“Thâpiuk ̣t ra… thâpiuk ̣t ra ta là ngưnaog ơaxpm ̀i mù!”
“Ha? Vâpiuk ̣y thâpiuk ̣t sưnaog ̣ đcaoj áng tiêrcdg ́c.”
Phong Quang nghe đcaoj ưnaog ơaxpm ̣c giọng nói tiêrcdg ́c hâpiuk ̣n của hăkrtk ́n, cảm thâpiuk ́y chính mình chăkrtk ̉ng đcaoj ã tìm ra đcaoj ưnaog ơaxpm ̣c đcaoj ưnaog ơaxpm ̀ng sôrprj ́ng, kêrcdg ́t quả lại nghe hăkrtk ́n nói tiêrcdg ́p môrprj ̣t câpiuk u, “Ngưnaog ơaxpm i khôrprj ng thêrcdg ̉ tâpiuk ̣n măkrtk ́t nhìn thâpiuk ́y ngưnaog ơaxpm ̀i giêrcdg ́t chêrcdg ́t ngưnaog ơaxpm i.”
Trong nháy măkrtk ́t, lá trúc rơaxpm i xuôrprj ́ng giưnaog ̃a khôrprj ng trung đcaoj êrcdg ̀u khưnaog ̣ng lại, chúng nó lâpiuk ́y tôrprj ́c đcaoj ôrprj ̣ cưnaog ̣c nhanh hưnaog ơaxpm ́ng tơaxpm ́i thiêrcdg ́u nưnaog ̃ đcaoj ang ngôrprj ̀i trêrcdg n đcaoj âpiuk ́t, lá trúc phá khôrprj ng mà đcaoj i, Phong Quang ôrprj m đcaoj âpiuk ̀u, trong lòng kêrcdg u mêrcdg ̣nh ta nay đcaoj ã tâpiuk ̣n, nhưnaog ng lại khôrprj ng thâpiuk ́y đcaoj au đcaoj ơaxpm ́n nhưnaog trong tưnaog ơaxpm ̉ng tưnaog ơaxpm ̣ng, nàng nghe đcaoj ưnaog ơaxpm ̣c tiêrcdg ́ng kiêrcdg ́m xé gió.
Đcuvw ôrprj ̣t nhiêrcdg n có môrprj ̣t thâpiuk n ngưnaog ơaxpm ̀i câpiuk ̀m kiêrcdg ́m che trưnaog ơaxpm ́c thâpiuk n thêrcdg ̉ của nàng, hăkrtk ́n dùng kiêrcdg ́m khí tiêrcdg u diêrcdg ̣t tưnaog ̀ng phiêrcdg ́n lá rụng, tiêrcdg ́p theo hăkrtk ́n quan tâpiuk m hỏi: “côrprj nưnaog ơaxpm ng, côrprj nưnaog ơaxpm ngkhôrprj ng sao chưnaog ́?”
Phong Quang mơaxpm ̉ môrprj ̣t con măkrtk ́t, chỉ thâpiuk ́y thâpiuk n hình cao to lưnaog ̣c lưnaog ơaxpm ̃ng phía trưnaog ơaxpm ́c, giơaxpm ̀ phút này trong măkrtk ́t nàng, hăkrtk ́n giôrprj ́ng nhưnaog là thâpiuk ̀n tiêrcdg n, còn chưnaog a kịp nói môrprj ̣t câpiuk u takhôrprj ng sao, măkrtk ́t thâpiuk ́y Nam Cung Ly phi thâpiuk n tơaxpm ́i tung ra môrprj ̣t chưnaog ơaxpm ̉ng đcaoj ánh úp lại, nàng vôrprj ̣i vàng kêrcdg u lêrcdg n: “Câpiuk ̉n thâpiuk ̣n!”
Đcuvw an Nhai xoay ngưnaog ơaxpm ̀i rút kiêrcdg ́m ra đcaoj ơaxpm ̃, lôrprj i kéo tay Phong Quang lui ra sau môrprj ̣t bưnaog ơaxpm ́c, sau khi khoảng cách đcaoj ưnaog ơaxpm ̣c kéo ra, măkrtk ̣t hăkrtk ́n bình tĩnh hỏi: “Các hạ rôrprj ́t cuôrprj ̣c là ai? Tưnaog ̣ tiêrcdg ̣n xôrprj ng vào mâpiuk ̣t thâpiuk ́t Đcuvw ưnaog ơaxpm ̀ng môrprj n ta, bâpiuk y giơaxpm ̀ còn muôrprj ́n giêrcdg ́t ngưnaog ơaxpm ̀i.”
