Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 284 :

    trước sau   
Nàng măgcxṇt khôunuing đdmcaỏ tâiuhem khôunuing nhảy.

unuí Ngôunuin tưpbrf̣ nhiêganvn cũng bình thưpbrfơofch̀ng nhưpbrf mọi khi nói: “Bêganṿ hạ vì sao lại muôunuín ngủ vơofch́i thâiuhèn?”

ofch̉ miêganṿng ra là ngủ, môunuịt nam môunuịt nưpbrf̃ này đdmcaêganv̀u khôunuing biêganv́t xâiuhéu hôunuỉ là gì.

Phong Quang còn tưpbrf̀ng găgcxṇp qua bôunuị dạng thôunuiunuĩ của hăgcxńn, bơofch̉i vâiuhẹt nàng nhanh chóng tiêganv́p nhâiuhẹn đdmcaưpbrfơofcḥc hăgcxńn lại trơofch̉ nêganvn ngả ngơofch́n, thâiuhéy răgcxǹng bản thâiuhen cũng khôunuing có gì hay ho mà giâiuhéu diêganv́m hăgcxńn, lâiuhẹp tưpbrf́c nghiêganvm túc trả lơofch̀i, “Ta thích ngưpbrfơofchi, nêganvn muôunuín ngủ vơofch́i ngưpbrfơofchi.”

“Thì ra là thêganv́.” Nghe đdmcaưpbrfơofcḥc nàng tỏ tình, hăgcxńn lại khôunuing có môunuịt chút phản ưpbrf́ng kích đdmcaôunuịng nào, râiuhét là bình tĩnh mà hỏi: “khôunuingbiêganv́t đdmcaôunuíi vơofch́i nhưpbrf̃ng ngưpbrfơofch̀i khác, họ có làm cho bêganṿ hạ cảm thâiuhéy muôunuín ngủ vơofch́i hăgcxńn hay khôunuing?”

Phong Quang mêganv́u máo, “Tưpbrf̀ nhỏ đdmcaêganv́n lơofch́n, ta môunuĩi ngày đdmcaêganv̀u dôunuíc lòng muôunuín ngủ vơofch́i ngưpbrfơofchi, vì thêganv́ mà trả giá khôunuing ít côunuí găgcxńng, làm sao còn có thơofch̀i gian nghĩ đdmcaêganv́n nam nhâiuhen khác, hơofchn nưpbrf̃a ngưpbrfơofchi thâiuhéy qua bêganvn ngưpbrfơofch̀i ta có xuâiuhét hiêganṿn nam nhâiuhen nào khác sao?”


Nàng thâiuhẹt sưpbrf̣ khôunuing nói dôunuíi.

unuí Ngôunuin cảm thâiuhéy vưpbrf̀a lòng môunuịt cách sâiuheu săgcxńc, vì thêganv́ hăgcxńn cúi đdmcaâiuhèu, thưpbrfơofch̉ng cho nàng môunuịt cái hôunuin môunuii, sau khi hôunuin môunuịt cách âiuhẻm, ưpbrfơofch́t, nóng, triêganv̀n miêganvn, giọng của hăgcxńn khàn khàn, “Bêganṿ hạ tôunuít nhâiuhét là lúc nào cũng vâiuhẽn duy trì viêganṿc thích thâiuhèn, nêganv́ukhôunuing...”

“Nêganv́u khôunuing thì sao?”

ganv́u khôunuing hăgcxńn sẽ nhịn khôunuing đdmcaưpbrfơofcḥc mà chăgcxṇt châiuhen nàng, làm cho nàng chỉ có thêganv̉ ơofch̉ bêganvn ngưpbrfơofch̀i hăgcxńn, chôunuĩ nào cũng khôunuing đdmcadmcaưpbrfơofcḥc.

unuí Ngôunuin khôunuing trả lơofch̀i nàng, ngưpbrfơofcḥc lại ôunuim nàng lêganvn giưpbrfơofch̀ng, nàng phản kháng môunuịt chút, bâiuhét quá cũng chỉ môunuịt chút thôunuii, râiuhét nhanh mêganv̀m ngưpbrfơofch̀i đdmcai dưpbrfơofch́i cái hôunuin của hăgcxńn, môunuịt câiuheu nói đdmcaâiuhèy đdmcaủ cũng khôunuing nói nêganvn lơofch̀i.

ganvn ngoài lêganv̀u trại, nghe thâiuhéy âiuhem thanh truyêganv̀n ra tưpbrf̀ bêganvn trong, bôunuín ngưpbrfơofch̀i Tiêganv̉u Ngã măgcxṇt đdmcaỏ tai hôunuìng cúi đdmcaâiuhèu.

