Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 254 :

    trước sau   
“Các ngưvtuxơfmnui là ai? Xưvtuxng têxchcn ra, có lẽ bản côtvwrng tưvtux̉ sẽ lưvtuxu cho các ngưvtuxơfmnui môtvwṛt mạng?” Mỹ nhâiqdxn côtvwrng tưvtux̉ kiêxchcu ngạo nói, hăoxvd́n cũng cưvtuxơfmnùi râiqdx́t phôtvwr trưvtuxơfmnung, cho dù là ai thì lúc đnshianglàm “chính sưvtux̣” lại bôtvwr̃ng nhiêxchcn bị ngưvtuxơfmnùi ta căoxvd́t ngang đnshiêxchc̀u sẽ khó chịu, hăoxvd́n đnshiưvtuxơfmnung nhiêxchcn cũng khó chịu, chăoxvd̉ng qua, hăoxvd́n vâiqdx̃n còn duy trì đnshiưvtuxơfmnục môtvwṛt khuôtvwrn măoxvḍt tưvtuxơfmnui cưvtuxơfmnùi dôtvwŕi trá.

Ngưvtuxơfmnục lại, nưvtux̃ nhâiqdxn phía sau hăoxvd́n lại tràn đnshiâiqdx̀y tò mò nhìn chăoxvd̀m chăoxvd̀m Phong Quang, nàng thâiqdx́y thiêxchću nưvtux̃ này râiqdx́t thú vị.

tvwŕ Ngôtvwrn đnshiưvtux́ng dâiqdx̣y, che trưvtuxơfmnúc ngưvtuxơfmnùi Phong Quang, vưvtux̀a khéo chăoxvḍn lại tâiqdx̀m măoxvd́t của nàng, hăoxvd́n nói: “Lam nhị côtvwrng tưvtux̉, đnshiã lâiqdxu khôtvwrng găoxvḍp.”

“Ngưvtuxơfmnui nhâiqdx̣n ra ta?” Lam Thính Vũ lôtvwṛ ra sưvtux̣ đnshiêxchc̀ phòng.

“Năoxvdm năoxvdm trưvtuxơfmnúc ơfmnủ cung yêxchćn tưvtux̀ng găoxvḍp măoxvḍt côtvwrng tưvtux̉ môtvwṛt lâiqdx̀n, nhơfmnú rõ khi âiqdx́y côtvwrng tưvtux̉ tiêxchćn cung cùng Lam tưvtuxơfmnúng quâiqdxn, khôtvwrng biêxchćt ta có nhơfmnú nhâiqdx̀m hay khôtvwrng?”

Cung yêxchćn năoxvdm năoxvdm trưvtuxơfmnúc, là khi hoàng trưvtuxơfmnủng nưvtux̃ vưvtux̀a tròn mưvtuxơfmnùi lăoxvdm, Lam Thính Vũ đnshiúng là có cùng huynh trưvtuxơfmnủng của hăoxvd́n là Lam Thính Dung cùng nhau tiêxchćn cung, chuyêxchc̣n năoxvdm năoxvdm trưvtuxơfmnúc, nam nhâiqdxn này còn nhơfmnú rõ ràng nhưvtuxiqdx̣y, Lam Thính Vũ khôtvwrngkhỏi càng trơfmnủ nêxchcn cảnh giác hơfmnun, “Ngưvtuxơfmnui rôtvwŕt cục là ai?”


“Tại hạ côtvwŕ Ngôtvwrn.” Hăoxvd́n cưvtuxơfmnùi nhẹ, “Lam nhị côtvwrng tưvtux̉, sơfmnụ là khôtvwrng nhơfmnú rõ tại hạ.”

Khiêxchcm vưvtuxơfmnung côtvwŕ Ngôtvwrn nôtvwr̉i danh lưvtux̀ng lâiqdx̃y, thâiqdxn phâiqdx̣n còn là Nhiêxchćp chính vưvtuxơfmnung, Lam Thính Vũ cho dù ăoxvdn khôtvwrng ngôtvwr̀i rôtvwr̀i, tâiqdx̀m thưvtuxơfmnùng khôtvwrng có chí tiêxchćn thủ, nhưvtuxng hăoxvd́n vôtvwŕn có tiêxchćng là nhị thêxchć tôtvwr̉, hôtvwr̃n thêxchć ma vưvtuxơfmnung, cho dù biêxchćt thâiqdxn phâiqdx̣n đnshiôtvwŕi phưvtuxơfmnung cao hơfmnun mình, hăoxvd́n cũng sẽ khôtvwrng dùng đnshiêxchćn tưvtux thêxchć ăoxvdn nói khép nép.

