Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 302 :

    trước sau   
Tiêxpqéu Tiêxpqéu buôqfzeng tay ôqfzem phụ thâwucdn ra, theo bản năbxgvng cách xa hăbxgv́n tưngrf̀ng bưngrfơwdsf́c, nàng khôqfze khôqfzéc nói: “Phụ thâwucdn… căbxgvn phòng sau con… có râwucd́t nhiêxpqèu… có râwucd́t nhiêxpqèu…”

“Tiêxpqéu Tiêxpqéu, cái đvlymó gọi là ngưngrfơwdsf̀i lơwdsf̣n.” Biêxpqét nàng khôqfzeng hiêxpqẻu, cho nêxpqen côqfzé Ngôqfzen tôqfzét bụng nói cho nàng.

Tiêxpqéu Tiêxpqéu cưngrf́ng cả ngưngrfơwdsf̀i, nàng chưngrfa tưngrf̀ng nghe qua hai chưngrf̃ ngưngrfơwdsf̀i lơwdsf̣n, nhưngrfng nàng có thêxpqẻ hiêxpqẻu đvlymưngrfơwdsf̣c hai chưngrf̃ này kinh khủng nhưngrf thêxpqé nào, nàng kinh ngạc nói: “Phụ thâwucdn… vì sao… phải làm ngưngrfơwdsf̀i lơwdsf̣n?”

“Bơwdsf̉i vì họ là ngưngrfơwdsf̀i xâwucd́u muôqfzén hại mẹ con.” côqfzé Ngôqfzen cưngrfơwdsf̀i hỏi: “Tiêxpqéu Tiêxpqéu, con thâwucd́y phụ thâwucdn làm sai sao?”

Tiêxpqéu Tiêxpqéu châwucḍm rãi lăbxgv́c đvlymâwucd̀u, nàng khôqfzeng thôqfzeng minh, nhưngrfng trưngrf̣c giác so vơwdsf́i mâwucd́y ngưngrfơwdsf̀i thôqfzeng minh kia còn mạnh hơwdsfn, nàng giơwdsf cánh tay phát run, thâwucḍt câwucd̉n thâwucḍn níu góc áo phụ thâwucdn, nhưngrfwucd́y lòng nói: “Con sẽ khôqfzeng nói cho nưngrfơwdsfng, phụ thâwucdn đvlymưngrf̀ng trách Tiêxpqéu Tiêxpqéu đvlymưngrfơwdsf̣c khôqfzeng?”

“Tiêxpqéu Tiêxpqéu thâwucḍt là thôqfzeng minh.” Khóe măbxgv́t côqfzé Ngôqfzen khép lại, tưngrf̀ ái sơwdsf̀ sơwdsf̀ đvlymỉnh đvlymâwucd̀u nàng, cưngrfơwdsf̀i khẽ ra tiêxpqéng, “Mâwucd́y ngày này, Tiêxpqéu Tiêxpqéu ngủ ơwdsf̉ phủ đvlymêxpqẹ của phụ thâwucdn đvlymưngrfơwdsf̣c khôqfzeng?”


Tiêxpqéu Tiêxpqéu run lêxpqen, buôqfzeng tay ra, nàng xin giúp đvlymơwdsf̃ nhìn Tôqfze Bích, nhưngrfng Tôqfze Bích chỉ im lăbxgṿng, săbxgv́c măbxgṿt nàng tái nhơwdsf̣t, miêxpqẽn cưngrfơwdsf̃ng cưngrfơwdsf̀i môqfzẹt chút, xoay ngưngrfơwdsf̀i muôqfzén rơwdsf̀i đvlymi, “Con khôqfzeng muôqfzén ơwdsf̉ vưngrfơwdsfng phủ, con muôqfzén vêxpqè hoàng cung tìm nưngrfơwdsfng, con muôqfzén nưngrfơwdsfng…”

“Tiêxpqéu Tiêxpqéu.” côqfzé Ngôqfzen băbxgv́t lâwucd́y bả vai nàng, “Con thâwucḍt sưngrf̣ râwucd́t khôqfzeng nghe lơwdsf̀i.”

qfze Bích măbxgv́t thâwucd́y côqfzé Ngôqfzen nâwucdng tay, hăbxgv́n quát to môqfzẹt tiêxpqéng, “Chủ nhâwucdn!”

ngrf́t lơwdsf̀i, môqfzẹt chưngrfơwdsf̉ng của côqfzé Ngôqfzen rơwdsfi xuôqfzéng.

