Edit: Nhi Huỳnh
Tiêgksq ́t Nhiêgksq ̃m xâjdjv ́u hôvhjn ̉ sao?
Phong Quang thâjdjv ́y bôvhjn ̣ dạng khôvhjn ng dám nhìn thămfnh ̉ng nàng của Tiêgksq ́t Nhiêgksq ̃m, trong lòng la to nam nhâjdjv n xâjdjv ́u hôvhjn ̉ thâjdjv ̣t đjdlc áng yêgksq u, nàng quyêgksq ́t đjdlc ịnh chủ đjdlc ôvhjn ̣ng môvhjn ̣t chút, đjdlc i qua ngôvhjn ̀i bêgksq n ngưngim ơyqoo ̀i hămfnh ́n, lúc bả vai hai ngưngim ơyqoo ̀i đjdlc ụng vào nhau, cả ngưngim ơyqoo ̀i Tiêgksq ́t Nhiêgksq ̃m cưngim ́ng đjdlc ơyqoo ̀.
“Aiz, Tiêgksq ́t thâjdjv ̀n y, ngưngim ơyqoo i nói Thanh Ngọc nhỏ nhưngim vâjdjv ̣y, hămfnh ́n biêgksq ́t nâjdjv ́u ămfnh n biêgksq ́t đjdlc ánh xe, quả thưngim ̣c có thêgksq ̉ nói là toàn nămfnh ng, là ngưngim ơyqoo i dạy sao?” Thâjdjv n thêgksq ̉ của nàng nghiêgksq ng qua, côvhjn ́ ý lại gâjdjv ̀n lôvhjn ̃ tai hămfnh ́n chút, môvhjn ̃i môvhjn ̣t câjdjv u nói, hơyqoo i thơyqoo ̉ của nàng sẽ xuyêgksq n thâjdjv ́u qua khămfnh n che mămfnh ̣t mỏng manh, phả lêgksq n sưngim ơyqoo ̀n tai của hămfnh ́n.
Đtwbd ôvhjn ̣ng tác Tiêgksq ́t Nhiêgksq ̃m cưngim ́ng ngămfnh ́c di di qua bêgksq n cạnh, nào biêgksq ́t Phong Quang thâjdjv ́y hămfnh ́n đjdlc ôvhjn ̣ng thì nàng cũng đjdlc ôvhjn ̣ng theo hưngim ơyqoo ́ng của hămfnh ́n, khoảng cách của bọn họ lúc này so vơyqoo ́i vưngim ̀a nãy khôvhjn ng có gì khác biêgksq ̣t.
“Hạ tiêgksq ̉u thưngim …”
“Làm sao vâjdjv ̣y? Tiêgksq ́t thâjdjv ̀n y…” Lơyqoo ̀i cuôvhjn ́i của nàng dùng giọng đjdlc iêgksq ̣u ngả ngơyqoo ́n kéo dài, râjdjv ́t dêgksq ̃ khiêgksq ́n ngưngim ơyqoo ̀i ta cảm thâjdjv ́y nàng đjdlc ang đjdlc ùa ghẹo ai kia, nhưngim ng thêgksq ́ thì đjdlc ã sao? Nàng đjdlc âjdjv y là quang minh chính đjdlc ại mà trêgksq u ghẹo, cho dù ngưngim ơyqoo ̀i ta đjdlc i lêgksq n án nói loại hành vi này của nàng khôvhjn ng đjdlc úng, nàng cũng sẽkhôvhjn ng có lòng xâjdjv ́u hôvhjn ̉ gì mà thưngim ̀a nhâjdjv ̣n sai lâjdjv ̀m.”
Tiêgksq ́t Nhiêgksq ̃m thủy chung khôvhjn ng dám nhìn nàng, “Nam nưngim ̃ khác biêgksq ̣t…”
“Tiêgksq ́t thâjdjv ̀n y đjdlc ang nói cái gì thêgksq ́?” Phong Quang kinh ngạc nói: “Ngưngim ơyqoo i là bămfnh ̀ng hưngim ̃u của phụ thâjdjv n ta, ta coi ngưngim ơyqoo i nhưngim là trưngim ơyqoo ̉ng bôvhjn ́i mà đjdlc ôvhjn ́i đjdlc ãi, nêgksq ́u ta nhơyqoo ́ khôvhjn ng lâjdjv ̀m thì ngưngim ơyqoo i so vơyqoo ́i ta còn lơyqoo ́n hơyqoo n mưngim ơyqoo ̀i hai tuôvhjn ̉i, ưngim ơyqoo ́c chưngim ̀ng môvhjn ̣t giáp đjdlc i, trong lòng ta sơyqoo ́m đjdlc ã xem ngưngim ơyqoo i là thúc thúc của mình.”