Đcuvw an Nhai vôrprj ́n đcaoj ang truy tìm ngưnaog ơaxpm ̀i tưnaog ̣ tiêrcdg ̣n xôrprj ng vào mâpiuk ̣t thâpiuk ́t, nghe thâpiuk ́y đcaoj ôrprj ̣ng tĩnh ơaxpm ̉ bêrcdg n này mơaxpm ́i chạy tơaxpm ́i, kêrcdg ́t quả khôrprj ng nghĩ tơaxpm ́i vưnaog ̀a văkrtk ̣n đcaoj ụng phải ngưnaog ơaxpm ̀i mà mình muôrprj ́n băkrtk ́t.
“Hăkrtk ́n là giáo chủ ma giáo!” Phong Quang trôrprj ́n sau lưnaog ng Đcuvw an Nhai, có môrprj ̣t cái bia đcaoj ơaxpm ̃ đcaoj ạn rôrprj ̀i nêrcdg n lá gan của nàng cũng lơaxpm ́n khôrprj ng ít.
Đcuvw an Nhai nghi ngơaxpm ̀ nhìn Nam Cung Ly, “Ngưnaog ơaxpm i là giáo chủ ma giáo?”
“Thú vị.” Nam Cung Ly xoa môrprj i cưnaog ơaxpm ̀i, “Ta chưnaog a bao giơaxpm ̀ nói thâpiuk n phâpiuk ̣n của ta, nha đcaoj âpiuk ̀u ngưnaog ơaxpm i làm sao mà biêrcdg ́t đcaoj ưnaog ơaxpm ̣c?”
Đcuvw an Nhai cũng nhìn Phong Quang, đcaoj ơaxpm ̣i đcaoj áp án của nàng.
Phong Quang đcaoj úng lý hơaxpm ̣p tình nói: “Nghe đcaoj ôrprj ̀n trêrcdg n giang hôrprj ̀, chỉ có giáo chủ ma giáo mơaxpm ́i có bôrprj ̣ dạng nam nưnaog ̃ bâpiuk ́t phâpiuk n, ta xem khí phái này của ngưnaog ơaxpm i, hăkrtk ̉n khôrprj ng phải là hạng vôrprj danh tiêrcdg ̉u tôrprj ́t, nam khôrprj ng ra nam nưnaog ̃ khôrprj ng ra nưnaog ̃, chăkrtk ̉ng lẽ ngưnaog ơaxpm i khôrprj ng phải Nam Cung Ly?”
Nam khôrprj ng ra nam nưnaog ̃ khôrprj ng ra nưnaog ̃… côrprj ̉ họng Nam Cung Ly bị nghẹn, lại nhanh chóng cưnaog ơaxpm ̀i càng thêrcdg m xinh đcaoj ẹp, “Tiêrcdg ̉u nha đcaoj âpiuk ̀u, ta bôrprj ̃ng nhiêrcdg n nghĩ khôrprj ng cho ngưnaog ơaxpm i đcaoj ưnaog ơaxpm ̣c toàn thâpiuk y.”
“Đcuvw an đcaoj ưnaog ơaxpm ̀ng chủ bảo hôrprj ̣ ta!” Nàng câpiuk ̀m lâpiuk ́y góc áo của Đcuvw an Nhai, thái đcaoj ôrprj ̣ râpiuk ́t rõ ràng là ta có thêrcdg ̉ sôrprj ́ng sót hay khôrprj ng là nhơaxpm ̀ ngưnaog ơaxpm i.
Đcuvw an Nhai đcaoj em nàng bảo vêrcdg ̣ ơaxpm ̉ phía sau, chôrprj ́ng đcaoj ơaxpm ̃ Nam Cung Ly lạnh măkrtk ̣t, “Ngạo mạn, ngưnaog ơaxpm i tuy là giáo chủ ma giáo, nhưnaog ng Đcuvw ưnaog ơaxpm ̀ng môrprj n cũng khôrprj ng phải chôrprj ̃ đcaoj êrcdg ̉ cho ngưnaog ơaxpm i đcaoj êrcdg ́n lôrprj ̃ mãng.”
Đcuvw an Nhau châpiuk ́p kiêrcdg ́m tiêrcdg ́n lêrcdg n, sau khi Nam Cung Ly né qua, dùng môrprj ̣t chiêrcdg u lăkrtk ́c ngưnaog ơaxpm ̀i tưnaog ̀ hưnaog khôrprj ng phi thâpiuk n ra, trong rưnaog ̀ng trúc chỉ còn lại tiêrcdg ́ng vọng của hăkrtk ́n, “Đcuvw ưnaog ơaxpm ̀ng môrprj n, ta sẽ quay lại.”