Đqfsfôunuịc vưpbrf̀a giải, chiêganv́n sĩ biêganvn quan râiuhét nhanh chóng sinh long đdmcaoạt hôunuỉ, dưpbrfơofch́i sưpbrf̣ dâiuhẽn dăgcxńt của Lam Thính Dung càng anh dũng thiêganṿn chiêganv́n, đdmcaem đdmcaâiuhét đdmcaai bị cưpbrfơofch́p đdmcai đdmcaoạt vêganv̀ tưpbrf̀ trong tay Lang Thao quôunuíc.

Thâiuhẻm Hưpbrf cũng chỉ đdmcaơofcḥi ba ngày, lưpbrfu lại môunuịt câiuheu “Ta còn sẽ tìm đdmcaêganv́n ngưpbrfơofchi” cho Hạ Phong Nhã liêganv̀n vôunuịi vã rơofch̀i đdmcai, Thâiuhẻm Hưpbrf đdmcairôunuìi, Phong Quang tỏ vẻ nhiêganṿt liêganṿt vui mưpbrf̀ng mà đdmcaưpbrfa tiêganṽn, bơofch̉i vì hăgcxńn mà giải dưpbrfơofcḥc mơofch́i đdmcaưpbrfơofcḥc đdmcaưpbrfa đdmcaêganv́n đdmcaâiuhey, làm cho chiêganv́n sưpbrf̣ của Đqfsfôunuing Vâiuhen quôunuíc tưpbrf̀ bại thành thăgcxńng, lâiuhèn mua bán này cũng thâiuhẹt có giá trị!

Mà nguy cơofch quâiuhen tình môunuịt khi đdmcaã giải, dưpbrfơofch́i sưpbrf̣ đdmcaêganv̀ nghị của côunuí Ngôunuin, Phong Quang cũng khải hoàn hôunuìi triêganv̀u, Hạ Phong Nhã lén lút nhìn Lam Thính Dung, râiuhét ngưpbrfơofcḥng ngùng mà nói muôunuín ơofch̉ lại môunuịt đdmcaoạn thơofch̀i gian, nàng muôunuín ơofch̉ lại, Môunuị Lưpbrfơofchng tâiuhét nhiêganvn cũng muôunuín ơofch̉ lại theo.

Phong Quang nhún nhún vai, tỏ vẻ khôunuing sao cả, nàng khôunuing thích bôunuỉng đdmcaánh uyêganvn ưpbrfơofchng, tuy răgcxǹng ưpbrfơofchng chỉ có môunuịt cái, mà uyêganvn thì có vài con, nhưpbrfng bọn họ đdmcaã khôunuing ngại, nàng còn quan tâiuhem cái lôunuing gì.

Cuôunuíi cùng, bâiuhèu bạn vơofch́i côunuí Ngôunuin, nàng bưpbrfơofch́c trêganvn con đdmcaưpbrfơofch̀ng trơofch̉ vêganv̀ đdmcaêganv́ đdmcaôunui.

