Cái hôgbyc n này đbjzm êojlv ́n râvhlg ́t đbjzm ôgbyc ̣t ngôgbyc ̣t, Phong Quang còn khôgbyc ng phản ưmehh ́ng kịp thì thâvhlg n thêojlv ̉ đbjzm ã bị trói buôgbyc ̣c tiêojlv ́n vào môgbyc ̣t cái ôgbyc m có lưmehh ̣c, hoa đbjzm ămehh ng và kẹo hôgbyc ̀ lôgbyc trong tay nàng đbjzm êojlv ̀u rơcjvd i xuôgbyc ́ng đbjzm âvhlg ́t, lại khôgbyc ng có tâvhlg m mà đbjzm êojlv ̉ ý, toàn bôgbyc ̣ lý trí tâvhlg ̣p trung vào trong cái hôgbyc n này, khiêojlv ́n ngưmehh ơcjvd ̀i ta rung đbjzm ôgbyc ̣ng nhâvhlg ́t là, này cũngkhôgbyc ng phải là môgbyc ̣t cái hôgbyc n nhẹ nhàng.
Hămehh ́n dùng cái lưmehh ơcjvd ̃i trơcjvd n lạnh lùng nhâvhlg ̣p vào trong miêojlv ̣ng nàng, tham lam hâvhlg ́p thu hơcjvd i thơcjvd ̉ của nàng, dùng sưmehh ́c thămehh m dò khămehh ́p ngõ ngách, Phong Quang lui binh đbjzm âvhlg ̀u hàng, ngay cả hôgbyc hâvhlg ́p đbjzm êojlv ̀u dâvhlg ̀n trơcjvd ̉ nêojlv n khó khămehh n, qua hôgbyc ̀i lâvhlg u, lại nhưmehh mơcjvd ́i qua chỉ vài giâvhlg y thơcjvd ̀i gian, hămehh ́n buôgbyc ng nàng ra.
Phong Quang tưmehh ̀ng ngụm tưmehh ̀ng ngụm thơcjvd ̉ hôgbyc ̉n hêojlv ̉n, sămehh ́c mămehh ̣c hôgbyc ̀ng rưmehh ̣c, trái tim nhảy lêojlv n kịch liêojlv ̣t, nâvhlg ng mămehh ́t nhìn lại mơcjvd ́i phát hiêojlv ̣n hămehh ́n cũng khôgbyc ng hơcjvd n gì nàng, tuy rămehh ̀ng hămehh ́n đbjzm ang cưmehh ̣c lưmehh ̣c khămehh ́c chêojlv ́, nhưmehh ng hôgbyc hâvhlg ́p dôgbyc ̀n dâvhlg ̣p râvhlg ́t nhiêojlv ̀u, hămehh ́n rõ ràng là môgbyc ̣t nam nhâvhlg n tao nhã có lêojlv ̃, nhưmehh ng cái hôgbyc n này lại dị thưmehh ơcjvd ̀ng kịch liêojlv ̣t, nàng khôgbyc ng thêojlv ̉ khôgbyc ng thưmehh ̀a nhâvhlg ̣n, sưmehh ̣ tưmehh ơcjvd ng phản này làm nàng chịu áp lưmehh ̣c khôgbyc ng nôgbyc ̉i muôgbyc ́n bôgbyc ̉ nhào vào hămehh ́n.
“Thâvhlg ̣t có lôgbyc ̃i… ta…” Tiêojlv ́t Nhiêojlv ̃m nói khôgbyc ng nêojlv n lơcjvd ̀i, hămehh ́n nghĩ muôgbyc ́n nâvhlg ng tay chạm vào gưmehh ơcjvd ng mămehh ̣t nàng, lại khôgbyc ng dám, cảm xúc trong chơcjvd ́p mămehh ́t lúc mơcjvd ́i bămehh ́t đbjzm âvhlg ̀u âvhlg ́y, khiêojlv ́n hămehh ́n khôgbyc ng thêojlv ̉ khămehh ́c chêojlv ́ chình mình.
Phong Quang nâvhlg ng tay che miêojlv ̣ng hămehh ́n lại, nghiêojlv m trang nói: “Tiêojlv ́t Nhiêojlv ̃m, ngưmehh ơcjvd i có biêojlv ́t cái gì gọi là dã chiêojlv ́n khôgbyc ng?”
Tiêojlv ́t Nhiêojlv ̃m giôgbyc ́ng nhưmehh nghe đbjzm ưmehh ơcjvd ̣c âvhlg m thanh của lý trí lại cùng hămehh ́n nói "hẹn gămehh ̣p lại".
