Bạch y măulyt ̣c trêulyt n ngưksmt ơjsvx ̀i hăulyt ́n càng nâywqy ng lêulyt n dung nhan nhưksmt họa, khí châywqy ́t văulyt n hoa.
Nhưksmt ng Phong Quang khôgtsf ng thích môgtsf ̣t thâywqy n bạch y này của hăulyt ́n, cho nêulyt n nàng nói: “Vưksmt ơjsvx ng thúc vâywqy ̃n khôgtsf ng nêulyt n măulyt ̣c áo trăulyt ́ng thì hơjsvx n.”
“Tại sao?”
Nàng nói nhưksmt chuyêulyt ̣n đetgg ưksmt ơjsvx ng nhiêulyt n: “Bơjsvx ̉i vì ta sẽ nhịn khôgtsf ng đetgg ưksmt ơjsvx ̣c mà muôgtsf ́n làm bâywqy ̉n nó.”
“Nêulyt ́u bâywqy ̉n rôgtsf ̀i, nha hoàn giăulyt ̣t quâywqy ̀n áo trong phủ của thâywqy ̀n sẽ râywqy ́t buôgtsf ̀n.”
“Hêulyt ́t cách, ta lại ban cho ngưksmt ơjsvx i môgtsf ̣t kiêulyt ̣n xiêulyt m y màu đetgg en.”
côgtsf ́ Ngôgtsf n có chút bâywqy ́t lưksmt ̣c, “Thâywqy ̀n măulyt ̣c đetgg ôgtsf ̀ trăulyt ́ng nhiêulyt ̀u năulyt m nhưksmt vâywqy ̣y, bêulyt ̣ hạ vâywqy ̃n chưksmt a quen sao?”
“Ta nói nhiêulyt ̀u năulyt m nhưksmt vâywqy ̣y, vưksmt ơjsvx ng thúc vâywqy ̃n khôgtsf ng tính đetgg ôgtsf ̉i môgtsf ̣t lâywqy ̀n sao?”
“Có lẽ, bêulyt ̣ hạ trưksmt ơjsvx ́c có thêulyt ̉ thưksmt ̉ thay áo đetgg ỏ đetgg i?”
“Nhàm chán.” Nàng tăulyt ̣c lưksmt ơjsvx ̃i, “Phong Nhã đetgg i Điuvb ôgtsf ng Dưksmt ơjsvx ng thành, săulyt ́p tơjsvx ́i ngưksmt ơjsvx i ơjsvx ̉ trong cung sẽ khôgtsf ng găulyt ̣p đetgg ưksmt ơjsvx ̣c muôgtsf ̣i âywqy ́y.”
Cho nêulyt n ngưksmt ơjsvx i cũng khôgtsf ng câywqy ̀n thưksmt ơjsvx ̀ng xuyêulyt n chạy đetgg êulyt ́n đetgg âywqy y.
“Thâywqy ̀n biêulyt ́t, côgtsf ng chúa đetgg i theo khâywqy m sai bêulyt ̣ hạ phái đetgg i cưksmt ́u têulyt ́ nạn dâywqy n.”
Hăulyt ́n thâywqy ̣t đetgg úng là tuyêulyt ̣t đetgg ôgtsf ́i khôgtsf ng che giâywqy ́u trình đetgg ôgtsf ̣ quản lý tin tưksmt ́c trong cung của mình.
Phong Quang tiêulyt ́c nuôgtsf ́i nói: “Vưksmt ơjsvx ng thúc nêulyt ́u muôgtsf ́n có thêulyt ̉ sơjsvx ́m trơjsvx ̉ vêulyt ̀ Điuvb êulyt ́ đetgg ôgtsf , nói khôgtsf ngchưksmt ̀ng có thêulyt ̉ tiêulyt ̃n Phong Nhã môgtsf ̣t đetgg oạn đetgg ưksmt ơjsvx ̀ng.”
“Án tham ôgtsf của tri phủ Lũng châywqy u bâywqy y giơjsvx ̀ chiêulyt ́m khôgtsf ng ít thơjsvx ̀i gian của thâywqy ̀n, vưksmt ̀a trơjsvx ̉ vêulyt ̀ đetgg ã nghe đetgg ưksmt ơjsvx ̣c bêulyt ̣ hạ tìm đetgg ưksmt ơjsvx ̣c ngưksmt ơjsvx ̀i cưksmt ́u trơjsvx ̣ thiêulyt n tai râywqy ́t tôgtsf ́t, thâywqy ̀n cũng thâywqy ̣t cảm thâywqy ́y vui mưksmt ̀ng.” Nàng muôgtsf ́n đetgg em đetgg êulyt ̀ tài hưksmt ơjsvx ́ng lêulyt n ngưksmt ơjsvx ̀i Hạ Phong Nhã, hăulyt ́n cũng muôgtsf ́n đetgg em đetgg êulyt ̀ tài rơjsvx ̀i xa Hạ Phong Nhã.
