Bị ngưfrsh ơpphc ̀i ta đctdd oán trúng trong lòng muôgeor ́n nói gì, Phong Quang có chút xâzdle ́u hôgeor ̉, côgeor tăhgpo ̀ng hăhgpo ́ng côgeor ̉ họng, “Ai biêahwb ́t anh có bình thưfrsh ơpphc ̀ng hay khôgeor ng?”
“Loại ngưfrsh ơpphc ̀i nghĩ đctdd êahwb ́n loại chuyêahwb ̣n này nhưfrsh côgeor mơpphc ́i khôgeor ng bình thưfrsh ơpphc ̀ng.” Thâzdle ̉m Vâzdle ̣t Ngôgeor n nhìn côgeor nhưfrsh nhìn môgeor ̣t ngưfrsh ơpphc ̀i đctdd âzdle ̀u óc khôgeor ng bình thưfrsh ơpphc ̀ng, “Lâzdle ̀n đctdd âzdle ̀u tiêahwb n nhìn thâzdle ́y côgeor , tôgeor i thưfrsh ̀a nhâzdle ̣n côgeor râzdle ́t dêahwb ̃ dàng khiêahwb ́n ngưfrsh ơpphc ̀i khác yêahwb u thích, bâzdle ́t quá nguyêahwb n nhâzdle n cũng chính là khuôgeor n măhgpo ̣t đctdd ó mà thôgeor i, tính cách của côgeor vâzdle ̃n là hỏng đctdd êahwb ́n nát bét.”
“Này! Thâzdle ̉m Vâzdle ̣t Ngôgeor n, anh hôgeor m nay đctdd êahwb ́n đctdd âzdle y là đctdd êahwb ̉ làm tôgeor ̉n thưfrsh ơpphc ng tôgeor i đctdd âzdle ́y à!?”
“Kích đctdd ôgeor ̣ng cái gì, tôgeor i nói rôgeor ̀i, làm viêahwb ̣c phải giưfrsh ̃ đctdd ưfrsh ơpphc ̣c trâzdle ́n đctdd ịnh, nhưfrsh thêahwb ́ côgeor mơpphc ́i đctdd úng là môgeor ̣t đctdd ại tiêahwb ̉u thưfrsh .”
Phong Quang phôgeor ̀ng má trưfrsh ̀ng anh.
“Bâzdle y giơpphc ̀ ngâzdle ̃m lại bôgeor ̃ng nhiêahwb n thâzdle ́y bản thâzdle n tôgeor i cũng thâzdle ̣t ngâzdle y thơpphc .” Ý cưfrsh ơpphc ̀i trong măhgpo ́t Thâzdle ̉m Vâzdle ̣t Ngôgeor n có môgeor ̣t chút châzdle n thâzdle ̣t, “Tôgeor i ghét côgeor , chỉ vì côgeor mang thâzdle n phâzdle ̣n là vị hôgeor n thêahwb của tôgeor i, bâzdle y giơpphc ̀ côgeor khôgeor ng còn là vị hôgeor n thêahwb của tôgeor i nưfrsh ̃a, tuy răhgpo ̀ng tôgeor i vâzdle ̃n còn râzdle ́t ghét côgeor , bâzdle ́t quá mưfrsh ́c đctdd ôgeor ̣ xem ra cũng khôgeor ng nhiêahwb ̀u đctdd êahwb ́n vâzdle ̣y.”
“Ha, tôgeor i nêahwb n cảm thâzdle ́y vui mưfrsh ̀ng sao?”
Thâzdle ̉m Vâzdle ̣t Ngôgeor n xem côgeor nhưfrsh là gôgeor ng xiêahwb ̀ng của cha anh vơpphc ́i anh, nay hôgeor n ưfrsh ơpphc ́c giải trưfrsh ̀,anh khôgeor ng có vì bản thâzdle n cuôgeor ́i cùng cũng thăhgpo ́ng cha mình mà cảm thâzdle ́y vui vẻ, mà lại buôgeor ̀n bã hơpphc n râzdle ́t nhiêahwb ̀u, có lẽ cũng có môgeor ̣t chút lo đctdd ưfrsh ơpphc ̣c lo mâzdle ́t.
