Thanh Ngọc tuy thoạt nhìn cùng ngưdduf ơfkyy ̀i lơfkyy ́n khôksix ng có gì khác biêkdav ̣t, Phong Quang có đuqkc ôksix i khi cũng vì môksix ̣t phâfnkp ̀n trẻ tuôksix ̉i mà thành thục này của hădzwj ́n mà trêkdav u ghẹo hădzwj ́n, nhưdduf ng trong mădzwj ́t nàng Thanh Ngọc suy cho cùng cũng chỉ là môksix ̣t đuqkc ưdduf ́a trẻ, trong lòng nàng âfnkp mthâfnkp ̀m mădzwj ́ng chính mình khôksix ng biêkdav ́t giưdduf ̃ môksix ̀m, ngưdduf ơfkyy i nói xem, môksix ̣t đuqkc ưdduf ́a trẻ mâfnkp ́t đuqkc i cha mẹ, ngưdduf ơfkyy i còn so đuqkc o cùng hădzwj ́n làm gì chưdduf ́?
Chạy khôksix ng bao lâfnkp u, nàng đuqkc uôksix ̉i theo Thanh Ngọc trưdduf ơfkyy ́c cưdduf ̉a nhà bêkdav ́p, “Tiêkdav ̉u Thanh Ngọc, ngưdduf ơfkyy i đuqkc ơfkyy ̣i ta vơfkyy ́i!”
Thanh Ngọc quay đuqkc âfnkp ̀u khôksix ng cảm xúc gì nhìn nàng, đuqkc i vào nhà bêkdav ́p.
Phong Quang đuqkc i vào theo, thâfnkp ́y hădzwj ́n bưdduf ng chén thuôksix ́c đuqkc ã sădzwj ́c xong, trong lòng nàng càng thêkdav m áy náy, “Tiêkdav ̉u Thanh Ngọc, thưdduf ̣c xin lôksix ̃i, ta khôksix ng có ác ý mà nói câfnkp u kia đuqkc âfnkp u.”
“Ngưdduf ơfkyy i muôksix ́n nói gì cũng khôksix ng có liêkdav n quan đuqkc êkdav ́n ta.”
Xem đuqkc i, giọng đuqkc iêkdav ̣u này còn lãnh đuqkc ạm hơfkyy n so vơfkyy ́i trưdduf ơfkyy ́c kia, hădzwj ́n nhâfnkp ́t đuqkc ịnh đuqkc ang tưdduf ́c giâfnkp ̣n, Phong Quang giả bôksix ̣ đuqkc áng thưdduf ơfkyy ng giâfnkp ̣t nhẹ góc áo hădzwj ́n, “Thanh Ngọc ngoan à, ta xin lôksix ̃i vơfkyy ́i ngưdduf ơfkyy i, ngưdduf ơfkyy i tha thưdduf ́ cho ta đuqkc i.”
“Ta là Thanh Ngọc hưdduf hỏng.” Hădzwj ́n đuqkc em chén thuôksix ́c đuqkc ădzwj ̣t trêkdav n lò lưdduf ̉a, đuqkc ôksix ̣ng tác khôksix ngnhanh khôksix ng châfnkp ̣m, khôksix ng đuqkc êkdav ̉ ý tơfkyy ́i nàng.
Nhãi con này sao tính khí bôksix ̃ng nhiêkdav n bưdduf ơfkyy ́ng bỉnh vâfnkp ̣y?
Hădzwj ́n bâfnkp ̣n tơfkyy ́i bâfnkp ̣n lui, Phong Quang liêkdav ̀n tung tădzwj ng tung tâfnkp ̉y sau lưdduf ng hădzwj ́n, “Ngưdduf ơfkyy i muôksix ́n thêkdav ́ nào mơfkyy ́i khôksix ng tưdduf ́c giâfnkp ̣n nưdduf ̃a, nêkdav ́u khôksix ng ta đuqkc i mua thâfnkp ̣t là nhiêkdav ̀u kẹo hôksix ̀ lôksix cho ngưdduf ơfkyy i ădzwj n nha?”
“Ta khôksix ng phải tiêkdav ̉u hài tưdduf ̉.”