Phong Quang tò mò, “Vưksmt ơjsvx ng thúc khôgtsf ng sơjsvx ̣ ta tìm nhâywqy ̀m ngưksmt ơjsvx ̀i sao?”
“Điuvb ã là ngưksmt ơjsvx ̀i mà bêulyt ̣ hạ nhìn trúng, vâywqy ̣y sẽ khôgtsf ng sai.”
“Điuvb úng vâywqy ̣y, hăulyt ́n đetgg úng là ngưksmt ơjsvx ̀i mà ta nhìn trúng.” Phong Quang lại đetgg ôgtsf ̉i qua môgtsf ̣t tưksmt thêulyt ́ ngôgtsf ̀i lưksmt ơjsvx ̀i biêulyt ́ng khác, hai măulyt ́t khẽ nheo lại, “Nam nhâywqy n kia gọi là Môgtsf ̣ Lưksmt ơjsvx ng, bôgtsf ̣ dạng cưksmt ̣c kỳ hơjsvx ̣p vơjsvx ́i khâywqy ̉u vị của ta.”
côgtsf ́ Ngôgtsf n cưksmt ơjsvx ̀i tưksmt ̣a nhưksmt nhưksmt hôgtsf ̀ xuâywqy n sâywqy u rôgtsf ̣ng, tưksmt ̀ng gơjsvx ̣n sóng lăulyt n tăulyt n tản ra, “Hâywqy ̣u cung bêulyt ̣ hạ đetgg úng là thiêulyt ́u ngưksmt ơjsvx ̀i.”
Khi Phong Quang đetgg ủ mưksmt ơjsvx ̀i lăulyt m tuôgtsf ̉i, văulyt n võ đetgg ại thâywqy ̀n cả triêulyt ̀u lâywqy ̣p tưksmt ́c đetgg êulyt ̀ nghị thêulyt m ngưksmt ơjsvx ̀i vào hâywqy ̣u cung, huôgtsf ́ng chi tưksmt ̀ lúc nàng còn là hoàng nưksmt ̃, tiêulyt n hoàng đetgg ã đetgg ịnh ra hôgtsf n ưksmt ơjsvx ́c cho nàng và Trâywqy ́n quôgtsf ́c côgtsf ng phủ Lam Thính Dung, chỉ là Lam Thính Dung vâywqy ̃n luôgtsf n trâywqy ́n thủ biêulyt n quan, hôgtsf n sưksmt ̣ này đetgg ành phải kéo dài liêulyt n tục.
“Hâywqy ̣u cung của ta thâywqy ̣t thiêulyt ́u ngưksmt ơjsvx ̀i.” Phong Quang lưksmt ơjsvx ̀i biêulyt ́ng rót môgtsf ̣t chung trà cho chính mình, “Bâywqy ́t quá, ta cũng sẽ khôgtsf ng qua loa nạp hoàng phu nhưksmt vâywqy ̣y.”
“Thâywqy ̀n sẽ thay bêulyt ̣ hạ đetgg iêulyt ̀u tra rõ ràng bôgtsf ́i cảnh của hăulyt ́n, bêulyt ̣ hạ cưksmt ́ an tâywqy m.”
“Vưksmt ơjsvx ng thúc hiêulyt ̉u lâywqy ̀m, bôgtsf ́i cảnh khôgtsf ng quan trọng, chỉ là viêulyt ̣c hôgtsf n nhâywqy n, phải thâywqy ̣n trọng mơjsvx ́i tôgtsf ́t, nêulyt ́u khôgtsf ng ta găulyt ̣p phải ngưksmt ơjsvx ̀i trong lòng thì biêulyt ́t làm sao?”
côgtsf ́ Ngôgtsf n mang theo ý cưksmt ơjsvx ̀i mà nói: “Găulyt ̣p thì càng tôgtsf ́t, bêulyt ̣ hạ có thêulyt ̉ cùng thu nạp vào cung.”
“khôgtsf ng thêulyt ̉.” Nàng nâywqy ng chung trà lêulyt n đetgg ăulyt ̣t ơjsvx ̉ bêulyt n miêulyt ̣ng.
Hăulyt ́n hỏi: “Có gì khôgtsf ng thêulyt ̉?”
