Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 201 :

    trước sau   
Thanh Ngọc tuy thoạt nhìn cùng ngưddufơfkyỳi lơfkyýn khôksixng có gì khác biêkdaṿt, Phong Quang có đuqkcôksixi khi cũng vì môksix̣t phâfnkp̀n trẻ tuôksix̉i mà thành thục này của hădzwj́n mà trêkdavu ghẹo hădzwj́n, nhưddufng trong mădzwj́t nàng Thanh Ngọc suy cho cùng cũng chỉ là môksix̣t đuqkcưdduf́a trẻ, trong lòng nàng âfnkpmthâfnkp̀m mădzwj́ng chính mình khôksixng biêkdav́t giưdduf̃ môksix̀m, ngưddufơfkyyi nói xem, môksix̣t đuqkcưdduf́a trẻ mâfnkṕt đuqkci cha mẹ, ngưddufơfkyyi còn so đuqkco cùng hădzwj́n làm gì chưdduf́?

Chạy khôksixng bao lâfnkpu, nàng đuqkcksix̉i theo Thanh Ngọc trưddufơfkyýc cưdduf̉a nhà bêkdav́p, “Tiêkdav̉u Thanh Ngọc, ngưddufơfkyyi đuqkcơfkyỵi ta vơfkyýi!”

Thanh Ngọc quay đuqkcâfnkp̀u khôksixng cảm xúc gì nhìn nàng, đuqkci vào nhà bêkdav́p.

Phong Quang đuqkci vào theo, thâfnkṕy hădzwj́n bưddufng chén thuôksix́c đuqkcã sădzwj́c xong, trong lòng nàng càng thêkdavm áy náy, “Tiêkdav̉u Thanh Ngọc, thưdduf̣c xin lôksix̃i, ta khôksixng có ác ý mà nói câfnkpu kia đuqkcâfnkpu.”

“Ngưddufơfkyyi muôksix́n nói gì cũng khôksixng có liêkdavn quan đuqkcêkdav́n ta.”

Xem đuqkci, giọng đuqkckdaṿu này còn lãnh đuqkcạm hơfkyyn so vơfkyýi trưddufơfkyýc kia, hădzwj́n nhâfnkṕt đuqkcịnh đuqkcang tưdduf́c giâfnkp̣n, Phong Quang giả bôksix̣ đuqkcáng thưddufơfkyyng giâfnkp̣t nhẹ góc áo hădzwj́n, “Thanh Ngọc ngoan à, ta xin lôksix̃i vơfkyýi ngưddufơfkyyi, ngưddufơfkyyi tha thưdduf́ cho ta đuqkci.”


“Ta là Thanh Ngọc hưdduf hỏng.” Hădzwj́n đuqkcem chén thuôksix́c đuqkcădzwj̣t trêkdavn lò lưdduf̉a, đuqkcôksix̣ng tác khôksixngnhanh khôksixng châfnkp̣m, khôksixng đuqkcêkdav̉ ý tơfkyýi nàng.

Nhãi con này sao tính khí bôksix̃ng nhiêkdavn bưddufơfkyýng bỉnh vâfnkp̣y?

dzwj́n bâfnkp̣n tơfkyýi bâfnkp̣n lui, Phong Quang liêkdav̀n tung tădzwjng tung tâfnkp̉y sau lưddufng hădzwj́n, “Ngưddufơfkyyi muôksix́n thêkdav́ nào mơfkyýi khôksixng tưdduf́c giâfnkp̣n nưdduf̃a, nêkdav́u khôksixng ta đuqkci mua thâfnkp̣t là nhiêkdav̀u kẹo hôksix̀ lôksix cho ngưddufơfkyyi ădzwjn nha?”

“Ta khôksixng phải tiêkdav̉u hài tưdduf̉.”

“Ai nói kẹo hôksix̀ lôksix chỉ có tiêkdav̉u hài tưdduf̉ mơfkyýi có thêkdav̉ ădzwjn? Ngưddufơfkyyi xem, khôksixng phải ta cũng râfnkṕt thích ădzwjn sao?”

dzwj́n đuqkcánh giá hai chưdduf̃: “Ngâfnkpy thơfkyy.”

“Phải phải phải, ngưddufơfkyyi thì khôksixng ngâfnkpy thơfkyy.”

Thanh Ngọc liêkdav́c nàng môksix̣t cái.

Nàng lâfnkp̣p tưdduf́c thu hôksix̀i thái đuqkcôksix̣ cho có lêkdaṿ, đuqkcưdduf́ng thădzwj̉ng tădzwj́p vưdduf̃ng chải, “Thanh Ngọc ngoan à, ngưddufơfkyyi muôksix́n ta làm nhưdduf thêkdav́ nào thì mơfkyýi chịu tha thưdduf́ cho ta?”

Thanh Ngọc thuâfnkp̣n miêkdaṿng nói: “Ngưddufơfkyyi chạy môksix̣t vòng quanh Đtshyưddufơfkyỳng môksixn đuqkci.”

Phong Quang sưdduf̃ng sơfkyỳ, “Ngưddufơfkyyi nói thâfnkp̣t?”

“Thâfnkp̣t.”

“Đtshyưddufơfkyỳng môksixn lơfkyýn lădzwj́m đuqkcó!!! Cho dù ta chạy môksix̣t canh giơfkyỳ cũng chưddufa xong!”


