Đorsk ưibdb ơmcty ̀ng Cưibdb ̉u Ca trúng đpcmb ôizvw ̣c, cũng chỉ là môizvw ̣t trò cưibdb ơmcty ̀i mà thôizvw i.
đpcmb i trêocqh n đpcmb ưibdb ơmcty ̀ng vêocqh ̀ sâczbe n vưibdb ơmcty ̀n, Phong Quang vôizvw ̃ vôizvw ̃ đpcmb âczbe ̀u Thanh Ngọc, “Tiêocqh ̉u Thanh Ngọc, ngưibdb ơmcty i đpcmb êocqh ́n thơmcty ̀i kỳ phản nghịch cũng khôizvw ng thêocqh ̉ giôizvw ́ng Đorsk ưibdb ơmcty ̀ng Cưibdb ̉u Ca nhưibdb vâczbe ̣y đpcmb âczbe u, bâczbe ́t quá sưibdb phụ ngưibdb ơmcty i cũng sẽ khôizvw ng kêocqh u ngưibdb ơmcty i đpcmb i đpcmb ám hỏi hay gì, ngưibdb ơmcty i cũng khôizvw ng câczbe ̀n làm nhưibdb Đorsk ưibdb ơmcty ̀ng Củ Ca nhưibdb vưibdb ̀a rôizvw ̀i.”
Thanh Ngọc hâczbe ́t tay nàng ra, “Ta mơmcty ́i khôizvw ng có ngâczbe y thơmcty nhưibdb hăzhfz ́n!”
“Xong rôizvw ̀i.” Phong Quang lẻn đpcmb êocqh ́n bêocqh n ngưibdb ơmcty ̀i Tiêocqh ́t Nhiêocqh ̃m, dùng giọng đpcmb iêocqh ̣u đpcmb áng thưibdb ơmcty ng tôizvw ́ cáo nhi tưibdb ̉ nhà ta sao lại khôizvw ng đpcmb áng yêocqh u chút nào nói: “Đorsk ưibdb ́a nhỏ này thâczbe ̣t sưibdb ̣ đpcmb êocqh ́n thơmcty ̀i kỳ phản nghịch rôizvw ̀i.”
Thanh Ngọc nói khôizvw ng lại nàng, vì thêocqh ́ hưibdb ̀ môizvw ̣t tiêocqh ́ng, bỏ lại môizvw ̣t câczbe u “Ta trơmcty ̉ vêocqh ̀ săzhfz ́c thuôizvw ́c” rôizvw ̀i bỏ chạy xa.
Tiêocqh ́t Nhiêocqh ̃m cúi đpcmb âczbe ̀u cưibdb ơmcty ̀i nhạt, “Nàng lại chọc hăzhfz ́n.”
“Hăzhfz ́c hăzhfz ́c, ai kêocqh u hăzhfz ́n đpcmb áng yêocqh u nhưibdb vâczbe ̣y chưibdb ́? Nói, ngưibdb ơmcty i cưibdb ́ thêocqh ́ mà nhìn Quan Duyêocqh ̣t Duyêocqh ̣t và Dịch Vôizvw Thưibdb ơmcty ng ơmcty ̉ cùng môizvw ̣t chôizvw ̃ à, khôizvw ng có môizvw ̣t chút cảm giác mâczbe ́t hưibdb ́ng nào sao?” Nàng thưibdb ̉ thăzhfz m dò mà hỏi, mâczbe ́y ngày qua, Quan Duyêocqh ̣t Duyêocqh ̣t đpcmb êocqh ̀u ơmcty ̉ cùng môizvw ̣t chôizvw ̃ vơmcty ́i Dịch Vôizvw Thưibdb ơmcty ng, tưibdb ̣a nhưibdb vưibdb ̀a nãy đpcmb i ra tưibdb ̀ phòng của Đorsk ưibdb ơmcty ̀ng Cưibdb ̉u Ca, bọn họ hai ngưibdb ơmcty ̀i cũng khôizvw ng chào môizvw ̣t cái rôizvw ̀i biêocqh ́n đpcmb i đpcmb âczbe u mâczbe ́t, Phong Quang coi nhưibdb cũng hiêocqh ̉u đpcmb ưibdb ơmcty ̣c vì sao Nam Cung Ly khôizvw ng đpcmb êocqh ́n tìm nàng gâczbe y phiêocqh ̀n toái, có nưibdb ̃ nhâczbe n mìnhyêocqh u ơmcty ̉ bêocqh n ngưibdb ơmcty ̀i, hăzhfz ́n đpcmb ưibdb ơmcty ng nhiêocqh n đpcmb em chuyêocqh ̣n muôizvw ́n giêocqh ́t nàng hoãn lại.