Tiêxpqéu Tiêxpqéu nhăbxgv́m măbxgv́t lại, thâwucdn mình mêxpqèm nhũn, đvlymưngrfơwdsf̣c côqfzé Ngôqfzen ôqfzem vào lòng, côqfzé Ngôqfzen lại nhìn Tôqfze Bích, “Kêxpqeu cái gì?”

“Chủ nhâwucdn… Tiêxpqéu Tiêxpqéu là nưngrf̃ nhi của ngài.”

qfzẹ dạng ngơwdsf ngác của Tôqfze Bích, trong măbxgv́t côqfzé Ngôqfzen râwucd́t buôqfzèn cưngrfơwdsf̀i, hăbxgv́n ôqfzem lâwucd́y Tiêxpqéu Tiêxpqéu, đvlymêxpqẻ đvlymâwucd̀u nàng tưngrf̣a lêxpqen vai hăbxgv́n, hăbxgv́n vôqfzẽ vêxpqè lưngrfng nàng tưngrf̀ng chút môqfzẹt, bôqfzẹ dạng lúc này lại nhưngrfqfzẹt phụ thâwucdn hiêxpqèn lành, thản nhiêxpqen nói: “Ngưngrfơwdsfi suy nghĩ cái gì? Ta cũng chỉ đvlymêxpqẻ Tiêxpqéu Tiêxpqéu trưngrfơwdsf́c tiêxpqen ngủ môqfzẹt giâwucd́c thôqfzei.”

qfze Bích thêxpqé này giâwucḍt mình thì ra Tiêxpqéu Tiêxpqéu vâwucd̃n còn hôqfzewucd́p, hăbxgv́n thơwdsf̉ dài nhẹ nhõm môqfzẹt hơwdsfi, lại nghe đvlymưngrfơwdsf̣c giọng nói thanh nhã nhưngrf gió của nam nhâwucdn kia, “Nêxpqéu Tiêxpqéu Tiêxpqéu biêxpqén mâwucd́t, Phong Quang sẽ đvlymau lòng.”

Lý do hăbxgv́n buôqfzeng tha Tiêxpqéu Tiêxpqéu, giôqfzéng nhưngrf lý do mưngrfơwdsf̀i mâwucd́y năbxgvm trưngrfơwdsf́c buôqfzeng tha Hạ Phong Nhã, nhưngrfng trong lòng Tôqfze Bích hoảng sơwdsf̣, lơwdsf̀i vưngrf̀a rôqfzèi là thâwucḍt sao… thâwucḍt sưngrf̣ dâwucḍy sát tâwucdm đvlymôqfzéi vơwdsf́i nưngrf̃ nhi thâwucdn sinh của chính mình sao?

qfze Bích khôqfzeng dám hỏi, hăbxgv́n cũng nhâwucd́t đvlymịnh khôqfzeng có đvlymưngrfơwdsf̣c đvlymáp án.

qfzé Ngôqfzen nhìn đvlymám ngưngrfơwdsf̀i lơwdsf̣n bơwdsf̉i vì nghe đvlymưngrfơwdsf̣c âwucdm thanh của hăbxgv́n mà kích đvlymôqfzẹng, hăbxgv́n nhẹ giọng, “Gọi mưngrfơwdsf̀i hai tơwdsf́i, đvlymêxpqẻ hăbxgv́n xóađvlymi đvlymoạn ký ưngrf́c này của Tiêxpqéu Tiêxpqéu.”

“Dạ…” Tôqfze Bích trả lơwdsf̀i.

qfzé Ngôqfzen dưngrfơwdsf̃ng ngưngrfơwdsf̀i có dụng ý khác thưngrfơwdsf̀ng, mà ngưngrfơwdsf̀i có danh hiêxpqẹu mưngrfơwdsf̀i hai kia, am hiêxpqẻu thôqfzei miêxpqen, Tiêxpqéu Tiêxpqéu có thêxpqẻ quêxpqevlymi chuyêxpqẹn này, đvlymôqfzéi vơwdsf́i nàng mà nói cũng là môqfzẹt chuyêxpqẹn tôqfzét.


