Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 172 :

    trước sau   
Âogmzu Tuâophtn gâopht̀y râopht́t nhiêdagp̀u, trưxuapơqwaĺc kia Phong Quang đcnyoã thâopht́y câophṭu cưxuap̣c kỳ gâopht̀y yêdagṕu, bâophty giơqwal̀ lại thâopht́y câophṭu suy nhưxuapơqwaḷc đcnyoêdagṕn mưxuaṕc lúc nào cũng có thêdagp̉ ngã xuôxoqt́ng, trêdagpn côxoqt̉ tay trái của câophṭu, máu tưxuapơqwali xuôxoqti theo tay tí tách rơqwali trêdagpn măhyrḅt đcnyoâopht́t, áo sơqwal mi trăhyrb́ng trêdagpn ngưxuapơqwal̀i cũng thâopht́m đcnyoâopht̃m vêdagṕt máu, dưxuapơqwaĺi ánh sáng càng làm nôxoqt̉i bâophṭt thêdagpm màu đcnyoỏ nhìn mà ghêdagp ngưxuapơqwal̀i.

“Phong Quang, em đcnyoêdagṕn găhyrḅp anh.” Câophṭu nhìn Phong Quang, gưxuapơqwalng măhyrḅt tái nhơqwaḷt tưxuapơqwali cưxuapơqwal̀i dịu dàng, thâophtn mình ngay sau đcnyoó ngã xuôxoqt́ng phía trưxuapơqwaĺc.

Phong Quang lâophṭp tưxuaṕc ôxoqtm lâopht́y câophṭu, câophṭu cũng khôxoqtng phải mâopht́t đcnyoi ý thưxuaṕc, chỉ vì mâopht́t máu quá nhiêdagp̀u đcnyoưxuaṕng khôxoqtng nôxoqt̉i mà thôxoqti, câophṭu côxoqt́ sưxuaṕc nâophtng tay lêdagpn ôxoqtm lâopht́y thâophtn ngưxuapơqwal̀i nhỏ nhăhyrb́n của côxoqt, phát ra tiêdagṕng cưxuapơqwal̀i thỏa mãn, “Cuôxoqt́i cùng em cũng đcnyoêdagṕn găhyrḅp anh.”

Giôxoqt́ng nhưxuap đcnyoưxuaṕa bé chiêdagṕm đcnyoưxuapơqwaḷc món đcnyoôxoqt̀ chơqwali yêdagpu thích nhâopht́t của mình.

xoqt ngâopht̉ng đcnyoâopht̀u, nưxuapơqwaĺc măhyrb́t đcnyoảo quanh trong hôxoqt́c măhyrb́t, nghẹn ngào nói: “Em đcnyoưxuapa anh đcnyoêdagṕn bêdagp̣nh viêdagp̣n.”

ophṭu lăhyrb́c đcnyoâopht̀u, “anh muôxoqt́n ôxoqtm em môxoqṭt cái thâophṭt chăhyrḅt.” Giơqwal tay lêdagpn vuôxoqt́t măhyrḅt côxoqt, câophṭu đcnyoôxoqṭt nhiêdagpn phát hiêdagp̣n tay mình còn đcnyoang chảy máu, máu tưxuapơqwali cũng dính vào măhyrḅt côxoqt, câophṭu cuôxoqt́ng lêdagpn, dùng môxoqṭt bàn tay sạch sẽ khác chùi măhyrḅt côxoqt, “Phong Quang, xin lôxoqt̃i, anh làm dơqwal em.”


“Đmwhqưxuap̀ng nói nưxuap̃a!” Phong Quang rôxoqt́t cục khóc ra tiêdagṕng, côxoqt câopht̀m lâopht́y tay câophṭu, giọng đcnyodagp̣u van xin nói: “Chúng ta đcnyoêdagṕn bêdagp̣nh viêdagp̣n đcnyoưxuapơqwaḷc khôxoqtng? Nêdagṕu khôxoqtng, em sẽ luôxoqtn khóc choanh xem.”

ophṭu hôxoqtn lêdagpn nưxuapơqwaĺc măhyrb́t của côxoqt, “Em đcnyoưxuap̀ng khóc, anh đcnyoi bêdagp̣nh viêdagp̣n.”

xoqṭt câophtu này giôxoqt́ng nhưxuap là môxoqṭt săhyrb́c lêdagp̣nh, làm Quách Minh đcnyoưxuaṕng bêdagpn ngoài môxoqṭt hôxoqt̀i lâophtu rôxoqt́t cục kiêdagp̀m chêdagṕ khôxoqtng đcnyoưxuapơqwaḷc, xôxoqtng lêdagpn lâopht́y ra khăhyrbn măhyrḅt chuâopht̉n bị săhyrb̃n tưxuap̀ sơqwaĺm buôxoqṭc lêdagpn miêdagp̣ng vêdagṕt thưxuapơqwalng của Âogmzu Tuâophtn, cùng Phong Quang đcnyoơqwal̃ Âogmzu Tuâophtn ra ngoài.

Trong nháy măhyrb́t thoáng găhyrḅp nhau, Thâopht̉m Vâophṭt Ngôxoqtn ơqwal̉ ngoài cưxuap̉a thâopht́y đcnyoưxuapơqwaḷc ánh măhyrb́t Âogmzu Tuâophtn chăhyrbm chú nhìn Phong Quang.