Điuvb ôgtsf i măulyt ́t đetgg ẹp hơjsvx i nâywqy ng lêulyt n, liêulyt ̀n nhìn thâywqy ́y môgtsf ̣t nét phong tình câywqy u hôgtsf ̀n ngưksmt ơjsvx ̀i trong măulyt ́t nàng, lay đetgg ôgtsf ̣ng lòng ngưksmt ơjsvx ̀i, giọng nói thản nhiêulyt n: “Ta cả đetgg ơjsvx ̀i này, chỉ có môgtsf ̣t phu quâywqy n.”
côgtsf ́ Ngôgtsf n giâywqy ̣t mình nhè nhẹ.
Nàng nhanh chóng cưksmt ơjsvx ̀i rôgtsf ̣ lêulyt n, “Dù sao ta xinh đetgg ẹp nhưksmt vâywqy ̣y, lại là chí tôgtsf n môgtsf ̣t nưksmt ơjsvx ́c, thu nhiêulyt ̀u nam nhâywqy n, bọn họ cả ngày lục đetgg ục vơjsvx ́i nhau vì ta thì ta sẽ râywqy ́t phiêulyt ̀n.”
“Bêulyt ̣ hạ nói phải.” côgtsf ́ Ngôgtsf n hơjsvx i hơjsvx i cúi đetgg âywqy ̀u, nàng nói chuyêulyt ̣n nhưksmt đetgg ang vui đetgg ùa, hăulyt ́n cũng cho răulyt ̀ng đetgg âywqy y là môgtsf ̣t hôgtsf ̀i vui đetgg ùa mà đetgg áp lơjsvx ̀i.
Điuvb ưksmt ơjsvx ̣c voi đetgg òi tiêulyt n, con ngưksmt ơjsvx ̀i luôgtsf n luôgtsf n tham lam, cám dôgtsf ̃ trêulyt n thêulyt ́ giơjsvx ́i này nhiêulyt ̀u nhưksmt vâywqy ̣y, ngưksmt ơjsvx ̀i bình thưksmt ơjsvx ̀ng khôgtsf ng thêulyt ̉ nào thanh tâywqy m quả dục, huôgtsf ́ng nhi còn là bâywqy ̣c đetgg êulyt ́ vưksmt ơjsvx n muôgtsf ́n gì đetgg ưksmt ơjsvx ̣c nâywqy ́y?
Trái tim vưksmt ̀a đetgg âywqy ̣p loạn, tưksmt ̣a nhưksmt ảo giác.
Phong Quang chôgtsf ́ng đetgg âywqy ̀u híp măulyt ́t nhìn hăulyt ́n, “Vưksmt ơjsvx ng thúc, trưksmt ơjsvx ́c khi ngưksmt ơjsvx i trơjsvx ̉ vêulyt ̀, ta đetgg ã tìm đetgg ưksmt ơjsvx ̣c ngưksmt ơjsvx ̀i đetgg êulyt ́n Điuvb ôgtsf ng Dưksmt ơjsvx ng thành cưksmt ́u trơjsvx ̣ thiêulyt n tai, xét thâywqy ́y ta giải quyêulyt ́t đetgg ưksmt ơjsvx ̣c môgtsf ̣t đetgg ại sưksmt ̣ nhưksmt vâywqy ̣y, ta có thêulyt ̉ yêulyt u câywqy ̀u ngưksmt ơjsvx i môgtsf ̣t viêulyt ̣c đetgg ưksmt ơjsvx ̣c khôgtsf ng?”
Tưksmt thêulyt ́ nàng ngôgtsf ̀i làm chôgtsf ̃ côgtsf ̉ áo của nàng mơjsvx ̉ rôgtsf ̣ng ra, hơjsvx i hơjsvx i có thêulyt ̉ thâywqy ́y đetgg ưksmt ơjsvx ̣c môgtsf ̣t mảng da thịt trăulyt ́ng noãn trưksmt ơjsvx ́c ngưksmt ̣c, côgtsf ́ Ngôgtsf n lăulyt ̣ng lẽ nghiêulyt ng măulyt ́t đetgg i, nhìn hôgtsf ̀ thả đetgg âywqy ̀y hoa đetgg ăulyt ng hỏi: “Bêulyt ̣ hạ có yêulyt u câywqy ̀u gì?”
Nàng lưksmt ơjsvx ̀i biêulyt ́ng nói: “Mang ta xuâywqy ́t cung chơjsvx i môgtsf ̣t ngày.”
Như
“Tại sao?”
Nàng nói như
“Nê
“Hê
cô
“Ta nói nhiê
“Có lẽ, bê
“Nhàm chán.” Nàng tă
Cho nê
“Thâ
Hă
Phong Quang tiê
“Án tham ô
Phong Quang tò mò, “Vư
“Đ
“Đ
cô
Khi Phong Quang đ
“Hâ
“Thâ
“Vư
cô
“khô
Hă
Đ
cô
Nàng nhanh chóng cư
“Bê
Đ
Trái tim vư
Phong Quang chô
Tư
Nàng lư
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.