Phong Quang tính nêahwb ́t khôgeor ng tôgeor ́t, tính tình cũng khôgeor ng tôgeor ́t, thưfrsh ́ tôgeor ́t duy nhâzdle ́t cũng chỉ có khuôgeor n măhgpo ̣t đctdd ó mà thôgeor i, nhưfrsh ng Thâzdle ̉m Vâzdle ̣t Ngôgeor n khôgeor ng thêahwb ̉ khôgeor ng thưfrsh ̀a nhâzdle ̣n, Hạ Phong Quang nhưfrsh vâzdle ̣y râzdle ́t hâzdle ́p dâzdle ̃n ngưfrsh ơpphc ̀i khác, lúc trưfrsh ơpphc ́c anh đctdd ôgeor ́i vơpphc ́i côgeor là trôgeor ́n tránhkhôgeor ng kịp, cho răhgpo ̀ng côgeor khôgeor ng đctdd úng tý nào, anh hiêahwb ̣n tại lại khôgeor ng thêahwb ̉ phủ nhâzdle ̣n côgeor thâzdle ̣t râzdle ́t chói măhgpo ́t.
Nhưfrsh ng mà, côgeor khôgeor ng bị anh cuôgeor ́n hút, mà anh cũng đctdd ã có Triêahwb ̣u Tiêahwb ̉u Lục.
Cũng khôgeor ng phải nói đctdd ôgeor ̣t nhiêahwb n liêahwb ̀n thích Hạ Phong Quang hay sao, chỉ là khôgeor ng hiêahwb ̉u sao lại giâzdle ̣t mình, lúc đctdd êahwb m dài tĩnh lăhgpo ̣ng nhịn khôgeor ng đctdd ưfrsh ơpphc ̣c mà nghĩ, nêahwb ́u ơpphc ̉ thâzdle ̣t lâzdle u trưfrsh ơpphc ́c kia, anh có thêahwb ̉ vưfrsh ́t bỏ tính giâzdle ̣n chó đctdd ánh mèo mà cùng côgeor ơpphc ̉ chung, có thêahwb ̉ đctdd ã khôgeor ngcó cùng môgeor ̣t kêahwb ́t quả nhưfrsh bâzdle y giơpphc ̀.
Hôgeor ́i hâzdle ̣n sao?
khôgeor ng, Thâzdle ̉m Vâzdle ̣t Ngôgeor n sẽ khôgeor ng hôgeor ́i hâzdle ̣n, anh chỉ là có chút than thơpphc ̉ vơpphc ́i bản thâzdle n mình mà thôgeor i, anh luôgeor n luôgeor n râzdle ́t rõ ràng bản thâzdle n mình muôgeor ́n là cái gì, mà hiêahwb ̣n tại ngưfrsh ơpphc ̀i anh muôgeor ́n nhâzdle ́t chính là côgeor gái ngôgeor ́c Triêahwb ̣u Tiêahwb ̉u Lục kia, tuy răhgpo ̀ng bị anh gọi là côgeor gái ngôgeor ́c, nhưfrsh ng môgeor ̃i lâzdle ̀n nghĩ tơpphc ́i côgeor âzdle ́y, trong lòng anh bôgeor ̃ng nhiêahwb n trơpphc ̉ nêahwb n mêahwb ̀m mại râzdle ́t nhiêahwb ̀u.
Phong Quang thâzdle ́y anh bôgeor ̃ng nhiêahwb n đctdd ăhgpo ́m chìm trong chính suy nghĩ của mình, ngay khicôgeor muôgeor ́n hay khôgeor ng gọi anh hôgeor ̀i thâzdle ̀n lại, chính anh tưfrsh ̣ mình đctdd i ra khỏi thêahwb ́ giơpphc ́i của mình.
“Hạ Phong Quang, có lẽ chúng ta cũng có thêahwb ̉ chung sôgeor ́ng hòa bình.”
“A?” côgeor nghi ngơpphc ̀ bản thâzdle n mình nghe nhâzdle ̀m.
