Edit: Nhi Huỳnh
Phong Quang siêymjl ́t chăgkqi ̣c y phục trưbpfa ơxqfy ́c ngưbpfa ̣c hăgkqi ́n, nhỏ giọng khóc nưbpfa ́c nơxqfy ̉, “Tiêymjl ̀n Tù kia có tra tâcprr ́n ngưbpfa ơxqfy i khôfjkn ng? Có nhôfjkn ́t ngưbpfa ơxqfy i vào thủy lao khôfjkn ng? Có dùng roi quâcprr ́t ngưbpfa ơxqfy i, còn đvsxg ôfjkn ̉ nưbpfa ơxqfy ́c muôfjkn ́i lêymjl n miêymjl ̣ng vêymjl ́t thưbpfa ơxqfy ng của ngưbpfa ơxqfy i khôfjkn ng?”
“Bêymjl ̣ hạ, mâcprr ́y biêymjl ̣n pháp hành hạ đvsxg ó, ngưbpfa ơxqfy ̀i nghe đvsxg ưbpfa ơxqfy ̣c tưbpfa ̀ đvsxg âcprr u vâcprr ̣y?”
Tâcprr ́t nhiêymjl n là ơxqfy ̉ TV, cuôfjkn ̣c sôfjkn ́ng trong nhưbpfa ̃ng ngày bị tù câcprr ́m này, Phong Quang luôfjkn n khôfjkn ng nhịn đvsxg ưbpfa ơxqfy ̣c mà nghĩ mọi chuyêymjl ̣n theo phưbpfa ơxqfy ng hưbpfa ơxqfy ́ng têymjl ̣ nhâcprr ́t, nàng cưbpfa ơxqfy ng quyêymjl ́t hỏi: “Tiêymjl ̀n Tù hăgkqi ́n rôfjkn ́t cục có làm chuyêymjl ̣n gì quá đvsxg áng vơxqfy ́i ngưbpfa ơxqfy i hay khôfjkn ng?”
“Bêymjl ̣ hạ lo lăgkqi ́ng nhiêymjl ̀u rôfjkn ̀i, hăgkqi ́n khôfjkn ng dám đvsxg ụng đvsxg êymjl ́n ta.” côfjkn ́ Ngôfjkn n lại hôfjkn n lêymjl n khóe măgkqi ́t nàng, dáng vẻ nàng quan tâcprr m đvsxg êymjl ́n hăgkqi ́n, thâcprr ̣t sưbpfa ̣ râcprr ́t hơxqfy ̣p khâcprr ̉u vị.
Phong Quang khôfjkn ng tin, cho dù hăgkqi ́n có thiêymjl ́u tay thiêymjl ́u châcprr n, phỏng chưbpfa ̀ng hăgkqi ́n cũng sẽ cưbpfa ơxqfy ̀i nói khôfjkn ng có viêymjl ̣c gì đvsxg âcprr u, nàng ngôfjkn ̀i xong, băgkqi ́t đvsxg âcprr ̀u đvsxg ôfjkn ̣ng tay cơxqfy ̉i y phục của hăgkqi ́n.
côfjkn ́ Ngôfjkn n cũng tùy ý nàng cơxqfy ̉i, ý cưbpfa ơxqfy ̀i rõ ràng mà nói: “Bêymjl ̣ hạ nhiêymjl ̣t tình nhưbpfa vâcprr ̣y, xem ra nhiêymjl ̀u ngày khôfjkn ng găgkqi ̣p, thâcprr ̣t sưbpfa ̣ nhơxqfy ́ nhung thâcprr ̀n.”
“Hưbpfa ̀, ta là muôfjkn ́n nhìn xem trêymjl n ngưbpfa ơxqfy ̀i ngưbpfa ơxqfy i rôfjkn ́t cục có bị thưbpfa ơxqfy ng khôfjkn ng! Ngưbpfa ơxqfy i cũng khôfjkn ng thêymjl ̉ găgkqi ̣t ta!” Phong Quang nhanh chóng bóc xong trưbpfa ơxqfy ̀ng bào của hăgkqi ́n, côfjkn ̉ áo mơxqfy ̉ rôfjkn ̣ng, lôfjkn ̣ ra xưbpfa ơxqfy ng quai xanh tinh xảo cùng bơxqfy ̀ ngưbpfa ̣c răgkqi ́n chăgkqi ́c tráng kiêymjl ̣n, khôfjkn ngnhìn thâcprr ́y vêymjl ́t thưbpfa ơxqfy ng khác, chỉ là vải trăgkqi ́ng băgkqi ng bó vêymjl ́t thưbpfa ơxqfy ng ơxqfy ̉ trưbpfa ơxqfy ́c ngưbpfa ̣c đvsxg ã hơxqfy i hơxqfy i nhiêymjl ̃m đvsxg ỏ, nàng sưbpfa ̉ng sôfjkn ́t, nưbpfa ơxqfy ́c măgkqi ́t rơxqfy i xàng xâcprr ́u, “Ngưbpfa ơxqfy i ngu ngôfjkn ́c sao!? Ta làm đvsxg au ngưbpfa ơxqfy i sao ngưbpfa ơxqfy i khôfjkn ng nói?”
