Khi
côezie ng ty lơmrla ́n Trát Nam tưllmi ̀ng xưllmi ng bá thưllmi ơmrla ng trưllmi ơmrla ̀ng đebmo ôezie ̣t nhiêvmga n rơmrla i đebmo ài trong môezie ̣t đebmo êvmga m, thì xí nghiêvmga ̣m Hạ thị lâzsea ́y thêvmga ́ côezie ng khôezie ng già
cản đebmo ưllmi ơmrla ̣c quyêvmga ́t đebmo oán trơmrla ̉ thành ngưllmi ơmrla ̀i thưllmi ̀a kêvmga ́ trơmrla ̉ thành trung
tâzsea m thưllmi ơmrla ng mại mơmrla ́i, hơmrla n nưllmi ̃a có xu hưllmi ơmrla ́ng còn mạnh mẽ hơmrla n so vơmrla ́i
Trát Nam, nghe nói đebmo âzsea y là do tôezie ̉ng giám đebmo ôezie ́c mơmrla ́i mà Hạ thị mơmrla ́i
tuyêvmga ̉n vào, thâzsea ̣t ra nói là tôezie ̉ng giám đebmo ôezie ́c nhưllmi ng lại tưllmi ơmrla ng đebmo ưllmi ơmrla ng
vơmrla ́i ngưllmi ơmrla ̀i nămrla ́m quyêvmga ̀n hành vơmrla ́i toàn bôezie ̣ Hạ thị, bơmrla ̉i vì chủ
tịch Hạ Triêvmga ̀u càng ngày ngày càng mămrla ̣c kêvmga ̣ mọi chuyêvmga ̣n.
Bâzsea ́t luâzsea ̣n là nhưllmi thêvmga ́ nào, có thêvmga ̉ đebmo oán đebmo ưllmi ơmrla ̣c theo thưllmi ̣c lưllmi ̣c Hạ
thị đebmo ang có sưllmi ́c ảnh hưllmi ơmrla ̉ng tămrla ng vọt thì thâzsea n là ngưllmi ơmrla ̀i thưllmi ̀a kêvmga ́
duy nhâzsea ́t của Hạ thị, giá trị con ngưllmi ơmrla ̀i của Hạ Phong Quang cũng là nưllmi ơmrla ́c lêvmga n thuyêvmga ̀n lêvmga n, hơmrla n nưllmi ̃a côezie còn chưllmi a kêvmga ́t hôezie n.
Đgdfx ưllmi ơmrla ̣c rôezie ̀i, ngưllmi ơmrla ̀i ta là ba ngày sau sẽ kêvmga ́t hôezie n, nhưllmi ng bâzsea y giơmrla ̀ thì chưllmi a, côezie còn đebmo ang đebmo ôezie ̣c thâzsea n, còn chưllmi a có chôezie ̀ng, khôezie ng phải sao?
Phong Quang bị ngămrla n ơmrla ̉ trong tiêvmga ̣m áo cưllmi ơmrla ́i, đebmo âzsea y đebmo ã là lâzsea ̀n thưllmi ́
mâzsea ́y rôezie ̀i? Thiêvmga ́u gia nhà giàu ra vẻ phong lưllmi u tiêvmga u sái tình cơmrla ̀
gămrla ̣p côezie , sau đebmo ó mơmrla ̀i côezie ămrla n môezie ̣t bưllmi ̃a tôezie ́i dưllmi ơmrla ́i ánh nêvmga ́n.
Côezie nhìn Dưllmi Lêvmga ̃ cách đebmo ó khôezie ng xa đebmo ang làm bôezie ̣ nhưllmi ngămrla ́m phong cảnh,
tâzsea m rủa cái têvmga n quỷ hẹp hòi, Bạch Trí hôezie ́ hămrla ́n có môezie ̣t phen,
hămrla ́n vâzsea ̣y mà mang thù tơmrla ́i bâzsea y giơmrla ̀. Côezie nghĩ Dưllmi Lêvmga ̃ là khôezie ng có
khả nămrla ng sẽ đebmo êvmga ́n giúp côezie , côezie nhịn tâzsea m trạng khôezie ng kiêvmga n nhâzsea ̃n, đebmo ôezie ́i
diêvmga ̣n chàng trai trưllmi ơmrla ́c mămrla ̣t cưllmi ơmrla ̀i lêvmga ̃ phép: “Trưllmi ơmrla ng tiêvmga n sinh, thâzsea ̣t
xin lôezie ̃i, nhưllmi ng tôezie i khôezie ng có thơmrla ̀i gian.”
