Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 267 :

    trước sau   
Phong Quang giơrgwi tay ngăvcqẃm móng tay của mình, rânzlét khôtdqmng đycffưubnúng đycffăvcqẃn nói: “Ta đycffânzley là hoàng đycffêttaŕ còn chưubnua nói gì, Phong Nhã muôtdqṃi gânzlép gì mà gânzlép?”

Ôfzufi, ngôtdqḿc hoàng tỷ của ta, đycffó là vì tỷ khôtdqmng biêttaŕt vưubnuơrgwing thúc là ngưubnuơrgwìi đycffáng sơrgwị tơrgwíi mưubnúc nào thôtdqmi!

Hạ Phong Nhã nghẹn, măvcqẉt đycffôtdqm̉i thành màu gan heo, thânzlẹt cânzlẻn thânzlẹn nhìn côtdqḿ Ngôtdqmn, lại lânzléy khuỷu tay đycffụng đycffụng Môtdqṃ Lưubnuơrgwing bêttarn cạnh, ý bảo hăvcqẃn nói chuyêttaṛn đycffàng hoàng vào.

tdqṃ Lưubnuơrgwing đycffôtdqḿi vơrgwíi côtdqḿ Ngôtdqmn cũng khôtdqmng phục, nhưubnung mà dưubnuơrgwíi ánh măvcqẃt của Hạ Phong Nhã, hăvcqẃn lại khôtdqmng thêttar̉ phơrgwít lơrgwì ý tôtdqḿt của ngưubnuơrgwìi ta, vì thêttaŕ hưubnù vài tiêttaŕng, cũng khôtdqmng nói gì.

tdqḿ Ngôtdqmn cưubnuơrgwìi nhưubnu khôtdqmng cưubnuơrgwìi, “Xem ra lúc thânzlèn khôtdqmng có măvcqẉt, bêttaṛ hạ cùng vị Môtdqṃ côtdqmng tưubnủ này cảm tình thânzlẹt thânzlem hânzlẹu.”

“Vânzlẹy, vưubnuơrgwing thúc khôtdqmng góp lơrgwìi đycffêttar̉ cho ta đycffem hăvcqẃn thu vào hânzlẹu cung sao?”


Thu vào hânzlẹu cung!?

tdqṃ Lưubnuơrgwing biêttaŕn săvcqẃc, “Ta khôtdqmng thèm tiêttaŕn vào hânzlẹu cung!”

“Ưhxsp̀ ưubnù!” Hạ Phong Nhã gânzlẹt đycffânzlèu theo.

Giânzléc môtdqṃng của Môtdqṃ Lưubnuơrgwing chính là làm đycffại hiêttaṛp khách trưubnù bạo an dânzlen, môtdqṃt khi vào cung đycffình thì sẽ nhưubnu con chim bị trói cánh lại.

Phong Quang thảnh thơrgwii cưubnuơrgwìi nói: “Ta lại khôtdqmng dưubnụ tính đycffem ngưubnuơrgwii nạp làm hoàng phu, ngưubnuơrgwii kích đycffôtdqṃng cái gì? Thêttaŕ gian này mỹ nam nhiêttar̀u nhưubnunzlẹy, khôtdqmng có ngưubnuơrgwii cũng chăvcqw̉ng sao.”

tdqṃ Lưubnuơrgwing ngânzlẻn ra, thânzléy mình giôtdqḿng nhưubnu con khỉ làm trò cưubnuơrgwìi.

Hạ Phong Nhã thơrgwỉ dài nhẹ nhõm môtdqṃt hơrgwii, “Cái đycffó… Hoàng tỷ, nêttaŕu khôtdqmng có chuyêttaṛn gì, muôtdqṃi đycffi ra ngoài trưubnuơrgwíc.”

“Đbhprơrgwịi đycffã.” Phong Quang nhưubnu đycffôtdqṃt nhiêttarn nhơrgwí tơrgwíi môtdqṃt chuyêttaṛn, nàng có ý tưubnú khác mà nói: “Ta mang vêttar̀ môtdqṃt ngưubnuơrgwìi nam nhânzlen têttarn là Kha Hoài, có thơrgwìi gian thì ngưubnuơrgwii giúp ta chiêttaŕucôtdqḿ hăvcqẃn, tìm hăvcqẃn nói chuyêttaṛn phiêttaŕm hay gì thì khôtdqmng thêttar̉ tôtdqḿt hơrgwin.”

“À… muôtdqṃi đycffã biêttaŕt.” Tuy răvcqẁng khôtdqmng rõ là vì sao, nhưubnung Hạ Phong Nhã vânzlẽn nhânzlẹn lơrgwìi Phong Quang, nàng cũng vôtdqṃi vã kéo Môtdqṃ Lưubnuơrgwing ra khỏi lêttar̀u trại.

Lúc này, trong lêttar̀u chỉ còn Phong Quang và côtdqḿ Ngôtdqmn.

“Thânzlèn tưubnuơrgwỉng, bêttaṛ hạ đycffã quêttarn mânzlét Kha côtdqmng tưubnủ.” Dù sao đycffã qua nhiêttar̀u ngày nàng đycffêttar̀ukhôtdqmng tìm Kha Hoài nói môtdqṃt cânzleu nao, giôtdqḿng nhưubnu đycffã chán hăvcqẃn.

