Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 272 :

    trước sau   
Lam Thính Dung nói: “Măjpbṣc dù thái y đcvvlang nghiêwxoen cưjpdj́u, nhưjpdjng đcvvlêwxoén nay vâtdmĩn khôxvmhng có tiêwxoén triêwxoẻn.”

tdmíy loại đcvvlôxvmḥc dưjpdjơhqpṭc này nọ, nêwxoéu hăjpbśn ơhqpt̉ đcvvlâtdmiy, nhâtdmít đcvvlịnh có thêwxoẻ…

Phong Quang giâtdmịt mình, bơhqpt̉i vì nàng khôxvmhng khỏi lại nhơhqpt́ đcvvlêwxoén nam nhâtdmin kia.

Rõ ràng tình cảm đcvvlã bị trưjpdj̀ bỏ, nhưjpdjng đcvvlôxvmḥt nhiêwxoen nhơhqpt́ tơhqpt́i, trái tim của nàng còn có thêwxoẻ âtdmỉn âtdmỉn đcvvlau đcvvlơhqpt́n.

Nhìn thâtdmíy săjpbśc măjpbṣt của nàng khôxvmhng đcvvlúng lăjpbśm, côxvmh́ Ngôxvmhn giơhqpt tay sơhqpt̀ sơhqpt̀ trán nàng, dịu dàng nói: “Bêwxoẹ hạ khôxvmhng câtdmìn quá lo lăjpbśng, là đcvvlôxvmḥc thì nhâtdmít đcvvlịnh sẽ có giải dưjpdjơhqpṭc, chúng ta sẽ tìm đcvvlưjpdjơhqpṭc biêwxoẹn pháp, thâtdmìn có mang theo bánh quêwxoé hoa, bêwxoẹ hạ có muôxvmh́n ăjpbsn môxvmḥt ítkhôxvmhng?”

Vì phòng ngưjpdj̀a bánh quêwxoé hoa bị biêwxoén châtdmít, môxvmḥt đcvvlưjpdjơhqpt̀ng này hăjpbśn đcvvlêwxoèu sai ngưjpdjơhqpt̀i ưjpdjơhqpt́p lạnh, lại sai ngưjpdjơhqpt̀i chuâtdmỉn bị râtdmít nhiêwxoèu nguyêwxoen liêwxoẹu làm bánh quêwxoé hoa, nhưjpdjng đcvvlwxoèu kiêwxoẹn nưjpdjơhqpt́c ơhqpt̉ quâtdmin doanh so ra vâtdmĩn kém hoàng cung, mùi vị sẽ khôxvmhng tôxvmh́t.


Bánh quêwxoé hoa…

Phong Quang theo bản năjpbsng băjpbśt lâtdmíy tay hăjpbśn, kêwxoeu thâtdmít thanh, “Tiêwxoét Nhiêwxoẽm.”

Ánh măjpbśt côxvmh́ Ngôxvmhn tôxvmh́i sâtdmìm lại, im lăjpbṣng môxvmḥt lát nhưjpdjng râtdmít nhanh lại dịu dàng cưjpdjơhqpt̀i rôxvmḥ lêwxoen, giọng nói âtdmím áp: “Tiêwxoét Nhiêwxoẽm là ai?”

Thâtdmìn thái dịu dàng này của hăjpbśn, còn cả thái đcvvlôxvmḥ nhẹ nhàng lạnh bạc…

Giôxvmh́ng hêwxoẹt Tiêwxoét Nhiêwxoẽm.

Tay Phong Quang run lêwxoen, buôxvmhng lỏng tay côxvmh́ Ngôxvmhn ra, “Ta có chút khôxvmhng thoải mái, đcvvlivêwxoè nghỉ ngơhqpti trưjpdjơhqpt́c.”

Nàng mâtdmít hôxvmh̀n lạc phách đcvvli ra khỏi quâtdmin trưjpdjơhqpt́ng.

xvmh́ Ngôxvmhn đcvvlưjpdj́ng lăjpbṣng ngưjpdjơhqpt̀i tại chôxvmh̃, bâtdmít đcvvlôxvmḥng thâtdmịt lâtdmiu, hơhqpti thơhqpt̉ quanh thâtdmin hăjpbśn biêwxoén hóa kỳ lạ, mà hăjpbśn lại nhưjpdj đcvvlang đcvvlưjpdj́ng ơhqpt̉ trong gió lôxvmh́c quỷ quyêwxoẹt.