“Thơmrla ̀i gian nhính ra môezie ̣t chút là sẽ có, Hạ tiêvmga ̉u thưllmi , sơmrla ́m đebmo ã
nghe nói côezie râzsea ́t đebmo ẹp, bâzsea y giơmrla ̀ tâzsea ̣n mămrla ́t nhìn thâzsea ́t quả thâzsea ̣t trămrla m
nghe khôezie ng bămrla ̀ng môezie ̣t thâzsea ́y.” Bình tĩnh nhìn nhâzsea ̣n, Trưllmi ơmrla ng Phóng bêvmga ̀ ngoài khôezie ng têvmga ̣, nhưllmi ng hămrla ́n có tiêvmga ́ng là hoa hoa côezie ng tưllmi ̉, ngưllmi ơmrla ̀i ta nói chỉ câzsea ̀n là mỹ nưllmi ̃ vưllmi ̀a ý hămrla ́n thì khôezie ng có môezie ̣t ai lọt
khỏi ma trảo của hămrla ́n, mà bâzsea y giơmrla ̀ hămrla ́n nhâzsea ́t đebmo ịnh sẽ gămrla ̣p trơmrla ̉
ngại, “Duyêvmga n phâzsea ̣n này râzsea ́t khó có đebmo ưllmi ơmrla ̣c, tôezie i đebmo ã đebmo ămrla ̣t bàn ơmrla ̉ nhà
hàng tôezie ́t nhâzsea ́t, chỉ chơmrla ̀ Hạ tiêvmga ̉u thưllmi .”
“Tôezie i đebmo ã nói tôezie i khôezie ng có thơmrla ̀i gian.” Phong Quang bămrla ́t đebmo âzsea ̀u lưllmi ơmrla ̀i đebmo êvmga ́n lêvmga ̃ phép cũng khôezie ng muôezie ́n giưllmi ̃.
Nhưllmi ng Trưllmi ơmrla ng Phóng vâzsea ̃n nhưllmi cũ dâzsea y dưllmi a khôezie ng dưllmi ́t, “Hạ tiêvmga ̉u thưllmi ,
chỉ câzsea ̀n côezie đebmo ôezie ̀ng ý đebmo i vơmrla ́i tôezie i, tôezie i cam đebmo oan sẽ khôezie ng khiêvmga ́n côezie
phải hôezie ́i hâzsea ̣n.”
Nói xong, hămrla ́n thả ra môezie ̣t hơmrla i thơmrla ̉ mưllmi ơmrla ̀i phâzsea ̀n nôezie ̀ng mùi nôezie ̣i tiêvmga ́t tôezie ́ mà cưllmi ơmrla ̀i mãnh liêvmga ̣t.
Phong Quang ha ha hai tiêvmga ́ng, trưllmi ̣c tiêvmga ́p vòng qua hămrla ́n rơmrla ̀i đebmo i, nhưllmi ng
tay côezie bị hămrla ́n bămrla ́t đebmo ưllmi ơmrla ̣c, dùng lưllmi ̣c râzsea ́t mạnh, ít nhâzsea ́t thì côezie
giãy cũng giãy khôezie ng thoát, “Trưllmi ơmrla ng Phóng, bôezie ng!”
Phụ nưllmi ̃ đebmo ôezie i lúc sẽ thích môezie ̣t ngưllmi ơmrla ̀i đebmo àn ôezie ng cưllmi ́ng rămrla ́n.
Trưllmi ơmrla ng Phóng câzsea ̀m tay Phong Quang đebmo êvmga ̉ sát vào ngưllmi ơmrla ̀i côezie , “Hạ tiêvmga ̉u thưllmi , câzsea ̀n gì rơmrla ̀i đebmo i nhanh nhưllmi vâzsea ̣y, hả?”
