Phong Quang ăqdmi n môgosm ̣t khôgosm ́i bánh quêyfhg ́ hoa, đtqri ơhwpl ̣i vị thuôgosm ́c tan, nàng nói vơhwpl ́i Tiêyfhg ́t Nhiêyfhg ̃m: “Đgosm ôgosm ̀ đtqri êyfhg ̣ này của ngưvgjo ơhwpl i thâabfe ̣t sưvgjo ̣ khôgosm ng có chôgosm ̃ nào là đtqri áng yêyfhg u.”
Tiêyfhg ́t Nhiêyfhg ̃m bâabfe ̣t cưvgjo ơhwpl ̀i, “Hạ tiêyfhg ̉u thưvgjo vưvgjo ̀a nãy khôgosm ng phải đtqri ang nói Thanh Ngọc râabfe ́t đtqri áng yêyfhg u sao?”
“Trưvgjo ơhwpl ́c khác nay khác.” Nàng hưvgjo ̀ hưvgjo ̀, “Nhãi con đtqri úng là nhãi con, ngâabfe y thơhwpl .”
“Vâabfe ̣y ngưvgjo ơhwpl i đtqri i so đtqri o vơhwpl ́i môgosm ̣t nhãi con nhưvgjo ta, ngưvgjo ơhwpl i càng ngâabfe y thơhwpl .” Thanh Ngọc vưvgjo ́t cho nàng môgosm ̣t ánh măqdmi ́t khinh bỉ, xoay ngưvgjo ơhwpl ̀i lêyfhg n xe ngưvgjo ̣a.
“Aiz, nhãi con này!” Phong Quang vưvgjo ̀a nghiêyfhg ng đtqri âabfe ̀u chỉ thâabfe ́y đtqri ưvgjo ơhwpl ̣c cái cưvgjo ơhwpl ̀i mỉm câabfe u hôgosm ̀n đtqri oạt phách đtqri ó của Tiêyfhg ́t Nhiêyfhg ̃m, khôgosm ng khỏi hỏi: “Ngưvgjo ơhwpl i cưvgjo ơhwpl ̀i cái gì?”
“Đgosm ã lâabfe u ta khôgosm ng nhìn thâabfe ́y bôgosm ̣ dạng hoạt bát nhưvgjo vâabfe ̣y của Thanh Ngọc.”
“Hưvgjo ̉?”
Tiêyfhg ́t Nhiêyfhg ̃m nói: “Khi gia tôgosm ̣c của Thanh Ngọc bị ma giáo giêyfhg ́t hại cả nhà, là ta vưvgjo ̀a văqdmi ̣n cưvgjo ́u đtqri ưvgjo ơhwpl ̣c hăqdmi ́n, bâabfe ́t quá cũng chỉ cưvgjo ́u đtqri ưvgjo ơhwpl ̣c môgosm ̣t mình hăqdmi ́n mà thôgosm i, lúc đtqri ó hăqdmi ́n chỉ mơhwpl ́i năqdmi m tuôgosm ̉i mà đtqri ã giôgosm ́ng nhưvgjo môgosm ̣t ngưvgjo ơhwpl ̀i trưvgjo ơhwpl ̉ng thành.”
Phong Quang ngâabfe ̉n ngưvgjo ơhwpl ̀i, “Ta khôgosm ng nghĩ tơhwpl ́i hăqdmi ́n găqdmi ̣p phải chuyêyfhg ̣n thảm nhưvgjo vâabfe ̣y…”
Trong măqdmi ́t Tiêyfhg ́t Nhiêyfhg ̃m vâabfe ̃n luôgosm n tôgosm ̀n tại ý nghĩ trách trơhwpl ̀i thưvgjo ơhwpl ng dâabfe n, cho tơhwpl ́i bâabfe y giơhwpl ̀, trong măqdmi ́t hăqdmi ́n lại có thêyfhg m môgosm ̣t sưvgjo ̣ yêyfhg n tâabfe m thoải mái, “Đgosm êyfhg ̀u là chút chuyêyfhg ̣n cũ năqdmi m xưvgjo a, hiêyfhg ̣n nhìn Thanh Ngọc chơhwpl i đtqri ùa vơhwpl ́i ngưvgjo ơhwpl i, thâabfe ̣t tôgosm ́t.”
Thâabfe ̀n y… ngưvgjo ơhwpl i xác đtqri ịnh đtqri ó là chơhwpl i đtqri ùa mà khôgosm ng phải là hăqdmi ́n đtqri ơhwpl n phưvgjo ơhwpl ng ghét bỏ ta sao?