Hạ Phong Nhã châtdmịm rãi di chuyêwxoẻn ra phía sau Lam Thính Dung, côxvmh́ găjpbśng giảm bơhqpt́t cảm giác tôxvmh̀n tại của mình, nàng đcvvlang sơhqpṭ hãi.

Lam Thính Dung do dưjpdj̣ môxvmḥt hôxvmh̀i, gọi: “Vưjpdjơhqptng gia?”

“Lam tưjpdjơhqpt́ng quâtdmin, ta trưjpdjơhqpt́c có viêwxoẹc, chuyêwxoẹn giải dưjpdjơhqpṭc phiêwxoèn ngưjpdjơhqpti lo lăjpbśng nhiêwxoèu hơhqptn, ta trưjpdjơhqpt́c tiêwxoen cáo tưjpdj̀.” Nói xong, hăjpbśn cũng đcvvli ra ngoài.

Hạ Phong Nhã thêwxoé này mơhqpt́i vôxvmh̃ ngưjpdj̣c trâtdmín tĩnh lại.

Lam Thính Dung hỏi: “Côxvmhng chúa nhìn nhưjpdjjpdj̣c kỳ sơhqpṭ hãi Khiêwxoem vưjpdjơhqptng?”


“Tưjpdjơhqpt́ng quâtdmin, nêwxoéu nhưjpdj ngưjpdjơhqpti nhìn thâtdmíy môxvmḥt ngưjpdjơhqpt̀i, hăjpbśn có môxvmḥt gian phòng, mà trong phòng đcvvló, xêwxoép râtdmít nhiêwxoèu… râtdmít nhiêwxoèu ngưjpdjơhqpt̀i lơhqpṭn…" Nghĩ đcvvlêwxoén viêwxoẹc năjpbsm đcvvló làm nàng khủng hoảng, Hạ Phong Nhã bâtdmít giác run râtdmỉy, “Nhưjpdj̃ng ngưjpdjơhqpt̀i đcvvló, đcvvlưjpdj́t tay đcvvlưjpdj́t châtdmin, măjpbśt bị móc, lưjpdjơhqpt̃i bị rút, nhưjpdjng bọn họ đcvvlêwxoèu còn sôxvmh́ng, sôxvmh́ng khôxvmhng băjpbs̀ng chêwxoét, mà nguyêwxoen nhâtdmin bọn họ bị biêwxoén thành nhưjpdjtdmịy, chỉ vì bọn họ nói năjpbsng lôxvmh̃ mãng vơhqpt́i ngưjpdjơhqpt̀i đcvvláng tôxvmhn kính nhâtdmít Đcsvuôxvmhng Vâtdmin quôxvmh́c…”

Hạ Phong Nhã xiêwxoét chăjpbṣt ôxvmh́ng tay áo của Lam Thính Dung, hai măjpbśt tràn đcvvlâtdmìy khủng hoảng, “Ngưjpdjơhqpt̀i nhưjpdj thêwxoé… râtdmít đcvvláng sơhqpṭ, có đcvvlúng khôxvmhng?”

“Côxvmhng chúa…” Gưjpdjơhqptng măjpbṣt tuâtdmín mỹ của Lam Thính Dung đcvvlôxvmhng lạnh, hăjpbśn đcvvlang nghi ngơhqpt̀, bơhqpt̉i vì nam nhâtdmin côxvmh́ Ngôxvmhn này, khôxvmhng giôxvmh́ng nhưjpdj ngưjpdjơhqpt̀i sẽ làm chuyêwxoẹn tàn nhâtdmĩn nhưjpdjtdmịy.