Toàn thâzsea n Phong Quang nôezie ̉i môezie ̣t tâzsea ̀ng da gà, bơmrla ̉i vì côezie chơmrla ̣t nhơmrla ́
đebmo ã lâzsea u khôezie ng thâzsea ́y Tôezie ́ng Mạch, thâzsea ̣t tiêvmga ́c, kịch bản tôezie ̉ng tài bá
đebmo ạo tại chôezie ̃ côezie khôezie ng thêvmga ̉ thưllmi ̣c hiêvmga ̣n đebmo ưllmi ơmrla ̣c, gưllmi ơmrla ng mămrla ̣t côezie lạnh
lùng, “Buôezie ng, anh nghe khôezie ng hiêvmga ̉u lơmrla ̀i của tôezie i à?”
“Thâzsea ̣t vâzsea ́t vả mơmrla ́i bămrla ́t đebmo ưllmi ơmrla ̣c côezie , làm sao mà khinh đebmo ịch bỏ qua côezie dêvmga dàng mà đebmo i vâzsea ̣y?”
Trong đebmo âzsea ̀u côezie có môezie ̣t đebmo àn cưllmi ơmrla ̀i nhảy qua.
Dưllmi Lêvmga ̃ cuôezie ́i cùng khôezie ng tính chỉ nhìn mà khôezie ng làm gì, hămrla ́n vưllmi ̀a
muôezie ́n đebmo i qua cưllmi ́u Phong Quang thì có ngưllmi ơmrla ̀i đebmo ôezie ̣ng tác so vơmrla ́i hămrla ́n
còn nhanh hơmrla n, nhìn đebmo êvmga ́n ngưllmi ơmrla ̀i kia, hămrla ́n bôezie ̃ng nhiêvmga n cưllmi ơmrla ̀i mà lui
lại hơmrla n nưllmi ̃a mang theo thúi vui quái ác mà gọi đebmo iêvmga ̣n thoại cho
môezie ̣t ngưllmi ơmrla ̀i, “Bạch Trí, vơmrla ̣ sămrla ́p cưllmi ơmrla ́i của anh sămrla ́p bị ngưllmi ơmrla ̀i ta
cưllmi ơmrla ́p đebmo i rôezie ̀i nha.”
Vâzsea ̣y thì… hămrla ́n đebmo ành mong chơmrla ̀ tình tiêvmga ́t kêvmga ́ tiêvmga ́p diêvmga ̃n ra thâzsea ̣t tôezie ́t vâzsea ̣y.
Tay Trưllmi ơmrla ng Phóng bôezie ̃ng nhiêvmga n bị ngưllmi ơmrla ̀i khác ngămrla n lại, vì bâzsea ́t ngơmrla ̀
nêvmga n hămrla ́n khôezie ng có chuâzsea ̉n bị, vưllmi ̀a nhìn qua cái têvmga n Trình Giảo Kim
thì bêvmga n tai hămrla ́n cũng vang lêvmga n giọng cảnh cáo.
“Khôezie ng đebmo ưllmi ơmrla ̣c đebmo ụng côezie âzsea ́y.” Gưllmi ơmrla ng mămrla ̣t Tôezie ́ng Mạch nhưllmi phủ môezie ̣t lơmrla ́p khí lạnh.
Phong quang ngoài ý muôezie ́n nhìn ngưllmi ơmrla ̀i đebmo àn ôezie ng che chơmrla ̉ trưllmi ơmrla ́c ngưllmi ơmrla ̀i mình.
Trưllmi ơmrla ́c kia đebmo êvmga ̀u cùng lămrla n lôezie ̣n trong môezie ̣t giơmrla ́i, Trưllmi ơmrla ng Phóng tưllmi ̣ nhiêvmga n biêvmga ́t Tôezie ́ng Mạch là ai, lúc trưllmi ơmrla ́c Tôezie ́ng Mạch có lẽ là ngưllmi ơmrla ̀i
mà hămrla ́n khôezie ng dám chọc, nhưllmi ng hiêvmga ̣n tại Tôezie ́ng Mạch thì tính là
cái thưllmi ́ gì? “Tôezie i còn tưllmi ơmrla ̉ng là ai, thì ra là Tôezie ́ng tiêvmga n sinh a.”
“Trưllmi ơmrla ng Phóng, tôezie i còn khôezie ng biêvmga ́t câzsea ̣u thích cưllmi ơmrla ̃ng ép phụ nưllmi ̃, nhâzsea n cách của câzsea ̣u kém tơmrla ́i vâzsea ̣y sao?”
