích càu nhàu trưagdoơcjsśc măarsịt Ôxzvjn Quỳnh, dâkceỳn dâkceỳn trơcjss̉ thành môarsịt thói quen.

Đarsiơcjsṣi đcjssêtcnd́n khi Khâkceyu Lưagdoơcjssng phát hiêtcnḍn hăarsín là loại ngưagdoơcjss̀i gì, thì tai của hăarsín mơcjsśi có thêtcnd̉ thanh tịnh.

Ôxzvjn Quỳnh nghĩ nhưagdokceỵy.

Nhưagdong mà môarsịt lâkceỳn ngâkceỹu nhiêtcndn, Ôxzvjn Quỳnh thuâkceỵn miêtcnḍng hòi Khâkceyu Lưagdoơcjssng lý do môarsĩi ngày đcjssêtcnd̀u chạy đcjssêtcnd́n bêtcnḍnh viêtcnḍn, Khâkceyu Lưagdoơcjssng dâkceỹn hăarsín đcjssêtcnd́n phòng bêtcnḍnh cách vách, nhìn thâkceýy bêtcnḍnh nhâkceyn năarsìm ơcjss̉ đcjssó.

“Đarsiâkceyy là cha của tôarsii, lúc tôarsii còn nhỏ, ôarsing âkceýy xảy ra chuyêtcnḍn ngoài ý muôarsín, tưagdò đcjssó vêtcnd̀ sau hôarsin mêtcndkceýt tỉnh, mẹ tôarsii thâkceyn thêtcnd̉ khôarsing tôarsít, cho nêtcndn tôarsii mơcjsśi thưagdoơcjss̀ng xuyêtcndn chạy đcjssêtcnd́n bêtcnḍnh viêtcnḍn nhìn ôarsing.” Lúc Khâkceyu Lưagdoơcjssng nói nhưagdõng lơcjss̀i này, khôarsing thâkceýy vẻ đcjssau buôarsìn trêtcndnmăarsịt, có lẽ trưagdoơcjsśc đcjssâkceyy đcjssã đcjssau buôarsìn xong hêtcnd́t rôarsìi.

Ôxzvjn Quỳnh hơcjss̀ hưagdõng nói: “Hy vọng cha câkceỵu có thêtcnd̉ nhanh chóng khỏe lại.”

Cho dù hăarsín đcjssã nhơcjsś ra bêtcnḍnh nhâkceyn này vì sao lại nhìn quen măarsít đcjssêtcnd́n vâkceỵy, lại nhơcjsś ra vì sao lại hôarsin mêtcndkceýt tỉnh, nhưagdong hăarsín luôarsin có thêtcnd̉ giưagdõ đcjssưagdoơcjsṣc vẻ hơcjss̀ hưagdõng.

Ngày lêtcnd̃ tình nhâkceyn, ngay cả bêtcnḍnh viêtcnḍn dưagdoơcjss̀ng nhưagdo cũng nhiêtcnd̀u hơcjssn môarsịt chút sưagdóc sôarsíng, Ôxzvjn Quỳnh ngôarsìi trêtcndn giưagdoơcjss̀ng, nhàm chán nhìn tưagdòng ngưagdoơcjss̀i tưagdòng ngưagdoơcjss̀i câkceỳm hoa hôarsìng đcjssiqua, Khâkceyu Lưagdoơcjssng đcjssúng giơcjss̀ đcjssánh tan sưagdọ im lăarsịng trong phòng.

“Ôxzvjn Quỳnh, theo tôarsii đcjssêtcnd́n miêtcnd́u Nguyêtcnḍt Lão đcjssi.”

Ôxzvjn Quỳnh mỉm cưagdoơcjss̀i, “Tôarsii là bêtcnḍnh nhâkceyn đcjssang năarsìm viêtcnḍn.”

“Yêtcndn tâkceym đcjssi, tôarsii hỏi rôarsìi, đcjssi ra ngoài trong chôarsíc lát cũng khôarsing có viêtcnḍc gì, tôarsii thâkceýy câkceỵu cả ngày nghẹn ơcjss̉ trong này cũng khôarsing phải chuyêtcnḍn gì hay, vâkceỹn nêtcndn đcjssi ra ngoài môarsịt chút mơcjsśi tôarsít, trong bêtcnḍnh viêtcnḍn đcjssêtcnd̀u là mùi nưagdoơcjsśc khưagdỏ trùng, câkceỵu khôarsing muôarsín ra ngoài hóng gió sao?”

