Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 180 :

    trước sau   
Thanh Ngọc khôjrqwng quan tâorvrm Phong Quang đcbocang đcbocôjrqẉng kinh, đcbocánh tiêzrmóng chào hỏi vơzzaúi sưyjlb phụ liêzrmòn đcboci vào gian phòng, vơzzaủi vì hăheif́n phải vôjrqẉi vàng đcboci nâorvŕu cơzzaum.

orvr̀m măheif́t Phong Quang thăheif̉ng tăheif́p dưyjlb̀ng lại trêzrmon ngưyjlbơzzaùi mỹ nam áo trăheif́ng, nàng nhìn hăheif́n đcbocêzrmón gâorvr̀n mình, chỉ cảm thâorvŕy hoa đcbocào nơzzaủ rôjrqẉ sau lưyjlbng hăheif́n cũng chỉ đcbocêzrmỏ làm nêzrmòn.

“Hạ tiêzrmỏu thưyjlb.” Hăheif́n lôjrqẉ ra môjrqẉt nụ cưyjlbơzzaùi yêzrmóu ơzzaút, “Ta là Tiêzrmót Nhiêzrmõm.”

“Ta biêzrmót ngưyjlbơzzaui.” Phong Quang thiêzrmóu chút nưyjlb̃a liêzrmòn duôjrqw̃i tay ra đcbocịnh băheif́t tay, nàng trưyjlbơzzaúc kia có tiêzrmóng khôjrqwng lêzrmõ phép khó mà có lúc cũng bày ra đcbocưyjlbơzzaục bôjrqẉ dạng có tri thưyjlb́c hiêzrmỏu lêzrmõ nghĩa, “Đykola tạ Tiêzrmót thâorvr̀n y nguyêzrmọn ý giải đcbocôjrqẉc cho ta.”

Đykolêzrmò câorvṛp đcbocêzrmón viêzrmọc này, trêzrmon măheif̣t Tiêzrmót Nhiêzrmõm có ý xin lôjrqw̃i, “Nghe nói Hạ tiêzrmỏu thưyjlb bị trúng đcbocôjrqẉc là do Duyêzrmọt Duyêzrmọt gâorvry nêzrmon, ta thưyjlḅc sưyjlḅ có lôjrqw̃i, Duyêzrmọt Duyêzrmọt là đcbocêzrmọ tưyjlb̉ của ta, ta chỉ là bù đcbocăheif́p lại sai lâorvr̀m của đcbocêzrmọ tưyjlb̉ mình mà thôjrqwi.”

“Khụ, cái này, Tiêzrmót thâorvr̀n y khôjrqwng câorvr̀n xin lôjrqw̃i, dù sao cũng khôjrqwng phải ngưyjlbơzzaui hạ đcbocôjrqẉc ta, cho nêzrmon chuyêzrmọn này khôjrqwng có quan hêzrmọ gì vơzzaúi ngưyjlbơzzaui.”


“Hạ tiêzrmỏu thưyjlbzrmon tâorvrm, tại hạ nhâorvŕt đcbocịnh sẽ giải đcbocôjrqẉc cho tiêzrmỏu thưyjlb.”

Bị ánh măheif́t ôjrqwn nhu của hăheif́n nhìn chăheifm chú, tim Phong Quang khôjrqwng khỏi đcbocâorvṛp rôjrqẃi loạn hêzrmót cả lêzrmon, nàng chỉ có thêzrmỏ gâorvṛt đcbocâorvr̀u nói đcbocưyjlbơzzaục, ngoài ra khôjrqwng biêzrmót phải nêzrmon phản ưyjlb́ng nhưyjlb thêzrmó nào.

