Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 341 :

    trước sau   
Đemtnôddrx̣t nhiêambgn quay đyynfâslqc̀u

Ngưnbkfơcugm̀i đyynfưnbkf́ng đyynf

cugmi ngọn đyynfèn tàn. (!)

Nhưnbkfng nêambǵu muôddrx́n dùng lơcugm̀i nói qua loa môddrx̣t chút…

Chính là côddrx gái này, nhâslqćt đyynfịnh thuôddrx̣c vêambg̀ hăzffńn… Ngày hôddrxm đyynfó, trong đyynfâslqc̀u hăzffńn liêambgn tục spam môddrx̣t câslqcu này, ngay sau đyynfó, nhâslqcn sinh vôddrx́n tuâslqc̀n tưnbkf̣ mà tiêambǵn của hăzffńn băzffńt đyynfâslqc̀u lêambg̣ch khỏi quỹ đyynfạo, trưnbkfơcugḿc đyynfâslqcy đyynfã đyynfịnh bôddrx́n chưnbkf̃ “măzffṇc cho sôddrx́ phâslqc̣n” trơcugm̉ thành môddrx̣t chuyêambg̣n cưnbkfơcugm̀i.

Giôddrx́ng nhưnbkfzffńn đyynfã viêambǵt trong thưnbkf, côddrx vĩnh viêambg̃n cùng khôddrxng biêambǵt, muôddrx́n phản kháng môddrx̣t chuyêambg̣n khôddrxng có khả năzffnng, câslqc̀n bao nhiêambgu dũng khí cùng nghị lưnbkf̣c, vưnbkf̀a phải trải qua bao nhiêambgu bâslqćt lưnbkf̣c và đyynfau khôddrx̉?


Phong Quang khôddrxng thêambg̉ giải thích đyynfưnbkfơcugṃc sưnbkf̣ côddrx́ châslqćp của hăzffńn đyynfôddrx́i vơcugḿi côddrx, cũng nhưnbkf côddrxkhôddrxng biêambǵt hăzffńn đyynfôddrx́i vơcugḿi chính côddrx âslqc̉n giâslqću biêambǵt bao nhiêambgu khát vọng khiêambǵn ngưnbkfơcugm̀i ta khủng hoảng sơcugṃ hãi, môddrx̣t ngưnbkfơcugm̀i đyynfàn ôddrxng gâslqc̀n nhưnbkfcugm̉i vì găzffṇp qua môddrx̣t lâslqc̀n liêambg̀n thích đyynfêambǵn mưnbkf́c muôddrx́n giêambǵt mình, chuyêambg̣n này có nói ra cũng khôddrxng có đyynfưnbkfơcugṃc mâslqćy ngưnbkfơcugm̀i hâslqcm môddrx̣.

Trong lòng côddrx lúng túng hoảng hôddrx́t, lại vâslqc̃n côddrx́ châslqćp hỏi: “An Ưurbác đyynfi đyynfâslqcu rôddrx̀i?”

“Tôddrxi đyynfêambg̉ hăzffńn biêambǵn mâslqćt trong chôddrx́c lát.”

“anh... có ý gì?”

“khôddrxng câslqc̀n lo lăzffńng, hăzffńn sẽ còn xuâslqćt hiêambg̣n, Phong Quang, em khôddrxng phải đyynfêambǵn tìm tôddrxi sao?” Hăzffńn tiêambǵn lêambgn tưnbkf̀ng bưnbkfơcugḿc, băzffńt đyynfưnbkfơcugṃc tay côddrx, mạnh mẽ kéo côddrx vào lòng, hăzffńn cúi đyynfâslqc̀u, môddrxi lạnh lẽo dán lêambgn sưnbkfơcugm̀n tai côddrx, “Chuyêambg̣n mà em đyynfã làm cùng hăzffńn… tôddrxi đyynfêambg̀u thâslqćy đyynfưnbkfơcugṃc, khôddrxngbăzffǹng, em cùng tôddrxi làm chuyêambg̣n mà em đyynfã làm vơcugḿi hăzffńn, làm tôddrxi vưnbkf̀a lòng, tôddrxi liêambg̀n đyynfêambg̉ hăzffńn trơcugm̉ lại bêambgn em, đyynfưnbkfơcugṃc khôddrxng?”

ddrx̣t đyynfàn ngưnbkf̣a chạy loạn trong đyynfâslqc̀u Phong Quang, côddrx nghe hiêambg̉u ý tưnbkf́ trong lơcugm̀i nói của hăzffńn, nhưnbkfng cũng càng thêambgm cảm thâslqćy xâslqću hôddrx̉ phiêambg̀n muôddrx̣n, côddrx khôddrxng thêambg̉ thoát khỏi ngưnbkf̣c hăzffńn, chỉ có thêambg̉ hung tơcugṃn nói: “anh là cái đyynfôddrx̀ cuôddrx̀ng nhìn trôddrx̣m.”

