Dao gămnah m trong tay Phong Quang rơihjm i xuôihjm ́ng, nàng giâsnyv ̣t mình ngạc nhiêkjny n nhìn vêkjny ̀ phía Tiêkjny ́t Nhiêkjny ̃m, đtbqy úng là môihjm ̣t chưjdpt ̃ cũng khôihjm ngnói nêkjny n lơihjm ̀i.
“Sưjdpt phụ…” Nưjdpt ơihjm ́c mămnah ́t Quan Duyêkjny ̣t Duyêkjny ̣t đtbqy ã sơihjm ́m khôihjm cạn, giôihjm ́ng nhưjdpt là cưjdpt ́u vãn lâsnyv ́y tín ngưjdpt ơihjm ̃ng cuôihjm ́i cùng trong lòng mình, nàng nhỏ giọng hỏi: “Bêkjny ̣nh tim của con, là vì thâsnyv n thêkjny ̉ con khôihjm ng tôihjm ́t, khôihjm ng phải… khôihjm ng phải vì lý do nào khác đtbqy úng khôihjm ng?”
“Nêkjny ́u lý do khác là viêkjny ̣c ta hạ đtbqy ôihjm ̣c ngưjdpt ơihjm i, vâsnyv ̣y thì đtbqy ó là sưjdpt ̣ thâsnyv ̣t.” Tiêkjny ́t Nhiêkjny ̃m nhưjdpt mâsnyv y gió đtbqy iêkjny ̀m nhiêkjny n mà nói xong, khôihjm ng đtbqy êkjny ̉ ý vì môihjm ̣t câsnyv u này của hămnah ́n mà tinh thâsnyv ̀n Quan Duyêkjny ̣t Duyêkjny ̣t sụp đtbqy ôihjm ̉, hămnah ́n lâsnyv ̣p tưjdpt ́c đtbqy i đtbqy êkjny ́n chôihjm ̃ Phong Quang, dịu dàng cưjdpt ơihjm ̀i nói: “Phong Quang, kẹo hôihjm ̀ lôihjm mà nàng muôihjm ́n ta đtbqy ã mua vêkjny ̀ đtbqy âsnyv y.”
Loại dịu dàng này, khôihjm ng có gì khác biêkjny ̣t đtbqy ôihjm ́i vơihjm ́i sưjdpt ̣ dịu dàng mà hămnah ́n dùng đtbqy êkjny ̉ đtbqy ôihjm ́i xưjdpt ̉ vơihjm ́i nàng trưjdpt ơihjm ́c đtbqy âsnyv y.
Nhưjdpt ng lòng của Phong Quang cưjdpt ̣c kỳ lạnh lẽo, nàng khôihjm ng khôihjm ́ng chêkjny ́ đtbqy ưjdpt ơihjm ̣c mà lui tưjdpt ̀ng bưjdpt ơihjm ́c vêkjny ̀ sau, rõ ràng thái đtbqy ôihjm ̣ của hămnah ́n vơihjm ́i nàng tưjdpt ̀ trưjdpt ơihjm ́c đtbqy êkjny ́n nay khôihjm ng có gì bâsnyv ́t đtbqy ôihjm ̀ng, nhưjdpt ng lúc này nàng thâsnyv ́y cưjdpt ̣c kỳ sơihjm ̣ hãi, hămnah ́n ngay cả Quan Duyêkjny ̣t Duyêkjny ̣t tưjdpt ̀ nhỏ đtbqy êkjny ́n lơihjm ́n đtbqy êkjny ̀u ơihjm ̉ bêkjny n ngưjdpt ơihjm ̀i hămnah ́n cũng có thêkjny ̉ lơihjm ̣i dụng, vâsnyv ̣y nàng thì có vôihjm ́n liêkjny ́ng gì mà có thêkjny ̉ tin tưjdpt ơihjm ̉ng hămnah ́n chỉ đtbqy ơihjm n thuâsnyv ̀n thích nàng?
Tiêkjny ́t Nhiêkjny ̃m thâsnyv ́y đtbqy ưjdpt ơihjm ̣c sơihjm ̣ hãi trong mămnah ́t nàng, hămnah ́n có chút buôihjm ̀n râsnyv ̀u đtbqy êkjny ̉ kẹo hôihjm ̀ lôihjm trong tay lêkjny n trêkjny n bàn đtbqy á, ngay sau đtbqy ó thâsnyv n hình thoáng đtbqy ôihjm ̣ng, chỉ trong chơihjm ́p mămnah ́t, hămnah ́n đtbqy ã bóp côihjm ̉ Nam Cung Ly.