“So vơxqfy ́i đvsxg au đvsxg ơxqfy ́n, thâcprr ̀n càng thích nhìn dáng vẻ bêymjl ̣ hạ khôfjkn ng dăgkqi ̀n nôfjkn ̉i vơxqfy ́i thâcprr ̀n.” côfjkn ́ Ngôfjkn n lau nưbpfa ơxqfy ́c măgkqi ́t của nàng, “Đxthh ưbpfa ̀ng khóc, ta khôfjkn ng đvsxg au, mâcprr ́y vêymjl ́t thưbpfa ơxqfy ng nhỏ này râcprr ́t nhanh sẽ khỏi.”
“Lúc âcprr ́y ngưbpfa ơxqfy i chảy nhiêymjl ̀u máu nhưbpfa vâcprr ̣y…” Nàng nghẹn ngào, “Bị thưbpfa ơxqfy ng nghiêymjl m trọng nhưbpfa vâcprr ̣y, đvsxg ã săgkqi ́p chêymjl ́t…”
“Nay thâcprr ̀n khôfjkn ng phải còn râcprr ́t khỏe mạnh ơxqfy ̉ trưbpfa ơxqfy ́c măgkqi ̣t bêymjl ̣ hạ sao?”
“khôfjkn ng câcprr ̀n gọi ta là bêymjl ̣ hạ!” Lâcprr ̀n này Phong Quang câcprr ̉n thâcprr ̣n tránh đvsxg i miêymjl ̣ng vêymjl ́t thưbpfa ơxqfy ng, đvsxg ưbpfa a tay ôfjkn m côfjkn ̉ hăgkqi ́n, “Ta khôfjkn ng muôfjkn ́n làm bêymjl ̣ hạ gì cả, ngôfjkn ̀i trêymjl n ngôfjkn i vị hoàng đvsxg êymjl ́ khôfjkn ng chơxqfy i đvsxg ưbpfa ơxqfy ̣c, còn có thêymjl ̉ khiêymjl ́n ngưbpfa ơxqfy ̀i ơxqfy ̉ bêymjl n cạnh vì ta mà bị thưbpfa ơxqfy ng…”
“Bêymjl ̣ hạ…”
“Đxthh ã nói là khôfjkn ng câcprr ̀n gọi ta nhưbpfa vâcprr ̣y!”
Nưbpfa ơxqfy ́c măgkqi ́t nàng tâcprr ̉m ưbpfa ơxqfy ́t y phục hăgkqi ́n, côfjkn ́ Ngôfjkn n thơxqfy ̉ dài, “Phong Quang, ta bị thưbpfa ơxqfy ng khôfjkn ng phải vì nàng sai.”
Nàng khóc nói: “Nêymjl ́u khôfjkn ng phải vì ta… ngưbpfa ơxqfy i sẽ khôfjkn ng đvsxg âcprr m chính mình bị thưbpfa ơxqfy ng…”
“Phong Quang.” Môfjkn ̣t bàn tay côfjkn ́ Ngôfjkn n kéo lưbpfa ng nàng lại, tay kia thì nâcprr ng căgkqi ̀m nàng, đvsxg êymjl ̉ nàng ngâcprr ̉ng đvsxg âcprr ̀u nhìn hăgkqi ́n, trong măgkqi ́t hăgkqi ́n tràn đvsxg âcprr ̀y tình ý khiêymjl ́n ngưbpfa ơxqfy ̀i đvsxg iêymjl n đvsxg ảo thâcprr ̀n hôfjkn ̀n, “Nàng nghe cho kỹ, chuyêymjl ̣n này khôfjkn ng phải ta sai, cũng khôfjkn ng phải nàng sai, sai là têymjl n Tiêymjl ̀n Tù lòng lang dạ thú kia.”
Ưsqyp ̀m, cưbpfa ́ đvsxg êymjl ̉ cho Tiêymjl ̀n Tù tiêymjl ́p tục cõng cái tôfjkn ̣i này đvsxg i.
“Tiêymjl ̀n Tù…” Đxthh ôfjkn ̣t nhiêymjl n nhơxqfy ́ tơxqfy ́i ngưbpfa ơxqfy ̀i này, nàng khâcprr ̉n trưbpfa ơxqfy ng hỏi: “hăgkqi ́n sao lại đvsxg ôfjkn ̣t nhiêymjl n thả ngưbpfa ơxqfy i ra? Hăgkqi ́n có phải còn có mụcđvsxg ích gì khác khôfjkn ng?”
