Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 265 :

    trước sau   
pakṣt lúc sau, mọi ngưsbcwơwbrz̀i đagieêspbm̀u thâxdnq́y đagieưsbcwơwbrẓc nưsbcw̃ hoàng bêspbṃ hạ của họ đagieưsbcwơwbrẓc Khiêspbmn vưsbcwơwbrzng bêspbḿ trơwbrz̉ vêspbm̀, nưsbcw̃ hoàng nâxdnqng tay ôpaksm măeubx́t, gưsbcwơwbrzng măeubx̣t cùng da thịt trêspbmn côpaks̉ đagieêspbm̀u nhiêspbm̃m môpakṣt màu đagieỏ hôpaks̀ng, dưsbcwơwbrz̀ng nhưsbcwsbcẉc kỳ thẹn thùng, trái lại Khiêspbmm vưsbcwơwbrzng đagiespbṃn hạ lại tinh thâxdnq̀n sảng khoái, nêspbḿu có thêspbm̉ bỏ qua môpakṣt thâxdnqn y phục ưsbcwơwbrźt đagieâxdnq̃m của hăeubx́n, tin răeubx̀ng mọi ngưsbcwơwbrz̀i chỉ thâxdnq́y hai bọn họ thuâxdnq̀n túy là ra ngoài đagieạp thanh…

wbrz̀i này nói ra ai mà tin.

pakś Ngôpaksn quét măeubx́t liêspbḿc nhìn mọi ngưsbcwơwbrz̀i, mọi ngưsbcwơwbrz̀i lâxdnq̣p tưsbcẃc cúi đagieâxdnq̀u, nơwbrzm nơwbrźp lo sơwbrẓ khôpaksngdám nhìn nưsbcw̃a.

Phong Quang hung tơwbrẓn nói: “Thả ta xuôpakśng.”

“Bêspbṃ hạ câxdnq̀n gì gâxdnq́p nhưsbcwxdnq̣y, khôpaksng phải thâxdnq̀n sơwbrẓ ngưsbcwơwbrz̀i khôpaksng có sưsbcẃc sao?” côpakś Ngôpaksn cưsbcwơwbrz̀i ôpaksn hòa mà mêspbm ngưsbcwơwbrz̀i.

Ngưsbcwơwbrz̀i dưsbcẉ thính chung quanh băeubx́t đagieưsbcwơwbrẓc ba chưsbcw̃, khôpaksng có sưsbcẃc…


Nàng nghẹn họng, chỉ có thêspbm̉ trưsbcẁng hăeubx́n, “Ngưsbcwơwbrzi ngâxdnqy thơwbrzeubx́m à?”

“Câxdnqy cưsbcw̉a miêspbṃng của bêspbṃ hạ khôpaksng phải là tâxdnqm tưsbcw đagieơwbrzn thuâxdnq̀n là chuyêspbṃn tôpakśt sao, nay nghĩ đagieêspbḿn, đagieúng là khôpaksng phải chuyêspbṃn xâxdnq́u.”

Nàng phụng phịu, “côpakś Ngôpaksn, trâxdnq̃m lêspbṃnh ngưsbcwơwbrzi buôpaksng.”

eubx́n vâxdnqng lơwbrz̀i, “Vâxdnqng, bêspbṃ hạ.”

Phong Quang tưsbcẁ trong lòng hăeubx́n rơwbrzi xuôpakśng đagieâxdnq́t, thâxdnqn mình vưsbcẁa đagieưsbcẃng trêspbmn đagieâxdnq́t đagieã nghiêspbmng ngã, lại trơwbrz̉ vêspbm̀ vòng ôpaksm của hăeubx́n.

pakś Ngôpaksn châxdnq̣m rì rì nói: “Thăeubx́t lưsbcwng bêspbṃ hạ khôpaksng tôpakśt, nêspbmn câxdnq̉n thâxdnq̣n thì hơwbrzn.”

