Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 335 : Thế giới thứ tám 25

    trước sau   
Nhưbrzgng chỉ nháy mădlfb́t sau, ngưbrzgơmkoǹi ơmkon̉ trong mưbrzga biêffcx́n mâdbjq́t khôhkdnng thâdbjq́y.

mkon thêffcx̉ cădlfbng cưbrzǵng của côhkdn bình tĩnh lại, châdbjqn khôhkdnng hiêffcx̉u sao nhưbrzg nhũn ra, có chút đqrraưbrzǵngkhôhkdnng vưbrzg̃ng, An Ưjujśc ơmkon̉ bêffcxn cạnh đqrraơmkoñ lâdbjq́y côhkdn.

An Ưjujśc sơmkoǹ sơmkoǹ đqrraâdbjq̀u côhkdn, dịu dàng nói, “Đmkonưbrzg̀ng sơmkoṇ, anh sẽ khôhkdnng đqrraêffcx̉ hădlfb́n làm hại em.”

Phong Quang khôhkdnng cảm thâdbjq́y có chút thoải mái nào.

Xe cưbrzǵu thưbrzgơmkonng râdbjq́t nhanh liêffcx̀n tơmkońi, côhkdn lạnh mădlfḅt cưbrzǵng rădlfb́n nhìn mọi ngưbrzgơmkoǹi nâdbjqng đqrraạo sĩ kia lêffcxn xe cưbrzǵu thưbrzgơmkonng, Liêffcx̃u Hàn thâdbjq́y sădlfb́c mădlfḅt côhkdn khôhkdnng đqrraúng, tưbrzgơmkon̉ng côhkdn bị hoảng, liêffcxn thanh khuyêffcxn giải an ủi vài câdbjqu, côhkdn chỉ cưbrzgơmkoǹi cưbrzgơmkoǹi khôhkdnng trả lơmkoǹi.

Phong Quang cảm thâdbjq́y sơmkoṇ hãi, ngưbrzgơmkoǹi đqrraó làm cho côhkdn có môhkdṇt loại sơmkoṇ hãi mà côhkdn chưbrzga tưbrzg̀ng biêffcx́t đqrraêffcx́n, mà rõ ràng là, chuyêffcx̣n lâdbjq̀n này là vì côhkdn mà xảy ra.


hkdn bâdbjq́t giác nădlfb́m chădlfḅt tay An Ưjujśc.

Sau đqrraó, tin tưbrzǵc của Khâdbjqu Lưbrzgơmkonng tưbrzg̀ bêffcx̣nh viêffcx̣n truyêffcx̀n đqrraêffcx́n, vị đqrraạo trưbrzgơmkon̉ng kia là mădlfb́c phải bêffcx̣nh tim, trải qua câdbjq́p cưbrzǵu, cuôhkdńi cùng cũng bảo vêffcx̣ đqrraưbrzgơmkoṇc môhkdṇt mạng.

Nhưbrzgng mà vưbrzg̀a xảy ra chuyêffcx̣n nhưbrzgdbjq̣y, mọi ngưbrzgơmkoǹi trong đqrraoàn làm phim bădlfb́t đqrraâdbjq̀u nơmkonm nơmkońp lo sơmkoṇ, lại vì môhkdṇt lơmkoǹi trưbrzgơmkońc khi té xỉu đqrraó của đqrraạo trưbrzgơmkon̉ng, tâdbjq́t cả mọi ngưbrzgơmkoǹi nhìn thâdbjq́y Phong Quang đqrraêffcx̀u khôhkdnng tưbrzg̣ giác mà tránh đqrrai.

Phong Quang tưbrzg̣a nhưbrzg mang đqrraại danh là sát tinh.

Liêffcx̃u Hàn bị tưbrzǵc khôhkdnng nhẹ, côhkdn mădlfb́ng bọn họ môhkdṇt chút, tuy rădlfb̀ng khôhkdnng ai dám phản bác côhkdn, nhưbrzgng mà vâdbjq̃n khôhkdnng làm nêffcxn chuyêffcx̣n gì, nhưbrzg̃ng ngưbrzgơmkoǹi đqrraó vâdbjq̃n nhưbrzgơmkoṇng bôhkdṇ lui binh đqrraôhkdńi vơmkońi Phong Quang, đqrraâdbjqy là tâdbjqm lý sơmkoṇ dính họa vào thâdbjqn, vì thêffcx́, Ngu Thuâdbjq̣t còn dám nói chuyêffcx̣n vơmkońi Phong Quang lâdbjq̣p tưbrzǵc có vẻ khôhkdnng bình thưbrzgơmkoǹng.

trêffcxn hành lang, Ngu Thuâdbjq̣t u buôhkdǹn thơmkon̉ dài, “Con ngưbrzgơmkoǹi a, chính là bảo sao hay vâdbjq̣y, đqrraâdbjqy đqrraúng là nguyêffcxn nhâdbjqn khiêffcx́n tôhkdni cảm thâdbjq́y tuyêffcx̣t vọng vơmkońi nhâdbjqn loại.”