“Nơcjssi này râkceýt tôarsít, hơcjssn ơcjss̉ chôarsĩ an tĩnh.” Hăarsín chỉ là khôarsing muôarsín đcjssôarsịng đcjssâkceỵy thôarsii.

Khâkceyu Lưagdoơcjssng khôarsing ngưagdòng côarsí găarsíng, “Nghe nói miêtcnd́u Nguyêtcnḍt Lão râkceýt linh, tôarsii thâkceýy câkceỵu vâkceỹn luôarsin thâkceyn côarsi thêtcnd́ côarsi, đcjssi câkceỳu nhâkceyn duyêtcndn đcjssi, nói khôarsing chưagdòng cúi đcjssâkceỳu bái Nguyêtcnḍt Lão, câkceỵu có thêtcnd̉ bái ra môarsịt côarsi dâkceyu.”


“côarsi dâkceyu…” Ôxzvjn Quỳnh khe khẽ nói hai tưagdò này, thâkceỵt lâkceyu trưagdoơcjsśc đcjssâkceyy, ngưagdoơcjss̀i đcjssàn ôarsing kia nóicôarsi dâkceyu là môarsịt ngưagdoơcjss̀i có thêtcnd̉ vĩnh viêtcnd̃n ơcjss̉ bêtcndnh cạnh hăarsín.

Cái vĩnh viêtcnd̃n này, có phải là khi hăarsín thích côarsi âkceýy, sẽ khôarsing giêtcnd́t côarsi âkceýy khôarsing?

Ôxzvjn Quỳnh bôarsĩng nhiêtcndn tò mò, cho nêtcndn hăarsín cùng Khâkceyu Lưagdoơcjssng tôarsín môarsịt giơcjss̀ đcjssi xe, lại tôarsín mưagdoơcjss̀i phút bò lêtcndn núi, đcjssêtcnd́n miêtcnd́u Nguyêtcnḍt Lão tâkceýp nâkceỵp ngưagdoơcjss̀i này, Khâkceyu Lưagdoơcjssng lôarsii kéo Ôxzvjn Quỳnh đcjssi giải sâkceỳu là thâkceỵt, đcjssêtcnd́n nơcjssi đcjssâkceyy vì tìm linh cảm cho kịch bản mơcjsśi cũng là thâkceỵt, cho nêtcndn đcjssêtcnd́n miêtcnd́u Nguyêtcnḍt Lão Khâkceyu Lưagdoơcjssng liêtcnd̀n lôarsii máy ảnh ra chụp khôarsing ngưagdòng, hoàn toàn khôarsing rảnh bâkceỵn tâkceym đcjssêtcnd́n Ôxzvjn Quỳnh lâkceỳn đcjssâkceỳu tiêtcndn đcjssêtcnd́n nơcjssi có nhiêtcnd̀u ngưagdoơcjss̀i nhưagdokceỵy.

Ôxzvjn Quỳnh ghét chôarsĩ đcjssôarsing ngưagdoơcjss̀i, càng ghét chôarsĩ ôarsìn ào âkceỳm ĩ, hăarsín băarsít đcjssâkceỳu cảm thâkceýykhôarsing vui, khôarsing nêtcndn vì nhâkceýt thơcjss̀i hiêtcnd́u kỳ mà đcjssêtcnd́n nơcjssi khiêtcnd́n ngưagdoơcjss̀i khó chịu thêtcnd́ này.

arsịt khăarsíc âkceýy khi hăarsín xoay ngưagdoơcjss̀i, môarsịt thâkceyn hình mêtcnd̀m mại tiêtcnd́n vào lòng hăarsín.

Đarsió là cảm giác gì?

tcnd̀m mại đcjssêtcnd́n mưagdóc muôarsín khảm nhâkceỵp vào thâkceyn thêtcnd̉, ngọt ngào đcjssêtcnd́n mưagdóc muôarsín ôarsim lâkceýy,khôarsing ngưagdòng đcjssòi hỏi… Ôxzvjn Quỳnh khôarsing biêtcnd́t phải diêtcnd̃n tả cảm xúc âkceýy nhưagdo thêtcnd́ nào.

arsi râkceýt nhanh đcjssã rơcjss̀i khỏi cái ôarsim của hăarsín, “Thâkceỵt có lôarsĩi.”

A... âkceym thanh của côarsi âkceýy, cũng uyêtcnd̉n chuyêtcnd̉n êtcndm tai đcjssêtcnd́n mưagdóc khiêtcnd́n hăarsín muôarsín mạnh mẽ đcjssè côarsi xuôarsíng dưagdoơcjsśi ngưagdoơcjss̀i, nghe tiêtcnd́ng khóc câkceỳu xin tha thưagdó của côarsi.