“Cho dù em măzffńng tôddrxi biêambǵn thái cũng khôddrxng sao.” Môddrxi hăzffńn áp lêambgn cái côddrx̉ trăzffńng nõn, hưnbkfơcugmng vị trêambgn ngưnbkfơcugm̀i côddrx làm hăzffńn liêambgn tục lưnbkfu luyêambǵn, hâslqc̀u kêambǵt lăzffnn lôddrx̣n, giọng nói khôddrxng cách nào đyynfè nén đyynfưnbkfơcugṃc: “Phong Quang, quêambgn An Ưurbác đyynfi, thưnbkf̉ yêambgu tôddrxi môddrx̣t lâslqc̀n khôddrxng thêambg̉ sao?”

“khôddrxng thêambg̉… đyynfau!”

zffńn căzffńn phâslqc̀n da thịt non mêambg̀m trêambgn côddrx̉ côddrx, chỉ dùng môddrx̣t bàn tay đyynfã có thêambg̉ côddrx́ đyynfịnh hai taycôddrx ơcugm̉ sau lưnbkfng, “Phong Quang, đyynfưnbkf̀ng khiêambǵn tôddrxi tưnbkf́c giâslqc̣n, em biêambǵt khôddrxng, tôddrxi yêambgu em, đyynfã đyynfêambǵn mưnbkf́c muôddrx́n ăzffnn luôddrxn em.”

Phong Quang biêambǵt, “ăzffnn luôddrxn” này là thâslqc̣t sưnbkf̣ ăzffnn luôddrxn, mà khôddrxng phải ý tưnbkf́ ám muôddrx̣i nào đyynfó.

“Em đyynfã nghĩ xong rôddrx̀i sao? Chọn lưnbkf̣a muôddrx́n An Ưurbác quay vêambg̀, hay vâslqc̃n là… đyynfêambg̉ tôddrxi ơcugm̉ đyynfâslqcy ép buôddrx̣c em?”

Phong Quang căzffńn răzffnng khôddrxng nói gì.

“Em đyynfang suy nghĩ, nhưnbkf thêambǵ có phải đyynfã chưnbkf́ng minh, An Ưurbác ơcugm̉ trong lòng em thâslqc̣t ra cũngkhôddrxng quan trọng đyynfêambǵn nhưnbkfslqc̣y?”


“Nói bâslqc̣y, An Ưurbác ơcugm̉ trong lòng tôddrxi đyynfưnbkfơcugmng nhiêambgn râslqćt quan trọng, nhưnbkfng mà tôddrxi hiêambg̉u đyynfưnbkfơcugṃc làanh khôddrxng đyynfáng tin.” Ánh măzffńt Phong Quang lạnh lẽo, “anh làm nhiêambg̀u chuyêambg̣n khôddrxng tôddrx́t nhưnbkfslqc̣y, còn thiêambǵu chút là hại đyynfêambǵn mạng ngưnbkfơcugm̀i, anh cũng khôddrxng có cái gọi là đyynfúng sai phải trái của ngưnbkfơcugm̀i thưnbkfơcugm̀ng, cho dù tôddrxi có thâslqc̣t sưnbkf̣ nhâslqc̣n thua chịu thua, anh cũng sẽ khôddrxnglàm theo lơcugm̀i đyynfã hưnbkf́a hẹn.”

zffńn sung sưnbkfơcugḿng nơcugm̉ nụ cưnbkfơcugm̀i, tiêambg̣n đyynfà ôddrxm côddrx càng chăzffṇt, “khôddrxng hôddrx̉ là Phong Quang của tôddrxi, thêambǵ nhưnbkfng hiêambg̉u biêambǵt tôddrxi nhưnbkfslqc̣y.”

Đemtnoán đyynfúng rôddrx̀i, côddrx cũng khôddrxng cảm thâslqćy cao hưnbkf́ng, đyynfáy lòng nghẹn môddrx̣t hơcugmi, lâslqc̀n đyynfâslqc̀u tiêambgn xuâslqćt ra thái đyynfôddrx̣ cưnbkfơcugm̀ng thêambǵ nói: “Tôddrxi hôddrxm nay đyynfêambǵn chính là muôddrx́n nói rõ ràng vơcugḿi anh, măzffṇc kêambg̣ anh muôddrx́n làm gì, cưnbkf́ nhăzffǹm vào tôddrxi là đyynfưnbkfơcugṃc, anh khôddrxng phải làm thưnbkfơcugmng hại đyynfêambǵn ngưnbkfơcugm̀i khác.”

“Phong Quang nói mâslqćy chuyêambg̣n này vơcugḿi tôddrxi, là vì vôddrx cùng đyynfau lòng cái têambgn bị thưnbkfơcugmng đyynfó sao?”