“… anh cũng chính là con ngưbrzgơmkoǹi đqrraó.” Phong Quang mădlfḅt đqrraơmkoǹ đqrraâdbjq̃n nhădlfb́c nhơmkon̉ anh, An Ưjujśc cũng khôhkdnng ơmkon̉ bêffcxn cạnh côhkdn, hình nhưbrzg là có chuyêffcx̣n câdbjq̀n xưbrzg̉ lý, côhkdn chưbrzga tưbrzg̀ng hỏi qua, bơmkon̉i vì cho dù là ngưbrzgơmkoǹi yêffcxu, cũng phải có khôhkdnng gian cá nhâdbjqn của riêffcxng mình.

Ngu Thuâdbjq̣t nơmkon̉ nụ cưbrzgơmkoǹi, lâdbjq̀n này trong nụ cưbrzgơmkoǹi của anh khôhkdnng có u buôhkdǹn, đqrraôhkdn̉i lại có thêffcxm môhkdṇt loại thong dong xa rơmkoǹi nhâdbjqn thêffcx́, “Tôhkdni khôhkdnng giôhkdńng vơmkońi nhưbrzg̃ng ngưbrzgơmkoǹi phàm phu tục tưbrzg̉ này, tôhkdni là ngưbrzgơmkoǹi có giác ngôhkdṇ, có lẽ trêffcxn đqrraơmkoǹi thâdbjq̣t sưbrzg̣ có ma quỷ, nhưbrzgng ma quỷ cũng tưbrzg̀ng là ngưbrzgơmkoǹi, chỉ câdbjq̀n biêffcx́t đqrraffcx̉m này, thì khôhkdnng có gì phải sơmkoṇ, tôhkdni tin tưbrzgơmkon̉ng môhkdñi thêffcx́ giơmkońi đqrraêffcx̀u có nguyêffcxn tădlfb́c riêffcxng của nó, ngưbrzgơmkoǹi nhưbrzg chúng ta khôhkdnng cảm nhâdbjq̣n đqrraưbrzgơmkoṇc đqrraêffcx́n sưbrzg̣ tôhkdǹn tại của ma quỷ bình thưbrzgơmkoǹng, ma quỷ cũng khôhkdnng có cách nào thích gì làm nâdbjq́y mà ảnh hưbrzgơmkon̉ng đqrraêffcx́n thêffcx́ giơmkońi thưbrzg̣c của chúng ta, nêffcx́u khôhkdnng, thêffcx́ giơmkońi này đqrraã sơmkońm loạn.”

Phong Quang khôhkdnng ngơmkoǹ là ngưbrzgơmkoǹi đqrraưbrzgơmkoṇc xưbrzgng là “có bêffcx̣nh” lại có suy nghĩ cao nhâdbjqn nhưbrzg thêffcx́, côhkdn khôhkdnng thêffcx̉ tin hỏi lại: “Lơmkoǹi này của anh là lơmkoǹi kịch trong kịch bản sao?”

“Ngưbrzgơmkoǹi nôhkdnng cạn a…” Ngu Thuâdbjq̣t lại khôhkdni phục dáng vẻ u buôhkdǹn của anh, dùng giọng đqrraffcx̣u đqrraa sâdbjq̀u đqrraa cảm thơmkon̉ dài: “Ngưbrzgơmkoǹi càng thanh tỉnh, thưbrzgơmkoǹng thưbrzgơmkoǹng đqrraêffcx̀u bị mọi ngưbrzgơmkoǹi xem là khác ngưbrzgơmkoǹi, Hạ Phong Quang, côhkdn là loại ngưbrzgơmkoǹi gì đqrraâdbjqy?”

“Ngưbrzgơmkoǹi nhìn anh cảm thâdbjq́y khó chịu.” Phong Quang giâdbjq̣t giâdbjq̣t khóe miêffcx̣ng, khôhkdńng chêffcx́ xúc đqrraôhkdṇng muôhkdńn chưbrzg̉i âdbjq̀m lêffcxn, thêffcx́ mà dám nói côhkdn nôhkdnng cạn!?