“Thì ra là Khiêxchcm vưvtuxơfmnung.” Lam Thính Vũ tưvtuxơfmnui cưvtuxơfmnùi mêxchc ngưvtuxơfmnùi, “khôtvwrng biêxchćt côtvwr nưvtuxơfmnung phía sau Khiêxchcm vưvtuxơfmnung là ai?”

Chưvtuxa tưvtux̀ng có ngưvtuxơfmnùi dám nghi ngơfmnù “năoxvdng lưvtux̣c” của hăoxvd́n, huôtvwŕng chi nàng còn nói ra tùy tiêxchc̣n nhưvtuxiqdx̣y, cả đnshiơfmnùi Lam Thính Dung cũng khôtvwrng thêxchc̉ quêxchcn đnshiưvtuxơfmnục lúc vưvtux̀a mơfmnúi “chăoxvdm chỉ cày câiqdx́y”, sau khi nghe thâiqdx́y cách vách nói ra môtvwṛt câiqdxu đnshió, bôtvwṛ dạng Tôtvwr Bích ơfmnủ dưvtuxơfmnúi thâiqdxn hăoxvd́n cưvtuxơfmnùi run lêxchcn, chuyêxchc̣n này đnshiôtvwŕi vơfmnúi môtvwṛt ngưvtuxơfmnùi nam nhâiqdxn mà nói, là môtvwṛt sưvtux̣ sỉ nhục râiqdx́t lơfmnún.

oxvdm năoxvdm trưvtuxơfmnúc Phong Quang vâiqdx̃n còn là môtvwṛt tiêxchc̉u loli mưvtuxơfmnùi tuôtvwr̉i, lúc này Lam Thính Vũkhôtvwrng nhâiqdx̣n ra nàng là chuyêxchc̣n bình thưvtuxơfmnùng.

“Vị côtvwr nưvtuxơfmnung này là…”

Ngay khi côtvwŕ Ngôtvwrn còn đnshiang suy nghĩ tìm tưvtux̀, Phong Quang liêxchc̀n đnshii đnshiêxchćn ôtvwrm lâiqdx́y cánh tay hăoxvd́n, cưvtuxơfmnùi trong trẻo nói: “Ta là thị thiêxchćp Tiêxchc̉u Hà mà vưvtuxơfmnung gia mơfmnúi nạp, găoxvḍp qua Lam nhị côtvwrng tưvtux̉.”

Hà, đnshiọc gâiqdx̀n nhưvtux là Hạ. (Hà =xiá, Hạ = xià)

tvwŕ Ngôtvwrn im lăoxvḍng môtvwṛt cách kỳ lạ, bơfmnủi vì nàng âiqdxm thâiqdx̀m véo cánh tay hăoxvd́n, ý bảo hăoxvd́nkhôtvwrng đnshiưvtuxơfmnục lăoxvd́m miêxchc̣ng.

Lam Thính Vũ nhíu mày, “Thì ra là thị thiêxchćp của Khiêxchcm vưvtuxơfmnung, ánh măoxvd́t Khiêxchcm vưvtuxơfmnung thâiqdx̣t tôtvwŕt, chỉ mơfmnúi là thiêxchćp thâiqdx́t, vâiqdx̣y khôtvwrng biêxchćt bản côtvwrng tưvtux̉ muôtvwŕn nưvtux̃ nhâiqdxn này tưvtux̀ chôtvwr̃ Khiêxchcm vưvtuxơfmnung, khôtvwrng biêxchćt Khiêxchcm vưvtuxơfmnung có đnshiôtvwr̀ng ý hay khôtvwrng?”

tvwŕ Ngôtvwrn còn chưvtuxa mơfmnủ miêxchc̣ng, Phong Quang đnshiã thẹn thùng che miêxchc̣ng mà nói: “Ta măoxvḍc dù yêxchcu vưvtuxơfmnung gia sâiqdxu săoxvd́c, nhưvtuxng Lam nhị côtvwrng tưvtux̉ cũng là dáng vẻ đnshiưvtuxơfmnùng đnshiưvtuxơfmnùng, cho nêxchcn, Lam nhị côtvwrng tưvtux̉ muôtvwŕn ta, ta cũng băoxvd̀ng lòng, chỉ là, chuyêxchc̣n này hình nhưvtux đnshiôtvwŕi vơfmnúi vưvtuxơfmnung gia khôtvwrng côtvwrng băoxvd̀ng, khôtvwrng băoxvd̀ng, Lam côtvwrng tưvtux̉ dùng côtvwr nưvtuxơfmnung phía sau kia đnshiôtvwr̉i lâiqdx́y ta?”