“Ai nói kẹo hôksix ̀ lôksix chỉ có tiêkdav ̉u hài tưdduf ̉ mơfkyy ́i có thêkdav ̉ ădzwj n? Ngưdduf ơfkyy i xem, khôksix ng phải ta cũng râfnkp ́t thích ădzwj n sao?”
Hădzwj ́n đuqkc ánh giá hai chưdduf ̃: “Ngâfnkp y thơfkyy .”
“Phải phải phải, ngưdduf ơfkyy i thì khôksix ng ngâfnkp y thơfkyy .”
Thanh Ngọc liêkdav ́c nàng môksix ̣t cái.
Nàng lâfnkp ̣p tưdduf ́c thu hôksix ̀i thái đuqkc ôksix ̣ cho có lêkdav ̣, đuqkc ưdduf ́ng thădzwj ̉ng tădzwj ́p vưdduf ̃ng chải, “Thanh Ngọc ngoan à, ngưdduf ơfkyy i muôksix ́n ta làm nhưdduf thêkdav ́ nào thì mơfkyy ́i chịu tha thưdduf ́ cho ta?”
Thanh Ngọc thuâfnkp ̣n miêkdav ̣ng nói: “Ngưdduf ơfkyy i chạy môksix ̣t vòng quanh Đtshy ưdduf ơfkyy ̀ng môksix n đuqkc i.”
Phong Quang sưdduf ̃ng sơfkyy ̀, “Ngưdduf ơfkyy i nói thâfnkp ̣t?”
“Thâfnkp ̣t.”
“Đtshy ưdduf ơfkyy ̀ng môksix n lơfkyy ́n lădzwj ́m đuqkc ó!!! Cho dù ta chạy môksix ̣t canh giơfkyy ̀ cũng chưdduf a xong!”
“À.” Thanh Ngọc ngoài cưdduf ơfkyy ̀i nhưdduf ng trong khôksix ng cưdduf ơfkyy ̀i, mădzwj ̣t lôksix ̣ rõ vẻ ta biêkdav ́t ngưdduf ơfkyy i khôksix ngphải nghiêkdav m túc xin lôksix ̃i ta.
Phong Quang cădzwj ́n rădzwj ng, “Ta chạy!”
Nàng quay đuqkc âfnkp ̀u lâfnkp ̣p tưdduf ́c đuqkc i luôksix n.
“Đtshy ơfkyy ̣i đuqkc ã.”
“Thanh Ngọc, ta biêkdav ́t ngưdduf ơfkyy i sẽ khôksix ng ác…”
“Uôksix ́ng thuôksix ́c xong hãy chạy.”
Nàng: “…”
Hôksix m nay Đtshy ưdduf ơfkyy ̀ng môksix n bôksix ̃ng nhiêkdav n xuâfnkp ́t hiêkdav ̣n môksix ̣t cảnh vâfnkp ̣t ngoài ý muôksix ́n, môksix ̣t hôksix ̀ng y thiêkdav ́u nưdduf ̃ đuqkc ã chạy nưdduf ̉a canh giơfkyy ̀, nàng thưdduf ơfkyy ̀ng xuyêkdav n thơfkyy ̉ hôksix ̉n hêkdav ̉n dưdduf ̀ng lại dưdduf ̣a vào thâfnkp n câfnkp y, có ngưdduf ơfkyy ̀i hỏi nàng muôksix ́n làm gì thêkdav ́, nàng đuqkc áp: “Ta muôksix ́n chạy môksix ̣t vòng quanh Đtshy ưdduf ơfkyy ̀ng môksix n.”
Nghe đuqkc ưdduf ơfkyy ̣c câfnkp u trả lơfkyy ̀i mọi ngưdduf ơfkyy ̀i khôksix ng khỏi giơfkyy ngón tay cái lêkdav n, “côksix nưdduf ơfkyy ng thâfnkp ̣t dưdduf ́t khoát.”
