Edit: Nhi Huỳnh
Phong Quang siêibxo ́t chăddkp ̣c y phục trưttmx ơazsg ́c ngưttmx ̣c hăddkp ́n, nhỏ giọng khóc nưttmx ́c nơazsg ̉, “Tiêibxo ̀n Tù kia có tra tâalou ́n ngưttmx ơazsg i khôhxqr ng? Có nhôhxqr ́t ngưttmx ơazsg i vào thủy lao khôhxqr ng? Có dùng roi quâalou ́t ngưttmx ơazsg i, còn đutic ôhxqr ̉ nưttmx ơazsg ́c muôhxqr ́i lêibxo n miêibxo ̣ng vêibxo ́t thưttmx ơazsg ng của ngưttmx ơazsg i khôhxqr ng?”
“Bêibxo ̣ hạ, mâalou ́y biêibxo ̣n pháp hành hạ đutic ó, ngưttmx ơazsg ̀i nghe đutic ưttmx ơazsg ̣c tưttmx ̀ đutic âalou u vâalou ̣y?”
Tâalou ́t nhiêibxo n là ơazsg ̉ TV, cuôhxqr ̣c sôhxqr ́ng trong nhưttmx ̃ng ngày bị tù câalou ́m này, Phong Quang luôhxqr n khôhxqr ng nhịn đutic ưttmx ơazsg ̣c mà nghĩ mọi chuyêibxo ̣n theo phưttmx ơazsg ng hưttmx ơazsg ́ng têibxo ̣ nhâalou ́t, nàng cưttmx ơazsg ng quyêibxo ́t hỏi: “Tiêibxo ̀n Tù hăddkp ́n rôhxqr ́t cục có làm chuyêibxo ̣n gì quá đutic áng vơazsg ́i ngưttmx ơazsg i hay khôhxqr ng?”
“Bêibxo ̣ hạ lo lăddkp ́ng nhiêibxo ̀u rôhxqr ̀i, hăddkp ́n khôhxqr ng dám đutic ụng đutic êibxo ́n ta.” côhxqr ́ Ngôhxqr n lại hôhxqr n lêibxo n khóe măddkp ́t nàng, dáng vẻ nàng quan tâalou m đutic êibxo ́n hăddkp ́n, thâalou ̣t sưttmx ̣ râalou ́t hơazsg ̣p khâalou ̉u vị.
Phong Quang khôhxqr ng tin, cho dù hăddkp ́n có thiêibxo ́u tay thiêibxo ́u châalou n, phỏng chưttmx ̀ng hăddkp ́n cũng sẽ cưttmx ơazsg ̀i nói khôhxqr ng có viêibxo ̣c gì đutic âalou u, nàng ngôhxqr ̀i xong, băddkp ́t đutic âalou ̀u đutic ôhxqr ̣ng tay cơazsg ̉i y phục của hăddkp ́n.
côhxqr ́ Ngôhxqr n cũng tùy ý nàng cơazsg ̉i, ý cưttmx ơazsg ̀i rõ ràng mà nói: “Bêibxo ̣ hạ nhiêibxo ̣t tình nhưttmx vâalou ̣y, xem ra nhiêibxo ̀u ngày khôhxqr ng găddkp ̣p, thâalou ̣t sưttmx ̣ nhơazsg ́ nhung thâalou ̀n.”
“Hưttmx ̀, ta là muôhxqr ́n nhìn xem trêibxo n ngưttmx ơazsg ̀i ngưttmx ơazsg i rôhxqr ́t cục có bị thưttmx ơazsg ng khôhxqr ng! Ngưttmx ơazsg i cũng khôhxqr ng thêibxo ̉ găddkp ̣t ta!” Phong Quang nhanh chóng bóc xong trưttmx ơazsg ̀ng bào của hăddkp ́n, côhxqr ̉ áo mơazsg ̉ rôhxqr ̣ng, lôhxqr ̣ ra xưttmx ơazsg ng quai xanh tinh xảo cùng bơazsg ̀ ngưttmx ̣c răddkp ́n chăddkp ́c tráng kiêibxo ̣n, khôhxqr ngnhìn thâalou ́y vêibxo ́t thưttmx ơazsg ng khác, chỉ là vải trăddkp ́ng băddkp ng bó vêibxo ́t thưttmx ơazsg ng ơazsg ̉ trưttmx ơazsg ́c ngưttmx ̣c đutic ã hơazsg i hơazsg i nhiêibxo ̃m đutic ỏ, nàng sưttmx ̉ng sôhxqr ́t, nưttmx ơazsg ́c măddkp ́t rơazsg i xàng xâalou ́u, “Ngưttmx ơazsg i ngu ngôhxqr ́c sao!? Ta làm đutic au ngưttmx ơazsg i sao ngưttmx ơazsg i khôhxqr ng nói?”
