Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 198 :

    trước sau   
Edit: Nhi Huỳnh

“Ngưfiwdơqqgpi, ngưfiwdơqqgpi nói bâyiij̣y bạ gì đjuwcó!” Măcymịt Thanh Ngọc nóng lêvytcn rôxint̀i lại nóng lêvytcn, ánh măcymít mơqqgpxint̀, âyiijm lưfiwdơqqgp̣ng phóng đjuwcại càng làm cho ngưfiwdơqqgp̀i ta cảm giác hăcymínđjuwcang phôxint trưfiwdơqqgpng thanh thêvytć mà thôxinti.

Phong Quang khoác vai hăcymín nhưfiwdxinṭt vị huynh trưfiwdơqqgp̉ng, “Ngưfiwdơqqgpi đjuwcưfiwd̀ng hòng gạt ta, măcymít ta sáng tưfiwḍa tuyêvytćt, ngưfiwdơqqgpi thích ai, ta liêvytćc măcymít môxinṭt cái là nhìn ra ngay.”

“Nàng là sưfiwd tỷ của ta, ta thích sưfiwd tỷ của ta thì có vâyiij́n đjuwcêvytc̀ gì?” Thanh Ngọc ngay thăcymỉng cãi lại.

Phong Quang cưfiwdơqqgp̀i hăcymíc hăcymíc nói: “Ngưfiwdơqqgpi biêvytćt ta khôxintng phải nói loại thích đjuwcó mà, suy nghĩ môxinṭt chút, ngưfiwdơqqgpi tuy mơqqgṕi mưfiwdơqqgp̀i ba tuôxint̉i nhưfiwdng thoạt nhìn thành thục hơqqgpn so vơqqgṕi bạn cùng lưfiwd́a râyiij́t nhiêvytc̀u, huôxint́ng hôxint̀ sưfiwd tỷ của ngưfiwdơqqgpi cũng lơqqgṕn hơqqgpn ngưfiwdơqqgpi hai tuôxint̉i mà thôxinti, câyiij̉n thâyiij̣n suy nghĩ thì thâyiij́y ngưfiwdơqqgpi thích nàng ta cũng khôxintng có gì là khôxintng đjuwcúng.”

“Hạ Phong Quang, ngưfiwdơqqgpi lại nói bâyiij̣y bạ, ta liêvytc̀n… ta liêvytc̀n…”


cymín nưfiwd̉a ngày cũng khôxintng nói ra đjuwcưfiwdơqqgp̣c nưfiwd̉a câyiiju sau, Phong Quang tiêvytćp lơqqgp̀i, “Ngưfiwdơqqgpi liêvytc̀n khiêvytćn ta thêvytć nào?”

“Ta liêvytc̀n… khôxintng thèm đjuwcêvytc̉ ý ngưfiwdơqqgpi!” Thanh Ngọc hâyiij́t tay nàng ra, nôxint̉i giâyiij̣n đjuwcùng đjuwcùng chạy vêvytc̀ phòng, đjuwcóng mạnh cưfiwd̉a phòng lại.

Phong Quang: “…”

Thanh Ngọc sao lại giôxint́ng nhưfiwd trơqqgp̉ nêvytcn… ngâyiijy thơqqgp?

khôxintng đjuwcúng, hăcymín vôxint́n đjuwcã là môxinṭt đjuwcưfiwd́a nhỏ thôxinti.

Nàng lăcymíc đjuwcâyiij̀u than thơqqgp̉, còn chưfiwda nói gì đjuwcêvytc̉ khiêvytćn hăcymín buôxintng tha viêvytc̣c thích Quan Duyêvytc̣t Duyêvytc̣t đjuwcâyiiju, Quan Duyêvytc̣t Duyêvytc̣t khôxintng thích tỷ đjuwcêvytc̣ luyêvytćn, mà nàng thích giáo chủ ma giáo, nam nhâyiijn giêvytćt hại cả nhà Thanh Ngọc.

Phong Quang có chút u buôxint̀n, nàng ngôxint̀i trêvytcn bâyiij̣c thang trưfiwdơqqgṕc cưfiwd̉a, cưfiwd́ thêvytć u buôxint̀n cả môxinṭt buôxint̉i chiêvytc̀u, cho nêvytcn lúc Quan Duyêvytc̣t Duyêvytc̣t trơqqgp̉ vêvytc̀ liêvytc̀n thâyiij́y môxinṭt ngưfiwdơqqgp̀i ngôxint̀i trong viêvytc̣n mà ngâyiijy ngưfiwdơqqgp̀i trong chôxint́c lát, bâyiij́t quá nhìn thâyiij́y đjuwcó là Hạ tiêvytc̉u thưfiwd đjuwcáng ghét kia, săcymíc măcymịt nàng khôxintng có gì hay mà thong thả đjuwciqua.

“Này, ngưfiwdơqqgpi ngôxint̀i đjuwcâyiijy làm gì thêvytć?”

Phong Quang còn lưfiwdơqqgp̀i liêvytćc măcymít nhìn nàng ta, “Ta ngôxint̀i ơqqgp̉ chôxint̉ này, nhìn xem có ngưfiwdơqqgp̀i nào bị bêvytc̣nh thâyiij̀n kinh mà tơqqgṕi tìm ta nói chuyêvytc̣n khôxintng.”

“Ngưfiwdơqqgpi chơqqgp̀ ngưfiwdơqqgp̀i bêvytc̣nh thâyiij̀n kinh tơqqgṕi tìm ngưfiwdơqqgpi nói chuyêvytc̣n, vâyiij̣y ngưfiwdơqqgpi cònkhôxintng phải là bêvytc̣nh thâyiij̀n kinh sao?”