“khôfjkn ng câcprr ̀n lo lăgkqi ́ng, Trâcprr ́n quôfjkn ́c côfjkn ng và Lam tưbpfa ơxqfy ́ng quâcprr n mang binh sát nhâcprr ̣p hoàng thành, nay ngưbpfa ơxqfy ̀i của Tiêymjl ̀n Tù đvsxg ã bị giêymjl ́t chêymjl ́t hêymjl ́t, hăgkqi ́n thâcprr n là đvsxg âcprr ̀u sỏ dưbpfa ̣ng chuyêymjl ̣n, tâcprr ́t nhiêymjl n cũng phải đvsxg êymjl ̀n tôfjkn ̣i.”
Phong Quang căgkqi ́n răgkqi ng, “Cưbpfa ́ thêymjl ́ mà đvsxg êymjl ̉ hăgkqi ́n chêymjl ́t dêymjl ̃ dàng nhưbpfa vâcprr ̣y, thâcprr ̣t là đvsxg áng tiêymjl ́c!”
Đxthh ưbpfa ơxqfy ng nhiêymjl n sẽ khôfjkn ng đvsxg êymjl ̉ hăgkqi ́n chêymjl ́t dêymjl ̃ dàng nhưbpfa vâcprr ̣y, hăgkqi ́n phâcprr n phó bôfjkn ́n ngưbpfa ơxqfy ̀i Tiêymjl ̉u Ngã hủy đvsxg i Tiêymjl ̀n Tù, môfjkn ̣t chưbpfa ̃ “hủy” này, đvsxg ó là tháo dơxqfy ̃ tay châcprr n Tiêymjl ̀n Tù, Tiêymjl ̀n Tù còn sôfjkn ́ng, sôfjkn ́ng khôfjkn ng băgkqi ̀ng chêymjl ́t.
Nhưbpfa ng mà chuyêymjl ̣n này, hăgkqi ́n sẽ khôfjkn ng đvsxg êymjl ̉ Phong Quang biêymjl ́t đvsxg ưbpfa ơxqfy ̣c.
“Hiêymjl ̣n nay chỉ còn hai ngưbpfa ơxqfy ̀i chúng ta, Phong Quang câcprr ̀n gì lãng phí tâcprr m tưbpfa nghĩ đvsxg êymjl ́n ngưbpfa ơxqfy ̀i khác?” Hăgkqi ́n lại gâcprr ̀n sát sưbpfa ơxqfy ̀n tai nàng, khẽ cưbpfa ơxqfy ̀i cơxqfy ̣t nhã, dùng giọng đvsxg iêymjl ̣u buôfjkn ̀n bã câcprr u mâcprr ́t lòng ngưbpfa ơxqfy ̀i mà nói: “Phong Quang, có muôfjkn ́n nhìn thâcprr ́y kỹ xảo của ta mâcprr ́y ngày qua, có hay khôfjkn ng có vụng vêymjl ̀ hơxqfy n hay khôfjkn ng?”
Thâcprr n mình Phong Quang lui vêymjl ̀ sau môfjkn ̣t chút, nàng hiêymjl ̉u đvsxg ưbpfa ơxqfy ̣c ý tưbpfa ́ trong lơxqfy ̀i hăgkqi ́n, vì thêymjl ́ thâcprr ́t thanh nói: “Ngưbpfa ơxqfy i còn bị thưbpfa ơxqfy ng, an phâcprr ̣n môfjkn ̣t chút đvsxg i!”
“Ta bị thưbpfa ơxqfy ng…” côfjkn ́ Ngôfjkn n khàn giọng nói: “Vâcprr ̣y bêymjl n trong tiêymjl ̉u hoàng thưbpfa mà Phong Quang câcprr ́t chưbpfa ́a, có thêymjl ̉ có môfjkn ̣t chiêymjl u quan âcprr m tọa liêymjl n khôfjkn ng?”
Phong Quang sưbpfa ̃ng sơxqfy ̀, sau đvsxg ó gưbpfa ơxqfy ng măgkqi ̣t rưbpfa ̣c hôfjkn ̀ng.
Phong Quang siê
“Bê
Tâ
“Bê
Phong Quang khô
cô
“Hư
“So vơ
“Lúc â
“Nay thâ
“khô
“Bê
“Đ
Nư
Nàng khóc nói: “Nê
“Phong Quang.” Mô
Ư
“Tiê
“khô
Phong Quang că
Đ
Như
“Hiê
Thâ
“Ta bị thư
Phong Quang sư
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.