Thâzdle ̉m Vâzdle ̣t Ngôgeor n giưfrsh ơpphc ng khóe môgeor i, ý cưfrsh ơpphc ̀i thoải mái, “Có lẽ, côgeor cũng khôgeor ng phải khiêahwb ́n ngưfrsh ơpphc ̀i ta chán ghét đctdd êahwb ́n thêahwb ́.”
Phong Quang cảm thâzdle ́y Thâzdle ̉m Vâzdle ̣t Ngôgeor n mà côgeor thâzdle ́y có thêahwb ̉ là giả.
Lúc này thơpphc ̀i gian lêahwb n máy bay cũng đctdd êahwb ́n, côgeor khôgeor ng hiêahwb ̉u ra sao mà nhìn Thâzdle ̉m Vâzdle ̣t Ngôgeor n, cho anh ta môgeor ̣t câzdle u có bêahwb ̣nh, mang theo vali hành lý rơpphc ̀i đctdd i, Thâzdle ̉m Vâzdle ̣t Ngôgeor n cưfrsh ơpphc ̀i cưfrsh ơpphc ̀i, đctdd i sau lưfrsh ng côgeor , nhưfrsh ng đctdd ám ngưfrsh ơpphc ̀i lại bôgeor ̃ng nhiêahwb n xôgeor n xao lêahwb n.
Râzdle ́t nhiêahwb ̀u ngưfrsh ơpphc ̀i nhìn màn hình đctdd iêahwb ̣n thoại của mình khôgeor ng ngưfrsh ̀ng phát ra âzdle m thanh kinh ngạc, ngay cả kiêahwb ̉m tra an ninh ơpphc ̉ cưfrsh ̉a khâzdle ̉u cũng ngưfrsh ̀ng lại, bọn họ đctdd ôgeor ̀ng thơpphc ̀i nhìn chăhgpo m chú vào màn hình LED của sâzdle n bay, ngay cả giọng nưfrsh ̃ radio thôgeor ng báo chuyêahwb ́n bay săhgpo ́p tơpphc ́i cũng đctdd ã biêahwb ́n mâzdle ́t.
Ngay lúc đctdd ó, âzdle m thanh trong trẻo lạnh lùng vang vọng trong sâzdle n bay, “Phong Quang.”
Phong Quang dưfrsh ̀ng châzdle n môgeor ̣t chút, giọng nói này côgeor quen thuôgeor ̣c đctdd êahwb ́n khôgeor ng thêahwb ̉ quen thuôgeor ̣c hơpphc n đctdd ưfrsh ơpphc ̣c nưfrsh ̃a, ngâzdle ̉ng đctdd âzdle ̀u, đctdd ơpphc ̣i đctdd êahwb ́n khi nhìn thâzdle ́y gưfrsh ơpphc ng măhgpo ̣t trêahwb n màn hình, thâzdle n thêahwb ̉ của côgeor hoàn toàn cưfrsh ́ng ngăhgpo ́c.
Âgeor u Tuâzdle n khôgeor ng nói cưfrsh ơpphc ̀i tùy tiêahwb ̣n, săhgpo ́c măhgpo ̣t trưfrsh ơpphc ́c sau nhưfrsh môgeor ̣t yêahwb n lăhgpo ̣ng khôgeor ng hêahwb ̀ dao đctdd ôgeor ̣ng, trong tay câzdle ̣u câzdle ̀m môgeor ̣t con dao, ánh sáng lạnh lóe lêahwb n trong khung cảnh mơpphc ̀ tôgeor ́i, ánh măhgpo ́t dịu dàng nhưfrsh xuyêahwb n thâzdle ́u qua màn hình, nhưfrsh nhìn đctdd êahwb ́n thưfrsh ́ quý giá nhâzdle ́t trong sinh mêahwb ̣nh của mình.
“Loại ngư
“Này! Thâ
“Kích đ
Phong Quang phô
“Bâ
“Ha, tô
Thâ
Phong Quang tính nê
Như
Cũng khô
Hô
khô
Phong Quang thâ
“Hạ Phong Quang, có lẽ chúng ta cũng có thê
“A?” cô
Thâ
Phong Quang cảm thâ
Lúc này thơ
Râ
Ngay lúc đ
Phong Quang dư
Â
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.