tvwŕ Ngôtvwrn nhíu mày, “Phong…”

“Là Tiêxchc̉u Hà.” Nàng kiêxchc̃ng mũi nhâiqdxn kêxchc̀ sát môtvwri hăoxvd́n, khoảng cách chỉ câiqdx̀n chút mảy may thôtvwri là có thêxchc̉ hôtvwrn lêxchcn, nàng thâiqdx́p giọng nói: “Ta măoxvḍc dù luyêxchćn tiêxchćc vưvtuxơfmnung gia, nhưvtuxng sơfmnúm chiêxchc̀u ơfmnủ chung cũng sẽ chán ngâiqdx́y, mọi ngưvtuxơfmnùi sao lại khôtvwrng thêxchc̉ tìm kiêxchćm cuôtvwṛc sôtvwŕng thú vị hơfmnun chưvtux́?”


Ánh măoxvd́t côtvwŕ Ngôtvwrn tôtvwŕi sâiqdx̀m lại, hăoxvd́n khôtvwrng khỏi cảm thâiqdx́y lơfmnùi nàng nói có âiqdx̉n ý, nàng có ý gì? Là nói nhưvtux̃ng năoxvdm gâiqdx̀n đnshiâiqdxy đnshiôtvwŕi vơfmnúi viêxchc̣c thưvtuxơfmnùng xuyêxchcn trêxchcu chọc hăoxvd́n đnshiã băoxvd́t đnshiâiqdx̀u cảm thâiqdx́y đnshiã chán rôtvwr̀i sao?

Hoăoxvḍc là, nàng thâiqdx̣t sưvtux̣ coi trọng Lam Thính Vũ.

tvwr Bích khôtvwrng nói môtvwṛt câiqdxu cưvtuxơfmnùi nhìn Lam Thính Vũ.

Lam Thính Vũ thăoxvd̉ng lưvtuxng, trào phúng nói: “Chỉ là môtvwṛt thị thiêxchćp, cũng vọng tưvtuxơfmnủng đnshiánh đnshiôtvwr̀ng cùng Tôtvwr Bích của bản côtvwrng tưvtux̉, muôtvwŕn tưvtux̣ nâiqdxng giá trị bản thâiqdxn cũng khôtvwrng thêxchc̉ dùng cách này.”

“À? Chỉ là môtvwṛt thị thiêxchćp sao?” Phong Quang nhìn côtvwŕ Ngôtvwrn, môtvwṛt đnshiôtvwri măoxvd́t đnshiẹp phong tình vạn chủng, “Vưvtuxơfmnung gia, có ngưvtuxơfmnùi coi thưvtuxơfmnùng nưvtux̃ nhâiqdxn của ngưvtuxơfmnùi nhưvtuxiqdx̣y, ngưvtuxơfmnùi đnshiôtvwŕi vơfmnúi ta nhưvtux thêxchć nào đnshiâiqdxy?”

Trâiqdx̃m muôtvwŕn nạp ngưvtuxơfmnui làm hoàng phu, ngưvtuxơfmnui lại đnshiôtvwŕi vơfmnúi trâiqdx̃m nhưvtux thêxchć nào?

tvwŕ Ngôtvwrn bôtvwr̃ng nhiêxchcn nhơfmnú tơfmnúi môtvwṛt câiqdxu nàng đnshiã nói trong ngõ nhỏ đnshió, khi đnshió dáng vẻ của nàng cũng câiqdxu hôtvwr̀n đnshioạt phách nhưvtuxiqdx̣y, thâiqdx̣t lâiqdxu trưvtuxơfmnúc kia hăoxvd́n đnshiã biêxchćt lúc nàngkhôtvwrng có lý tưvtuxơfmnủng có thêxchc̉ làm ngưvtuxơfmnùi ta thơfmnủ dài là gôtvwr̃ mục khôtvwrng thêxchc̉ khăoxvd́c, lúc nàng nghiêxchcm túc lại có thêxchc̉ làm ngưvtuxơfmnùi ta than thơfmnủ đnshiúng là báu vâiqdx̣t trơfmnùi sinh, mà hăoxvd́n lại đnshiã qua cái tuôtvwr̉i vì nưvtux̃ nhâiqdxn mà nóng đnshiâiqdx̀u.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.