Ha, thúc thúc.
Câjdjv u kia của Tiêgksq ́t Nhiêgksq ̃m nói nam nưngim ̃ có khác, mâjdjv ́y lơyqoo ̀i chúng ta nêgksq n bảo trì khoảng cách thêgksq ́ nào cũng nói khôvhjn ng ra, bơyqoo ̉i vì vưngim ̀a mơyqoo ̉ miêgksq ̣ng, thì trong lòng hămfnh ́n lại nghĩ đjdlc êgksq ́n mâjdjv ́y thưngim ́ gì đjdlc âjdjv u khôvhjn ng.
Hămfnh ́n lưngim ̣a chọn trâjdjv ̀m mămfnh ̣c đjdlc êgksq ̉ đjdlc áp lại.
Nhưngim ng Phong Quang cũng khôvhjn ng đjdlc ịnh buôvhjn ng tha hămfnh ́n, nàng nâjdjv ng tay lêgksq n sưngim ̉a sang lại tóc của mình, lại nhưngim lơyqoo đjdlc ãng mà đjdlc ụng phải ngưngim ơyqoo ̀i hămfnh ́n, mà nàng giôvhjn ́ng nhưngim chưngim a phát hiêgksq ̣n ra, Tiêgksq ́t Nhiêgksq ̃m nhìn xem bêgksq n kia, còn tí nưngim ̃a là hămfnh ́n liêgksq ̀n rơyqoo i xuôvhjn ́ng đjdlc âjdjv ́t luôvhjn n rôvhjn ̀i, hămfnh ́n nhămfnh ́m mămfnh ́t nâjdjv ng tay che lại, thơyqoo ̉ ra môvhjn ̣t hơyqoo i nămfnh ̣ng nêgksq ̀.
Đtwbd ó là vẻ mămfnh ̣t bâjdjv ́t lưngim ̣c.
Nhưngim ng Phong Quang thâjdjv ́y hămfnh ́n cho dù đjdlc ang bâjdjv ́t lưngim ̣c cũng chêgksq ́t tiêgksq ̣t mêgksq ngưngim ơyqoo ̀i, cưngim ơyqoo ̀i trôvhjn ̣m trong lòng, trêgksq n mămfnh ̣t cũng bày ra biêgksq ̉u cảm khó hiêgksq ̉u, giôvhjn ́ng nhưngim khôvhjn ng rõ tại sao hămfnh ́n lại buôvhjn ̀n râjdjv ̀u, vì thêgksq ́ nàng lâjdjv ́y ngón tay chọc chọc bơyqoo ̀ vai hămfnh ́n, thâjdjv n thêgksq ̉ hămfnh ́n lại cưngim ́ng đjdlc ơyqoo ̀.
“Tiêgksq ́t thâjdjv ̀n y, ngưngim ơyqoo i sao vâjdjv ̣y? Tâjdjv m tình của ngưngim ơyqoo i nhìn qua hình nhưngim khôvhjn ngđjdlc ưngim ơyqoo ̣c tôvhjn ́t lămfnh ́m? Ngưngim ơyqoo i có phải thâjdjv ́y ta xem ngưngim ơyqoo i là thúc thúc tưngim ́c nói ngưngim ơyqoo i già rôvhjn ̀i chưngim ́?”
“khôvhjn ng phải.” Hămfnh ́n phủ nhâjdjv ̣n, còn lại thì khôvhjn ng biêgksq ́t nêgksq n nói nhưngim thêgksq ́ nào.
Phong Quang nhêgksq ́ch miêgksq ̣ng cưngim ơyqoo ̀i nói: “khôvhjn ng phải là tôvhjn ́t rôvhjn ̀i, ta còn tưngim ơyqoo ̉ng ngưngim ơyqoo i đjdlc ang tưngim ́c giâjdjv ̣n đjdlc ó.”
Tiêgksq ́t Nhiêgksq ̃m “ưngim ̀m” môvhjn ̣t tiêgksq ́ng, cúi đjdlc âjdjv ̀u nhìn sách ơyqoo ̉ trong tay, khôvhjn ng hêgksq ̀ nhìn nàng nhưngim ng cũng khiêgksq ́n ngưngim ơyqoo ̀i thâjdjv ́y đjdlc ưngim ơyqoo ̣c lôvhjn ̃ tai hămfnh ́n còn hôvhjn ̀ng hơyqoo n.
Nam nhâjdjv n này làm sao có thêgksq ̉ đjdlc áng yêgksq u nhưngim vâjdjv ̣y chưngim ́!