“So vơazsg ́i đutic au đutic ơazsg ́n, thâalou ̀n càng thích nhìn dáng vẻ bêibxo ̣ hạ khôhxqr ng dăddkp ̀n nôhxqr ̉i vơazsg ́i thâalou ̀n.” côhxqr ́ Ngôhxqr n lau nưttmx ơazsg ́c măddkp ́t của nàng, “Đgrtu ưttmx ̀ng khóc, ta khôhxqr ng đutic au, mâalou ́y vêibxo ́t thưttmx ơazsg ng nhỏ này râalou ́t nhanh sẽ khỏi.”
“Lúc âalou ́y ngưttmx ơazsg i chảy nhiêibxo ̀u máu nhưttmx vâalou ̣y…” Nàng nghẹn ngào, “Bị thưttmx ơazsg ng nghiêibxo m trọng nhưttmx vâalou ̣y, đutic ã săddkp ́p chêibxo ́t…”
“Nay thâalou ̀n khôhxqr ng phải còn râalou ́t khỏe mạnh ơazsg ̉ trưttmx ơazsg ́c măddkp ̣t bêibxo ̣ hạ sao?”
“khôhxqr ng câalou ̀n gọi ta là bêibxo ̣ hạ!” Lâalou ̀n này Phong Quang câalou ̉n thâalou ̣n tránh đutic i miêibxo ̣ng vêibxo ́t thưttmx ơazsg ng, đutic ưttmx a tay ôhxqr m côhxqr ̉ hăddkp ́n, “Ta khôhxqr ng muôhxqr ́n làm bêibxo ̣ hạ gì cả, ngôhxqr ̀i trêibxo n ngôhxqr i vị hoàng đutic êibxo ́ khôhxqr ng chơazsg i đutic ưttmx ơazsg ̣c, còn có thêibxo ̉ khiêibxo ́n ngưttmx ơazsg ̀i ơazsg ̉ bêibxo n cạnh vì ta mà bị thưttmx ơazsg ng…”
“Bêibxo ̣ hạ…”
“Đgrtu ã nói là khôhxqr ng câalou ̀n gọi ta nhưttmx vâalou ̣y!”
Nưttmx ơazsg ́c măddkp ́t nàng tâalou ̉m ưttmx ơazsg ́t y phục hăddkp ́n, côhxqr ́ Ngôhxqr n thơazsg ̉ dài, “Phong Quang, ta bị thưttmx ơazsg ng khôhxqr ng phải vì nàng sai.”
Nàng khóc nói: “Nêibxo ́u khôhxqr ng phải vì ta… ngưttmx ơazsg i sẽ khôhxqr ng đutic âalou m chính mình bị thưttmx ơazsg ng…”
“Phong Quang.” Môhxqr ̣t bàn tay côhxqr ́ Ngôhxqr n kéo lưttmx ng nàng lại, tay kia thì nâalou ng căddkp ̀m nàng, đutic êibxo ̉ nàng ngâalou ̉ng đutic âalou ̀u nhìn hăddkp ́n, trong măddkp ́t hăddkp ́n tràn đutic âalou ̀y tình ý khiêibxo ́n ngưttmx ơazsg ̀i đutic iêibxo n đutic ảo thâalou ̀n hôhxqr ̀n, “Nàng nghe cho kỹ, chuyêibxo ̣n này khôhxqr ng phải ta sai, cũng khôhxqr ng phải nàng sai, sai là têibxo n Tiêibxo ̀n Tù lòng lang dạ thú kia.”
Ưjgdw ̀m, cưttmx ́ đutic êibxo ̉ cho Tiêibxo ̀n Tù tiêibxo ́p tục cõng cái tôhxqr ̣i này đutic i.
“Tiêibxo ̀n Tù…” Đgrtu ôhxqr ̣t nhiêibxo n nhơazsg ́ tơazsg ́i ngưttmx ơazsg ̀i này, nàng khâalou ̉n trưttmx ơazsg ng hỏi: “hăddkp ́n sao lại đutic ôhxqr ̣t nhiêibxo n thả ngưttmx ơazsg i ra? Hăddkp ́n có phải còn có mụcđutic ích gì khác khôhxqr ng?”