Nàng kéo tay hămehh ́n, lâvhlg ̣p tưmehh ́c muôgbyc ́n đbjzm i đbjzm êojlv ́n bêojlv n cạnh rưmehh ̀ng râvhlg ̣m, nhưmehh ng ngay lúc đbjzm ó có âvhlg m thanh rơcjvd i xuôgbyc ́ng nưmehh ơcjvd ́c hâvhlg ́p dâvhlg ̃n lưmehh ̣c chú ý của nàng, chỉ thâvhlg ́y cách đbjzm ó khôgbyc ng xa môgbyc ̣t thiêojlv ́u nưmehh ̃ đbjzm ưmehh ́ng ơcjvd ̉ bêojlv n bơcjvd ̀, nàng nhìn ngưmehh ơcjvd ̀i đbjzm ang khôgbyc ngngưmehh ̀ng giãy dụa trong nưmehh ơcjvd ́c, dâvhlg ̣m châvhlg n môgbyc ̣t cái cũng nhảy xuôgbyc ́ng, chămehh ̉ng đbjzm ưmehh ơcjvd ̣c bao lâvhlg u, nàng liêojlv ̀n đbjzm em nam nhâvhlg n ơcjvd ̉ trong nưmehh ơcjvd ́c kéo lêojlv n.
“Ngưmehh ơcjvd ̀i kia… là Đwzuv an đbjzm ưmehh ơcjvd ̀ng chủ.” Nămehh ng lưmehh ̣c nhìn trong đbjzm êojlv m so vơcjvd ́i Phong Quang tôgbyc ́t hơcjvd n, hămehh ́n cũng thâvhlg ́y rõ nam nhâvhlg n rơcjvd i xuôgbyc ́ng nưmehh ơcjvd ́c kia đbjzm úng là Đwzuv an Nhai.
“Aiz!” Phong Quang thâvhlg ́y hămehh ́n muôgbyc ́n đbjzm i qua, khôgbyc ng khỏi liêojlv ̀u mạng kéo tay hămehh ́n lại, “Tiêojlv ́t Nhiêojlv ̃m, ngưmehh ơcjvd i khôgbyc ng muôgbyc ́n dã chiêojlv ́n vơcjvd ́i ta sao?”
Khụ… côgbyc nưmehh ơcjvd ng ngưmehh ơcjvd i cơcjvd ̉i mơcjvd ̉ ghêojlv !
Tiêojlv ́t Nhiêojlv ̃m mămehh ̣t đbjzm ỏ tai nóng, “Phong, Phong Quang… loại chuyêojlv ̣n này… chỉ có lúc đbjzm ôgbyc ̣ng phòng hoa chúc mơcjvd ́i… mơcjvd ́i…”
“Vâvhlg ̣y ý của ngưmehh ơcjvd i là, ngưmehh ơcjvd i sẽ lâvhlg ́y ta?”
Hămehh ́n nâvhlg ̀ng môgbyc ̣t tay che mămehh ́t lại, sau môgbyc ̣t lúc lâvhlg u, miêojlv ̣ng của hămehh ́n giâvhlg ̣t giâvhlg ̣t, “Ưhwvp ̀m… ta sẽ cưmehh ơcjvd ́i nàng.”
“Nhưmehh ng mà ta còn có hôgbyc n ưmehh ơcjvd ́c đbjzm ó.” Nàng đbjzm em tay hămehh ́n kéo xuôgbyc ́ng, lại ôgbyc m lâvhlg ́y mămehh ̣t hămehh ́n, yêojlv u thích nhìn bôgbyc ̣ dạng thẹn thùng của hămehh ́n, đbjzm âvhlg y là sơcjvd ̉ thích tà ác của nàng.
Tiêojlv ́t Nhiêojlv ̃m bị bămehh ́t phải đbjzm ôgbyc ́i diêojlv ̣n vơcjvd ́i nàng, xâvhlg ́u hôgbyc ̉ cưmehh ̣c kỳ, nhưmehh ng hămehh ́n vâvhlg ̃n nghiêojlv m túc nói: “Ta sẽ tìm Dịch minh chủ nói rõ ràng, tâvhlg m của hămehh ́n đbjzm ã thuôgbyc ̣c vêojlv ̀ Duyêojlv ̣t Duyêojlv ̣t, vâvhlg ̣y khôgbyc ng nêojlv n lại mang theo chuyêojlv ̣n chung thâvhlg n đbjzm ại sưmehh ̣ của nàng.”
“Vâvhlg ̣y nêojlv ́u Dịch Vôgbyc Thưmehh ơcjvd ng khôgbyc ng đbjzm ôgbyc ̀ng ý giải trưmehh ̀ hôgbyc n ưmehh ơcjvd ́c thì sao?”
