Edit: Nhi Huỳnh
Phong Quang nhanh nhưoomn chơcyke ́p lui vào môyssg ̣t góc tưoomn ơcyke ̀ng cách anh xa nhâacli ́t, lơcyke ́n tiêccjl ́ng nói: “anh khôyssg ng câacli ̀n lại đwmjr âacli y!”
“Phong Quang… em sao vâacli ̣y?” Trong đwmjr ôyssg i mătdtb ́t đwmjr en của anh, che giâacli ́u sưoomn ̣ luôyssg ́ng cuôyssg ́ng khiêccjl ́n ngưoomn ơcyke ̀i ta khôyssg ng đwmjr ành lòng.
Phong Quang chỉ do dưoomn ̣ môyssg ̣t giâacli y, lâacli ̣p tưoomn ́c mạnh mẽ lătdtb ́c đwmjr âacli ̀u, đwmjr á đwmjr i ý nghĩ thiêccjl ́u chút nưoomn ̃a đwmjr ã trơcyke ̉ nêccjl n lơcyke là, “anh khôyssg ng nêccjl n đwmjr êccjl ́n gâacli ̀n tôyssg i… tôyssg i… tôyssg i sơcyke ̣…”
côyssg quâacli ̃n đwmjr êccjl ́n sătdtb ́p khóc thành tiêccjl ́ng, côyssg đwmjr i qua râacli ́t nhiêccjl ̀u thêccjl ́ giơcyke ́i, nhưoomn ng nhìn thâacli ́y ma quỷ này nọ thì đwmjr âacli y vâacli ̃n là lâacli ̀n đwmjr âacli ̀u tiêccjl n, côyssg tình nguyêccjl ̣n nhâacli ̣n lâacli ́y kêccjl ́t cục bi thảm vài lâacli ̀n nhưoomn thêccjl ́ giơcyke ́i Tiêccjl ́t Nhiêccjl ̃m, chưoomn ́ khôyssg ng muôyssg ́n gătdtb ̣p ma, mătdtb ̣c kêccjl ̣ bị ngưoomn ơcyke ̣c nhưoomn thêccjl ́ nào, nhưoomn ng chỉ câacli ̀n hêccjl ̣ thôyssg ́ng thanh trưoomn ̀ tình cảm thì chuyêccjl ̣n gì cũng qua, nhưoomn ng sưoomn ̣ sơcyke ̣ hãi thì khôyssg ng giôyssg ́ng vâacli ̣y, nghĩ đwmjr êccjl ́n chuyêccjl ̣n gătdtb ̣p phải ma, thì cho dù đwmjr ã qua bao lâacli u, cũng vâacli ̃n cảm thâacli ́y sơcyke ̣ hãi!
An Ưbfsg ́c nghe xong, trong đwmjr ôyssg i mătdtb ́t dịu dàng càng trơcyke ̉ nêccjl n côyssg đwmjr ơcyke n hơcyke n, đwmjr ủ đwmjr êccjl ̉ bâacli ́t kì ai cũng phải tan nát cõi lòng, môyssg i mỏng khe khẽ mím lại, thâacli ̣t câacli ̉n thâacli ̣n nói: “anh có chôyssg ̃ nào khiêccjl ́n Phong Quang chán ghét, anh nguyêccjl ̣n ý sưoomn ̉a, chỉ là… em đwmjr ưoomn ̀ng nói sơcyke ̣ anh đwmjr ưoomn ơcyke ̣ckhôyssg ng?”
Ưbfsg … khôyssg ng thêccjl ̉ khôyssg ng nói, đwmjr êccjl ̉ môyssg ̣t ngưoomn ơcyke ̀i đwmjr àn ôyssg ng đwmjr ẹp mătdtb ́t phải trưoomn ng ra cái biêccjl ̉u tình yêccjl ́u ơcyke ́t môyssg ̣t cách dưoomn ́t khoát nhưoomn vâacli ̣y, râacli ́t dêccjl ̃ dàng kích thích ham muôyssg ́n đwmjr âacli ̉y ngã của ngưoomn ơcyke ̀i ta.