“Lâzsea ̣p trưllmi ơmrla ̀ng của Tôezie ́ng tiêvmga n sinh khôezie ng có tưllmi cách nói tôezie i, tôezie i nhơmrla ́ rõ khi Tôezie ́ng tiêvmga n sinh còn sôezie ́ng xa xỉ câzsea ̣u cũng gọi khôezie ng ít
phụ nưllmi ̃ ămrla n cơmrla m vơmrla ́i câzsea ̣u.”
“Ngưllmi ơmrla ̀i tôezie i tìm đebmo êvmga ̀u là cam tâzsea m tình nguyêvmga ̣n.”
“Đgdfx úng ha, dù sao hiêvmga ̣n tại bêvmga n ngưllmi ơmrla ̀i Tôezie ́ng tiêvmga n sinh cũng chỉ có
môezie ̣t….” Trưllmi ơmrla ng phóng đebmo ămrla ̣c biêvmga ̣t dưllmi ̀ng môezie ̣t chút, “Côezie bé lọ lem mà
thôezie i.”
Lúc trưllmi ơmrla ́c Tôezie ́ng Mạch cùng Phong Quang tưllmi ̀ hôezie n khôezie ng phải chuyêvmga ̣n
bí mâzsea ̣t, nguyêvmga n nhâzsea n hămrla ́n tưllmi ̀ hôezie n đebmo ưllmi ơmrla ng nhiêvmga n ai cũng biêvmga ́t, nghĩ
lại nămrla m đebmo ó Tôezie ́ng Mạch cơmrla ̃ nào kiêvmga u ngạo mà hiêvmga ̣n tại mọi ngưllmi ơmrla ̀i
đebmo êvmga ̀u xem hămrla ́n nhưllmi truyêvmga ̣n cưllmi ơmrla ̀i mang ra nói đebmo ùa, có bao nhiêvmga u trưllmi ơmrla ̉ng bôezie ́i dạy dôezie ̃ con cháu nhà mình, nói kêvmga ́t cục mêvmga muôezie ̣i chạy theo
cái gọi là tình yêvmga u đebmo ích thưllmi ̣c cuôezie ́i cùng đebmo êvmga ̀u sẽ rơmrla i vào kêvmga ́t
cục của Tôezie ́ng Mạch bâzsea y giơmrla ̀.
Trưllmi ơmrla ng Phóng châzsea m chọc rõ ràng, nhưllmi ng Tôezie ́ng Mạch cũng khôezie ng đebmo áp
trả, hămrla ́n đebmo ã khôezie ng còn là Tôezie ́ng Mạch trưllmi ơmrla ́c kia nưllmi ̃a, hămrla ́n trơmrla ̉ nêvmga n trưllmi ơmrla ̉ng thảnh chính chămrla ́n râzsea ́t nhiêvmga ̀u, cũng biêvmga ́t cách kìm chêvmga ́
bản thâzsea n.
Phong Quang bôezie ̃ng dưllmi ng thâzsea ́y hămrla ́n cũng có đebmo iêvmga ̉m đebmo áng thưllmi ơmrla ng.
Trưllmi ơmrla ng Phóng trưllmi ̀ng ra chiêvmga u bài tưllmi ơmrla i cưllmi ơmrla ̀i nhìn vêvmga ̀ phía Phong
Quang, “Hạ tiêvmga ̉u thưllmi , côezie chămrla ́c là khôezie ng thích hămrla ́n xuâzsea ́t hiêvmga ̣n ơmrla ̉
chôezie ̃ này đebmo âzsea u, tôezie i có thêvmga ̉ giúp côezie đebmo uôezie ̉i loại ruôezie ̀i bọ đebmo áng ghét
này đebmo i, chỉ câzsea ̀n Hạ tiêvmga ̉u thưllmi nói môezie ̣t câzsea u là đebmo ưllmi ơmrla ̣c.”
“Nêvmga ́u nhưllmi vâzsea ̣y khôezie ng bămrla ̀ng anh trưllmi ơmrla ́c đebmo em chính mình đebmo uôezie ̉i đebmo i đebmo i.”
Mămrla ̣t Trưllmi ơmrla ng Phóng râzsea ́t dày, “Aiz, tôezie i cũng phải loại nhưllmi Tôezie ́ng
Mạch, muôezie ́n hình dung tôezie i thì hôezie ̀ đebmo iêvmga ̣p thích hơmrla ̣p hơmrla n đebmo ó.”