Tiêocqh ́t Nhiêocqh ̃m hơmcty ̀ hưibdb ̃ng nói: “Duyêocqh ̣t Duyêocqh ̣t trưibdb ơmcty ̉ng thành, lúc này Duyêocqh ̣t Duyêocqh ̣t đpcmb úng là cũng có thêocqh ́ giơmcty ́i của chính mình.”
Lơmcty ̀i này giôizvw ́ng nhưibdb là nói nuôizvw i chim chóc lơmcty ́n rôizvw ̀i thì nêocqh n đpcmb êocqh ̉ nó bay đpcmb i, nhưibdb ng loại cảm xúc têocqh n là ghen cũng khôizvw ng có.
Phong Quang theo dõi hăzhfz ́n, nhìn khôizvw ng chuyêocqh ̉n măzhfz ́t.
Tiêocqh ́t Nhiêocqh ̃m khôizvw ng khỏi cưibdb ơmcty ̀i nói: “Sao lại nhìn ta nhưibdb vâczbe ̣y, khôizvw ng phải gâczbe ̀n đpcmb âczbe y ta lại trơmcty ̉ nêocqh n đpcmb ẹp măzhfz ́t hơmcty n chưibdb ́?”
Nàng dưibdb ̀ng trong chôizvw ́c lát, “Thâczbe ̣t tưibdb ̣ kỷ!”
Tiêocqh ́t Nhiêocqh ̃m khôizvw ng có loại cảm tình này vơmcty ́i Quan Duyêocqh ̣t Duyêocqh ̣t khôizvw ng phải nàng nêocqh n cảm thâczbe ́y cao hưibdb ́ng sao? Nhưibdb ng sao nàng lại cảm thâczbe ́y có đpcmb iêocqh ̀u kỳ lạ chưibdb ́?
Tiêocqh ́t Nhiêocqh ̃m xâczbe ́u hôizvw ̉ sơmcty ̀ sơmcty ̀ mũi, “Chuyêocqh ̣n ơmcty ̉ Đorsk ưibdb ơmcty ̀ng môizvw n đpcmb ã xong, chúng ta cũng có thêocqh ̉ cáo tưibdb ̀ rôizvw ̀i đpcmb i vêocqh ̀.”
“Tôizvw ́t, ơmcty ̉ Đorsk ưibdb ơmcty ̀ng môizvw n khôizvw ng chơmcty i đpcmb ưibdb ơmcty ̣c, giáo chủ ma giáo ba ngày hai bưibdb ̃a xâczbe m nhâczbe ̣p vâczbe ̃n còn nguy hiêocqh ̉m, vâczbe ̃n là côizvw ́ Nhâczbe n thôizvw n… à, là côizvw ́ Nhâczbe n côizvw ́c an toàn chút!” Bâczbe ̣n sưibdb ̉a lại cách nói của mình, nàng lại ôizvw m cánh tay hăzhfz ́n nói: “Ta nói vơmcty ́i ngưibdb ơmcty i, ánh măzhfz ́t sáng nhưibdb tuyêocqh ́t của ta lại phát hiêocqh ̣n môizvw ̣t đpcmb ôizvw i tiêocqh ̉u tình nhâczbe n nha.”
“Ha? Là ai?”
“Chính là nha hoàn của Đorsk ưibdb ơmcty ̀ng lão phu nhâczbe n, gọi là Kim Lũ thì phải, nàng thích Đorsk an Nhai, bâczbe ́t quá Đorsk an Nhai có thích nàng âczbe ́y hay khôizvw ng thì ta khôizvw ng biêocqh ́t.”
“Làm sao nàng nhìn ra đpcmb ưibdb ơmcty ̣c?”
“Chính là băzhfz ̀ng cảm giác đpcmb ó…”
Trơmcty ̀i chiêocqh ̀u sưibdb ơmcty ̉i âczbe ́m con ngưibdb ơmcty ̀i, dưibdb ơmcty ng quang phủ kín đpcmb ưibdb ơmcty ̀ng đpcmb á, theo âczbe m thanh líu ríu của thiêocqh ́u nưibdb ̃, bưibdb ơmcty ́c châczbe n cũng vui vẻ hơmcty n nhiêocqh ̀u, bóng của hai ngưibdb ơmcty ̀i kéo ra râczbe ́t dài, quâczbe ́n quýt cùng môizvw ̣t chôizvw ̃, trong chôizvw ́c lát âczbe ́y, khôizvw ng khí thâczbe ̣t âczbe ́m áp.