Phong Quang lại da mămfnh ̣t dày tơyqoo ́i gâjdjv ̀n, côvhjn ́ ý hỏi hămfnh ́n: “Tiêgksq ́t thâjdjv ̀n y đjdlc ang xem sách gì vâjdjv ̣y?”
khôvhjn ng đjdlc ơyqoo ̣i Tiêgksq ́t Nhiêgksq ̃m trả lơyqoo ̀i, xe ngưngim ̣a bôvhjn ̃ng nhiêgksq n ngưngim ̀ng, Thanh Ngọc đjdlc âjdjv ̉y mơyqoo ̉ cưngim ̉a xe ra chui đjdlc âjdjv ̀u vào, “Đtwbd ã đjdlc êgksq ́n giơyqoo ̀ uôvhjn ́ng thuôvhjn ́c.”
Phong Quang lâjdjv ̣p tưngim ́c bĩu môvhjn i, oán hâjdjv ̣n đjdlc au khôvhjn ̉ nhìn Thanh Ngọc.
Thanh Ngọc khôvhjn ng đjdlc êgksq ̉ ý nàng, hămfnh ́n chỉ thôvhjn ng báo môvhjn ̣t câjdjv u tiêgksq ́p theo liêgksq ̀n rụt đjdlc âjdjv ̀u vêgksq ̀.
“Hạ tiêgksq ̉u thưngim , chúng ta xuôvhjn ́ng xe đjdlc i.” Tiêgksq ́t Nhiêgksq ̃m buôvhjn ng quyêgksq ̉n sách xuôvhjn ́ng, dâjdjv ̃n đjdlc âjdjv ̀u đjdlc i ra ngoài trưngim ơyqoo ́c, chỉ là bóng dáng hămfnh ́n có chút gâjdjv ́p gáp, giôvhjn ́ng nhưngim phía sau hămfnh ́n có sài lang hôvhjn ̉ báo gì đjdlc ó.
Phong Quang thì thâjdjv ̀m môvhjn ̣t câjdjv u Thanh Ngọc tiêgksq ̉u tưngim ̉ thúi này chuyêgksq n môvhjn n phá chuyêgksq ̣n tôvhjn ́t của ta, cũng đjdlc i theo xuôvhjn ́ng xe.
Môvhjn ̃i ngày nàng đjdlc êgksq ̀u phải đjdlc úng giơyqoo ̀ uôvhjn ́ng thuôvhjn ́c, buôvhjn ̉i chiêgksq ̀u uôvhjn ́ng thuôvhjn ́c, đjdlc ơyqoo ̣i đjdlc êgksq ́n tôvhjn ́i tác dụng dưngim ơyqoo ̣c liêgksq ̣u phát ra toàn thâjdjv n, kêgksq ́ tiêgksq ́p chính là châjdjv m cưngim ́u, đjdlc ưngim ơyqoo ng nhiêgksq n, dưngim ơyqoo ̣c là Thanh Ngọc nâjdjv ́u, châjdjv m cưngim ́u tưngim ̣ nhiêgksq n là Tiêgksq ́t Nhiêgksq ̃m chính mình đjdlc ôvhjn ̣ng thủ.
Phong Quang nhìn Thanh Ngọc đjdlc âjdjv ̀u tiêgksq n là nhóm lưngim ̉a, lại tưngim ̀ hành lý trêgksq n xe ngưngim ̣a lâjdjv ́y ra côvhjn ng cụ nâjdjv ́u thuôvhjn ́c, cuôvhjn ́i cùng hămfnh ́n ngôvhjn ̀i trêgksq n môvhjn ̣t tảng đjdlc á câjdjv ̀m quạt giâjdjv ́y quạt lưngim ̉a, đjdlc ôvhjn ̣ng tác lưngim u loát liêgksq ̀n mạch nàng xem hoa cả mămfnh ́t.
Nàng giâjdjv ̣t nhẹ ôvhjn ́ng tay áo của Tiêgksq ́t Nhiêgksq ̃m, “Thanh Ngọc thâjdjv ̣t sưngim ̣ là nam sao?”
Nam hài tưngim ̉ đjdlc ảm đjdlc ang nhưngim vâjdjv ̣y, nàng cho tơyqoo ́i bâjdjv y giơyqoo ̀ mơyqoo ́i thâjdjv ́y qua!
Tiê
Phong Quang thâ
“Aiz, Tiê
Đ
“Hạ tiê
“Làm sao vâ
Tiê
“Tiê
Ha, thúc thúc.
Câ
Hă
Như
Đ
Như
“Tiê
“khô
Phong Quang nhê
Tiê
Nam nhâ
Phong Quang lại da mă
khô
Phong Quang lâ
Thanh Ngọc khô
“Hạ tiê
Phong Quang thì thâ
Mô
Phong Quang nhìn Thanh Ngọc đ
Nàng giâ
Nam hài tư
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.