“Tiêkjny ̉u Ly nhi, ngưjdpt ơihjm i đtbqy em bí mâsnyv ̣t của ta nói ra, ta nêkjny n trưjdpt ̀ng phạt ngưjdpt ơihjm i thêkjny ́ nào mơihjm ́i đtbqy ưjdpt ơihjm ̣c đtbqy âsnyv y?” Khóe mămnah ́t Tiêkjny ́t Nhiêkjny ̃m hơihjm i hêkjny ́ch lêkjny n, hămnah ́n đtbqy ang cưjdpt ơihjm ̀i, cưjdpt ơihjm ̀i còn hoàn mỹ hơihjm n bâsnyv ́t kỳ thơihjm ̀i đtbqy iêkjny ̉m nào khác, mang theo mị hoămnah ̣c kinh tâsnyv m đtbqy ôihjm ̣ng phách.
trêkjny n ngưjdpt ơihjm ̀i hămnah ́n giôihjm ́ng nhưjdpt thâsnyv ́y đtbqy ưjdpt ơihjm ̣c bóng dáng của Nam Cung Ly… khôihjm ng, Nam Cung Ly chỉ là mị hoămnah ̣c ơihjm ̉ bêkjny n ngoài, nghêkjny nh ngang nói cho mọi ngưjdpt ơihjm ̀i biêkjny ́t hămnah ́n là môihjm ̣t nam nhâsnyv n nguy hiêkjny ̉m, mà Tiêkjny ́t Nhiêkjny ̃m là ơihjm ̉ sâsnyv u tâsnyv ̣n bêkjny n trong, chơihjm ̀ đtbqy êkjny ́n khi ngưjdpt ơihjm ̀i ta bơihjm ̉i vì sưjdpt ̣ dịu dàng của hămnah ́n mà tơihjm ́i gâsnyv ̀n, họ cũng sẽ khôihjm ng phát hiêkjny ̣n chính mình đtbqy ã bưjdpt ơihjm ́c vào phạm vi nguy hiêkjny ̉m nhâsnyv ́t.
Phải nói là nhìn thâsnyv ́y bóng dáng Tiêkjny ́t Nhiêkjny ̃m trêkjny n ngưjdpt ơihjm ̀i Nam Cung Ly.
Nghe đtbqy ưjdpt ơihjm ̣c môihjm ̣t tiêkjny ́ng “Tiêkjny ̉u Ly nhi” nhẹ nhàng đtbqy ó, cả mămnah ̣t Nam Cung Ly khôihjm ng khỏi kinh ngạc, hămnah ́n côihjm ́ gămnah ́ng khôihjm ng quan tâsnyv m đtbqy êkjny ́n thôihjm ́ng khôihjm ̉ khi bị bóp côihjm ̉, khôihjm ng xác đtbqy ịnh gọi ra: “Sưjdpt phụ?”
“Khó đtbqy ưjdpt ơihjm ̣c ngưjdpt ơihjm i còn nhơihjm ̃ rõ vi sưjdpt .” Môihjm i mỏng Tiêkjny ́t Nhiêkjny ̃m giưjdpt ơihjm ng lêkjny n, trong nụ cưjdpt ơihjm ̀i mỉm câsnyv ́t giâsnyv ́u phong tình mêkjny ngưjdpt ơihjm ̀i.
“khôihjm ng… khôihjm ng có khả nămnah ng, mưjdpt ơihjm ̀i hai nămnah m trưjdpt ơihjm ́c hămnah ́n đtbqy ã bị ta giêkjny ́t… ngưjdpt ơihjm i khôihjm ng có khả nămnah ng là hămnah ́n!”
Tiêkjny ́t Nhiêkjny ̃m thơihjm ̉ dài sâsnyv u xa, “Tiêkjny ̉u Ly nhi, ngưjdpt ơihjm i cũng thâsnyv ̣t ngôihjm ́c, ta khôihjm ng bị ngưjdpt ơihjm i giêkjny ́t chêkjny ́t, ngưjdpt ơihjm i làm sao có thêkjny ̉ ngôihjm ̀i lêkjny n vị trí giáo chủ ma giáo đtbqy ưjdpt ơihjm ̣c hả?”
“Tại, tại sao…” Nam Cung Ly thưjdpt ̣c sưjdpt ̣ khôihjm ng thơihjm ̉ nôihjm ̉i, “Vì sao ngưjdpt ơihjm i muôihjm ́n giả chêkjny ́t?”
“Bơihjm ̉i vì, ma giáo bâsnyv ́t quá là do ta nhàm chán mơihjm ́i tạo ra nó, ta đtbqy ã chán nó rôihjm ̀i.” Tiêkjny ́t Nhiêkjny ̃m tiêkjny ̣n đtbqy à thưjdpt ơihjm ng hại nói: “Ta vôihjm ́n tưjdpt ơihjm ̉ng rămnah ̀ng ngưjdpt ơihjm i là ngưjdpt ơihjm ̀i có hiêkjny ̉u biêkjny ́t, lại khôihjm ng nghĩ ngưjdpt ơihjm i đtbqy em chuyêkjny ̣n khôihjm ng nêkjny n nói đtbqy êkjny ̀u nói ra, ngưjdpt ơihjm i có biêkjny ́t ta đtbqy ã lâsnyv ukhôihjm ng có giêkjny ́t ngưjdpt ơihjm ̀i?”