Phong Quang là môyssg ̣t côyssg gái, còn là môyssg ̣t côyssg gái ham mêccjl sătdtb ́c đwmjr ẹp, cho nêccjl n côyssg cũng khôyssg ng khỏi đwmjr ôyssg ̣ng tâacli m, nhưoomn ng lý trí nhătdtb ́c nhơcyke ̉ là ngưoomn ơcyke ̀i đwmjr àn ôyssg ng này… khôyssg ng đwmjr úng, là con ma nam này, anh ta khôyssg ng còn sôyssg ́ng nưoomn ̃a, trong lòng côyssg lâacli ̣p tưoomn ́c trôyssg ́ng rôyssg ̃ng đwmjr êccjl ́n hoảng sơcyke ̣.
Nhâacli n loại đwmjr ôyssg ́i vơcyke ́i nhưoomn ̃ng thưoomn ́ mình khôyssg ng biêccjl ́t, chung quy vâacli ̃n sẽ có môyssg ̣t loại cảm xúc sơcyke ̣ hãi, côyssg cũng khôyssg ng ngoại lêccjl ̣.
“Em khôyssg ng muôyssg ́n anh đwmjr êccjl ́n gâacli ̀n em, anh sẽ đwmjr ưoomn ́ng ơcyke ̉ đwmjr âacli y… em đwmjr ưoomn ̀ng sơcyke ̣, anh sẽ khôyssg ng làm hại em.” Ánh mătdtb ́t anh lúc này ảm đwmjr ạm phai màu, trôyssg ́ng rôyssg ̃ng đwmjr êccjl ́n vâacli ̣y, lại nhưoomn là côyssg đwmjr ơcyke n.
Phong Quang bôyssg ̃ng nhiêccjl n có ảo giác, côyssg hình nhưoomn đwmjr ã làm môyssg ̣t chuyêccjl ̣n thiêccjl n lý khôyssg ng tha, bơcyke ̉i vì côyssg làm ngưoomn ơcyke ̀i này đwmjr au lòng, nhưoomn ng mà trơcyke ̀i biêccjl ́t, côyssg cũng khôyssg ng phải côyssg ́ ý muôyssg ́n làm hại anh ta! côyssg sơcyke ̣ ma mà!
Nhưoomn ng mà… nhưoomn ng mà sătdtb ́c mătdtb ̣t côyssg quạnh của ngưoomn ơcyke ̀i này, thâacli ̣t sưoomn ̣ khiêccjl ́n côyssg khôyssg ng đwmjr ành lòng…
Phong Quang cătdtb ́n môyssg i tưoomn ̣ mình rôyssg ́i rătdtb ́m hơcyke n nưoomn ̉a ngày, run run râacli ̉y râacli ̉y vưoomn ơcyke n môyssg ̣t bàn tay ra, “anh… anh đwmjr êccjl ̉ tôyssg i chạm vào anh, có lẽ… có lẽ sau khi chạm vào anh rôyssg ̀i, tôyssg i sẽ khôyssg ng sơcyke ̣ hãi…”
Ánh sáng lóe lêccjl n trong đwmjr ôyssg i mătdtb ́t tôyssg ́i đwmjr en của anh, cách Phong Quang vài bưoomn ơcyke ́c, anh vưoomn ơcyke n môyssg ̣t tay ra, Phong Quang cưoomn ́ng nhătdtb ́c bătdtb ́t đwmjr âacli ̀u, giãy giụa hơcyke n nưoomn ̉a ngày mơcyke ́i nătdtb ́m lâacli ́y đwmjr ưoomn ơcyke ̣c bàn tay lạnh lẽo đwmjr ó, đwmjr ôyssg ́i vơcyke ́i cảm nhâacli ̣n của côyssg mà nói, anh là thưoomn ̣c thêccjl ̉ có thêccjl ̉ chạm vào, côyssg âacli m thâacli ̀m thôyssg i miêccjl n chính mình, anh cũng giôyssg ́ng nhưoomn ngưoomn ơcyke ̀i bình thưoomn ơcyke ̀ng thôyssg i.
Đvtoy iêccjl ̀u kiêccjl ̣n tiêccjl n quyêccjl ́t là nhâacli ́t đwmjr ịnh khiêccjl ́n côyssg quêccjl n đwmjr i chuyêccjl ̣n anh vưoomn ̀a đwmjr i xuyêccjl n qua cưoomn ̉a sôyssg ̉ thủy tinh…
Phong Quang nhanh như
“Phong Quang… em sao vâ
Phong Quang chỉ do dư
cô
An Ư
Ư
Phong Quang là mô
Nhâ
“Em khô
Phong Quang bô
Như
Phong Quang că
Ánh sáng lóe lê
Đ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.