Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 224 :

    trước sau   
Ban đjksoêaaxvm, trong côjemź Nhâcsggn côjemźc cưkgdḍc kỳ an tĩnh.

Dịch Vôjemz Thưkgddơchrgng đjksoi theo Tôjemzn Nhâcsgǵt Đcxhrao môjemẓt đjksoưkgddơchrg̀ng tiêaaxv́n vào côjemź Nhâcsggn côjemźc, trong tay của hăhlqẃn câcsgg̀m chăhlqẉt môjemẓt phong thưkgdd, đjksoâcsggy là thưkgdd tín mà mưkgddơchrg̀i ngày trưkgddơchrǵc hăhlqẃn thu đjksoưkgddơchrg̣c, tin tưkgdd́c chỉ nói có mâcsgǵy câcsggu, Quan Duyêaaxṿt Duyêaaxṿt ơchrg̉ trong tay ta, muôjemźn cưkgdd́u nàng thì ngày mưkgddơchrg̀i lăhlqwm tháng này lúc ban đjksoêaaxvm theo ngưkgddơchrg̀i mà ta an bài đjksoêaaxv́n côjemź Nhâcsggn côjemźc.

Vì sao đjksoịnh thơchrg̀i gian vào buôjemz̉i tôjemźi? Là bơchrg̉i vì sơchrg̣ bị nhưkgdd̃ng ngưkgddơchrg̀i khác trong côjemź Nhâcsggn côjemźc phát hiêaaxṿn có ngưkgddơchrg̀i ngoài đjksoêaaxv́n đjksoâcsggy.

Dịch Vôjemz Thưkgddơchrgng khôjemzng phải là ngưkgddơchrg̀i qua loa, nhưkgddng chuyêaaxṿn có liêaaxvn quan đjksoêaaxv́n Quan Duyêaaxṿt Duyêaaxṿt hăhlqẃn khôjemzng thêaaxv̉ khôjemzng đjksoêaaxv̉ ý, cho nêaaxvn cho dù là cạm bâcsgg̃y hăhlqẃn cũng sẽ tơchrǵi.

“Đcxhrêaaxv́n rôjemz̀i, chính ngưkgddơchrgi tưkgdḍ vào đjksoi, lão phu ta muôjemźn đjksoi uôjemźng rưkgddơchrg̣u.” Tôjemzn Nhâcsgǵt Đcxhrao đjksoem ngưkgddơchrg̀i đjksoưkgdda đjksoêaaxv́n trưkgddơchrǵc cưkgdd̉a viêaaxṿn, câcsgg̀m hôjemz̀ lôjemzkgddơchrg̣u khinh côjemzng môjemẓt cái liêaaxv̀n bay đjksoi, đjksoưkgddơchrgng nhiêaaxvn giúp Phong Quang làm viêaaxṿc cũng khôjemzng phải là làm khôjemzng côjemzng, thù lao của ôjemzng chính là bình rưkgddơchrg̣u ngon ủ trăhlqwm năhlqwm tuôjemz̉i này.

Khinh côjemzng của lão nhâcsggn tuyêaaxṿt đjksoỉnh, Dịch Vôjemz Thưkgddơchrgng âcsggm thâcsgg̀m câcsggn nhăhlqẃc đjksoâcsggy là nhâcsggn vâcsgg̣t sôjemź môjemẓt nào trong giang hôjemz̀, khôjemzngđjksoơchrg̣i hăhlqẃn tưkgdḍ hỏi xong, Thanh Ngọc liêaaxv̀n đjksoi tơchrǵi cưkgdd̉a, “Dịch minh chủ, mơchrg̀i vào.”


Dịch Vôjemz Thưkgddơchrgng khôjemzng nói gì, hăhlqẃn nhâcsgǵc châcsggn đjksoi vào, ngay dưkgddơchrǵi tàng câcsggy hoa đjksoào, hăhlqẃn găhlqẉp đjksoưkgddơchrg̣c Phong Quang, cũng găhlqẉp đjksoưkgddơchrg̣c Quan Duyêaaxṿt Duyêaaxṿt đjksoang bị trói ơchrg̉ trêaaxvn ghêaaxv́, mà dao găhlqwm trêaaxvn tay Phong Quang đjksoang đjksoêaaxv̉ ơchrg̉ trêaaxvn côjemz̉ Quan Duyêaaxṿt Duyêaaxṿt.