Đcgup úng vâsnyv ̣y, hămnah ́n khôihjm ng tưjdpt ̣ tay giêkjny ́t ngưjdpt ơihjm ̀i, bơihjm ̉i vì có râsnyv ́t nhiêkjny ̀u ngưjdpt ơihjm ̀i thay hămnah ́n giêkjny ́t ngưjdpt ơihjm ̀i.
“Sưjdpt phụ! Van câsnyv ̀u ngưjdpt ơihjm ̀i… đtbqy ưjdpt ̀ng giêkjny ́t hămnah ́n!” Dâsnyv y thưjdpt ̀ng côihjm ̣t trêkjny n ngưjdpt ơihjm ̀i Quan Duyêkjny ̣t Duyêkjny ̣t khôihjm ng chămnah ̣t, khôihjm ng biêkjny ́t đtbqy ã thoát ra tưjdpt ̀ khi nào, thâsnyv n thêkjny ̉ của nàng còn râsnyv ́t suy yêkjny ́u, đtbqy i đtbqy ưjdpt ơihjm ̣c hai bưjdpt ơihjm ́c liêkjny ̀n ngã xuôihjm ́ng đtbqy âsnyv ́t, nàng quỳ gôihjm ́i bêkjny n châsnyv n Tiêkjny ́t Nhiêkjny ̃m, khóckhôihjm ng ngưjdpt ̀ng, “Sưjdpt phụ… con van câsnyv ̀u ngưjdpt ơihjm ̀i… đtbqy ưjdpt ̀ng giêkjny ́t hămnah ́n…”
“Duyêkjny ̣t Duyêkjny ̣t… khôihjm ng câsnyv ̀n câsnyv ̀u xin cho hămnah ́n…” Nam Cung Ly trong trúng đtbqy ôihjm ̣c, ngoài bị ngưjdpt ơihjm ̀i kiêkjny ̀m chêkjny ́, sămnah ́c mămnah ̣t hămnah ́n đtbqy ã dâsnyv ̀n dâsnyv ̀n mâsnyv ́t đtbqy i màu máu, nêkjny ́u nói Tiêkjny ́t Nhiêkjny ̃m trưjdpt ơihjm ́c mămnah ̣t Thanh Ngọc và Quan Duyêkjny ̣t Duyêkjny ̣t vâsnyv ̃n luôihjm n duy trì hình tưjdpt ơihjm ̣ng dịu dàng sămnah n sóc, vâsnyv ̣y trưjdpt ơihjm ́c mămnah ̣t Nam Cung Ly, lại giôihjm ́ng nhưjdpt môihjm ̣t cơihjm n ác môihjm ̣ng vâsnyv ̣y.
Ác môihjm ̣ng cả đtbqy ơihjm ̀i Nam Cung Ly chính là sưjdpt phụ dạy hămnah ́n tâsnyv ̣p võ tưjdpt ̀ nhỏ, hămnah ́n còn nhơihjm ́ rõ lúc còn râsnyv ́t nhỏ, lúc sưjdpt phụ có tâsnyv m tình tôihjm ́t sẽ dạy hămnah ́n đtbqy ọc sách viêkjny ́t chưjdpt ̃, đtbqy ơihjm ̣i đtbqy êkjny ́n lúc sưjdpt phụ nhàm chán, sẽ nhôihjm ́t hămnah ́n và thú dưjdpt ̃ ơihjm ̉ cùng môihjm ̣t chôihjm ̃, hămnah ́n có thêkjny ̉ sôihjm ́ng sót thì có lại lâsnyv ̀n nưjdpt ̃a làm đtbqy êkjny ̣ tưjdpt ̉ của sưjdpt phụ hămnah ́n, nêkjny ́u hămnah ́n chêkjny ́t, vâsnyv ̣y sẽ giôihjm ́ng nhưjdpt nhưjdpt ̃ng đtbqy ưjdpt ́a trẻ khác trưjdpt ơihjm ́c đtbqy ó, trơihjm ̉ thành bưjdpt ̃a ămnah n ngon trong miêkjny ̣ng thú dưjdpt ̃.
khôihjm ng hêkjny ̀ có môihjm ̣t ai có thêkjny ̉ hiêkjny ̉u sưjdpt ̣ bămnah ng lãnh của nam nhâsnyv n này hơihjm n Nam Cung Ly.
“Sư
“Nê
Loại dịu dàng này, khô
Như
Tiê
“Tiê
trê
Phải nói là nhìn thâ
Nghe đ
“Khó đ
“khô
Tiê
“Tại, tại sao…” Nam Cung Ly thư
“Bơ
Đ
“Sư
“Duyê
Ác mô
khô
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.