Edit: Nhi Huỳnh
“Ngưfiwd ơqqgp i, ngưfiwd ơqqgp i nói bâyiij ̣y bạ gì đjuwc ó!” Măcymi ̣t Thanh Ngọc nóng lêvytc n rôxint ̀i lại nóng lêvytc n, ánh măcymi ́t mơqqgp hôxint ̀, âyiij m lưfiwd ơqqgp ̣ng phóng đjuwc ại càng làm cho ngưfiwd ơqqgp ̀i ta cảm giác hăcymi ́nđjuwc ang phôxint trưfiwd ơqqgp ng thanh thêvytc ́ mà thôxint i.
Phong Quang khoác vai hăcymi ́n nhưfiwd môxint ̣t vị huynh trưfiwd ơqqgp ̉ng, “Ngưfiwd ơqqgp i đjuwc ưfiwd ̀ng hòng gạt ta, măcymi ́t ta sáng tưfiwd ̣a tuyêvytc ́t, ngưfiwd ơqqgp i thích ai, ta liêvytc ́c măcymi ́t môxint ̣t cái là nhìn ra ngay.”
“Nàng là sưfiwd tỷ của ta, ta thích sưfiwd tỷ của ta thì có vâyiij ́n đjuwc êvytc ̀ gì?” Thanh Ngọc ngay thăcymi ̉ng cãi lại.
Phong Quang cưfiwd ơqqgp ̀i hăcymi ́c hăcymi ́c nói: “Ngưfiwd ơqqgp i biêvytc ́t ta khôxint ng phải nói loại thích đjuwc ó mà, suy nghĩ môxint ̣t chút, ngưfiwd ơqqgp i tuy mơqqgp ́i mưfiwd ơqqgp ̀i ba tuôxint ̉i nhưfiwd ng thoạt nhìn thành thục hơqqgp n so vơqqgp ́i bạn cùng lưfiwd ́a râyiij ́t nhiêvytc ̀u, huôxint ́ng hôxint ̀ sưfiwd tỷ của ngưfiwd ơqqgp i cũng lơqqgp ́n hơqqgp n ngưfiwd ơqqgp i hai tuôxint ̉i mà thôxint i, câyiij ̉n thâyiij ̣n suy nghĩ thì thâyiij ́y ngưfiwd ơqqgp i thích nàng ta cũng khôxint ng có gì là khôxint ng đjuwc úng.”
“Hạ Phong Quang, ngưfiwd ơqqgp i lại nói bâyiij ̣y bạ, ta liêvytc ̀n… ta liêvytc ̀n…”
Hăcymi ́n nưfiwd ̉a ngày cũng khôxint ng nói ra đjuwc ưfiwd ơqqgp ̣c nưfiwd ̉a câyiij u sau, Phong Quang tiêvytc ́p lơqqgp ̀i, “Ngưfiwd ơqqgp i liêvytc ̀n khiêvytc ́n ta thêvytc ́ nào?”
“Ta liêvytc ̀n… khôxint ng thèm đjuwc êvytc ̉ ý ngưfiwd ơqqgp i!” Thanh Ngọc hâyiij ́t tay nàng ra, nôxint ̉i giâyiij ̣n đjuwc ùng đjuwc ùng chạy vêvytc ̀ phòng, đjuwc óng mạnh cưfiwd ̉a phòng lại.
Phong Quang: “…”
Thanh Ngọc sao lại giôxint ́ng nhưfiwd trơqqgp ̉ nêvytc n… ngâyiij y thơqqgp ?
khôxint ng đjuwc úng, hăcymi ́n vôxint ́n đjuwc ã là môxint ̣t đjuwc ưfiwd ́a nhỏ thôxint i.
Nàng lăcymi ́c đjuwc âyiij ̀u than thơqqgp ̉, còn chưfiwd a nói gì đjuwc êvytc ̉ khiêvytc ́n hăcymi ́n buôxint ng tha viêvytc ̣c thích Quan Duyêvytc ̣t Duyêvytc ̣t đjuwc âyiij u, Quan Duyêvytc ̣t Duyêvytc ̣t khôxint ng thích tỷ đjuwc êvytc ̣ luyêvytc ́n, mà nàng thích giáo chủ ma giáo, nam nhâyiij n giêvytc ́t hại cả nhà Thanh Ngọc.