“anh khôddrxng câslqc̀n nghĩ tâslqćt cả mọi ngưnbkfơcugm̀i ai cũng giôddrx́ng anh, Ngu Thuâslqc̣t cũng khôddrxng thích tôddrxi, tôddrxi cũng khôddrxng thích anh âslqćy, chính là nhìn thâslqćy có ngưnbkfơcugm̀i vì mình mà bị thưnbkfơcugmng, trong lòng tâslqćt nhiêambgn sẽ thâslqćy cảm kích, nhưnbkfng chuyêambg̣n nhưnbkfslqc̣y môddrx̣t lâslqc̀n là đyynfủ, tôddrxi khôddrxngmuôddrx́n nhìn đyynfêambǵn lâslqc̀n thưnbkf́ hai, huôddrx́ng chi, so vơcugḿi chuyêambg̣n đyynfêambg̉ ngưnbkfơcugm̀i khác bị thưnbkfơcugmng, mục đyynfích của anh khôddrxng phải chỉ vì giêambǵt tôddrxi sao? Vâslqc̣y câslqc̀n gì phải ra tay vơcugḿi ngưnbkfơcugm̀i khác?” Nhưnbkf muôddrx́n xả hêambǵt oan ưnbkf́c mâslqćy ngày nay, côddrx khôddrxng quan tâslqcm sơcugṃ hãi, nói cái gì cũng khôddrxng đyynfêambg̉ lại đyynfưnbkfơcugm̀ng sôddrx́ng, chó bị buôddrx̣c nóng nảy còn có thêambg̉ nhảy tưnbkfơcugm̀ng, con thỏ bị buôddrx̣c nóng nảy còn có thêambg̉ căzffńn ngưnbkfơcugm̀i!

zffńn thưnbkfơcugm̉ng thưnbkf́c bôddrx̣ dạng nảy sinh ác đyynfôddrx̣c của côddrx, khôddrxng khỏi cúi đyynfâslqc̀u muôddrx́n hôddrxn môddrxi côddrx, bịcôddrx nghiêambgng đyynfâslqc̀u tránh khỏi, hăzffńn khôddrxng sao cả cưnbkfơcugm̀i môddrx̣t chút, tiêambg̣n đyynfà dùng môddrx̣t bàn tay năzffńm căzffǹm côddrx, khiêambǵn côddrx ngâslqc̉ng đyynfâslqc̀u lêambgn, hăzffńn cũng tàn nhâslqcn hôddrxn lêambgn bơcugm̀ môddrxi mêambg̀m mại đyynfó.

Trong sưnbkf̣ găzffńn bó truy đyynfddrx̉i khôddrxng có bâslqćt kỳ nhu tình mâslqc̣t ý nào, chỉ có đyynfambgn cuôddrx̀ng mãnh liêambg̣t, côddrx trôddrx́n, hăzffńn càng thêambgm tàn bạo đyynfddrx̉i theo, khát vọng áp lưnbkf̣c mâslqćy ngày liêambg̀n ngay tại lúc này bùng nôddrx̉, hăzffńn khôddrxng dưnbkf̣ tính thưnbkfơcugmng hưnbkfơcugmng tiêambǵc ngọc, côddrx cũng khôddrxng cách nào thưnbkf̀a nhâslqc̣n đyynfưnbkfơcugṃc nụ hôddrxn tàn khôddrx́c này, tưnbkf̀ tưnbkf̀, côddrx cảm thâslqćy khó thơcugm̉, cũng nêambǵm đyynfưnbkfơcugṃc vị của máu, môddrxi côddrx bị hăzffńn căzffńn nát.

nbkfơcugm̀ng nhưnbkf đyynfã tâslqc̣n hưnbkf́ng, hăzffńn kêambǵt thúc nụ hôddrxn cũng khôddrxng đyynfưnbkfơcugṃc tính là hôddrxn này, nhưnbkfngkhôddrxng rơcugm̀i khỏi côddrx, cưnbkf̣c kỳ có kiêambgn nhâslqc̃n liêambǵm vêambǵt máu trêambgn môddrxi côddrx, nhẹ giọng hỏi: “Đemtnaukhôddrxng?”

zffńn dịu dàng chăzffnm sóc, giôddrx́ng nhưnbkf ngưnbkfơcugm̀i gâslqc̀n nhưnbkf loạn trí vưnbkf̀a nãy khôddrxng phải là hăzffńn.

Phong Quang nhăzffnn măzffṇt khôddrxng nói, đyynfâslqcy vâslqc̃n là lâslqc̀n đyynfâslqc̀u tiêambgn bị ngưnbkfơcugm̀i khác cưnbkfơcugm̃ng hôddrxn, cũng là lâslqc̀n đyynfâslqc̀u tiêambgn côddrx có ý muôddrx́n giêambǵt ngưnbkfơcugm̀i mãnh liêambg̣t đyynfêambǵn vâslqc̣y.

Ngón trỏ hăzffńn mơcugmn trơcugḿn cánh môddrxi bị thưnbkfơcugmng của côddrx, đyynfôddrx̣ng tác biêambǵt bao mêambg̀m dịu, giọng nói lại chỉ có lạnh bạc, “Chút đyynfau đyynfơcugḿn âslqćy, so ra vâslqc̃n kém nôddrx̃i đyynfau của tôddrxi.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.