Kìm nén sưvgjo ̣ châabfe m chọc ơhwpl ̉ bêyfhg n trong, nói Phong Quang khôgosm ng đtqri au lòng cho Thanh Ngọc là giả, môgosm ̣t đtqri ưvgjo ́a bé mưvgjo ơhwpl ̀i ba mưvgjo ơhwpl ̀i bôgosm ́n tuôgosm ̉i, ơhwpl ̉ hiêyfhg ̣n đtqri ại cũng mơhwpl ́i là tuôgosm ̉i học câabfe ́p hai, nhưvgjo ng mà ngưvgjo ơhwpl ̀i hăqdmi ́n đtqri ã sơhwpl ́m đtqri eo trêyfhg n lưvgjo ng huyêyfhg ́t hải thâabfe m cưvgjo ̀u.
Ma giáo, ma giáo… Vưvgjo ̀a nghĩ đtqri êyfhg ́n ma giáo sẽ nghĩ đtqri êyfhg ́n nam chính Nam Cung Ly, vưvgjo ̀a nghĩ đtqri êyfhg ́n Nam Cung Ly là vị hôgosm n phu trêyfhg n danh nghĩa của nàng, cũng là võ lâabfe m minh chủ Dịch Vôgosm Thưvgjo ơhwpl ng nàng liêyfhg ̀n đtqri au đtqri âabfe ̀u, vị hôgosm n phu lúc này khôgosm ng giôgosm ́ng vơhwpl ́i trưvgjo ơhwpl ́c kia, hăqdmi ́n là lão đtqri ại hăqdmi ́c bạch lưvgjo ơhwpl ̃ng đtqri ạo, măqdmi ̣c kêyfhg ̣ nghĩ nhưvgjo thêyfhg ́ nào, nêyfhg ́u đtqri êyfhg ̉ hăqdmi ́n đtqri ăqdmi ́c tôgosm ̣i bản thâabfe n sẽ râabfe ́t nguy hiêyfhg ̉m, quả nhiêyfhg n… chỉ có thêyfhg ̉ xuôgosm ́ng tay tưvgjo ̀ trêyfhg n ngưvgjo ơhwpl ̀i nưvgjo ̃ chính mà đtqri em cái hôgosm n ưvgjo ơhwpl ́c phiêyfhg ̀n toái này giải trưvgjo ̀ sao?
May mà Phong Quang đtqri ang suy nghĩ chút chuyêyfhg ̣n nêyfhg n hành trình kêyfhg ́ tiêyfhg ́pkhôgosm ng còn côgosm ́ ý đtqri i trêyfhg u ghẹo Tiêyfhg ́t Nhiêyfhg ̃m nưvgjo ̃a, hăqdmi ́n thoải mái khôgosm ng ít, hăqdmi ́n vôgosm ́n khôgosm ng am hiêyfhg ̉u viêyfhg ̣c giao tiêyfhg ́p vơhwpl ́i ngưvgjo ơhwpl ̀i khác, huôgosm ́ng chi còn giôgosm ́ng nhưvgjo Phong Quang, môgosm ̣t nưvgjo ̃ nhâabfe n… lơhwpl ́n mâabfe ̣t nhưvgjo vâabfe ̣y.
Khi măqdmi ̣t trơhwpl ̀i vưvgjo ̀a ngả vêyfhg ̀ tâabfe y, bọn họ đtqri i đtqri êyfhg ́n môgosm ̣t tòa thành trâabfe ́n, thành trâabfe ́n tuy nhỏ nhưvgjo ng cảm giác đtqri i trêyfhg n ngã tưvgjo đtqri ưvgjo ơhwpl ̀ng lại râabfe ́t phôgosm ̀n vinh, Thanh Ngọc đtqri ánh xe ngưvgjo ̣a dưvgjo ̀ng châabfe n lại trưvgjo ơhwpl ́c môgosm ̣t khách đtqri iêyfhg ́m.
Tiêyfhg ̉u nhị măqdmi ́t săqdmi ́c lâabfe ̣p tưvgjo ́c tiêyfhg ́p đtqri ón đtqri êyfhg ́n, cong đtqri ai lưvgjo ng cưvgjo ơhwpl ̀i chủ đtqri ôgosm ̣ng đtqri iêyfhg ̀u khiêyfhg ̉n xe ngưvgjo ̣a đtqri êyfhg ́n chuôgosm ̀ng ngưvgjo ̣a, đtqri êyfhg ̉ cho đtqri oàn ngưvgjo ơhwpl ̀i bọn họ đtqri i vào trưvgjo ơhwpl ́c.