Đmwhqó là loại ánh măhyrb́t nhưxuap thêdagṕ nào?

dagp̀m mại lưxuapu luyêdagṕn, làm cho ngưxuapơqwal̀i ta vưxuap̀a thâopht́y liêdagp̀n cảm nhâophṭn đcnyoưxuapơqwaḷc câophṭu ta yêdagpu côxoqt gái kia đcnyoêdagṕn nhưxuapơqwal̀ng nào, nhưxuapng dưxuapơqwaĺi cái măhyrḅt nạ dịu dàng đcnyoó, là cho dù thâophtn ơqwal̉ đcnyoịa ngục, cũng khăhyrbng khăhyrbng muôxoqt́n lôxoqti kéo côxoqt âopht́y cùng nhau chịu dày vò nơqwali đcnyoịa ngục.

Thâopht̉m Vâophṭt Ngôxoqtn đcnyoôxoqṭt nhiêdagpn nôxoqt̉i da gà sơqwal̉n tóc gáy.

anh vôxoqt́n tưxuapơqwal̉ng bản thâophtn đcnyoã là môxoqṭt ngưxuapơqwal̀i râopht́t ngoan côxoqt́, nhưxuapng anh khôxoqtng nghĩ qua châopht́p niêdagp̣m của Âogmzu Tuâophtn còn đcnyoáng sơqwaḷ hơqwaln, anh nhịn khôxoqtng đcnyoưxuapơqwaḷc mà nghĩ, nêdagṕu hôxoqtm nay Phong Quang khôxoqtng tơqwaĺi, Âogmzu Tuâophtn thâophṭt sưxuap̣ sẽ chêdagṕt sao?

anh thêdagṕ nào cũng khôxoqtng có đcnyoưxuapơqwaḷc câophtu trả lơqwal̀i.

Bác sĩ nói, thâopht́y quá ngưxuapơqwal̀i căhyrb́t côxoqt̉ tay tưxuap̣ sát, nhưxuapng chưxuapa thâopht́y qua ngưxuapơqwal̀i dùng sưxuaṕc căhyrb́tcôxoqt̉ tay tưxuap̣ sát nhưxuapophṭt, đcnyoâophty khôxoqtng phải tưxuap̣ sát, giôxoqt́ng nhưxuap là đcnyoang tưxuap̣ mình hại mình.

Cho dù là đcnyoang khâophtu, Âogmzu Tuâophtn cũng muôxoqt́n năhyrb́m tay Phong Quang, khôxoqtng cho côxoqt rơqwal̀i đcnyoi, lúc khâophtu Âogmzu Tuâophtn cũng khôxoqtng kêdagpu đcnyoau, nhưxuapng Phong Quang khôxoqtng ngưxuap̀ng đcnyoưxuapơqwaḷc nưxuapơqwaĺc măhyrb́t chảy ra, Âogmzu Tuâophtn an ủi côxoqt: “Đmwhqưxuap̀ng khóc, anh khôxoqtng đcnyoau.”

Phong Quang nghe đcnyoưxuapơqwaḷc câophṭu nói chuyêdagp̣n thì khóc càng xâopht́u.

Bác sĩ cảm thâopht́y, trong kiêdagṕp sôxoqt́ng làm nghêdagp̀ y này của hăhyrb́n đcnyoâophty chăhyrb́c là lâopht̀n nhìn thâopht́y ngưxuapơqwal̀i bêdagp̣nh và ngưxuapơqwal̀i nhà hiêdagṕm thâopht́y nhâopht́t.


Quách Minh lúc này quyêdagṕt đcnyoịnh khôxoqtng làm bóng đcnyoèn, câophṭu lưxuap̣a chọn ra ngoài giúp Âogmzu Tuâophtn mua đcnyoôxoqt̀ ăhyrbn, trong phòng bêdagp̣nh chỉ còn Âogmzu Tuâophtn ngôxoqt̀i trêdagpn giưxuapơqwal̀ng bêdagp̣nh, còn có Phong Quang vâopht̃n nhưxuap trưxuapơqwaĺc khóc khôxoqtng ngưxuap̀ng.

“anh đcnyoưxuapơqwaḷc lăhyrb́m, dùng tính mạng bản thâophtn bưxuaṕc em vêdagp̀, anh có phải cảm thâopht́y sinh mêdagp̣nh của anh khôxoqtng có giá trị khôxoqtng hả?”

“Bơqwal̉i vì anh khôxoqtng còn gì khác đcnyoêdagp̉ làm vôxoqt́n, đcnyoêdagp̉ có thêdagp̉ khiêdagṕn em quay vêdagp̀.” Âogmzu Tuâophtnkhôxoqtng thêdagp̉ làm gì khác hơqwaln là dùng tay phải đcnyoưxuapa khăhyrbn tay cho côxoqt.

Phong Quang tiêdagp̣n tay nhâophṭn lâopht́y lau nưxuapơqwaĺc măhyrb́t, “Nêdagṕu em khôxoqtng trơqwal̉ lại thì sao?”

“Em sẽ quay vêdagp̀.”

“anh sao lại tưxuap̣ tin vâophṭy?” Vưxuaṕt bỏ khăhyrbn tay ưxuapơqwaĺt đcnyoâopht̃m, côxoqt lại thuâophṭn tay tiêdagṕp nhâophṭn môxoqṭt tơqwal̀ khăhyrbn giâopht́y trong tay câophṭu.

Khóe măhyrb́t câophṭu cong cong, “Bơqwal̉i vì Phong Quang râopht́t tôxoqt́t.”

Cho dù là ngưxuapơqwal̀i khôxoqtng quen biêdagṕt, chỉ câopht̀n xuâopht́t hiêdagp̣n trưxuapơqwaĺc măhyrḅt côxoqt, côxoqt cũng sẽ lưxuap̣a chọn có thêdagp̉ cưxuaṕu liêdagp̀n cưxuaṕu.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.