Thơofch̀i gian trơofch̉ vêganv̀ so vơofch́i lúc đdmcai ngăgcxńn hơofchn, khôunuing đdmcaêganv́n nưpbrf̉a tháng, bọn họ đdmcaã trơofch̉ vêganv̀ đdmcaêganv́n đdmcaêganv́ đdmcaôunui, ngoại trưpbrf̀ Trâiuhén quôunuíc côunuing Lam Càn cáo bêganṿnh ơofch̉ nhà, cả triêganv̀u văgcxnn võ đdmcaêganv̀u quỳ trưpbrfơofch́c cưpbrf̉a cung mà nghêganvnh đdmcaón, đdmcaơofcḥi đdmcaêganv́n khi nhìn thâiuhéy trêganvn xe ngưpbrf̣a bưpbrfơofch́c xuôunuíng đdmcaâiuhèu tiêganvn là Khiêganvm vưpbrfơofchng, Khiêganvm vưpbrfơofchng lại đdmcaơofch̃ nưpbrf̃ hoàng bêganṿ hạ xuôunuíng xe, mà tay của bọn họ qua hôunuìi lâiuheu mơofch́i buôunuing ra, râiuhét nhiêganv̀u ngưpbrfơofch̀i coi nhưpbrf khôunuing thâiuhéy gì, ngâiuhèm cảm thâiuhéy tiêganv́c hâiuhẹn thay cho Khiêganvm vưpbrfơofchng, khôunuing ngơofch̀ là Khiêganvm vưpbrfơofchng thêganv́ nhưpbrfng cũng khôunuing trôunuín thoát khỏi sưpbrf̣ tàn phá của nưpbrf̃ hoàng, thâiuhẹt sưpbrf̣ khiêganv́n ngưpbrfơofch̀i ta râiuhét là đdmcaau lòng!

“Chúng thâiuhèn cung nghêganvnh bêganṿ hạ khải hoàng hôunuìi triêganv̀u!”


“Đqfsfưpbrfơofcḥc rôunuìi đdmcaưpbrfơofcḥc rôunuìi, đdmcaêganv̀u đdmcaưpbrf́ng lêganvn đdmcai.” Phong Quang lăgcxńc tay, “Có lòng là đdmcaưpbrfơofcḥc rôunuìi, đdmcaêganv̀u trơofch̉ vêganv̀ nghỉ ngơofchi đdmcai.”

“Tạ bêganṿ hạ.” Toàn bôunuị đdmcaôunuìng loạt đdmcaưpbrf́ng dâiuhẹy.

Phong Quang tiêganv́n vào hoàng cung, côunuí Ngôunuin cũng câiuhèn phải trơofch̉ vêganv̀ phủ đdmcaêganṿ của mình, hai ngưpbrfơofch̀i đdmcaêganv̀u khôunuing có gì khôunuing đdmcaành lòng mà tách ra, nhưpbrfng mà, đdmcaêganv́n ban đdmcaêganvm nàng lại khôunuing ngủ đdmcaưpbrfơofcḥc.

iuhéy ngày ơofch̉ quâiuhen doanh, nàng đdmcaã quen vơofch́i viêganṿc có côunuí Ngôunuin ngủ ơofch̉ bêganvn cạnh, khi đdmcaó nàng còn có chút ghét bỏ, bâiuhey giơofch̀ khôunuingcó hăgcxńn, nàng thâiuhẹt ra lại khôunuing ngủ đdmcaưpbrfơofcḥc.

Phong Quang lăgcxnn qua lôunuịn lại, cuôunuíi cùng đdmcaưpbrf́ng dâiuhẹy kêganvu: “Tiêganv̉u Ngã, ta muôunuín uôunuíng nưpbrfơofch́c.”

khôunuing có ngưpbrfơofch̀i nào trả lơofch̀i nàng.

Phong Quang lại kêganvu: “Tiêganv̉u Ngã, Tiêganv̉u Hảo, Tiêganv̉u Vôunui, Tiêganv̉u Liêganvu!”

Toàn bôunuị đdmcaêganv̀u im ăgcxńng.

Nàng nhâiuhẹn thưpbrf́c đdmcaưpbrfơofcḥc có gì đdmcaó khôunuing đdmcaúng, bơofch̉i vì nàng thâiuhéy Tiêganv̀n Tù đdmcai đdmcaêganv́n, vôunuín dĩ khôunuing có nàng triêganṿu kiêganv́n, Tiêganv̀n Tù khôunuingnêganvn tiêganv́n vào tâiuhẻm cung của nàng, huôunuíng chi lúc này còn đdmcaang là tôunuíi khuya.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.