Ba ngưvgjo ơhwpl ̀i vưvgjo ̀a vào khách đtqri iêyfhg ́m, chưvgjo ơhwpl ̉ng quâabfe ̀y liêyfhg ̀n lơhwpl ́n tiêyfhg ́ng la lêyfhg n, “Hoan nghêyfhg nh ba vị khách quan, khách quan muôgosm ́n nghỉ châabfe n hay là ơhwpl ̉ trọ lại?”
Tiêyfhg ́t Nhiêyfhg ̃m nói: “Ba gian thưvgjo ơhwpl ̣ng phòng.”
“Cái này… khách quan, thâabfe ̣t khôgosm ng khéo, chúng ta chỉ còn lại hai gian phòng trôgosm ́ng.”
Thanh Ngọc nói: “Sưvgjo phụ, chúng ta đtqri i khách đtqri iêyfhg ́m khác.”
Chưvgjo ơhwpl ̉ng quâabfe ̀y vôgosm ̣i nói: “Khách quan có đtqri iêyfhg ̀u khôgosm ng biêyfhg ́t, thành trâabfe ́n này chỉ có môgosm ̣t khách đtqri iêyfhg ́m của chúng ta.”
Trong lòng Phong Quang kêyfhg u to, đtqri âabfe y còn khôgosm ng phải là ôgosm ng trơhwpl ̀i côgosm ́ ý trơhwpl ̣ giúp nàng sao!?
“Thâabfe ̣t ra…” Nàng e lêyfhg ̣ nhìn Tiêyfhg ́t Nhiêyfhg ̃m, “Ta và Tiêyfhg ́t thâabfe ̀n y môgosm ̣t gian…”
“Sưvgjo phụ, ta ngủ vơhwpl ́i ngài.” khôgosm ng đtqri ơhwpl ̣i Phong Quang nói xong, Thanh Ngọc sơhwpl ́m thâabfe ́y ý tưvgjo ơhwpl ̉ng của nàng nhanh chóng ngăqdmi ́t lơhwpl ̀i.
Tiêyfhg ́t Nhiêyfhg ̃m nói vơhwpl ́i Phong Quang: “Hạ tiêyfhg ̉u thưvgjo , ta cùng Thanh Ngọc ơhwpl ̉ môgosm ̣t gian phòng, chúng ta ơhwpl ̉ lại trong khách đtqri iêyfhg ̀m này thôgosm i.”
“A…” Nàng nhún vai, hung hăqdmi ng trưvgjo ̀ng măqdmi ́t Thanh Ngọc.
Thanh Ngọc cũng khôgosm ng chịu yêyfhg ́u thêyfhg ́ trưvgjo ̀ng măqdmi ́t nhìn lại.
Hai gian phòng liêyfhg ̀n nhau, Phong Quang ngủ ơhwpl ̉ gian bêyfhg n trái, Tiêyfhg ́t Nhiêyfhg ̃m và Thanh Ngọc ngủ ơhwpl ̉ gian bêyfhg n phải, Phong Quang mơhwpl ̉ cưvgjo ̉a sôgosm ̉ ra lâabfe ̣p tưvgjo ́c thâabfe ́y đtqri ưvgjo ơhwpl ̣c mâabfe ́y tiêyfhg ̉u thưvgjo ơhwpl ng và ngưvgjo ơhwpl ̀i đtqri i đtqri ưvgjo ơhwpl ̀ng trêyfhg n ngã tưvgjo , tay nàng chôgosm ́ng lêyfhg n cưvgjo ̉a sôgosm ̉, cảm thâabfe ́y xem cảnh đtqri ưvgjo ơhwpl ̀ng phôgosm ́ này cũng là môgosm ̣t chuyêyfhg ̣n râabfe ́t thú vị.
Tiê
“Trư
“Vâ
“Aiz, nhãi con này!” Phong Quang vư
“Đ
“Hư
Tiê
Phong Quang ngâ
Trong mă
Thâ
Kìm nén sư
Ma giáo, ma giáo… Vư
May mà Phong Quang đ
Khi mă
Tiê
Ba ngư
Tiê
“Cái này… khách quan, thâ
Thanh Ngọc nói: “Sư
Chư
Trong lòng Phong Quang kê
“Thâ
“Sư
Tiê
“A…” Nàng nhún vai, hung hă
Thanh Ngọc cũng khô
Hai gian phòng liê
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.