“Hôezie ̀ đebmo iêvmga ̣p?” Đgdfx ôezie ̣t nhiêvmga n môezie ̣t giọng nam trâzsea ̀m thâzsea ́p truyêvmga ̀n tơmrla ́i tưllmi ̀ sau lưllmi ng Trưllmi ơmrla ng Phóng, hămrla ́n theo bản nămrla ng xoay ngưllmi ơmrla ̀i liêvmga ̀n nghêvmga nh đebmo ón
môezie ̣t cú đebmo âzsea ́m trâzsea ̀m trọng vào đebmo âzsea ̀u, hămrla ́n chỉ kịp hôezie đebmo au môezie ̣t tiêvmga ́ng
liêvmga ̀n lâzsea ̣p tưllmi ́c ngã xuôezie ́ng môezie ̣t cách nămrla ̣ng nêvmga ̀.
Ngưllmi ơmrla ̀i đebmo àn ôezie ng thanh lịch vămrla ́t áo khoát trêvmga n tay, bôezie ̣ dạng thong
dong nho nhã môezie ̣t chút cũng khôezie ng nhìn ra hămrla ́n vưllmi ̀a ra tay bạo
lưllmi ̣c, hămrla ́n cưllmi ơmrla ̀i cưllmi ̣c kỳ quyêvmga ́n rũ, “Làm cho mày trơmrla ̉ thành con
bưllmi ơmrla ́m nát cánh cũng hay.”
“Bạch Trí!”
Môezie ̣t tiêvmga ́ng gọi ngọt ngào vang lêvmga ́n, trêvmga n ngưllmi ơmrla ̀i Bạch Trí liêvmga ̀n
treo lêvmga n môezie ̣t côezie gái, hămrla ́n đebmo ơmrla ̃ môezie ng côezie tránh đebmo êvmga ̉ côezie khôezie ng rơmrla i xuôezie ́ng,
tưllmi ̀ rơmrla ̀i đebmo i côezie ng tu Trát Nam hămrla ́n đebmo ã khôezie ng còn đebmo eo kính nưllmi ̃a, vì
thêvmga ́ ánh mămrla ́t hămrla ́n cúi đebmo âzsea ̀u nhìn côezie tràn đebmo âzsea ̀y dịu dàng mà ai
cũng nhìn thâzsea ́y đebmo ưllmi ơmrla ̣c, “Anh đebmo êvmga ́n châzsea ̣m, có sao khôezie ng?”
“Khôezie ng có chuyêvmga ̣n gì!” Côezie lămrla ́c đebmo âzsea ̀u, lại mưllmi ơmrla ̀i phâzsea ̀n thỏa mãn chôezie n bả đebmo âzsea ̀u ơmrla ̉ côezie ̉ hămrla ́n, “Anh đebmo êvmga ́n là tôezie ́t lămrla ́m rôezie ̀i.”
Bạch Trí hôezie n môezie ̣t chút lêvmga n môezie ̣t nưllmi ̉a gưllmi ơmrla ng mămrla ̣t nghiêvmga ng nghiêvmga ng của côezie .
“Bạch Trí! Mày dám đebmo ánh tao!” Trưllmi ơmrla ng Phóng té ngã trêvmga n mămrla ̣t đebmo âzsea ́t đebmo ưllmi ́ng lêvmga n, vẻ tiêvmga u sái đebmo ẹp trai đebmo ã biêvmga ́n mâzsea ́t mà chỉ còn lúng
ta lúng túng, hămrla ́n ta còn khôezie ng đebmo ưllmi ́ng vưllmi ̃ng đebmo ã bị ngưllmi ơmrla ̀i phía sau
tiêvmga ́n tơmrla ́i đebmo ụng vào.
Dưllmi Lêvmga ̃ râzsea ́t quan tâzsea m hỏi: “Trưllmi ơmrla ng tiêvmga n sinh, câzsea ̣u khôezie ng sao chưllmi ́?”
Hămrla ́n hỏi râzsea ́t thâzsea n thiêvmga ́t, tôezie ́t vâzsea ̣y nhưllmi ng khôezie ng thâzsea ́y ngôezie ̀i xôezie ̉m xuôezie ́ng giúp đebmo ơmrla ̃ nâzsea ng ngưllmi ơmrla ̀i ta lêvmga n.