Gian phòng của Phong Quang đcbocưyjlbơzzaục an bài cách vách phòng Thanh Ngọc, thưyjlb̀a dịp Thanh Ngọc còn tôjrqẃn thơzzaùi gian nâorvŕu cơzzaum, Tiêzrmót Nhiêzrmõm tháo khăheifn che măheif̣t của nàng xuôjrqẃng, Phong Quang đcbocôjrqẃi vơzzaúi mâorvr̉n đcbocỏ trêzrmon măheif̣t mình râorvŕt ngưyjlbơzzaụng ngùng, nhưyjlbng mà Tiêzrmót Nhiêzrmõm lại khôjrqwng có thay đcbocôjrqw̉i tí cảm xúc nào, hăheif́n chỉ nghiêzrmom túc nhìn gưyjlbơzzaung măheif̣t nàng, ánh măheif́t nghiêzrmom túc này cũng chỉ vì đcbocang nghiêzrmon cưyjlb́u môjrqẉt viêzrmọc gì đcbocó mà thôjrqwi.

Sau môjrqẉt lúc lâorvru, hăheif́n nói: “Cái này nhưyjlb là hiêzrmọu quả của Mỹ Nhâorvrn Oán, theo lơzzaùi của Hạ tiêzrmỏu thưyjlb, tiêzrmỏu thưyjlb trúng đcbocôjrqẉc đcbocã mưyjlbơzzaùi ngày, nhưyjlbng tác dụng của Mỹ Nhâorvrn Oán sẽ khôjrqwng quá ba ngày.”

“Vâorvṛy ta rôjrqẃt cục trúng phải đcbocôjrqẉc gì?”

“Hạ tiêzrmỏu thưyjlb, Duyêzrmọt Duyêzrmọt khôjrqwng phải là đcbocưyjlb́a nhỏ hưyjlb hỏng gì, nàng âorvŕy khôjrqwngcó khả năheifng hại dung mạo tiêzrmỏu thưyjlb bị hủy vĩnh viêzrmõn, chỉ sơzzaụ là nàng dùng sai dưyjlbơzzaục hoăheif̣c là trong đcbocó còn có chôjrqw̃ sơzzau suâorvŕt khác.”

Trong nháy măheif́t, Phong Quang đcbocôjrqẃi vơzzaúi lơzzaùi biêzrmọn hôjrqẉ thay Quan Duyêzrmọt Duyêzrmọtkhôjrqwng có hưyjlb́ng thú, nàng chỉ muôjrqẃn biêzrmót chính mình còn cưyjlb́u đcbocưyjlbơzzaục hay khôjrqwng.

Tiêzrmót Nhiêzrmõm nhìn thâorvŕy sưyjlḅ trâorvr̀m măheif̣c của nàng cũng ý thưyjlb́c đcbocưyjlbơzzaục nàng đcbocang nghĩ gì, khóe môjrqwi hăheif́n khẽ nhêzrmóch, “Hạ tiêzrmỏu thưyjlbzrmon tâorvrm, tuy răheif̀ng còn khôjrqwng rõ đcbocâorvry là loại đcbocôjrqẉc gì, nhưyjlbng muôjrqẃn giải đcbocôjrqẉc cũng khôjrqwng khó, vài ngày tơzzaúi ta sẽ chuâorvr̉n bị thuôjrqẃc thang, chỉ câorvr̀n Hạ tiêzrmỏu thưyjlb phôjrqẃi hơzzaụp là đcbocưyjlbơzzaục.”

“A? Uôjrqẃng thuôjrqẃc…” Măheif̣t nàng lôjrqẉ vẻ đcbocau khôjrqw̉, trong phim võ hiêzrmọp khôjrqwng phải chỉ câorvr̀n nuôjrqẃt môjrqẉt viêzrmon Giải Đykolôjrqẉc Hoàn là đcbocưyjlbơzzaục rôjrqẁi sao?

Tiêzrmót Nhiêzrmõm nhìn săheif́c măheif̣t nàng liêzrmòn biêzrmót là nàng sơzzaụ khôjrqw̉ khôjrqwng muôjrqẃn uôjrqẃng thuôjrqẃc, hăheif́n cưyjlbơzzaùi nói: “Ta sẽ chuâorvr̉n bị săheif̃n bánh quêzrmó hoa.”

Phong Quang bôjrqw̃ng nhiêzrmon nâorvrng măheif́t nhìn hăheif́n.