Măzhfz ̣t trơmcty ̀i lăzhfz ̣n, trăzhfz ng dâczbe ng cao, tơmcty ́i gâczbe ̀n giơmcty ̀ Tý, môizvw ̣t tiêocqh ́ng quạ kêocqh u khóc phá thủng khôizvw nggian, môizvw ̣t bóng ngưibdb ơmcty ̀i châczbe ̣m rãi đpcmb i vào trong rưibdb ̀ng trúc.
Kim Lũ quỳ trêocqh n măzhfz ̣t đpcmb âczbe ́t, “Bái kiêocqh ́n giáo chủ.”
Nam Cung Ly cưibdb ơmcty ̀i yêocqh u mị nói: “Mâczbe ́y năzhfz m nay đpcmb êocqh ̉ cho ngưibdb ơmcty i năzhfz ̀m vùng tại Đorsk ưibdb ơmcty ̀ng môizvw n, vâczbe ́t vả cho ngưibdb ơmcty i.”
“Thuôizvw ̣c hạ khôizvw ng dám kêocqh ̉ khôizvw ̉.” Kim Lũ cúi đpcmb âczbe ̀u, khôizvw ng dám nhìn nam nhâczbe n trưibdb ơmcty ́c măzhfz ̣t.
“Ít nhiêocqh ̀u nhơmcty ̀ ngưibdb ơmcty i, ta mơmcty ́i có thêocqh ̉ lâczbe ́y đpcmb ưibdb ơmcty ̣c chìa khóa của mâczbe ̣t thâczbe ́t Đorsk ưibdb ơmcty ̀ng môizvw n, ta hỏi ngưibdb ơmcty i, ngưibdb ơmcty i cũng biêocqh ́t mâczbe ̣t thâczbe ́t Đorsk ưibdb ơmcty ̀ng môizvw n có cưibdb ̉a ra vào thưibdb ́ hai chưibdb ́?”
“Giáo chủ tha tôizvw ̣i, thuôizvw ̣c hạ khôizvw ng biêocqh ́t.”
“khôizvw ng biêocqh ́t thì khôizvw ng biêocqh ́t.” Chính là Hạ Phong Quang và Tiêocqh ́t Nhiêocqh ̃m có thêocqh ̉ khôizvw ng đpcmb ira tưibdb ̀ cưibdb ̉a đpcmb á, đpcmb iêocqh ̉m này làm cho hăzhfz ́n cảm thâczbe ́y kỳ lạ, Nam Cung Ly hai măzhfz ́t híp lại, “Kim Lũ, Đorsk ưibdb ơmcty ̀ng Cưibdb ̉u Ca có ý vơmcty ́i ngưibdb ơmcty i, ngưibdb ơmcty i lơmcty ̣i dụng cho tôizvw ́t, còn tâczbe m tưibdb của hăzhfz ́n, ngưibdb ơmcty i thu liêocqh ̃m cho tôizvw ́t, hiêocqh ̉u chưibdb a?”
“Vâczbe ng… giáo chủ.”
Nam Cung Ly lại đpcmb ôizvw ̣t nhiêocqh n thu lơmcty ̣i hơmcty i thơmcty ̉ đpcmb ôizvw ng lạnh, hăzhfz ́n cưibdb ơmcty ̀i hào phóng, râczbe ́t ôizvw n hòa mà nói: “Đorsk ơmcty ̣i lâczbe ́y đpcmb ưibdb ơmcty ̣c Bạo vũ lêocqh hao châczbe m, ngưibdb ơmcty i lâczbe ̣p tưibdb ́c có thêocqh ̉ ly khai Đorsk ưibdb ơmcty ̀ng môizvw n trơmcty ̉ vêocqh ̀ Tôizvw ̉ng đpcmb àn, Kim Lũ, vị trí tả hôizvw ̣ pháp của ta, vâczbe ̃n luôizvw n đpcmb êocqh ̉ lại cho ngưibdb ơmcty i.”
Kim Lũ cúi đpcmb âczbe ̀u, trong măzhfz ́t môizvw ̣t mảnh lạnh lẽo, “Tạ giáo chủ.”
đ
Thanh Ngọc hâ
“Xong rô
Thanh Ngọc nói khô
Tiê
“Hă
Tiê
Lơ
Phong Quang theo dõi hă
Tiê
Nàng dư
Tiê
Tiê
“Tô
“Ha? Là ai?”
“Chính là nha hoàn của Đ
“Làm sao nàng nhìn ra đ
“Chính là bă
Trơ
Mă
Kim Lũ quỳ trê
Nam Cung Ly cư
“Thuô
“Ít nhiê
“Giáo chủ tha tô
“khô
“Vâ
Nam Cung Ly lại đ
Kim Lũ cúi đ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.