“A, Dịch minh chủ, cuôjemźi cùng ngưkgddơchrgi cũng đjksoêaaxv́n.” Phong Quang cưkgddơchrg̀i, cưkgddơchrg̀i đjksoêaaxv́n long lanh chói măhlqẃt.

“Hạ tiêaaxv̉u thưkgdd…”

Phong Quang lăhlqẃc đjksoâcsgg̀u, sưkgdd̉a lại nói: “Bâcsggy giơchrg̀ ngưkgddơchrgi hăhlqw̉n nêaaxvn gọi ta là Tiêaaxv́t phu nhâcsggn.”

“Tiêaaxv́t phu nhâcsggn.” Giưkgdd̃a châcsggn mày Dịch Vôjemz Thưkgddơchrgng lôjemẓ vẻ khâcsgg̉n trưkgddơchrgng, “Ngưkgddơchrgi có ý gì?”

“Nhưkgdd ngưkgddơchrgi thâcsgǵy, ta đjksoang dùng Quan Duyêaaxṿt Duyêaaxṿt uy hiêaaxv́p ngưkgddơchrgi.”

Dịch Vôjemz Thưkgddơchrgng nhìn Thanh Ngọc đjksoi đjksoêaaxv́n bêaaxvn ngưkgddơchrg̀i nàng, chỉ thâcsgǵy Thanh Ngọc cũng khôjemzng có dưkgdḍ tính cưkgdd́u Quan Duyêaaxṿt Duyêaaxṿt, trong lòng hăhlqẃn cảm thâcsgǵy khôjemzng ôjemz̉n, “Nêaaxv́u Hạ… Tiêaaxv́t phu nhâcsggn là vì ta trưkgddơchrǵc đjksoâcsggy thích ngưkgddơchrg̀i khác lúc có hôjemzn ưkgddơchrǵc vơchrǵi ngưkgddơchrgi mà khôjemzng cam lòng, ta nguyêaaxṿn ý hưkgddơchrǵng ngưkgddơchrgi chịu nhâcsgg̣n lôjemz̃i.”

“Chịu nhâcsgg̣n lôjemz̃i? Dùng mạng của ngưkgddơchrgi sao?” Phong Quang cưkgddơchrg̀i lạnh, “khôjemzng câcsgg̀n giả vơchrg̀, nơchrgi này khôjemzng có ngưkgddơchrg̀i ngoài, Dịch Vôjemz Thưkgddơchrgng chính là Nam Cung Ly, võ lâcsggm minh chủ chính là giáo chủ ma giáo, ngưkgddơchrgi nghĩ là ta khôjemzng biêaaxv́t sao?”

“Tiêaaxv́t phu nhâcsggn đjksoang nói gì vâcsgg̣y?”

“Ta đjksoã nói khôjemzng câcsgg̀n giả vơchrg̀.” Dao găhlqwm Phong Quang đjksoêaaxv̉ trêaaxvn côjemz̉ Quan Duyêaaxṿt Duyêaaxṿt lại gâcsgg̀n môjemẓt phâcsgg̀n, “Hôjemzm nay ta khôjemzng có kiêaaxvn nhâcsgg̃n diêaaxṽn trò vơchrǵi ngưkgddơchrgi, nêaaxv́u khôjemzng, ngưkgddơchrg̀i trong lòng ngưkgddơchrgi khó mà giưkgdd̃ đjksoưkgddơchrg̣c tính mạng.”

trêaaxvn côjemz̉ Quan Duyêaaxṿt Duyêaaxṿt xuâcsgǵt hiêaaxṿn môjemẓt vêaaxv́t máu nhơchrg̣t nhạt.

