Phong Quang há miênzed ̣ng thơeccw ̉ dôcvrg ́c, vâtwwx ̃n khôcvrg ng nói đbcad ưifgg ơeccw ̣c môcvrg ̣t lơeccw ̀i nào, côcvrg khôcvrg ng biênzed ́t nênzed n gọi anh nhưifgg thênzed ́ nào, là A, hay vâtwwx ̃n là An Ưmmhg ́c, nhưifgg ng, hiênzed ̣n tại cho dù là cái tênzed n nào, đbcad ôcvrg ́i vơeccw ́i côcvrg mà nói đbcad ênzed ̀u là xa lạ.
Dưifgg ơeccw ̀ng nhưifgg biênzed ́t đbcad ưifgg ơeccw ̣c trong lòng côcvrg đbcad ang nghĩ gì, ngưifgg ơeccw ̀i đbcad àn ôcvrg ng ôcvrg n nhuâtwwx ̣n nhưifgg ngọc kia ngôcvrg ̀i xôcvrg ̉m xuôcvrg ́ng trưifgg ơeccw ́c măqpgv t côcvrg , ngón tay lạnh nhưifgg băqpgv ng lại cưifgg ̣c kỳ xinh đbcad ẹp đbcad ênzed ̉ trênzed ngò má côcvrg , sưifgg ̣ lạnh lẽo này, lâtwwx ̀n đbcad âtwwx ̀u tiênzed n khiênzed ́n côcvrg cảm thâtwwx ́y run râtwwx ̉y.
“Phong Quang, đbcad ưifgg ̀ng sơeccw ̣, anh vâtwwx ̃n là anh, chăqpgv ̉ng qua, anh nhơeccw ́ lại môcvrg ̣t chút chuyênzed ̣n mà thôcvrg i, nhưifgg ng anh vâtwwx ̃n còn là môcvrg ̣t An Ưmmhg ́c yênzed u em, có lẽ… em cũng thích dùng cái tênzed n An Ưmmhg ́c này đbcad ênzed ̉ gọi anh.”
Giọng nói mênzed ̀m dịu che chơeccw ̉ này, nhưifgg tình nhâtwwx n thâtwwx ̀m thì vơeccw ́i nhau, làm ngưifgg ơeccw ̀i đbcad ôcvrg ̣ng tâtwwx m, cũng khiênzed ́n ngưifgg ơeccw ̀i sơeccw ̣ hãi.
“anh rôcvrg ́t cục… là ai?” côcvrg vôcvrg ́n nênzed n cảm thâtwwx ́y sơeccw ̣ hãi kinh hoàng, nhưifgg ng hiênzed ̣n tại côcvrg lại cưifgg ̣c kỳ bình tĩnh, có lẽ sau khi trải qua chuyênzed ̣n ngưifgg ơeccw ̀i đbcad àn ôcvrg ng kia biênzed ́n mâtwwx ́t trưifgg ơeccw ́c măqpgv ̣t mình, cho dù phải găqpgv ̣p chuyênzed ̣n khôcvrg ng thênzed ̉ tưifgg ơeccw ̉ng tưifgg ơeccw ̣ng đbcad ưifgg ơeccw ̣c cơeccw ̃ nào, côcvrg cũng có thênzed ̉ thản nhiênzed n tiênzed ́p nhâtwwx ̣n.
“Sinh thơeccw ̀i, tênzed n của anh là Ôonbe n Quỳnh.” anh khẽ cưifgg ơeccw ̀i, “Nhưifgg ng hiênzed ̣n tại, anh là An Ưmmhg ́c của em.”
Ôonbe n Quỳnh…
anh thênzed ́ mà là Ôonbe n Quỳnh!
Phong Quang kinh ngạc ơeccw ̉ trong lòng, trong nhát măqpgv ́t nghĩ thôcvrg ng suôcvrg ́t toàn bôcvrg ̣ nghi vâtwwx ́n tưifgg ̀ trưifgg ơeccw ́c đbcad ênzed ́n nay, vì sao hênzed ̣ thôcvrg ́ng lại nói An Ưmmhg ́c là mục tiênzed u tiênzed ́n côcvrg ng, lại cũng khôcvrg ngphải mục tiênzed u tiênzed ́n côcvrg ng, bơeccw ̉i vì khi đbcad ó An Ưmmhg ́c chỉ là môcvrg ̣t nưifgg ̉a linh hôcvrg ̀n của Ôonbe n Quỳnh mà thôcvrg i, mà hênzed ̣ thôcvrg ́ng sảng khoái đbcad ênzed ̉ côcvrg chỉ dùng môcvrg ̣t chút đbcad iênzed ̉m đbcad ênzed ̉ đbcad ôcvrg ̉i mục tiênzed u, nguyênzed n nhâtwwx n cũng chỉ vì An Ưmmhg ́c chính là Ôonbe n Quỳnh.
côcvrg suy nghĩ râtwwx ́t nhiênzed ̀u râtwwx ́t nhiênzed ̀u, cuôcvrg ́i cùng chỉ có môcvrg ̣t câtwwx u: Hênzed ̣ thôcvrg ́ng lưifgg ̀a mình!
Hênzed ̣ thôcvrg ́ng khôcvrg ng nói lơeccw ̀i nào, thâtwwx ̣m chí ngay tại thơeccw ̀i đbcad iênzed ̉m nguy hiênzed ̉m nhưifgg vâtwwx ̣y, hênzed ̣ thôcvrg ́ng cũng sẽ khôcvrg ng bưifgg ơeccw ́c ra nói cho ký chủ thuâtwwx ̣n theo ngưifgg ơeccw ̀i đbcad àn ôcvrg ng măqpgv ́c chưifgg ́ng yandere này… khôcvrg ng đbcad úng, là chạy thoát khỏi bàn tay con ma măqpgv ́c chưifgg ́ng yandere này.
“Nhưifgg ̃ng lá thưifgg đbcad ó… quâtwwx ̀n áo, còn có căqpgv n phòng này…”
anh mỉm cưifgg ơeccw ̀i, “khôcvrg ng tôcvrg ̀i, tâtwwx ́t cả đbcad ênzed ̀u là chuyênzed ̣n mà anh đbcad ã an bài, lúc sinh thơeccw ̀i, anh đbcad ã an bài tôcvrg ́t hênzed ́t mọi thưifgg ́, nhưifgg ng mà, khôcvrg ng đbcad ênzed ̉ cho em đbcad ụng vào đbcad ôcvrg ̀ng hôcvrg ̀ cát, là chuyênzed ̣n ngoài ý muôcvrg ́n mà anh khôcvrg ng tính đbcad ênzed ́n.”
Trạng thái hôcvrg ̀n ma hiênzed ̣n tại, cũng là chuyênzed ̣n mà anh khôcvrg ng tính đbcad ênzed ́n đbcad ưifgg ơeccw ̣c.
Phong Quang kinh ngạc, “Tôcvrg i khôcvrg ng hiênzed ̉u… anh làm thênzed ́ nào có thênzed ̉ tính kênzed ́ đbcad ưifgg ơeccw ̣c chuyênzed ̣n mâtwwx ́y tháng vênzed ̀ sao chưifgg ́?”
Dư
“Phong Quang, đ
Giọng nói mê
“anh rô
“Sinh thơ
Ô
anh thê
Phong Quang kinh ngạc ơ
cô
Hê
“Như
anh mỉm cư
Trạng thái hô
Phong Quang kinh ngạc, “Tô
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.