Trưllmi ơmrla ng Phóng hơmrla n nưllmi ̉a ngày khôezie ng đebmo ưllmi ́ng lêvmga n đebmo ưllmi ơmrla ̣c.
Dưllmi Lêvmga ̃ trách cưllmi ́ nói vơmrla ́i Bạch Trí: “Bạch Trí, câzsea ̣u sao lại đebmo ánh ngưllmi ơmrla ̀i? Trưllmi ơmrla ng tiêvmga n sinh đebmo âzsea y là con môezie ̣t đebmo ó, câzsea ̣u ta mà xảy ra
chuyêvmga ̣n câzsea ̣u chịu trách nhiêvmga ̣m nôezie ̉i khôezie ng?”
“Êvknc ! Tiêvmga ̉u dưllmi !” Phong Quang ngâzsea ̉ng đebmo âzsea ̀u.
“Tôezie i nghĩ anh nghĩ sai môezie ̣t chút rôezie ̀i.” Bạch Trí vôezie ̃ vôezie ̃ Phong
Quang lưllmi ng ý muôezie ́n côezie an tâzsea m môezie ̣t chút khôezie ng câzsea ̀n hoảng, “Tiêvmga ̣m này
danh nghĩa là tiêvmga ̣m của Lục tiêvmga ̉u thưllmi , Trưllmi ơmrla ng Phóng xảy ra chuyêvmga ̣n ơmrla ̉ trong này thì Lục tiêvmga ̉u thưllmi khămrla ̉ng đebmo ịnh mơmrla ́i phải chịu trách
nhiêvmga ̣m.”
Lục tiêvmga ̉u thưllmi trong tin đebmo ôezie ̀ đebmo ó chính là vơmrla ̣ chưllmi a cưllmi ơmrla ́i mà Dưllmi Lêvmga ̃ còn chưllmi a theo đebmo uôezie ̉i đebmo ưllmi ơmrla ̣c.
Biêvmga ̉u tình Dưllmi Lêvmga ̃ biêvmga ́n đebmo ôezie ̉i, tiêvmga ́p theo nghiêvmga ́n rămrla ng nghiêvmga ́n lơmrla ̣i,
“Bạch Trí, xem nhưllmi câzsea ̣u lơmrla ̣i hại, Trưllmi ơmrla ng Phóng, chúng ta đebmo i ra
ngoài tâzsea m sưllmi ̣ thâzsea ̣t tôezie ́t nào.”
“Anh là ai a, buôezie ng, buôezie ng!”
Phản kháng khôezie ng có hiêvmga ̣u quả, Trưllmi ơmrla ng Phóng đebmo áng thưllmi ơmrla ng vưllmi ̀a mơmrla ́i
đebmo ưllmi ́ng lêvmga n đebmo ã bị Dưllmi Lêvmga ̃ mang ra ngoài “nói chuyêvmga ̣n phiêvmga ́m”.
Ngưllmi ơmrla ̀i dưllmi thưllmi ̀a đebmo i rôezie ̀i Bạch Trí tưllmi ̣ nhiêvmga n nhìn Tôezie ́ng Mạch, thâzsea ̀n
sămrla ́c trêvmga n mămrla ̣t khôezie ng nhìn ra hămrla ́n đebmo ang suy nghĩ cái gì, mà Tôezie ́ng
Mạch cũng chỉ lămrla ̉ng lămrla ̣ng nhìn hămrla ́n.
Khôezie ng khí có chút kỳ lạ, Phong Quang làm gâzsea ́u koala đebmo ã rôezie ̀i liêvmga ̀n tưllmi ̀ trêvmga n ngưllmi ơmrla ̀i Bạch Trí nhảy xuôezie ́ng đebmo ưllmi ́ng vưllmi ̃ng, côezie nămrla ́m tay Bạch
Trí, “Vưllmi ̀a rôezie ̀i em bị Trưllmi ơmrla ng Phóng đebmo eo bám, anh âzsea ́y đebmo ã giúp em.”
Bạch Trí cưllmi ơmrla ̀i mà nhưllmi khôezie ng cưllmi ơmrla ̀i, “Tôezie ́ng tiêvmga n sinh, cảm ơmrla n anh đebmo ã giúp vơmrla ̣ chưllmi a cưllmi ơmrla ́i của tôezie i.”
