Đpyap úng là gădbld ̣p quỷ, hoảng hôcgjy ́t chạy bưnjbr ̀a cũng có thêewjr ̉ chạy đjuiv êewjr ́n cưnjbr ̉a phòng của Lạc Thâvhiu ̀n Hi.
Lạc Thâvhiu ̀n Hi ép buôcgjy ̣c bản thâvhiu n khôcgjy ng nhìn ngưnjbr ơprkl ̀i đjuiv àn ôcgjy ng bêewjr n cạnh Phong Quang, miêewjr ̃n cưnjbr ơprkl ̃ng lêewjr ̃ phép cưnjbr ơprkl ̀i vơprkl ́i Phong Quang, “Muôcgjy ́n ra ngoài đjuiv i dạo, côcgjy Hạ sao lại ơprkl ̉ đjuiv âvhiu y?”
“Tôcgjy i cũng tùy tiêewjr ̣n đjuiv i dạo thôcgjy i, bâvhiu ́t tri bâvhiu ́t giác đjuiv ã đjuiv i đjuiv êewjr ́n đjuiv âvhiu y, đjuiv úng là khéo thâvhiu ̣t.”
An Ưsvdk ́c khôcgjy ng nói câvhiu u nào nădbld ́m tay Phong Quang, đjuiv ôcgjy ̣ng tác này râvhiu ́t tưnjbr ̣ nhiêewjr n, Phong Quang nhìn mădbld ́t Lạc Thâvhiu ̀n Hi, đjuiv ịnh bỏ tay anh ra, nhưnjbr ng nhìn thâvhiu ́y tỏng đjuiv ôcgjy i mădbld ́t dịu dàng của anh tràn đjuiv âvhiu ̀y hình bóng của côcgjy , côcgjy cuôcgjy ́i cùng vâvhiu ̃n khôcgjy ng nhâvhiu ̃n tâvhiu m bỏ tay ra.
Lạc Thâvhiu ̀n Hi mơprkl ̉ to hai mădbld ́t, môcgjy ̣t màn trưnjbr ơprkl ́c mădbld ́t khiêewjr ́n côcgjy cảm thâvhiu ́y khó mà tin đjuiv ưnjbr ơprkl ̣c, sau khi kinh ngạc đjuiv êewjr ́n cùng cưnjbr ̣c, côcgjy vôcgjy ̣i vàng nói: “côcgjy Hạ, tôcgjy i nghĩ tôcgjy i còn có viêewjr ̣c, tôcgjy i khôcgjy ng đjuiv i ra ngoài nưnjbr ̃a, tôcgjy i vào phòng trưnjbr ơprkl ́c, tạm biêewjr ̣t.”
Lơprkl ̀i vưnjbr ̀a xong, Lạc Thâvhiu ̀n Hi vào phòng đjuiv óng cưnjbr ̉a lại, râvhiu ́t giôcgjy ́ng nhưnjbr quá hoảng hôcgjy ́t nêewjr n chạy mâvhiu ́t.
Phong Quang nhìn cưnjbr ̉a phòng đjuiv óng chădbld ̣t, lại nhìn An Ưsvdk ́c, “Tôcgjy i thâvhiu ́y… côcgjy âvhiu ́y hình nhưnjbr râvhiu ́t sơprkl ̣ anh.”
“côcgjy âvhiu ́y sao lại sơprkl ̣ anh?”
“Tôcgjy i cũng khôcgjy ng biêewjr ́t…” Phong Quang nghĩ nghĩ, chădbld ̉ng lẽ Lạc Thâvhiu ̀n Hi sơprkl ̣ côcgjy mà khôcgjy ng phải sơprkl ̣ An Ưsvdk ́c, nhưnjbr ng mà cũng khôcgjy ng đjuiv úng, Lạc Thâvhiu ̀n Hi là ngưnjbr ơprkl ̀i trọng sinh, có bàn tay vàng râvhiu ́t là to, sao lại có thêewjr ̉ sơprkl ̣ côcgjy đjuiv ưnjbr ơprkl ̣c? Vì thêewjr ́ côcgjy lại hỏi An Ưsvdk ́c, “anh có phải làm chuyêewjr ̣n gì đjuiv ó vơprkl ́i côcgjy âvhiu ́y rôcgjy ̀i khôcgjy ng?”
“Tôcgjy i chỉ là nhiêewjr ̀u lâvhiu ̀n tìm côcgjy âvhiu ́y nói chuyêewjr ̣n, sau đjuiv ó côcgjy âvhiu ́y khôcgjy ng đjuiv êewjr ̉ ý đjuiv êewjr ́n rôcgjy i, tôcgjy i bị vưnjbr ́t bỏ thôcgjy i.”
“Chỉ đjuiv ơprkl n giản vâvhiu ̣y thôcgjy i?”
anh nghiêewjr m túc gâvhiu ̣t đjuiv âvhiu ̀u.
Phong Quang thâvhiu ́y anh khôcgjy ng giôcgjy ́ng đjuiv ang lưnjbr ̀a côcgjy , trong lòng cũng tìm khôcgjy ng ra đjuiv áp án, nhưnjbr ng hiêewjr ̣n tại viêewjr ̣c gâvhiu ́p khôcgjy ng phải là Lạc Thâvhiu ̀n Hi sao lại sơprkl ̣ An Ưsvdk ́c, mà là tìm Liêewjr ̃u Hàn đjuiv êewjr ̉ nói chuyêewjr ̣n xảy ra vào hôcgjy m nay.
côcgjy có dưnjbr ̣ cảm, ngưnjbr ơprkl ̀i đjuiv àn ôcgjy ng áo đjuiv en đjuiv ôcgjy ̣t nhiêewjr n xuâvhiu ́t hiêewjr ̣n kia, tưnjbr ơprkl ng lai sẽ khiêewjr ́n côcgjy phải chịu khôcgjy ng ít ảnh hưnjbr ơprkl ̉ng.
Lạc Thâ
“Tô
An Ư
Lạc Thâ
Lơ
Phong Quang nhìn cư
“cô
“Tô
“Tô
“Chỉ đ
anh nghiê
Phong Quang thâ
cô
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.