“À.” Thanh Ngọc ngoài cưddufơfkyỳi nhưddufng trong khôksixng cưddufơfkyỳi, mădzwj̣t lôksix̣ rõ vẻ ta biêkdav́t ngưddufơfkyyi khôksixngphải nghiêkdavm túc xin lôksix̃i ta.

Phong Quang cădzwj́n rădzwjng, “Ta chạy!”

Nàng quay đuqkcâfnkp̀u lâfnkp̣p tưdduf́c đuqkci luôksixn.

“Đtshyơfkyỵi đuqkcã.”

“Thanh Ngọc, ta biêkdav́t ngưddufơfkyyi sẽ khôksixng ác…”

“Uôksix́ng thuôksix́c xong hãy chạy.”

Nàng: “…”

ksixm nay Đtshyưddufơfkyỳng môksixn bôksix̃ng nhiêkdavn xuâfnkṕt hiêkdaṿn môksix̣t cảnh vâfnkp̣t ngoài ý muôksix́n, môksix̣t hôksix̀ng y thiêkdav́u nưdduf̃ đuqkcã chạy nưdduf̉a canh giơfkyỳ, nàng thưddufơfkyỳng xuyêkdavn thơfkyỷ hôksix̉n hêkdav̉n dưdduf̀ng lại dưdduf̣a vào thâfnkpn câfnkpy, có ngưddufơfkyỳi hỏi nàng muôksix́n làm gì thêkdav́, nàng đuqkcáp: “Ta muôksix́n chạy môksix̣t vòng quanh Đtshyưddufơfkyỳng môksixn.”

Nghe đuqkcưddufơfkyỵc câfnkpu trả lơfkyỳi mọi ngưddufơfkyỳi khôksixng khỏi giơfkyy ngón tay cái lêkdavn, “côksix nưddufơfkyyng thâfnkp̣t dưdduf́t khoát.”

Phong Quang chạy môksix̣t chút thì ngưdduf̀ng, cuôksix́i cùng đuqkcădzwj̣t môksixng ngôksix̀i xuôksix́ng đuqkcâfnkṕt, nàng thơfkyỷ phì phò, chạy nưdduf̉a canh giơfkyỳ bâfnkṕt quá cũng mơfkyýi đuqkcưddufơfkyỵc mâfnkṕy ngàn thưddufơfkyýc mà thôksixi, đuqkcại tiêkdav̉u thưdduf đuqkcưddufơfkyỵc nuôksixng chiêkdav̀u tưdduf̀ bé, chưddufa tưdduf̀ng trải qua cuôksix̣c sôksix́ng phải lao lưdduf̣c, chạy đuqkcưddufơfkyỵc khoảng cách nhưdduffnkp̣y đuqkcã coi nhưdduf là khôksixng têkdaṿ.

Ít nhâfnkṕt nàng thâfnkṕy nhưdduffnkp̣y.

Nàng đuqkcâfnkṕm lêkdavn dùi mình, than thơfkyỷ, trưddufơfkyýc mădzwj́t lại hiêkdaṿn ra môksix̣t bóng ngưddufơfkyỳi.

Tiêkdav́t Nhiêkdaṽm đuqkcưddufa tay ra, “Hạ tiêkdav̉u thưdduf, trêkdavn đuqkcâfnkṕt lạnh.”

Nàng câfnkp̀m tay hădzwj́n đuqkcưdduf́ng lêkdavn, thâfnkp̀n sădzwj́c nghi hoădzwj̣c, “Tiêkdav́t Nhiêkdaṽm, sao ngưddufơfkyyi lại ơfkyỷ đuqkcâfnkpy?”

“Nghe nhiêkdav̀u ngưddufơfkyỳi nhădzwj́c tơfkyýi hôksixm nay có môksix̣t vị côksix nưddufơfkyyng chạy bôksix̣ rèn luyêkdaṿn thâfnkpn thêkdav̉, ta liêkdav̀n đuqkcêkdav́n xem.”

dzwj̣t Phong Quang đuqkcỏ lêkdavn, “Ta mơfkyýi khôksixng thích cái biêkdaṿn pháp rèn luyêkdaṿn thâfnkpn thêkdav̉ này đuqkcâfnkpu.”

Tiêkdav́t Nhiêkdaṽm cưddufơfkyỳi, “Ta cũng đuqkcoán đuqkcưddufơfkyỵc nàng sẽ khôksixng thích, Hạ tiêkdav̉u thưdduf, lơfkyỳi của Thanh Ngọc, ngưddufơfkyyi khôksixng câfnkp̀n xem là thâfnkp̣t nhưdduffnkp̣y.”

“Nhưddufng mà… hădzwj́n vâfnkp̃n luôksixn giâfnkp̣n ta, giôksix́ng nhưdduf ta là môksix̣t nưdduf̃ nhâfnkpn hưdduf hỏng.”

“Nàng râfnkṕt đuqkcêkdav̉ ý cái nhìn của hădzwj́n sao?”

“A? Cũng khôksixng phải…” Nàng nhỏ giọng nói: “Ta thâfnkṕy là, là ta nhădzwj́c đuqkcêkdav́n chuyêkdaṿn thưddufơfkyyng tâfnkpm của hădzwj́n, bản thâfnkpn ta cũng thâfnkṕy râfnkṕt ngại ngùng.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.