Phong Quang lăvcqẃc đycffânzlèu, “Là vì vưubnuơrgwing thúc chiêttaŕu côtdqḿ hăvcqẃn rânzlét tôtdqḿt, khôtdqmng cânzlèn ta phải quan tânzlem hăvcqẃn nưubnũa.”

“Bêttaṛ hạ lơrgwìi vưubnùa rôtdqm̀i, là có ý gì?”


“Ta vưubnùa rôtdqm̀i nói nhiêttar̀u lơrgwìi nhưubnunzlẹy, vưubnuơrgwing thúc là nói cânzleu nào?” Nàng kéo côtdqm̉ áo ra môtdqṃt ít, lôtdqṃ ra xưubnuơrgwing quai xanh tinh xảo, lại cânzlèm lânzléy quạt phânzlẻy phânzlẻy, thơrgwìi tiêttaŕt có chút nóng, mà nàng vânzlẽn luôtdqmn rânzlét sơrgwị nóng.

vcqẃt săvcqẃc côtdqḿ Ngôtdqmn dânzlèn dânzlèn sânzleu thăvcqw̉m, “Bêttaṛ hạ dưubnụ tính tác hơrgwịp côtdqmng chúa và Kha côtdqmng tưubnủ.”

“Ngưubnuơrgwìi ta là có nhânzlen duyêttarn trơrgwìi đycffịnh.” Phong Quang ném môtdqṃt ánh măvcqẃt xinh đycffẹp qua, Hạ Phong Nhã thêttaŕ nhưubnung có năvcqwm vị trưubnuơrgwịng phu đycffó, băvcqẁng khôtdqmng nàng đycffem theo Kha Hoài rơrgwìi khỏi Kha phủ làm gì? “Thêttaŕ nào, vưubnuơrgwing thúc ghen tị?”

tdqḿ Ngôtdqmn lại cưubnuơrgwìi, “Thânzlèn vì sao phải ghen?”

“Bơrgwỉi vì Phong Nhã có tânzlen sủng, mà ta lại hiêttar̉u Phong Nhã rânzlét rõ, nêttaŕu nàng mơrgwỉ miêttaṛng muôtdqḿn ngưubnuơrgwìi nào, ta nhânzlét đycffịnh sẽ cho.” Nàng phe phânzlẻy cânzley quạt trong tay, ôtdqḿng tay áo trưubnuơrgwịt xuôtdqḿng tơrgwíi khuỷu tay nàng, môtdqṃt đycffoạn cánh tay trăvcqẃng nhưubnu ngó sen, theo đycffôtdqṃng tác của nàng mà lúc ânzlẻn lúc hiêttaṛn, màu săvcqẃc trăvcqẃng nõn đycffó cũng nhưubnu chôtdqm̃ xưubnuơrgwing quai xanh của nàng, trăvcqẃng đycffôtdqṃng lòng ngưubnuơrgwìi.

Nhưubnung khi đycffôtdqṃng tình rôtdqm̀i, lại sẽ hơrgwii hơrgwii chuyêttar̉n sang màu hôtdqm̀ng khiêttaŕn ngưubnuơrgwìi ta miêttaṛng lưubnuơrgwĩi khôtdqm khôtdqḿc.

tdqḿ Ngôtdqmn đycffi đycffêttaŕn trưubnuơrgwíc măvcqẉt nàng, im ăvcqẃng nhìn nàng môtdqṃt hôtdqm̀i lânzleu, trưubnục tiêttaŕp nhìn cho ngưubnuơrgwìi ta sơrgwị hãi.

Phong Quang ngưubnung đycffung đycffưubnua cânzley quạt môtdqṃt chút, “Vưubnuơrgwing thúc, ngưubnuơrgwii sao vânzlẹy?”

vcqẃn cong môtdqmi, “Bêttaṛ hạ.”

“Hưubnủ?”

“Ngưubnuơrgwìi nêttaŕu nhưubnu muôtdqḿn, khôtdqmng cânzlèn làm mânzléy trò đycffùa giơrgwĩn này.”

“Cái gì… này!” Nàng kinh sơrgwị la lêttarn, bơrgwỉi vì nàng bị hăvcqẃn ôtdqmm lêttarn, “Ngưubnuơrgwii làm gì?”

“Làm ngưubnuơrgwìi.” Giọng côtdqḿ Ngôtdqmn ânzlém áp trả lơrgwìi lại.

Phong Quang ngânzley ngưubnuơrgwìi, khôtdqmng thêttar̉ tin đycffưubnuơrgwịc là hai chưubnũ này tưubnù trong miêttaṛng hăvcqẃn nói ra.

vcqẃn ôtdqmm nàng đycffi đycffêttaŕn giưubnuơrgwìng, “Thânzlèn chăvcqw̉ng qua là đycffáp lại sưubnụ quyêttaŕn rũ của bêttaṛ hạ đycffôtdqḿi vơrgwíi thânzlèn.”

Phong Quang đycffỏ măvcqẉt ho nhẹ môtdqṃt tiêttaŕng.

Thânzlẹt là, nàng da măvcqẉt mỏng, hăvcqẃn còn nói trăvcqẃng ra nhưubnunzlẹy.

Nàng da măvcqẉt mỏng?

Có quỷ nó tin.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.