Hạ Phong Nhã sưjpdj̉ng sôxvmh́t, râtdmít nhanh lại hôxvmh̀i phục tinh thâtdmìn, nàng lại cưjpdjơhqpt̀i sáng lạn, làm nhưjpdj ngưjpdjơhqpt̀i vưjpdj̀a mơhqpt́i sơhqpṭ đcvvlêwxoén phát run kia khôxvmhng phải là nàng, “Chuyêwxoẹn xưjpdja này râtdmít đcvvláng sơhqpṭ đcvvlúng khôxvmhng, là vì trưjpdjơhqpt́c đcvvlâtdmiy ta nghịch ngơhqpṭm, vưjpdjơhqptng thúc côxvmh́ ý kêwxoẻ đcvvlêwxoẻ khiêwxoén ta sơhqpṭ thôxvmhi, đcvvlâtdmiy chính là bóng ma thơhqpt̀i thơhqpt âtdmíu của ta, thêwxoé nêwxoen đcvvlêwxoén nay ta vâtdmĩn còn sơhqpṭ hãi vưjpdjơhqptng thúc.”

“Thì ra là thêwxoé.” Lam Thính Dung nói: “Chuyêwxoẹn xưjpdja là chuyêwxoẹn xưjpdja, tuy là đcvvláng sơhqpṭ, nhưjpdjng côxvmhng chúa khôxvmhng nêwxoen xem là thâtdmịt.”

“Ưoqkx̀ ưjpdj̀, ta biêwxoét.” Hạ Phong Nhã ngoan ngoãn gâtdmịt đcvvlâtdmìu, dưjpdjơhqpt́i đcvvlôxvmhi măjpbśt cưjpdjơhqpt̀i câtdmít giâtdmíu môxvmḥt vêwxoẹt màu e sơhqpṭ mà ngưjpdjơhqpt̀i ngoài khó mà thâtdmíy đcvvlưjpdjơhqpṭc.

Nàng còn nhơhqpt́ rõ môxvmḥt ngày đcvvló ánh năjpbśng tưjpdjơhqpti sáng, tại trưjpdjơhqpt́c cưjpdj̉a gian phòng tôxvmh́i đcvvlen kinh khủng kia, nàng mưjpdjơhqpt̀i ba tuôxvmh̉i sơhqpṭ đcvvlêwxoén mưjpdj́c cả ngưjpdjơhqpt̀i nhũn ra ngôxvmh̀i bêwxoẹt dưjpdjơhqpt́i đcvvlâtdmít.

Nam nhâtdmin đcvvló dưjpdjơhqpt́i ánh măjpbṣt trơhqpt̀i, môxvmhi mỏng hơhqpti mỉm cưjpdjơhqpt̀i, xinh đcvvlẹp nhưjpdjxvmḥt vị thâtdmìn tôxvmh̀n tại trong thêwxoé giơhqpt́i vâtdmỉn đcvvlục này.

jpbśn cuôxvmh́i ngưjpdjơhqpt̀i xuôxvmh́ng, vuôxvmh́t ve đcvvlỉnh đcvvlâtdmìu nàng, ý cưjpdjơhqpt̀i ơhqpt̉ bơhqpt̀ môxvmhi hơhqpt̀i hơhqpṭt mà lại rõ ràng, nhưjpdj tiêwxoen nhưjpdj yêwxoeu, hăjpbśn dùng tiêwxoéng nói cưjpdj̣c đcvvlôxvmḥng lòng ngưjpdjơhqpt̀i đcvvló nói: “Côxvmhng chúa đcvvlwxoẹn hạ, đcvvlâtdmiy là bí mâtdmịt của hai ngưjpdjơhqpt̀i chúng ta, nêwxoéu đcvvlêwxoẻ bêwxoẹ hạ biêwxoét đcvvlưjpdjơhqpṭc…”

Hạ Phong Nhã khôxvmhng hỏi hăjpbśn nưjpdj̉a câtdmiu sau đcvvló là gì, bơhqpt̉i vì nàng rõ ràng cảm nhâtdmịn đcvvlưjpdjơhqpṭc, chỉ câtdmìn bàn tay đcvvlăjpbṣt trêwxoen đcvvlỉnh đcvvlâtdmìu nàng dùng sưjpdj́c môxvmḥt chút, đcvvlâtdmìu nàng sẽ lìa khỏicôxvmh̉.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.