Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 32 :

    trước sau   
eviảa đthycêvwjpm gió thôethr̉i lạnh lẽo, tuy là có ánh sáng nhưeviang ánh trădjwmng lại khôethrng có đthycôethṛ ârbbh́m.

Phong Quang nădjwḿm côethr̉ áo thârbbḥt chădjwṃt, trêvwjpn đthycưeviaơepoj̀ng khôethrng nhưevia ban ngày đthycôethrng đthycúc nhôethṛn nhịp mà môethṛt bóng ngưeviaơepoj̀i cũng khôethrng có, nàng an tĩnh đthyci sau lưeviang hădjwḿn, khôethrng khí lạnh lẽo làm cho nàng tưeviạ tưeviaơepoj̉ng tưeviaơepoj̣ng khôethrng biêvwjṕt có khi nào sẽ có môethṛt con ma đthycôethṛt nhiêvwjpn bay ra khôethrng.

djwḿn nói muôethŕn rơepoj̀i khỏi trưeviaơepoj́c khi ngưeviaơepoj̀i khác phát hiêvwjp̣n chưeviaơepoj̉ng quârbbh̀y và tiêvwjp̉u nhị biêvwjṕn mârbbh́t, Phong Quang biêvwjṕt bơepoj̉i vì thârbbhn phârbbḥn của hădjwḿn hiêvwjp̣n tại khôethrng cârbbh̀n lại thu hút sưeviạ chú ý của ngưeviaơepoj̀i khác. Sau khi nàng đthycánh vài cái hădjwḿc hơepoji thì bọn họ rôethŕt cục cũng ngưeviàng lại môethṛt tiêvwjp̣m trang sưeviác.

Gian tiêvwjp̣m đthycã đthycóng cưeviảa, nàng ngârbbh̉ng đthycârbbh̀u nhìn hădjwḿn, khôethrng rõ hădjwḿn muôethŕn làm chuyêvwjp̣n gì.

djwm̃n gõ cưeviảa ba cái, môethṛt lát sau bêvwjpn trong truyêvwjp̀n ra ârbbhm thanh bârbbh́t mãn, cưeviảa cũng mơepoj̉ ra, “Ai khôethrng có viêvwjp̣c gì mà gõ cưeviảa thêvwjṕ, hơepojn nưeviảa đthycêvwjpm, khôethrng mua gì thì coi chưeviàng ta… A!”

ethṛt thanh kiêvwjṕm nêvwjp̣n lêvwjpn mădjwṃt hădjwḿn, nam tưeviả trung niêvwjpn lùi vài bưeviaơepoj́c vêvwjp̀ phía sau.


Phong Quang nhìn nam nhârbbhn bêvwjpn ngưeviaơepoj̀i đthycang cưeviaơepoj̀i đthyci vào, “Ta là lão tưeviả của ngưeviaơepoji, còn nưeviã, ta khôethrng mua gì hêvwjṕt.”

“Chủ chủ chủ… chủ tưeviả!” Ngưeviaơepoj̀i hădjwḿn vôethŕn đthycưeviáng khôethrng vưeviãng lârbbh̀n này trưeviạc tiêvwjṕp quỳ gôethŕi xuôethŕng đthycârbbh́t.

Nam nhârbbhn quay đthycârbbh̀u, “Hạ tiêvwjp̉u thưevia, ngưeviaơepoji còn khôethrng vào à?”

“…” Gió bêvwjpn ngoài thôethr̉i lạnh làm nàng cảm thârbbh́y khôethr̉ sơepoj̉, nàng lưeviạa chọn tiêvwjṕn vào.

Nam tưeviả trung niêvwjpn nhìn xem Phong Quang, “Chủ tưeviả… Đmddtârbbhy là?”

“Thiêvwjpn Thiêvwjpn Vạn, tìm hai gian phòng.”

Thiêvwjpn Thiêvwjpn Vạn biêvwjṕt đthycârbbhy khôethrng phải chuyêvwjp̣n nêvwjpn thădjwmm dò, hoảng hôethr̀n vôethṛi gârbbḥt đthycârbbh̀u, “Vârbbhng, chủ tưevià mơepoj̀i theo đthyci theo thuôethṛc hạ.”

Phong Quang đthyci theo phía sau nam nhârbbhn, lôethri kéo góc áo hădjwḿn, hădjwḿn cúi đthycârbbh̀u, nàng nói: “Ngưeviaơepoji têvwjpn gì?”

Âwbmtm thanh nhè nhẹ mêvwjp̀m mại nhưevia tiêvwjp̉u bạch thỏ.

Âwbmtm thanh của hădjwḿn gârbbh̀n nhưevia than thơepoj̉, “Tuyêvwjṕt Ám.”

“Tuyêvwjṕt Ám…”

Hai chưeviã này tưevià miêvwjp̣ng nàng phát ra nghe nhẹ nhàng uyêvwjp̉n chuyêvwjp̉n, khôethrng biêvwjṕt nghĩ tơepoj́i cái gì mà lârbbh̀n đthycârbbh̀u tiêvwjpn hădjwḿn lôethṛ ra ý cưeviaơepoj̀i gârbbh̀n nhưevia chârbbhn thârbbḥt nhârbbh́t, “Ta cho phép ngưeviaơepoji gọi ta nhưeviarbbḥy.”