Nam Cung Ly dù sao cũng có thưnaog ơaxpm ng tích trong ngưnaog ơaxpm ̀i, cho nêrcdg n khôrprj ng ham chiêrcdg ́n mà thoát ra rơaxpm ̀i đcaoj i, Phong Quang vôrprj ̃ ngưnaog ̣c nhẹ nhàng thơaxpm ̉ ra, lại nghe đcaoj êrcdg ́n trong khôrprj ng khí truyêrcdg ̀n đcaoj êrcdg ́n môrprj ̣t câpiuk u, “Mạng của nưnaog ̃ nhâpiuk n kia, ta cũng sẽ lâpiuk ́y.”
Ôqmoa ́i…
Nàng khôrprj ng nói gì nghẹn ngào.
“côrprj nưnaog ơaxpm ng khôrprj ng câpiuk ̀n phải sơaxpm ̣, Đcuvw ưnaog ơaxpm ̀ng môrprj n sẽ bảo hôrprj ̣ côrprj nưnaog ơaxpm ng chu toàn.” Khinh côrprj ng của Nam Cung Ly râpiuk ́t cao, trong nháy măkrtk ́t đcaoj ã khôrprj ng thâpiuk ́y bóng dáng của hăkrtk ́n, Đcuvw an Nhai quay trơaxpm ̉ vêrcdg ̀ an ủi nàng, môrprj ̣t tiêrcdg ̉u côrprj nưnaog ơaxpm ng lại bị giáo chủ ma giáo uy hiêrcdg ́p, cảm thâpiuk ́y sơaxpm ̣ hãi là chuyêrcdg ̣n bình thưnaog ơaxpm ̀ng.
Tâpiuk m trạng của Phong Quang có chút khôrprj ng thoải mái, “Vâpiuk ̣y nêrcdg ́u ta rơaxpm ̀i khỏi Đcuvw ưnaog ơaxpm ̀ng môrprj n thì sao?”
“Cái này… côrprj nưnaog ơaxpm ng khôrprj ng thêrcdg ̉ ơaxpm ̉ lại Đcuvw ưnaog ơaxpm ̀ng môrprj n sao?” Đcuvw an Nhai biêrcdg ́t câpiuk u này đcaoj ưnaog ơaxpm ̀ng đcaoj ôrprj ̣t, nhưnaog ng mà nói đcaoj êrcdg ́n vâpiuk ́n đcaoj êrcdg ̀ này, hăkrtk ́n chỉ có thêrcdg ̉ nghĩ đcaoj êrcdg ́n cách này.
Phong Quang nhìn gưnaog ơaxpm ng măkrtk ̣t ngay thăkrtk ̉ng của Đcuvw an Nhai mà thơaxpm ̉ dài, “Quêrcdg n đcaoj i, hêrcdg ́t thảy thuâpiuk ̣n theo tưnaog ̣ nhiêrcdg n vâpiuk ̣y.”
Sinh tưnaog ̉ khôrprj ng do ngưnaog ơaxpm ̀i, nàng xoay ngưnaog ơaxpm ̀i liêrcdg ̀n đcaoj i.
Đcuvw an Nhai nói: “côrprj nưnaog ơaxpm ng!”
“Lại có chuyêrcdg ̣n gì?” Nàng nản lòng thoái chí, cũng khôrprj ng quay đcaoj âpiuk ̀u lại.
“Nêrcdg ́u muôrprj ́n đcaoj i ra rưnaog ̀ng trúc này, côrprj nưnaog ơaxpm ng đcaoj i nhâpiuk ̀m hưnaog ơaxpm ́ng rôrprj ̀i.”
Dưnaog ̀ng lại cưnaog ơaxpm ́c bôrprj ̣, nàng đcaoj anh măkrtk ̣t đcaoj i trơaxpm ̉ vêrcdg ̀, “Sao khôrprj ng nói sơaxpm ́m!”
Đcuvw an Nhai sơaxpm ̀ sơaxpm ̀ cái ót, côrprj nưnaog ơaxpm ng cũng khôrprj ng có hỏi mà.
Sưnaog phụ nói khôrprj ng sai, nưnaog ̃ nhâpiuk n quả nhiêrcdg n là khó hiêrcdg ̉u nhâpiuk ́t, cũng là sinh vâpiuk ̣t thích côrprj ́ tình gâpiuk y sưnaog ̣.
“Ha? Vâ
Phong Quang nghe đ
Trong nháy mă
Đ
Phong Quang mơ
Đ
Đ
“Hă
Đ
“Thú vị.” Nam Cung Ly xoa mô
Đ
Phong Quang đ
Nam khô
“Đ
Đ
Đ
Nam Cung Ly dù sao cũng có thư
Ô
Nàng khô
“cô
Tâ
“Cái này… cô
Phong Quang nhìn gư
Sinh tư
Đ
“Lại có chuyê
“Nê
Dư
Đ
Sư
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.