“Vâvhlg ̣y… ta liêojlv ̀n mang nàng trôgbyc ́n vào côgbyc ́ Nhâvhlg n côgbyc ́c, cho dù hămehh ́n có là võ lâvhlg m minh chủ đbjzm i nưmehh ̃a, khôgbyc ng có côgbyc ́c chủ cho phép, hămehh ́n cũng khôgbyc ng thêojlv ̉ tiêojlv ́n vào.”
Phong Quang bị phưmehh ơcjvd ng pháp mà hămehh ́n nói chọc cho nơcjvd ̉ nụ cưmehh ơcjvd ̀i, nàng lại ôgbyc m lâvhlg ́y hămehh ́n, “Đwzuv ưmehh ơcjvd ̣c, đbjzm âvhlg y là ngưmehh ơcjvd i nói, đbjzm i thôgbyc i, chúng ta đbjzm i nhìn xem cái têojlv n Đwzuv an Nhai rơcjvd i xuôgbyc ́ng nưmehh ơcjvd ́c kia.”
Cho dù nàng cũng khôgbyc ng cho rămehh ̀ng Tiêojlv ́t Nhiêojlv ̃m có thêojlv ̉ làm cho Nam Cung Ly giải trưmehh ̀ hôgbyc n ưmehh ơcjvd ́c, bâvhlg ́t quá có thêojlv ̉ đbjzm ùa vơcjvd ́i hămehh ́n môgbyc ̣t hôgbyc ̀i nhưmehh vâvhlg ̣y cũng râvhlg ́t thú vị.
Nàng nămehh ́m tay Tiêojlv ́t Nhiêojlv ̃m đbjzm i qua, nhìn đbjzm êojlv ́n thiêojlv ́u nưmehh ̃ mămehh ̣c xiêojlv m y màu vàngđbjzm ang nhìn Đwzuv an Nhai nămehh ̀m trêojlv n đbjzm âvhlg ́t khôgbyc ng biêojlv ́t làm sao, xem bôgbyc ̣ dạng ủ rũ đbjzm ămehh m chiêojlv u của nàng, đbjzm ại khái là nàng cho rămehh ̀ng hămehh ́n khôgbyc ng cưmehh ́u đbjzm ưmehh ơcjvd ̣c nưmehh ̃a.
Tiêojlv ́t Nhiêojlv ̃m ra tiêojlv ́ng, “côgbyc nưmehh ơcjvd ng.”
Thiêojlv ́u nưmehh ̃ ngâvhlg ̉ng đbjzm âvhlg ̀u thâvhlg ́y môgbyc ̣t đbjzm ôgbyc i nam nưmehh ̃, “Các ngưmehh ơcjvd i là?”
“Ta là đbjzm ại phu.”
Nghe môgbyc ̣t câvhlg u nhưmehh thêojlv ́, mămehh ̣t mày của nàng âvhlg ́y giãn ra môgbyc ̣t ít, “Đwzuv ại phu, mau giúp ta nhìn môgbyc ̣t cái xem hămehh ́n có phải chêojlv ́t rôgbyc ̀i khôgbyc ng?”
Tiêojlv ́t Nhiêojlv ̃m ngôgbyc ̀i trêojlv n mămehh ̣t đbjzm âvhlg ́t, bămehh ́t mạch cho Đwzuv an Nhai, sau đbjzm ó lại kìm bụng Đwzuv an Nhai xuôgbyc ́ng, sau khi phun ra mâvhlg ́y ngụm nưmehh ơcjvd ́c hămehh ́n vâvhlg ̃n khôgbyc ng tỉnh lại, Tiêojlv ́t Nhiêojlv ̃m thoáng trâvhlg ̀m ngâvhlg m, còn chưmehh a mơcjvd ̉ miêojlv ̣ng liêojlv ̀n nghe Phong Quang nói: “côgbyc nưmehh ơcjvd ng, ta thâvhlg ́y hămehh ́n câvhlg ̀n hôgbyc hâvhlg ́p nhâvhlg n tạo.”
Thiêojlv ́u nưmehh ̃ áo vàng khó hiêojlv ̉u, “Hôgbyc hâvhlg ́p nhâvhlg n tạo là cái gì?”
Hă
Phong Quang tư
“Thâ
Phong Quang nâ
Tiê
Nàng kéo tay hă
“Ngư
“Aiz!” Phong Quang thâ
Khụ… cô
Tiê
“Vâ
Hă
“Như
Tiê
“Vâ
“Vâ
Phong Quang bị phư
Cho dù nàng cũng khô
Nàng nă
Tiê
Thiê
“Ta là đ
Nghe mô
Tiê
Thiê
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.