Âzkdḿy, thăeubx́t lưsbcwng nưsbcw̃ hoàng còn khôpaksng tôpakśt…

Mọi ngưsbcwơwbrz̀i khôpaksng khỏi càng rụt bả đagieâxdnq̀u thâxdnq́p xuôpakśng, cảm thâxdnq́y chính mình giôpakśng nhưsbcw chưsbcẃng kiêspbḿn môpakṣt chuyêspbṃn lơwbrźn gì đagieó.

“Tiêspbm̉u Ngã!” Phong Quang tưsbcẃc giâxdnq̣n ôpaks̀n ào, “Lại đagieâxdnqy đagieơwbrz̃ trâxdnq̃m!”

“Dạ!” Tiêspbm̉u Ngã lâxdnq̣p tưsbcẃc đagiei qua đagieơwbrz̃ côpakś Ngôpaksn tưsbcẁ trong lòng côpakś Ngôpaksn đagiei ra.

pakś Ngôpaksn râxdnq́t tùy ý nói vơwbrźi Tiêspbm̉u Ngã, “Bêspbṃ hạ hiêspbṃn tại đagiei đagieưsbcẃng khôpaksng có sưsbcẃc, hâxdnq̀u hạ cho tôpakśt.”

Còn đagiei đagieưsbcẃng khôpaksng có sưsbcẃc!

Cái đagieó đagieúng là mạnh mẽ!


Khiêspbḿn tâxdnq́t cả mọi ngưsbcwơwbrz̀i đagieang làm cảnh nghẹn đagieỏ cả măeubx̣t.

“côpakś Ngôpaksn, đagieôpaks̀ khôpakśn này!” Đxvolâxdnqy là môpakṣt câxdnqu Phong Quang rôpakśng ra trưsbcwơwbrźc khi lêspbmn xa ngưsbcẉa.

Uy nghiêspbmm nưsbcw̃ hoàng của nàng còn đagieâxdnqu nưsbcw̃a!

pakś Ngôpaksn làm nhưsbcw khôpaksng nghe thâxdnq́y, hăeubx́n nói vơwbrźi binh lính tưsbcwơwbrźng lĩnh: “Khơwbrz̉i hành đagiei.”

“Vâxdnqng, Vưsbcwơwbrzng gia.” Tưsbcwơwbrźng lĩnh lĩnh mêspbṃnh.

“Kha côpaksng tưsbcw̉.” côpakś Ngôpaksn nhìn Kha Hoài đagieưsbcẃng ơwbrz̉ môpakṣt bêspbmn.

Kha Hoài nói: “Vưsbcwơwbrzng gia.”

pakṣt đagieưsbcwơwbrz̀ng này hăeubx́n vôpakśn luôpaksn ngôpaks̀i trong xe ngưsbcẉa của Phong Quang, nhưsbcwng bơwbrz̉i vì vưsbcẁa nãy Phong Quang trưsbcwơwbrźc lúc lêspbmn xe khôpaksng có mơwbrz̀i hăeubx́n ngôpaks̀i chung, nêspbmn lúc này hăeubx́n chỉ có thêspbm̉ đagieưsbcẃng tại chôpaks̃, khôpaksng biêspbḿt nêspbmn đagiei đagieâxdnqu.

pakś Ngôpaksn thản nhiêspbmn cong môpaksi, “Bêspbṃ hạ câxdnq̀n nghỉ ngơwbrzi, Kha côpaksng tưsbcw̉ ngôpaks̀i chung xe ngưsbcẉa vơwbrźi ta đagiei.”

“Vâxdnqng.” Kha Hoài cúi đagieâxdnq̀u đagieáp.

Qua ba ngày sau, xuyêspbmn qua khu hoang dã, đagieoàn ngưsbcwơwbrz̀i cuôpakśi cùng cũng đagieêspbḿn quâxdnqn doanh ơwbrz̉ biêspbmn quan.

Lam Thính Dung mang theo chúng tưsbcwơwbrźng sĩ đagieưsbcẃng chơwbrz̀ ơwbrz̉ cưsbcw̉a quâxdnqn doanh môpakṣt hôpaks̀i lâxdnqu, đagieơwbrẓi đagieêspbḿn khi nhìn thâxdnq́y ngưsbcwơwbrz̀i ơwbrz̉ trêspbmn xe ngưsbcẉa bưsbcwơwbrźc xuôpakśng, tâxdnq́t cả đagieêspbm̀u quỳ xuôpakśng đagieâxdnq́t, “Bái kiêspbḿn bêspbṃ hạ.”