Ôxzvjn Quỳnh lâkceỳn đcjssâkceỳu tiêtcndn có loại cảm giác khôarsing thêtcnd̉ khôarsíng chêtcnd́ nhưagdokceỵy, loại cảm giác này râkceýt xa lạ, cho nêtcndn hăarsín cảm thâkceýy mơcjss̀ mịt, ngay sau đcjssó, bản năarsing của hăarsín cảm thâkceýy sưagdọ xa lạ này là khôarsing thêtcnd̉ khôarsíng chêtcnd́, mà hăarsín luôarsin luôarsin khôarsing thích cảm xác khôarsing thêtcnd̉ năarsím trong lòng bàn tay.

Nhưagdong hôarsim nay, mọi thưagdó mà hăarsín khôarsing thích, mọi lý trí tính toán của hăarsín, tuyêtcndn bôarsí bỏ hăarsín mà đcjssi.

arsín muôarsín côarsi gái này.

Mà côarsi gái này, khi suy nghĩ cuôarsìn cuôarsịn đcjssêtcnd́n vơcjsśi hăarsín đcjssã vôarsịi vã rơcjss̀i đcjssi.

Khâkceyu Lưagdoơcjssng khôarsing biêtcnd́t đcjssã đcjssêtcnd́n tưagdò khi nào, “Ngưagdoơcjss̀i vưagdòa chạy trôarsín… nhìn bóng dáng hăarsỉn là Hạ Phong Quang, tôarsii vưagdòa găarsịp ngưagdoơcjss̀i đcjssại diêtcnḍn của côarsi âkceýy, khăarsỉng đcjssịnh là Hạ Phong Quang rôarsìi.”

“Hạ Phong Quang…” Ôxzvjn Quỳnh yêtcndn lăarsịng nhơcjsś kỹ cái têtcndn này, tay hăarsín châkceỵm rãi đcjssêtcnd̉ lêtcndn ngưagdọc, trái tim trong lôarsìng ngưagdọc nhảy lêtcndn mãnh liêtcnḍt, thúc giục hăarsín băarsít lại côarsi gái đcjssó.

khôarsing câkceỳn phải gâkceýp gáp.

arsín nói vơcjsśi chính mình, côarsi âkceýy trôarsín khôarsing thoát.

cjss̉i vì cảm xúc dao đcjssôarsịng quá lơcjsśn, Ôxzvjn Quỳnh vêtcnd̀ bêtcnḍnh biêtcnḍn, bác sĩ nói bêtcnḍnh tình tăarsing lêtcndn, Khâkceyu Lưagdoơcjssng râkceýt tưagdọ trách vì thâkceýy bản thâkceyn làm hại bêtcnḍnh tình Ôxzvjn Quỳnh càng nghiêtcndm trọng. 

Ôxzvjn Quỳnh cũng khôarsing nói gì, có đcjssôarsii khi lòng áy náy của môarsịt ngưagdoơcjss̀i râkceýt tôarsít đcjssêtcnd̉ lơcjsṣi dụng. 

Phái ngưagdoơcjss̀i theo dõi Phong Quang đcjssã khôarsing thêtcnd̉ thỏa mãn hăarsín nưagdõa, tình cảm kịch liêtcnḍtkhôarsing thêtcnd̉ phát ra, hăarsín băarsít đcjssâkceỳu viêtcnd́t thưagdo ơcjss̉ bêtcnḍnh viêtcnḍn, cũng băarsít đcjssâkceỳu tìm ngưagdoơcjss̀i đcjssàn ôarsing ơcjss̉ phòng bêtcnḍnh cách vách, châkceỵm rãi kêtcnd̉ vêtcnd̀ phâkceỳn tình cảm khôarsing thêtcnd̉ thôarsỉ lôarsị này, giôarsíng nhưagdoagdoơcjss̀i mâkceýy năarsim trưagdoơcjsśc, khi bọn họ cùng nhau nói chuyêtcnḍn phiêtcnd́m, Ôxzvjn Quỳnh châkceỵm rãi nói, ngưagdoơcjss̀i đcjssàn ôarsing kiêtcndn nhâkceỹn nghe, chỉ khác là, ngưagdoơcjss̀i đcjssàn ôarsing đcjssang hôarsin mêtcnd khôarsingbao giơcjss̀ có thêtcnd̉ trả lơcjss̀i hăarsín nưagdõa. 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.