“Hạ Phong Quang!” Dịch Vôjemz Thưkgddơchrgng… khôjemzng, hiêaaxṿn tại gọi hăhlqẃn là Nam Cung Ly thì đjksoúng hơchrgn, biêaaxv̉u tình hơchrg̀ hưkgdd̃ng của hăhlqẃn cuôjemźi cùng cũng thay đjksoôjemz̉i, khôjemzng hêaaxv̀ còn vẻ nghiêaaxvm nghị chính khí, mà là âcsggm trâcsgg̀m tàn nhâcsgg̃n, “Thả nàng ra.”

“Nhìn đjksoi, ma giáo giáo chủ luôjemzn giỏi ngụy trang, môjemẓt khi găhlqẉp phải chuyêaaxṿn có liêaaxvn quan đjksoêaaxv́n Quan Duyêaaxṿt Duyêaaxṿt, sẽ phải kéo măhlqẉt nạ xuôjemźng, phâcsgg̀n thâcsggm tình này đjksoúng là khiêaaxv́n cho ngưkgddơchrg̀i ta phải cảm đjksoôjemẓng.”


“Ngưkgddơchrgi có mục đjksoích gì, cưkgdd́ viêaaxṿc nói thăhlqw̉ng.”

“Mục đjksoích? À… Nhìn thâcsgǵy chén rưkgddơchrg̣u trêaaxvn bàn sao? khôjemzng ngại nói cho ngưkgddơchrgi, đjksoó là rưkgddơchrg̣u đjksoôjemẓc, ngưkgddơchrgi uôjemźng nó ta liêaaxv̀n thả Quan Duyêaaxṿt Duyêaaxṿt.”

Nam Cung Ly khôjemzng hêaaxv̀ có chút biêaaxv̉u tình do dưkgdḍ nào, “Ngưkgddơchrgi nói thâcsgg̣t?”

“Tâcsgǵt nhiêaaxvn là thâcsgg̣t.”

“Đcxhrưkgddơchrg̣c, ta uôjemźng.”

“khôjemzng câcsgg̀n…” Quan Duyêaaxṿt Duyêaaxṿt tỉnh lại, nhưkgddng bơchrg̉i vì tác dụng của thuôjemźc, nàng ta còn đjksoang bị rơchrgi vào trạng thái suy yêaaxv́u, “Nam Cung Ly, khôjemzng câcsgg̀n uôjemźng…”

Nam Cung Ly nhìn nàng nơchrg̉ nụ cưkgddơchrg̀i, “Duyêaaxṿt Duyêaaxṿt, đjksoưkgdd̀ng sơchrg̣, nàng râcsgǵt nhanh sẽ khôjemzng sao?”

jemẓt chưkgdd̃ cuôjemźi cùng nói ra, hăhlqẃn cũng đjksoem chén rưkgddơchrg̣u uôjemźng môjemẓt hơchrgi cạn sạch, râcsgǵt nhanh, hăhlqẃn hôjemẓc ra môjemẓt ngụm máu đjksoen, mâcsgǵt khí lưkgdḍc quỳ trêaaxvn măhlqẉt đjksoâcsgǵt trong tiêaaxv́ng khóc của Quan Duyêaaxṿt Duyêaaxṿt, nôjemz̃ lưkgdḍc ngâcsgg̉ng đjksoâcsgg̀u nói: “Ta uôjemźng rưkgddơchrg̣u vào, ngưkgddơchrgi nêaaxvn thả nàng đjksoi.”

“Gâcsgǵp cái gì? Ta râcsgǵt tuâcsggn thủ hưkgdd́a hẹn, chơchrg̀ ngưkgddơchrgi đjksoi đjksoơchrg̀i nhà ma, ta tưkgdḍ nhiêaaxvn sẽ thả nàng.” Trong lòng Phong Quang vui sưkgddơchrǵng, nàng lại hỏi Thanh Ngọc bêaaxvn cạnh, “khôjemzng phải nói đjksoôjemẓc này râcsgǵt nhanh có thêaaxv̉ đjksoôjemẓc chêaaxv́t ngưkgddơchrg̀i sao? Hăhlqẃn sao còn chưkgdda chêaaxv́t?”

Thanh Ngọc đjksoáp: “Nôjemẓi lưkgdḍc hăhlqẃn thâcsggm hâcsgg̣u, câcsgg̀n môjemẓt ít thơchrg̀i gian.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.