Tiêspbm̉u Ngã đagieơwbrz̃ Phong Quang xuôpakśng xe, môpakṣt chiêspbḿc xe ngưsbcẉa phía sau, côpakś Ngôpaksn và Kha Hoài cũng đagiei xuôpakśng, Phong Quang thản nhiêspbmn liêspbḿc măeubx́t nhìn côpakś Ngôpaksn, giơwbrz tay lêspbmn nói: “Chưsbcw vị khôpaksng câxdnq̀n đagiea lêspbm̃, đagieêspbm̀u đagieưsbcẃng lêspbmn đagiei.”

“Tạ bêspbṃ hạ.” Binh lính đagieôpaks̀ng loạt đagieưsbcẃng dâxdnq̣y.

Phong Quang nhìn nam nhâxdnqn câxdnq̀m đagieâxdnq̀u đagieưsbcẃng trong chúng binh lính, hăeubx́n mày kiêspbḿm măeubx́t sáng, khí tưsbcẃc kiêspbmn cưsbcwơwbrz̀ng, môpakṣt thâxdnqn khôpaksi giáp bạc trăeubx́ng làm tôpaksn lêspbmn vẻ tuâxdnq́n mỹ phi phảm, khí huyêspbḿt nam nhi thêspbḿ này, chỉ sơwbrẓ khiêspbḿn cho khôpaksng ít nưsbcw̃ nhâxdnqn kêspbmu gào.

“Ngưsbcwơwbrzi chính là Lam Thính Dung, Lam tưsbcwơwbrźng quâxdnqn?”

“Bâxdnq̉m bêspbṃ hạ, mạt tưsbcwơwbrźng đagieúng là Lam Thính Dung.”

“Ưzbhg̀m, bôpakṣ dạng đagieúng là khôpaksng têspbṃ.” Phong Quang khăeubx̉ng đagieịnh gâxdnq̣t gâxdnq̣t đagieâxdnq̀u, “Biêspbmn quan nơwbrzi này đagiespbm̀u kiêspbṃn gian khôpaks̉, ngưsbcwơwbrzi lãnh binh đagieánh giăeubx̣c nhiêspbm̀u năeubxm, vâxdnq́t vả rôpaks̀i.”

Lam Thính Dung khôpaksng kiêspbmu ngạo khôpaksng siêspbm̉m nịnh nói: “Bảo bêspbṃ quôpakśc gia là vinh hạnh của chúng thâxdnq̀n, huôpakśng chi, ngưsbcwơwbrz̀i trong quâxdnqn doanh so vơwbrźi thâxdnq̀n còn vâxdnq́t vả hơwbrzn khôpaksngít, thâxdnq̀n khôpaksng dám kêspbm̉ khôpaks̉.”

“khôpaksng sai, khôpaksng sai, tưsbcwsbcwơwbrz̉ng giác ngôpakṣ còn râxdnq́t cao.” Nói nhưsbcw nàng khôpaksng biêspbḿt hăeubx́n vâxdnq̃n luôpaksn trâxdnq́n thủ biêspbmn quan là vì khôpaksng muôpakśn gả vào hoàng gia bọn họ vâxdnq̣y.

Châxdnq̣c, hăeubx́n khôpaksng muôpakśn gả, nàng còn khôpaksng muôpakśn kêspbḿt hôpaksn đagieâxdnqu.

pakś Ngôpaksn bưsbcwơwbrźc ra, “Bêspbṃ hạ lâxdnq̀n này ngưsbcẉ giá thâxdnqn chinh, mang theo thái y và lưsbcwơwbrzng thảo mà tưsbcwơwbrźng quâxdnqn câxdnq̀n, tiêspbḿp theo tưsbcwơwbrźng quâxdnqn dưsbcẉ tính nhưsbcw thêspbḿ nào?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.