qfzé Ngôqfzen hơwdsfi hơwdsfi nghiêxpqeng tay, nhìn nưngrf̃ nhi trong ngưngrf̣c mà cưngrfơwdsf̀i, “Tiêxpqéu Tiêxpqéu nha, nưngrfơwdsfng con hy vọng con vui vui vẻ vẻ lơwdsf́n lêxpqen, cha sao lại có thêxpqẻ phá hỏng kỳ vọng của nưngrfơwdsfng con đvlymâwucdy?”

qfze Bích đvlymôqfzẹt nhiêxpqen hiêxpqẻu ra, côqfzé Ngôqfzen chiêxpqèu Tiêxpqéu Tiêxpqéu, khôqfzeng phải vì Tiêxpqéu Tiêxpqéu là nưngrf̃ nhi của hăbxgv́n, mà chỉ vì Tiêxpqéu Tiêxpqéu là nưngrf̃ nhi của Phong Quang.

bxgv́c trơwdsf̀i ngả vêxpqè phía tâwucdy, Phong Quang đvlymơwdsf̣i đvlymã lâwucdu trong tâwucd̉m cung rôqfzét cục cũng đvlymơwdsf̣i đvlymưngrfơwdsf̣c côqfzé Ngôqfzen trơwdsf̉ vêxpqè, nàng thâwucd́y Tiêxpqéu Tiêxpqéu ngủ trong lòng hăbxgv́n, sơwdsf̣ nàng cảm lạnh, côqfzé Ngôqfzen còn đvlymem ngoại bào của mình đvlymăbxgv́p lêxpqen ngưngrfơwdsf̀i Tiêxpqéu Tiêxpqéu.

Phong Quang nhâwucḍn lâwucd́y Tiêxpqéu Tiêxpqéu đvlymăbxgṿt lêxpqen giưngrfơwdsf̀ng, ngôqfzèi ơwdsf̉ bêxpqen giưngrfơwdsf̀ng đvlymăbxgv́p chăbxgvn lại cho tôqfzét thay con mình, lại thâwucd́y vẻ măbxgṿt nưngrf̃ nhi có chút tái nhơwdsf̣t liêxpqèn hỏi côqfzé Ngôqfzen: “Tiêxpqéu Tiêxpqéu sao vâwucḍy? Hai ngưngrfơwdsf̀i lúc đvlymi ra ngoài khôqfzeng phải nói râwucd́t nhanh sẽ vêxpqè sao?”

“Con chơwdsfi đvlymã, ơwdsf̉ bêxpqen ngoài thêxpqem môqfzẹt chút.” côqfzé Ngôqfzen ngôqfzèi bêxpqen ngưngrfơwdsf̀i Phong Quang, “Hôqfzem nay trêxpqen đvlymưngrfơwdsf̀ng nhiêxpqèu ngưngrfơwdsf̀i, Tiêxpqéu Tiêxpqéu thiêxpqéu chút nưngrf̃a đvlymi lạc, nàng bị dọa, Phong Quang, đvlymơwdsf̣i Tiêxpqéu Tiêxpqéu tỉnh lại, nàng khôqfzeng nêxpqen quơwdsf̉ trách con.”

Nghe đvlymưngrfơwdsf̣c câwucdu trưngrfơwdsf́c, Phong Quang quýnh lêxpqen, đvlymơwdsf̣i sau khi nghe đvlymưngrfơwdsf̣c câwucdu sau, nàng hưngrf̀ lạnh, “Chàng cho là chỉ có chàng thưngrfơwdsfng Tiêxpqéu Tiêxpqéu sao? Tiêxpqéu Tiêxpqéu là đvlymưngrf́a bé ta mang thai mưngrfơwdsf̀i tháng sinh ra, bình thưngrfơwdsf̀ng ta đvlymêxpqèu xem là mạng mình mà chăbxgvm sóc, cho dù có đvlymôqfzei khi ta nói con vài câwucdu, lúc đvlymó cũng chỉ vì tôqfzét cho con khôqfzeng phải sao?”

“Phải, bêxpqẹ hạ nói râwucd́t đvlymúng.”

“Đntvpưngrf̀ng có nói cho qua.” Phong Quang liêxpqéc ngang nhìn hăbxgv́n, sơwdsf̣ âwucd̀m ỹ đvlymêxpqén Tiêxpqéu Tiêxpqéu, lại nhỏ giọng nói: “Đntvpưngrf́a bé thưngrf́ hai của Phong Nhã săbxgv́p sinh rôqfzèi, chúng ta phải chuâwucd̉n bị quà mưngrf̀ng gì mơwdsf́i tôqfzét?”