“khôhxqr ng câalou ̀n lo lăddkp ́ng, Trâalou ́n quôhxqr ́c côhxqr ng và Lam tưttmx ơazsg ́ng quâalou n mang binh sát nhâalou ̣p hoàng thành, nay ngưttmx ơazsg ̀i của Tiêibxo ̀n Tù đutic ã bị giêibxo ́t chêibxo ́t hêibxo ́t, hăddkp ́n thâalou n là đutic âalou ̀u sỏ dưttmx ̣ng chuyêibxo ̣n, tâalou ́t nhiêibxo n cũng phải đutic êibxo ̀n tôhxqr ̣i.”
Phong Quang căddkp ́n răddkp ng, “Cưttmx ́ thêibxo ́ mà đutic êibxo ̉ hăddkp ́n chêibxo ́t dêibxo ̃ dàng nhưttmx vâalou ̣y, thâalou ̣t là đutic áng tiêibxo ́c!”
Đgrtu ưttmx ơazsg ng nhiêibxo n sẽ khôhxqr ng đutic êibxo ̉ hăddkp ́n chêibxo ́t dêibxo ̃ dàng nhưttmx vâalou ̣y, hăddkp ́n phâalou n phó bôhxqr ́n ngưttmx ơazsg ̀i Tiêibxo ̉u Ngã hủy đutic i Tiêibxo ̀n Tù, môhxqr ̣t chưttmx ̃ “hủy” này, đutic ó là tháo dơazsg ̃ tay châalou n Tiêibxo ̀n Tù, Tiêibxo ̀n Tù còn sôhxqr ́ng, sôhxqr ́ng khôhxqr ng băddkp ̀ng chêibxo ́t.
Nhưttmx ng mà chuyêibxo ̣n này, hăddkp ́n sẽ khôhxqr ng đutic êibxo ̉ Phong Quang biêibxo ́t đutic ưttmx ơazsg ̣c.
“Hiêibxo ̣n nay chỉ còn hai ngưttmx ơazsg ̀i chúng ta, Phong Quang câalou ̀n gì lãng phí tâalou m tưttmx nghĩ đutic êibxo ́n ngưttmx ơazsg ̀i khác?” Hăddkp ́n lại gâalou ̀n sát sưttmx ơazsg ̀n tai nàng, khẽ cưttmx ơazsg ̀i cơazsg ̣t nhã, dùng giọng đutic iêibxo ̣u buôhxqr ̀n bã câalou u mâalou ́t lòng ngưttmx ơazsg ̀i mà nói: “Phong Quang, có muôhxqr ́n nhìn thâalou ́y kỹ xảo của ta mâalou ́y ngày qua, có hay khôhxqr ng có vụng vêibxo ̀ hơazsg n hay khôhxqr ng?”
Thâalou n mình Phong Quang lui vêibxo ̀ sau môhxqr ̣t chút, nàng hiêibxo ̉u đutic ưttmx ơazsg ̣c ý tưttmx ́ trong lơazsg ̀i hăddkp ́n, vì thêibxo ́ thâalou ́t thanh nói: “Ngưttmx ơazsg i còn bị thưttmx ơazsg ng, an phâalou ̣n môhxqr ̣t chút đutic i!”
“Ta bị thưttmx ơazsg ng…” côhxqr ́ Ngôhxqr n khàn giọng nói: “Vâalou ̣y bêibxo n trong tiêibxo ̉u hoàng thưttmx mà Phong Quang câalou ́t chưttmx ́a, có thêibxo ̉ có môhxqr ̣t chiêibxo u quan âalou m tọa liêibxo n khôhxqr ng?”
Phong Quang sưttmx ̃ng sơazsg ̀, sau đutic ó gưttmx ơazsg ng măddkp ̣t rưttmx ̣c hôhxqr ̀ng.
Phong Quang siê
“Bê
Tâ
“Bê
Phong Quang khô
cô
“Hư
“So vơ
“Lúc â
“Nay thâ
“khô
“Bê
“Đ
Nư
Nàng khóc nói: “Nê
“Phong Quang.” Mô
Ư
“Tiê
“khô
Phong Quang că
Đ
Như
“Hiê
Thâ
“Ta bị thư
Phong Quang sư
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.