“Tôezie i chămrla ̉ng qua khôezie ng quen nhìn đebmo àn ôezie ng khi dêvmga ̃ phụ nưllmi ̃ thôezie i.” Tôezie ́ng
Mạch nhìn Phong Quang, nói thâzsea ̣t tâzsea m tình khôezie ng phưllmi ́c tạp là khôezie ng có khả nămrla ng, Bạch Trí lúc trưllmi ơmrla ́c là câzsea ́p dưllmi ơmrla ́i của hămrla ́n, Phong
Quang là vị hôezie n thêvmga của hămrla ́n, nhưllmi ng hiêvmga ̣n tại tuy Bạch Trí đebmo ang
cưllmi ơmrla ̀i, Tôezie ́ng Mạch vâzsea ̃n biêvmga ́t Bạch Trí là đebmo ang côezie ng khai chủ quyêvmga ̀n.
Tâzsea ́t cả mọi chuyêvmga ̣n đebmo áng lẽ phải là hămrla ́n.
“Tôezie ́ng Mạch, em thay đebmo ôezie ̀ xong rôezie ̀i!” Thu Niêvmga ̣m Niêvmga ̣m tưllmi ̀ lâzsea ̀u trêvmga n đebmo i
xuôezie ́ng, côezie mămrla ̣c áo cưllmi ơmrla ́i, trêvmga n mămrla ̣t trang đebmo iêvmga ̉m đebmo áng yêvmga u lại lanh
lơmrla ̣i, bơmrla ̉i vì bụng côezie đebmo ã to ra nêvmga n áo cưllmi ơmrla ́i đebmo ămrla ̣c biêvmga ̣t khôezie ng hêvmga ̀
dùng loại có thămrla ́t lưllmi ng, côezie đebmo i đebmo êvmga ́n bêvmga n ngưllmi ơmrla ̀i Tôezie ́ng Mạch, nhìn
thâzsea ́y Phong Quang cùng Bạch Trí thì sưllmi ̉ng sôezie ́t, biêvmga ̉u tình vui vẻ
trêvmga n mămrla ̣t cũng biêvmga ́n mâzsea ́t nhưllmi ng vêvmga ̃ lịch sưllmi ̣ nói: “Xin chào.”
Bạch Trí hơmrla i hơmrla i gâzsea ̣t đebmo âzsea ̀u, “Thì ra Tôezie ́ng tiêvmga n sinh đebmo êvmga ́n đebmo âzsea y đebmo êvmga ̉ giúp Thu tiêvmga ̉u thưllmi thưllmi ̉ áo cưllmi ơmrla ́i.”
“Hưllmi ̀, khôezie ng thì câzsea ̣u nghĩ sao?”
Bạch Trí mỉm cưllmi ơmrla ̀i khôezie ng nói.
Tôezie ́ng Mạch lôezie i kéo Thu Niêvmga ̣m Niêvmga ̣m đebmo i lêvmga n lâzsea ̀u, đebmo i vài bưllmi ơmrla ́c hămrla ́n
dưllmi ̀ng lại, cũng khôezie ng quay đebmo âzsea ̀u lại nói: “Bạch Trí, câzsea ̣u khôezie ng
câzsea ̀n nghĩ tôezie i tiêvmga ̉u nhâzsea n nhưllmi vâzsea ̣y, thưllmi ́ mà tôezie i đebmo ã buôezie ng tha thì cho
dù có hôezie ́i hâzsea ̣n, tôezie i cũng sẽ khôezie ng đebmo i câzsea ̀u trơmrla ̉ vêvmga ̀.”
Môezie ̣t câzsea u này dưllmi ơmrla ̀ng nhưllmi là cho ngưllmi ơmrla ̀i khác thâzsea ́y quyêvmga ́t tâzsea m của
hămrla ́n, lại nhưllmi thôezie ng báo cho chính hămrla ́n, Tôezie ́ng Mạch cùng Thu Niêvmga ̣m
Niêvmga ̣m lêvmga n lâzsea ̀u biêvmga ́n mâzsea ́t.
Phong Quang nhưllmi ơmrla ́ng mămrla ́t, “Hămrla ́n nói vâzsea ̣y là sao?”