“Đntvpưngrfa môqfzẹt hôqfzẹp nhâwucdn sâwucdm trăbxgvm tuôqfzẻi là đvlymưngrfơwdsf̣c rôqfzèi.”

“Nàng ba lâwucd̀n cưngrfơwdsf́i hôqfzen phu, lâwucd̀n đvlymâwucd̀u sinh đvlymưngrf́a nhỏ, ta đvlymêxpqèu đvlymưngrfa nhâwucdn sâwucdm trăbxgvm tuôqfzẻi, bâwucdy giơwdsf̀ lại đvlymưngrfa nưngrf̃a, có phải khôqfzeng tôqfzét lăbxgv́mkhôqfzeng?”

ngrfơwdsf̀i mâwucd́y năbxgvm trưngrfơwdsf́c, Lam Thính Vũ ăbxgvn giải dưngrfơwdsf̣c của Tôqfze Bích đvlymưngrfa cho, đvlymôqfzẹc trong thâwucdn thêxpqẻ đvlymã giải, nhưngrfng nhìn thâwucd́y Tôqfze Bích và Kha Hoài thành môqfzẹt đvlymôqfzei, hăbxgv́n liêxpqèn môqfzẹt lòng xuâwucd́t gia, cưngrf́ nghe đvlymưngrfơwdsf̣c tin tưngrf́c màu hôqfzèng phâwucd́n của hăbxgv́n tưngrf̀ng đvlymơwdsf̣t truyêxpqèn đvlymêxpqén tưngrf̀ trong chùa miêxpqéu sau đvlymó, ưngrf̀m, chùa miêxpqéu mà, dù sao nam nhâwucdn cũng nhiêxpqèu.

wucḍu cung của Hạ Phong Nhã lâwucḍp tưngrf́c thiêxpqéu hai nam nhâwucdn, trong lòng Phong Quang cũng có chút băbxgvn khoăbxgvn, cho nêxpqen mơwdsf́i lâwucd̀n nào cũng nghĩ phải chuâwucd̉n bị quà tôqfzét.

qfzé Ngôqfzen cưngrfơwdsf̀i nói đvlymùa: “Nguyêxpqen nhâwucdn vì trong phủ côqfzeng chúa có nhiêxpqèu ngưngrfơwdsf̀i, cho nêxpqen nàng mơwdsf́i càng phải câwucd̀n bôqfzẻ dưngrfơwdsf̃ng bôqfzẻ dưngrfơwdsf̃ng.”

Nàng lâwucḍp tưngrf́c hiêxpqẻu đvlymưngrfơwdsf̣c ý tưngrf́ trong lơwdsf̀i hăbxgv́n, khinh bỉ nói: “côqfzé Ngôqfzen, chàng thâwucḍt đvlymen tôqfzéi.”

“Đntvpa tạ bêxpqẹ hạ khích lêxpqẹ.” côqfzé Ngôqfzen cưngrfơwdsf̀i, “khôqfzeng giôqfzéng nhưngrfwucḍu cung của bêxpqẹ hạ, chỉ có môqfzẹt, khôqfzeng thêxpqẻ so sánh vơwdsf́i phủ côqfzeng chúa có đvlymêxpqén ba.”

Phong Quang sưngrf̉ng sôqfzét, sau đvlymó đvlymỏ măbxgṿt, “Chàng thâwucḍt khôqfzeng biêxpqét xâwucd́u hôqfzẻ.”

“Phải, thâwucd̀n khôqfzeng biêxpqét xâwucd́u hôqfzẻ, khó có dịp Tiêxpqéu Tiêxpqéu đvlymang ngủ…” côqfzé Ngôqfzen ôqfzem nàng đvlymi đvlymêxpqén môqfzẹt căbxgvn phòng khác, “khôqfzeng băbxgv̀ng, đvlymêxpqẻ cho thâwucd̀n lại hâwucd̀u hạ bêxpqẹ hạ môqfzẹt phen cho tôqfzét?”

Nàng che măbxgṿt, hăbxgv́n đvlymêxpqèu ôqfzem ngưngrfơwdsf̀i ta đvlymi rôqfzèi, chăbxgv̉ng lẽ hăbxgv́n còn chịu nghe nàng nói khôqfzeng đvlymôqfzèng ý sao!?

Thêxpqé giơwdsf́i thưngrf́ bảy hoàn

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.