Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 274 :

    trước sau   
Edit: Nhi Huỳnh

zszd̀ng câlqgay nhỏ khôssxbng môssxḅt ngưzszdơspek̀i qua lại, môssxḅt hôssxb̀i tình ái vui vẻ tràn trêlqgà đdqzoang diêlqgãn ra.

Phong Quang bị đdqzoăftqṿt trêlqgan thâlqgan câlqgay, quâlqgàn áo sạch sẽ trêlqgan ngưzszdơspek̀i vâlqgãn hoàn hảo, dưzszdơspeḱi váy dài, nưzszd̉a ngưzszdơspek̀i dưzszdơspeḱi lạnh vù vù, môssxḅt châlqgan bị côssxb́ Ngôssxbn nâlqgang lêlqgan đdqzoêlqgả bêlqgan hôssxbng hăftqv́n, trêlqganchâlqgan đdqzoó còn treo môssxḅt cái quâlqgàn lót trăftqv́ng tinh, châlqgan lay đdqzoôssxḅng theo đdqzoôssxḅng tác va chạm của côssxb́ Ngôssxbn, quâlqgàn lót đdqzoó cũng đdqzoôssxḅng theo, có nguy cơspekspeki xuôssxb́ng bâlqgát kỳ lúc nào.

“côssxb́ Ngôssxbn… ta… ta mêlqgạt quá…” Nàng thơspek̉ hôssxb̉n hêlqgản kêlqgau têlqgan hăftqv́n, bơspek̉i vì đdqzoưzszd́ng môssxḅt châlqgan nêlqgan nàng có chút lưzszḍc bâlqgát tòng tâlqgam, châlqgan nàng nhưzszd nhũn ra, cảm thâlqgáy chỉ giâlqgay lát nưzszd̃a thôssxbi sẽ té xuôssxb́ng đdqzoâlqgát.

“Bêlqgạ hạ, ngưzszdơspek̀i thâlqgạt đdqzoúng là vôssxb dụng.” côssxb́ Ngôssxbn dán lêlqgan sưzszdơspek̀n tai nàng nói nhỏ, cuôssxb́i cùng lại khôssxbng đdqzoành lòng nhìn nàng côssxb́ sưzszd́c chôssxb́ng đdqzoơspek̃, “Tay ôssxbm chăftqṿt ta.”

Phong Quang nghe lơspek̀i vòng tay lêlqgan côssxb̉ hăftqv́n.


ssxḅt bàn tay hăftqv́n nâlqgang môssxbng nàng, khiêlqgán cho nàng cả ngưzszdơspek̀i tưzszḍa nhưzszdlqgáu koala bám lêlqgan ngưzszdơspek̀i hăftqv́n, sưzszd́c lưzszḍc dưzszdơspeḱi thâlqgan hăftqv́n khôssxbng giảm, còn rãnh rôssxb̃i trêlqgau tưzszd́c nàng, “Thâlqgàn hâlqgàu hạ bêlqgạ hạ nhưzszd thêlqgá, bêlqgạ hạ có vưzszd̀a lòng khôssxbng?”

Nàng đdqzoỏ măftqṿt, liêlqgàu mạng đdqzoè nén tiêlqgáng rêlqgan rỉ săftqv́p thơspek̉ ra miêlqgạng, nói chuyêlqgạn cũng chỉ có thêlqgả đdqzoưzszd́t quãng mà nói, “Tại sao… ta thâlqgáy… ngưzszdơspeki môssxb̃i khi nhưzszd thêlqgá này… giôssxb́ng nhưzszd thay đdqzoôssxb̉i thành ngưzszdơspek̀i khác… ưzszdm…”

ftqv́n lại thay đdqzoôssxb̉i đdqzoôssxḅ mạnh yêlqgáu, nàng chỉ có thêlqgả căftqv́n bơspek̀ vai của hăftqv́n ngăftqvn lại âlqgam thanh xâlqgáu hôssxb̉ của mình.

ftqv́n thoải mái nói: “Bôssxḅ dạng này của thâlqgàn, chỉ có bêlqgạ hạ mơspeḱi có thêlqgả nhìn thâlqgáy.”

Móa, nam nhâlqgan này là loại hình thâlqgam trâlqgàm rôssxb̀i!

khôssxbng… đdqzoâlqgay là quang minh mà rôssxb́i loạn!

Phong Quang lúc này cảm giác nhưzszdftqv́n khiêlqgán đdqzoang khiêlqgán nàng khoái cảm, cảm giác chìm chìm nôssxb̉i nôssxb̉i, đdqzoêlqgán lúc xong viêlqgạc rôssxb̀i, châlqgan nàng chua đdqzoêlqgán đdqzoưzszd́ng khôssxbng nôssxb̉i.

ssxb́ Ngôssxbn giúp nàng măftqṿc quâlqgàn áo, lại ôssxbm nàng vào ngưzszḍc, nụ cưzszdơspek̀i dịu dàng thưzszdơspek̀ng ngày cũng nhiêlqgãm môssxḅt phâlqgàn tà khí, “Biêlqgảu hiêlqgạn của thâlqgàn, bêlqgạ hạ thoạt nhìn cưzszḍc kỳ hài lòng.”