Phong Quang chạy môksix ̣t chút thì ngưdduf ̀ng, cuôksix ́i cùng đuqkc ădzwj ̣t môksix ng ngôksix ̀i xuôksix ́ng đuqkc âfnkp ́t, nàng thơfkyy ̉ phì phò, chạy nưdduf ̉a canh giơfkyy ̀ bâfnkp ́t quá cũng mơfkyy ́i đuqkc ưdduf ơfkyy ̣c mâfnkp ́y ngàn thưdduf ơfkyy ́c mà thôksix i, đuqkc ại tiêkdav ̉u thưdduf đuqkc ưdduf ơfkyy ̣c nuôksix ng chiêkdav ̀u tưdduf ̀ bé, chưdduf a tưdduf ̀ng trải qua cuôksix ̣c sôksix ́ng phải lao lưdduf ̣c, chạy đuqkc ưdduf ơfkyy ̣c khoảng cách nhưdduf vâfnkp ̣y đuqkc ã coi nhưdduf là khôksix ng têkdav ̣.
Ít nhâfnkp ́t nàng thâfnkp ́y nhưdduf vâfnkp ̣y.
Nàng đuqkc âfnkp ́m lêkdav n dùi mình, than thơfkyy ̉, trưdduf ơfkyy ́c mădzwj ́t lại hiêkdav ̣n ra môksix ̣t bóng ngưdduf ơfkyy ̀i.
Tiêkdav ́t Nhiêkdav ̃m đuqkc ưdduf a tay ra, “Hạ tiêkdav ̉u thưdduf , trêkdav n đuqkc âfnkp ́t lạnh.”
Nàng câfnkp ̀m tay hădzwj ́n đuqkc ưdduf ́ng lêkdav n, thâfnkp ̀n sădzwj ́c nghi hoădzwj ̣c, “Tiêkdav ́t Nhiêkdav ̃m, sao ngưdduf ơfkyy i lại ơfkyy ̉ đuqkc âfnkp y?”
“Nghe nhiêkdav ̀u ngưdduf ơfkyy ̀i nhădzwj ́c tơfkyy ́i hôksix m nay có môksix ̣t vị côksix nưdduf ơfkyy ng chạy bôksix ̣ rèn luyêkdav ̣n thâfnkp n thêkdav ̉, ta liêkdav ̀n đuqkc êkdav ́n xem.”
Mădzwj ̣t Phong Quang đuqkc ỏ lêkdav n, “Ta mơfkyy ́i khôksix ng thích cái biêkdav ̣n pháp rèn luyêkdav ̣n thâfnkp n thêkdav ̉ này đuqkc âfnkp u.”
Tiêkdav ́t Nhiêkdav ̃m cưdduf ơfkyy ̀i, “Ta cũng đuqkc oán đuqkc ưdduf ơfkyy ̣c nàng sẽ khôksix ng thích, Hạ tiêkdav ̉u thưdduf , lơfkyy ̀i của Thanh Ngọc, ngưdduf ơfkyy i khôksix ng câfnkp ̀n xem là thâfnkp ̣t nhưdduf vâfnkp ̣y.”
“Nhưdduf ng mà… hădzwj ́n vâfnkp ̃n luôksix n giâfnkp ̣n ta, giôksix ́ng nhưdduf ta là môksix ̣t nưdduf ̃ nhâfnkp n hưdduf hỏng.”
“Nàng râfnkp ́t đuqkc êkdav ̉ ý cái nhìn của hădzwj ́n sao?”
“A? Cũng khôksix ng phải…” Nàng nhỏ giọng nói: “Ta thâfnkp ́y là, là ta nhădzwj ́c đuqkc êkdav ́n chuyêkdav ̣n thưdduf ơfkyy ng tâfnkp m của hădzwj ́n, bản thâfnkp n ta cũng thâfnkp ́y râfnkp ́t ngại ngùng.”
Chạy khô
Thanh Ngọc quay đ
Phong Quang đ
“Ngư
Xem đ
“Ta là Thanh Ngọc hư
Nhãi con này sao tính khí bô
Hă
“Ta khô
“Ai nói kẹo hô
Hă
“Phải phải phải, ngư
Thanh Ngọc liê
Nàng lâ
Thanh Ngọc thuâ
Phong Quang sư
“Thâ
“Đ
“À.” Thanh Ngọc ngoài cư
Phong Quang că
Nàng quay đ
“Đ
“Thanh Ngọc, ta biê
“Uô
Nàng: “…”
Hô
Nghe đ
Phong Quang chạy mô
Ít nhâ
Nàng đ
Tiê
Nàng câ
“Nghe nhiê
Mă
Tiê
“Như
“Nàng râ
“A? Cũng khô
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.