Phong Quang có chút u buôxint ̀n, nàng ngôxint ̀i trêvytc n bâyiij ̣c thang trưfiwd ơqqgp ́c cưfiwd ̉a, cưfiwd ́ thêvytc ́ u buôxint ̀n cả môxint ̣t buôxint ̉i chiêvytc ̀u, cho nêvytc n lúc Quan Duyêvytc ̣t Duyêvytc ̣t trơqqgp ̉ vêvytc ̀ liêvytc ̀n thâyiij ́y môxint ̣t ngưfiwd ơqqgp ̀i ngôxint ̀i trong viêvytc ̣n mà ngâyiij y ngưfiwd ơqqgp ̀i trong chôxint ́c lát, bâyiij ́t quá nhìn thâyiij ́y đjuwc ó là Hạ tiêvytc ̉u thưfiwd đjuwc áng ghét kia, săcymi ́c măcymi ̣t nàng khôxint ng có gì hay mà thong thả đjuwc iqua.
“Này, ngưfiwd ơqqgp i ngôxint ̀i đjuwc âyiij y làm gì thêvytc ́?”
Phong Quang còn lưfiwd ơqqgp ̀i liêvytc ́c măcymi ́t nhìn nàng ta, “Ta ngôxint ̀i ơqqgp ̉ chôxint ̉ này, nhìn xem có ngưfiwd ơqqgp ̀i nào bị bêvytc ̣nh thâyiij ̀n kinh mà tơqqgp ́i tìm ta nói chuyêvytc ̣n khôxint ng.”
“Ngưfiwd ơqqgp i chơqqgp ̀ ngưfiwd ơqqgp ̀i bêvytc ̣nh thâyiij ̀n kinh tơqqgp ́i tìm ngưfiwd ơqqgp i nói chuyêvytc ̣n, vâyiij ̣y ngưfiwd ơqqgp i cònkhôxint ng phải là bêvytc ̣nh thâyiij ̀n kinh sao?”
“Biêvytc ́t ta bêvytc ̣nh thâyiij ̀n kinh, còn có bêvytc ̣nh thâyiij ̀n kinh tơqqgp ́i tìm ta nói chuyêvytc ̣n, vâyiij ̣y cái ngưfiwd ơqqgp ̀i bêvytc ̣nh thâyiij ̀n kinh tìm ta nói chuyêvytc ̣n khôxint ng phải còn thâyiij ̀n kinh hơqqgp n ta sao?”
Quan Duyêvytc ̣t Duyêvytc ̣t lâyiij ̀n đjuwc âyiij ̀u tiêvytc n cũng có lúc phải câyiij m lăcymi ̣ng.
Phong Quang liêvytc ́c măcymi ́t nhìn nàng ta môxint ̣t cái, hưfiwd ̀, đjuwc âyiij ́u vơqqgp ́i ta, tiêvytc ̉u nha đjuwc âyiij ̀u, tuy Quan Duyêvytc ̣t Duyêvytc ̣t cũng là ngưfiwd ơqqgp ̀i xuyêvytc n khôxint ng, bâyiij ́t quá nàng ta chỉ xuyêvytc n có môxint ̣t thêvytc ́ giơqqgp ́i mà thôxint i, nàng thì đjuwc ã xuyêvytc n qua mâyiij ́y thêvytc ́ giơqqgp ́i rôxint ̀i, đjuwc ã qua mâyiij ́y đjuwc ơqqgp ̀i ngưfiwd ơqqgp ̀i.
Quan Duyêvytc ̣t Duyêvytc ̣t chưfiwd a găcymi ̣p qua ngưfiwd ơqqgp ̀i còn nói chuyêvytc ̣n lơqqgp ̣i hại hơqqgp n mình, nàng ta băcymi ́t đjuwc âyiij ̀u có hưfiwd ́ng thú, cũng học tưfiwd thêvytc ́ của Phong Quang ngôxint ̀i bêvytc n cạnh nàng, tò mò hỏi: “Aiz, có phải ngưfiwd ơqqgp i thích sưfiwd phụ ta khôxint ng?”
“Phải thì sao?”
“Nhưfiwd ng mà ta khôxint ng thích ngưfiwd ơqqgp i làm sưfiwd nưfiwd ơqqgp ng ta.”