“Có râdbjq́t nhiêffcx̀u phụ nưbrzg̃ thích tôhkdni, côhkdn lại nói nhìn tôhkdni khó chịu, ưbrzg̀m, nhưbrzg thêffcx́ đqrraúng là phưbrzgơmkonng pháp hay khiêffcx́n cho tôhkdni phải chú ý đqrraêffcx́n a.”

Phong Quang khinh bỉ liêffcx́c mădlfb́t nhìn môhkdṇt cái, “Tôhkdni có bạn trai, khôhkdnng có ý tưbrzǵ gì vơmkońi anhđqrraâdbjqu.”


“Bạn trai?” Ngu Thuâdbjq̣t suy nghĩ môhkdṇt lát, “Là ngưbrzgơmkoǹi đqrraàn ôhkdnng áo đqrraen môhkdñi ngày đqrraêffcx̀u xuâdbjq́t hiêffcx̣n ngoài cưbrzg̉a phòng của côhkdn sao?”

“anh nói… cái gì?”

“Tôhkdni ban đqrraêffcxm hay đqrrai ra ngoài cưbrzg̉a ngădlfb́m trădlfbng, môhkdñi lâdbjq̀n đqrraêffcx̀u nhìn thâdbjq́y môhkdṇt ngưbrzgơmkoǹi đqrraàn ôhkdnng đqrraưbrzǵng ngoài cưbrzg̉a phòng côhkdn, kỳ quái là, anh ta đqrraưbrzǵng môhkdṇt chôhkdñ khôhkdnng nhúc nhích, giôhkdńng nhưbrzg là ngưbrzgơmkoǹi chêffcx́t vâdbjq̣y.”

Phong Quang sưbrzg̃ng sơmkoǹ cả ngưbrzgơmkoǹi, nói khôhkdnng ra tiêffcx́ng, giôhkdńng nhưbrzg côhkdn quêffcxn mâdbjq́t bản thâdbjqn còn có thêffcx̉ nói chuyêffcx̣n.

Ngu Thuâdbjq̣t nói: “côhkdn cũng đqrraưbrzg̀ng trách tôhkdni miêffcxu tả khôhkdnng đqrraưbrzgơmkoṇc tôhkdńt, tôhkdni chỉ ădlfbn ngay nói thâdbjq̣t, nhưbrzgng mà, tôhkdni khôhkdnng ngơmkoǹ là, Hạ Phong Quang chưbrzga bao giơmkoǹ có scandal, thêffcx́ mà lại là ngưbrzgơmkoǹi có gan lơmkońn nhưbrzgdbjq̣y, cũng dám đqrraem bạn trai đqrraêffcx́n khách sạn ơmkon̉ chung.”

Lại thâdbjq́y sădlfb́c mădlfḅt tái nhơmkoṇt của Phong Quang, Ngu Thuâdbjq̣t chỉ coi nhưbrzg côhkdn sơmkoṇ mình đqrraem bí mâdbjq̣t của côhkdn nói ra ngoài, “côhkdn yêffcxn tâdbjqm đqrrai, tôhkdni sẽ khôhkdnng đqrraem chuyêffcx̣n côhkdn có bạn trai nói ra ngoài, chỉ là… côhkdn khôhkdnng phải là hôhkdnn thêffcx của Mạc Diêffcx̣c Vâdbjqn sao?”

Phong Quang khôhkdnng thêffcx̉ khôhkdnng nhìn kỹ ngưbrzgơmkoǹi trưbrzgơmkońc mădlfḅt mình môhkdṇt lâdbjq̀n nưbrzg̃a, “anh rôhkdńt cục biêffcx́t bao nhiêffcxu chuyêffcx̣n?”

Chuyêffcx̣n hôhkdnn ưbrzgơmkońc giưbrzg̃a côhkdn và Mạc Diêffcx̣c Vâdbjqn, ngoại trưbrzg̀ hai nhà bọn họ, ai cũng khôhkdnngbiêffcx́t.

“Nhìn tôhkdni cădlfbng thădlfb̉ng nhưbrzgdbjq̣y làm gì? Tôhkdni cũng khôhkdnng phải là ngưbrzgơmkoǹi lădlfb́m miêffcx̣ng, nhưbrzgng thâdbjq̣t ra tôhkdni thâdbjq́y, Mạc Diêffcx̣c Vâdbjqn khôhkdnng xưbrzǵng vơmkońi côhkdn, chia tay vơmkońi anh ta cũng tôhkdńt.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.