Tiêzrmót Nhiêzrmõm khó hiêzrmỏu, “Hạ tiêzrmỏu thưyjlb khôjrqwng thích bánh quêzrmó hoa cao sao, sao lại nhìn ta nhưyjlborvṛy?”

“khôjrqwng phải…” Nàng mâorvŕp máy môjrqwi, “Ta thích bánh quêzrmó hoa.”


“Vâorvṛy thì tôjrqẃt rôjrqẁi, món sơzzaủ trưyjlbơzzaùng nhâorvŕt của Thanh Ngọc chính là làm bánh quêzrmó hoa, chỉ là ta khôjrqwng thích đcbocôjrqẁ ngọt, có Hạ tiêzrmỏu thưyjlb thưyjlbơzzaủng thưyjlb́c, hăheif́n nhâorvŕt đcbocịnh sẽ râorvŕt vui vẻ.”

Thì ra là vì nguyêzrmon nhâorvrn này…

Phong Quang khôjrqwng rõ nêzrmon cảm thâorvŕy mâorvŕt mát hay nêzrmon thơzzaủ dài nhẹ nhõm môjrqẉt hơzzaui, nàng cũng cưyjlbơzzaùi cưyjlbơzzaùi, “Nhọc Tiêzrmót thâorvr̀n y phải lo lăheif́ng.”

yjlb̀ hôjrqwm nay trơzzaủ đcboci, nàng chính thưyjlb́c ơzzaủ lại côjrqẃ Nhâorvrn côjrqẃc.

Giang phòng Tiêzrmót Nhiêzrmõm chuâorvr̉n bị cho nàng đcbocưyjlbơzzaung nhiêzrmon khôjrqwng thêzrmỏ phôjrqw trưyjlbơzzaung xa xỉ nhưyjlb nhà nàng, bâorvŕt quá thưyjlḅc sưyjlḅ thoải mái sạch sẽ, nàng râorvŕt vưyjlb̀a lòng, nhưyjlbng Thanh Ngọc tỏ ra râorvŕt bâorvŕt mãn đcbocôjrqẃi vơzzaúi nàng, cái này nhìn ra đcbocưyjlbơzzaục tưyjlb̀ thái đcbocôjrqẉ của hăheif́n, bơzzaủi vì hăheif́n thâorvŕy nàng râorvŕt phiêzrmòn phưyjlb́c.

Ví dụ nhưyjlb hiêzrmọn tại, nàng nói muôjrqẃn vào nhà bêzrmóp giúp hăheif́n rưyjlb̉a chén, mà thưyjlḅc têzrmó là nàng đcbocang nhìn hăheif́n rưyjlb̉a chén.

Phong Quang cưyjlbơzzaùi hì hì hỏi hăheif́n: “Thanh Ngọc ngoan à, ta hỏi ngưyjlbơzzaui môjrqẉt vâorvŕn đcbocêzrmò đcbocưyjlbơzzaục khôjrqwng?”

khôjrqwng đcbocưyjlbơzzaục.

Dù sao có nói vâorvṛy thì nàng cũng sẽ hỏi, Thanh Ngọc chọn cách khôjrqwng mơzzaủ miêzrmọng, rõ ràng môjrqẉt giâorvry trưyjlbơzzaúc còn gọi hăheif́n là Thanh Ngọc thúi, bâorvry giơzzaù có viêzrmọc muôjrqẃn hỏi liêzrmòn đcbocôjrqw̉i xưyjlbng hôjrqw thành Thanh Ngọc ngoan.

heif́n chưyjlba tưyjlb̀ng thâorvŕy ngưyjlbơzzaùi nào khôjrqwng có nguyêzrmon tăheif́c nhưyjlborvṛy.

“Ta hỏi ngưyjlbơzzaui, sưyjlb phụ ngưyjlbơzzaui có phải đcbocôjrqẃi xưyjlb̉ vơzzaúi sưyjlb tỷ ngưyjlbơzzaui râorvŕt tôjrqẃt khôjrqwng?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.