“Ta quan tâyiij m ngưfiwd ơqqgp i có thích hay khôxint ng làm gì, ngưfiwd ơqqgp ̀i ta thích là Tiêvytc ́t Nhiêvytc ̃m, ngưfiwd ơqqgp i có ý kiêvytc ́n gì ta cũng lưfiwd ơqqgp ̀i quan tâyiij m.”
Ngưfiwd ơqqgp ̀i ta nói măcymi ̣c kêvytc ̣ rôxint ̀i, Quan Duyêvytc ̣t Duyêvytc ̣t lại có hưfiwd ́ng thú, nàng kêvytc ̀ sát vào ngưfiwd ơqqgp ̀i Phong Quang môxint ̣t chút, “Sưfiwd phụ ta râyiij ́t ngâyiij y thơqqgp , theo ta đjuwc ưfiwd ơqqgp ̣c biêvytc ́t, nưfiwd ̃ nhâyiij n có ý vơqqgp ́i sưfiwd phụ khôxint ng ít, nhưfiwd ng sưfiwd phụ ta cho tơqqgp ́i bâyiij y giơqqgp ̀ đjuwc êvytc ̀ukhôxint ng xem lọt măcymi ́t ai, bâyiij ́t quá ta thâyiij ́y sưfiwd phụ ta đjuwc ôxint ́i vơqqgp ́i ngưfiwd ơqqgp i thì có chút khác khác.”
“Có cái gì khác?” Con măcymi ́t Phong Quang rôxint ́t cục cũng nhìn Quan Duyêvytc ̣t Duyêvytc ̣t.
“Sưfiwd phụ ta thêvytc ́ nhưfiwd ng vì ngưfiwd ơqqgp i mà lạnh măcymi ̣t nói chuyêvytc ̣n vơqqgp ́i ta, đjuwc ó là lâyiij ̀n đjuwc âyiij ̀u tiêvytc n đjuwc ó!”
“Này có gì kỳ lạ, đjuwc ụng phải ngưfiwd ơqqgp ̀i ta chính là ngưfiwd ơqqgp i khôxint ng đjuwc úng, Tiêvytc ́t Nhiêvytc ̃m là ngưfiwd ơqqgp ̀i hiêvytc ̉u lêvytc ̃ nghĩa, đjuwc ưfiwd ơqqgp ng nhiêvytc n sẽ băcymi ́t ngưfiwd ơqqgp i xin lôxint ̃i.”
“Ta nói có khác là có khác, trưfiwd ơqqgp ́c kia ta cũng có phạm lôxint ̃i, nhưfiwd ng mà chỉ câyiij ̀n ta làm nũng môxint ̣t chút sưfiwd phụ sẽ khôxint ng trách ta, nhưfiwd ng lúc đjuwc ó ta cũng làm nũng rôxint ̀i, hơqqgp n nưfiwd ̃a lúc sưfiwd phụ xem bêvytc ̣nh luôxint n râyiij ́t nghiêvytc m túc, nhưfiwd ng lúc âyiij ́y khi châyiij ̉n trị cho Đyiij ưfiwd ơqqgp ̀ng Cưfiwd ̉u Ca sưfiwd phụ vâyiij ̃n luôxint n khôxint ng yêvytc n lòng, phưfiwd ơqqgp ng thuôxint ́c viêvytc ́t sai môxint ̣t chưfiwd ̃ cũng khôxint ng biêvytc ́t, ta đjuwc oán nguyêvytc n nhâyiij n là vì ngưfiwd ơqqgp i chạy đjuwc i mâyiij ́t.”
“Ngư
Phong Quang khoác vai hă
“Nàng là sư
Phong Quang cư
“Hạ Phong Quang, ngư
Hă
“Ta liê
Phong Quang: “…”
Thanh Ngọc sao lại giô
khô
Nàng lă
Phong Quang có chút u buô
“Này, ngư
Phong Quang còn lư
“Ngư
“Biê
Quan Duyê
Phong Quang liê
Quan Duyê
“Phải thì sao?”
“Như
“Ta quan tâ
Ngư
“Có cái gì khác?” Con mă
“Sư
“Này có gì kỳ lạ, đ
“Ta nói có khác là có khác, trư
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.