“Khôezie ng có gì.” Bạch Trí nâzsea ng tay sưllmi ̉a lại tóc mái lôezie ̣n xôezie ̣n của côezie , “Muôezie ́n thưllmi ̉ áo cưllmi ơmrla ́i sao khôezie ng gọi anh?”
“Anh khôezie ng phải bâzsea ̣n rôezie ̣n côezie ng viêvmga ̣c sao? Em đebmo âzsea y chính mình có thêvmga ̉
tưllmi ̣ đebmo i thì đebmo i thôezie i.” Côezie hiêvmga ̉u ý ngưllmi ơmrla ̀i nói, tuy rămrla ̀ng cha đebmo ã đebmo ôezie ̀ng
ý Bạch Trí nhưllmi ng giôezie ́ng nhưllmi bôezie ̣c phát bâzsea ́t mãn của bản thâzsea n mà
đebmo em toàn bôezie ̣ côezie ng viêvmga ̣c đebmo êvmga ̀u giao cho Bạch Trí, Bạch Trí hiêvmga ̣n tại nhưllmi ng là âzsea n nhâzsea n của ôezie ng âzsea ́y.
“Anh đebmo ã gọi ngưllmi ơmrla ̀i thiêvmga ́t kêvmga ́ làm môezie ̣t bôezie ̣ áo cưllmi ơmrla ́i.”
Côezie kinh ngạc, “Anh đebmo ã gọi khi nào? Sao em lại khôezie ng biêvmga ́t?”
“Tưllmi ̀ môezie ̣t tháng đebmo ưllmi ơmrla ̣c, hôezie m nay đebmo ã đebmo ưllmi a đebmo êvmga ́n nhà rôezie ̀i, chúng ta vêvmga ̀ nhà em mămrla ̣c cho anh xem đebmo ưllmi ơmrla ̣c khôezie ng?”
“Đgdfx ưllmi ơmrla ̣c!” Côezie tưllmi ơmrla i cưllmi ơmrla ̀i bưllmi ̀ng sáng, bôezie ̉ nhào vào lòng hămrla ́n.
Làm sao có thêvmga ̉ đebmo êvmga ̉ ngưllmi ơmrla ̀i khác trơmrla ̉ thành ngưllmi ơmrla ̀i đebmo âzsea ̀u tiêvmga n nhìn thâzsea ́y côezie mămrla ̣c áo cưllmi ơmrla ́i đebmo ưllmi ơmrla ̣c đebmo âzsea y?
Bạch Trí hôezie n lêvmga n đebmo ỉnh đebmo âzsea ̀u côezie , đebmo êvmga m nay, chính hămrla ́n sẽ giúp côezie mămrla ̣c vào bôezie ̣ áo cưllmi ơmrla ́i đebmo ó, cũng sẽ tưllmi ̣ tay vì côezie cơmrla ̉i ra, sơmrla ́m môezie ̣t
bưllmi ơmrla ́c đebmo em côezie biêvmga ́n thành ngưllmi ơmrla ̀i phụ nưllmi ̃ của mình, nhưllmi ̃ng ngưllmi ơmrla ̀i
khôezie ng có mămrla ́t có thêvmga ̉ cút đebmo i đebmo ưllmi ơmrla ̣c rôezie ̀i.
Bâ
Đ
Phong Quang bị ngă
Cô
“Thơ
“Tô
Như
Nói xong, hă
Phong Quang ha ha hai tiê
Phụ nư
Trư
Toàn thâ
“Thâ
Trong đ
Dư
Vâ
Tay Trư
“Khô
Phong quang ngoài ý muô
Trư
“Trư
“Lâ
“Ngư
“Đ
Lúc trư
Trư
Phong Quang bô
Trư
“Nê
Mă
“Hô
Ngư
“Bạch Trí!”
Mô
“Khô
Bạch Trí hô
“Bạch Trí! Mày dám đ
Dư
Hă
Trư
Dư
“Ê
“Tô
Lục tiê
Biê
“Anh là ai a, buô
Phản kháng khô
Ngư
Khô
Bạch Trí cư
“Tô
Tâ
“Tô
Bạch Trí hơ
“Hư
Bạch Trí mỉm cư
Tô
Mô
Phong Quang như
“Khô
“Anh khô
“Anh đ
Cô
“Tư
“Đ
Làm sao có thê
Bạch Trí hô
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.