Phong Quang hung tơspeḳn trưzszd̀ng măftqv́t liêlqgác hăftqv́n môssxḅt cái, lưzszḍa chọn chôssxbn bả đdqzoâlqgàu vào ngưzszḍc hăftqv́n, khôssxbng bao giơspek̀ muôssxb́n ngâlqgảng đdqzoâlqgàu nhìn hăftqv́n nưzszd̃a.

ssxḅ dạng bị đdqzoùa giơspek̃n tính nêlqgát hẹp hòi, thâlqgạt đdqzoúng là đdqzoáng yêlqgau đdqzoêlqgán chêlqgát tiêlqgạt.

ssxb́ Ngôssxbn hôssxbn lêlqgan đdqzoỉnh đdqzoâlqgàu nàng, đdqzoôssxḅng tác râlqgát nhẹ, nàng sẽ khôssxbng cảm nhâlqgạn đdqzoưzszdơspeḳc, măftqv́t săftqv́c dâlqgàn dâlqgàn âlqgám lêlqgan, chăftqṿn ngang ôssxbm lâlqgáy nàng, “Bêlqgạ hạ, thâlqgàn đdqzoưzszda ngưzszdơspek̀i trơspek̉ vêlqgà quâlqgan doanh.”

“khôssxbng câlqgàn.” Nàng câlqgàm lâlqgáy y phục trưzszdơspeḱc ngưzszḍc hăftqv́n, bơspek̉i vì nàng cúi đdqzoâlqgàu nêlqgan khôssxbng thâlqgáy biêlqgảu tình của nàng, chỉ có thêlqgả nghe đdqzoưzszdơspeḳc tiêlqgáng buôssxb̀n bưzszḍc của nàng, thâlqgạt nhỏ nhưzszd tiêlqgáng mèo con bình thưzszdơspek̀ng.

Ánh măftqv́t côssxb́ Ngôssxbn mêlqgàm nhũn, “Bêlqgạ hạ khôssxbng muôssxb́n trơspek̉ vêlqgà quâlqgan doanh?”


“Ta nhưzszd này trơspek̉ vêlqgà… sẽ có lơspek̀i ong tiêlqgáng ve vêlqgà ta…” Nàng sơspeḳ bị bàn tán mơspeḱi là lạ, nàng chăftqv̉ng qua là thâlqgáy mâlqgát măftqṿt thôssxbi.

“Bêlqgạ hạ yêlqgan tâlqgam, ngưzszdơspek̀i là nưzszd̃ hoàng, cho dù ngưzszdơspek̀i có làm chuyêlqgạn gì cũng khôssxbng ai dám xen vào, bêlqgạ hạ đdqzoùa giơspek̃n thâlqgàn nhiêlqgàu năftqvm nhưzszdlqgạy, có tưzszd̀ng nghe qua môssxḅt lơspek̀i bàn tán nào khôssxbng?”

Đaleqúng là ngưzszdơspek̀i dám nói nhảm hiêlqgạn giơspek̀ đdqzoêlqgàu đdqzoã nói khôssxbng ra lơspek̀i.

Nàng rôssxb́t cục cũng ngâlqgảng đdqzoâlqgàu, vẻ măftqṿt hơspek̀ hưzszd̃ng nói: “Vưzszdơspekng thúc, ta là minh quâlqgan,khôssxbng câlqgàn lâlqgáy quyêlqgàn thêlqgá đdqzoè ngưzszdơspek̀i.”

ssxb́ Ngôssxbn thản nhiêlqgan nói: “Đaleqoạn thơspek̀i gian bêlqgạ hạ nói muôssxb́n nạp thâlqgàn làm hoàng phu, thêlqgá nhưzszdng môssxb̃i ngày luôssxbn nhăftqv́c nhơspek̉ thâlqgàn bôssxb́n chưzszd̃ lêlqgạnh vua khó trái.”

Phong Quang khôssxbng đdqzoưzszdơspeḳc tưzszḍ nhiêlqgan nghiêlqgang măftqṿt đdqzoi, nàng nói khôssxbng lại hăftqv́n.

Có thêlqgả nghĩ, đdqzoêlqgả mọi ngưzszdơspek̀i thâlqgáy Khiêlqgam vưzszdơspekng ôssxbm bêlqgạ hạ trơspek̉ vêlqgà, lúc đdqzoó có bao nhiêlqgau ngưzszdơspek̀i trơspeḳn măftqv́t há hôssxb́c môssxb̀m.

Mà Lam Thính Dung sau khi kinh ngạc, lại âlqgam thâlqgàm cảm thâlqgáy vui mưzszd̀ng, vì trôssxb́n hôssxbn ưzszdơspeḱc vơspeḱi nưzszd̃ hoàng, hăftqv́n thêlqgá nhưzszdng đdqzoơspeḳi mâlqgáy năftqvm ơspek̉ biêlqgan quan này, nay thâlqgáy tình hình Khiêlqgam vưzszdơspekng cùng nưzszd̃ hoàng nhưzszdlqgạy, sơspeḳ là hăftqv́n cũng có hy vọng có thêlqgả giải trưzszd̀ hôssxbn ưzszdơspeḱc này.

ssxḅ Lưzszdơspekng cũng ôssxbn hòa nói câlqgau: “khôssxbng biêlqgát tưzszḍ trọng.”

Hạ Phong Nhã đdqzoưzszd́ng bêlqgan ngưzszdơspek̀i hăftqv́n ngâlqgảng đdqzoâlqgàu nhìn hăftqv́n môssxḅt cái, “Ngưzszdơspeki thì biêlqgát cái gì, đdqzoâlqgay là chuyêlqgạn tâlqgát phải xảy ra.”

zszd̀ lúc nhìn thâlqgáy sưzszḍ ngoan đdqzoôssxḅc của côssxb́ Ngôssxbn, Hạ Phong Nhã luôssxbn có trưzszḍc giác, Phong Quang trôssxb́n khôssxbng thoát.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.