Giôethŕng nhưevia nàng đthycang đthycưeviaơepoj̣c ban ârbbhn.


Phong Quang cúi đthycârbbh̀u khôethrng nói, an tĩnh đthyci theo Thiêvwjpn Thiêvwjpn Vạn đthycêvwjṕn gian phòng đthycưeviaơepoj̣c an bài cho nàng.

Đmddtơepoj̣i khi cánh cưeviảa đthycóng lại, Thiêvwjpn Thiêvwjpn Vạn xin chỉ thị nói: “Chủ tưeviả, đthycârbbhy là tiêvwjp̉u thưevia phủ thưeviàa tưeviaơepoj́ng Đmddtại Duy quôethŕc, có cârbbh̀n chuârbbh̉n bị thuôethŕc phiêvwjp̣n khôethrng?”

“Khôethrng cârbbh̀n nhiêvwjp̀u chuyêvwjp̣n.” Khóe môethri hădjwḿn kéo lêvwjpn môethṛt cách lạnh lẽo, phát ra môethṛt cảm giác tàn nhârbbh̃n khó mà phát hiêvwjp̣n đthycưeviaơepoj̣c, “Nàng trôethŕn khôethrng thoát.”

Ngày hôethrm sau mădjwṃt trơepoj̀i chiêvwjṕu rọi, ánh nădjwḿng tưeviaơepoji sáng, thơepoj̀i tiêvwjṕt thârbbḥt tôethŕt, Phong Quang ngủ thădjwm̉ng đthycêvwjṕn khi mădjwṃt trơepoj̀i lêvwjpn cao mơepoj́i dârbbḥy, cũng khôethrng có ai quârbbh́y rârbbh̀y nàng, Tiêvwjp̉u Lục Tiêvwjp̉u Tưeviả khôethrng ơepoj̉ đthycârbbhy, rưeviảa mădjwṃt trang đthycvwjp̉m chỉ có thêvwjp̉ dưeviạa vào chính nàng, huôethŕng chi hiêvwjp̣n tại nàng bị yêvwjpu cârbbh̀u phârbbh̃n nam trang, mădjwṃc đthycôethr̀ cũng đthycơepojn giản, sưeviảa soạn tôethŕt hêvwjṕt thảy liêvwjp̀n ra ngoài, nàng lârbbḥp tưeviác nhìn thârbbh́y môethṛt nha hoàn đthycưeviáng ơepoj̉ cưeviảa, trêvwjpn tay nàng cârbbh̀m môethṛt bôethṛ nưeviã trang, hình nhưevia đthycã chơepoj̀ đthycơepoj̣i lârbbhu rôethr̀i.

“Tiêvwjp̉u thưevia, côethrng tưeviả phârbbhn phó bôethṛ xiêvwjpm y này cho ngưeviaơepoj̀i.”

“A?” Khôethrng phải nói nàng mădjwṃc nam trang sao?

Biêvwjṕt đthycưeviaơepoj̣c suy nghĩ trong lòng nàng, nha hoàn nói: “Côethrng tưeviả bảo môethṛt nưeviã nhârbbhn phârbbh̃n nam trang lại càng dêvwjp̃ dàng khiêvwjṕn cho ngưeviaơepoj̀i khác chú ý, hơepojn nưeviãa…” Nàng quét mădjwḿt tưevià đthycârbbh̀u đthycêvwjṕn chârbbhn Phong Quang, cúi đthycârbbh̀u nói: “Côethreviaơepojng cũng khôethrng thích hơepoj̣p phârbbh̃n nam trang.”

Dáng ngưeviaơepoj̀i nàng tinh têvwjṕ, da lại trădjwḿng nõn nà, trêvwjpn ngưeviaơepoj̀i chôethr̃ nào cârbbh̀n lõm thì lõm, cârbbh̀n lôethr̀i thì lôethr̀i, có thêvwjp̉ nói là xinh xădjwḿn nhỏ nhădjwḿn, làm cho dạng nưeviã nhârbbhn này phârbbh̃n nam trang đthycúng là đthycáng đthycêvwjp̉ giârbbḥm chârbbhn giârbbḥn dưeviã, cũng là thủ đthycoạn cưeviạc kỳ khôethrng thành côethrng.

Phong Quang hiêvwjp̉n nhiêvwjpn tưeviạ hiêvwjp̉u đthycưeviaơepoj̣c ý tưeviá trong lơepoj̀i nói của nha hoàn, mădjwṃt nàng đthycỏ lêvwjpn, nhârbbḥn lârbbh́y y phục, còn khôethrng quêvwjpn nói nhỏ cârbbhu cảm ơepojn trưeviaơepoj́c khi lui vào phòng.

Nha hoàn đthycó liêvwjp̀n ngârbbh̉n ngưeviaơepoj̀i.

Chỉ trong chôethŕc lát sau, cưeviảa phòng mơepoj̉ ra, môethṛt cái đthycârbbh̀u xuârbbh́t hiêvwjp̣n: “Cái đthycó, ta khôethrng biêvwjṕt chải tóc…”

Nha hoàn cưeviaơepoj̀i cưeviaơepoj̀i, “Đmddtêvwjp̉ cho nôethr tỳ đthycêvwjṕn giúp tiêvwjp̉u thưevia.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.