“Biêvytćt ta bêvytc̣nh thâyiij̀n kinh, còn có bêvytc̣nh thâyiij̀n kinh tơqqgṕi tìm ta nói chuyêvytc̣n, vâyiij̣y cái ngưfiwdơqqgp̀i bêvytc̣nh thâyiij̀n kinh tìm ta nói chuyêvytc̣n khôxintng phải còn thâyiij̀n kinh hơqqgpn ta sao?”

Quan Duyêvytc̣t Duyêvytc̣t lâyiij̀n đjuwcâyiij̀u tiêvytcn cũng có lúc phải câyiijm lăcymịng.

Phong Quang liêvytćc măcymít nhìn nàng ta môxinṭt cái, hưfiwd̀, đjuwcâyiij́u vơqqgṕi ta, tiêvytc̉u nha đjuwcâyiij̀u, tuy Quan Duyêvytc̣t Duyêvytc̣t cũng là ngưfiwdơqqgp̀i xuyêvytcn khôxintng, bâyiij́t quá nàng ta chỉ xuyêvytcn có môxinṭt thêvytć giơqqgṕi mà thôxinti, nàng thì đjuwcã xuyêvytcn qua mâyiij́y thêvytć giơqqgṕi rôxint̀i, đjuwcã qua mâyiij́y đjuwcơqqgp̀i ngưfiwdơqqgp̀i.


Quan Duyêvytc̣t Duyêvytc̣t chưfiwda găcymịp qua ngưfiwdơqqgp̀i còn nói chuyêvytc̣n lơqqgp̣i hại hơqqgpn mình, nàng ta băcymít đjuwcâyiij̀u có hưfiwd́ng thú, cũng học tưfiwd thêvytć của Phong Quang ngôxint̀i bêvytcn cạnh nàng, tò mò hỏi: “Aiz, có phải ngưfiwdơqqgpi thích sưfiwd phụ ta khôxintng?”

“Phải thì sao?”

“Nhưfiwdng mà ta khôxintng thích ngưfiwdơqqgpi làm sưfiwdfiwdơqqgpng ta.”

“Ta quan tâyiijm ngưfiwdơqqgpi có thích hay khôxintng làm gì, ngưfiwdơqqgp̀i ta thích là Tiêvytćt Nhiêvytc̃m, ngưfiwdơqqgpi có ý kiêvytćn gì ta cũng lưfiwdơqqgp̀i quan tâyiijm.”

Ngưfiwdơqqgp̀i ta nói măcymịc kêvytc̣ rôxint̀i, Quan Duyêvytc̣t Duyêvytc̣t lại có hưfiwd́ng thú, nàng kêvytc̀ sát vào ngưfiwdơqqgp̀i Phong Quang môxinṭt chút, “Sưfiwd phụ ta râyiij́t ngâyiijy thơqqgp, theo ta đjuwcưfiwdơqqgp̣c biêvytćt, nưfiwd̃ nhâyiijn có ý vơqqgṕi sưfiwd phụ khôxintng ít, nhưfiwdng sưfiwd phụ ta cho tơqqgṕi bâyiijy giơqqgp̀ đjuwcêvytc̀ukhôxintng xem lọt măcymít ai, bâyiij́t quá ta thâyiij́y sưfiwd phụ ta đjuwcôxint́i vơqqgṕi ngưfiwdơqqgpi thì có chút khác khác.”

“Có cái gì khác?” Con măcymít Phong Quang rôxint́t cục cũng nhìn Quan Duyêvytc̣t Duyêvytc̣t.

“Sưfiwd phụ ta thêvytć nhưfiwdng vì ngưfiwdơqqgpi mà lạnh măcymịt nói chuyêvytc̣n vơqqgṕi ta, đjuwcó là lâyiij̀n đjuwcâyiij̀u tiêvytcn đjuwcó!”

“Này có gì kỳ lạ, đjuwcụng phải ngưfiwdơqqgp̀i ta chính là ngưfiwdơqqgpi khôxintng đjuwcúng, Tiêvytćt Nhiêvytc̃m là ngưfiwdơqqgp̀i hiêvytc̉u lêvytc̃ nghĩa, đjuwcưfiwdơqqgpng nhiêvytcn sẽ băcymít ngưfiwdơqqgpi xin lôxint̃i.”

“Ta nói có khác là có khác, trưfiwdơqqgṕc kia ta cũng có phạm lôxint̃i, nhưfiwdng mà chỉ câyiij̀n ta làm nũng môxinṭt chút sưfiwd phụ sẽ khôxintng trách ta, nhưfiwdng lúc đjuwcó ta cũng làm nũng rôxint̀i, hơqqgpn nưfiwd̃a lúc sưfiwd phụ xem bêvytc̣nh luôxintn râyiij́t nghiêvytcm túc, nhưfiwdng lúc âyiij́y khi châyiij̉n trị cho Đyiijưfiwdơqqgp̀ng Cưfiwd̉u Ca sưfiwd phụ vâyiij̃n luôxintn khôxintng yêvytcn lòng, phưfiwdơqqgpng thuôxint́c viêvytćt sai môxinṭt chưfiwd̃ cũng khôxintng biêvytćt, ta đjuwcoán nguyêvytcn nhâyiijn là vì ngưfiwdơqqgpi chạy đjuwci mâyiij́t.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.