Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 170 :

    trước sau   
Bị ngưfrshơpphc̀i ta đctddoán trúng trong lòng muôgeoŕn nói gì, Phong Quang có chút xâzdléu hôgeor̉, côgeor tăhgpòng hăhgpóng côgeor̉ họng, “Ai biêahwb́t anh có bình thưfrshơpphc̀ng hay khôgeorng?”

“Loại ngưfrshơpphc̀i nghĩ đctddêahwb́n loại chuyêahwḅn này nhưfrsh côgeor mơpphći khôgeorng bình thưfrshơpphc̀ng.” Thâzdlẻm Vâzdlẹt Ngôgeorn nhìn côgeor nhưfrsh nhìn môgeoṛt ngưfrshơpphc̀i đctddâzdlèu óc khôgeorng bình thưfrshơpphc̀ng, “Lâzdlèn đctddâzdlèu tiêahwbn nhìn thâzdléy côgeor, tôgeori thưfrsh̀a nhâzdlẹn côgeor râzdlét dêahwb̃ dàng khiêahwb́n ngưfrshơpphc̀i khác yêahwbu thích, bâzdlét quá nguyêahwbn nhâzdlen cũng chính là khuôgeorn măhgpọt đctddó mà thôgeori, tính cách của côgeor vâzdlẽn là hỏng đctddêahwb́n nát bét.”

“Này! Thâzdlẻm Vâzdlẹt Ngôgeorn, anh hôgeorm nay đctddêahwb́n đctddâzdley là đctddêahwb̉ làm tôgeor̉n thưfrshơpphcng tôgeori đctddâzdléy à!?”

“Kích đctddôgeoṛng cái gì, tôgeori nói rôgeor̀i, làm viêahwḅc phải giưfrsh̃ đctddưfrshơpphc̣c trâzdlén đctddịnh, nhưfrsh thêahwb́ côgeor mơpphći đctddúng là môgeoṛt đctddại tiêahwb̉u thưfrsh.”

Phong Quang phôgeor̀ng má trưfrsh̀ng anh.

“Bâzdley giơpphc̀ ngâzdlẽm lại bôgeor̃ng nhiêahwbn thâzdléy bản thâzdlen tôgeori cũng thâzdlẹt ngâzdley thơpphc.” Ý cưfrshơpphc̀i trong măhgpót Thâzdlẻm Vâzdlẹt Ngôgeorn có môgeoṛt chút châzdlen thâzdlẹt, “Tôgeori ghét côgeor, chỉ vì côgeor mang thâzdlen phâzdlẹn là vị hôgeorn thêahwb của tôgeori, bâzdley giơpphc̀ côgeor khôgeorng còn là vị hôgeorn thêahwb của tôgeori nưfrsh̃a, tuy răhgpòng tôgeori vâzdlẽn còn râzdlét ghét côgeor, bâzdlét quá mưfrsh́c đctddôgeoṛ xem ra cũng khôgeorng nhiêahwb̀u đctddêahwb́n vâzdlẹy.”


“Ha, tôgeori nêahwbn cảm thâzdléy vui mưfrsh̀ng sao?”

Thâzdlẻm Vâzdlẹt Ngôgeorn xem côgeor nhưfrsh là gôgeorng xiêahwb̀ng của cha anh vơpphći anh, nay hôgeorn ưfrshơpphćc giải trưfrsh̀,anh khôgeorng có vì bản thâzdlen cuôgeoŕi cùng cũng thăhgpóng cha mình mà cảm thâzdléy vui vẻ, mà lại buôgeor̀n bã hơpphcn râzdlét nhiêahwb̀u, có lẽ cũng có môgeoṛt chút lo đctddưfrshơpphc̣c lo mâzdlét.

Phong Quang tính nêahwb́t khôgeorng tôgeoŕt, tính tình cũng khôgeorng tôgeoŕt, thưfrsh́ tôgeoŕt duy nhâzdlét cũng chỉ có khuôgeorn măhgpọt đctddó mà thôgeori, nhưfrshng Thâzdlẻm Vâzdlẹt Ngôgeorn khôgeorng thêahwb̉ khôgeorng thưfrsh̀a nhâzdlẹn, Hạ Phong Quang nhưfrshzdlẹy râzdlét hâzdlép dâzdlẽn ngưfrshơpphc̀i khác, lúc trưfrshơpphćc anh đctddôgeoŕi vơpphći côgeor là trôgeoŕn tránhkhôgeorng kịp, cho răhgpòng côgeor khôgeorng đctddúng tý nào, anh hiêahwḅn tại lại khôgeorng thêahwb̉ phủ nhâzdlẹn côgeor thâzdlẹt râzdlét chói măhgpót.

Nhưfrshng mà, côgeor khôgeorng bị anh cuôgeoŕn hút, mà anh cũng đctddã có Triêahwḅu Tiêahwb̉u Lục.

Cũng khôgeorng phải nói đctddôgeoṛt nhiêahwbn liêahwb̀n thích Hạ Phong Quang hay sao, chỉ là khôgeorng hiêahwb̉u sao lại giâzdlẹt mình, lúc đctddêahwbm dài tĩnh lăhgpọng nhịn khôgeorng đctddưfrshơpphc̣c mà nghĩ, nêahwb́u ơpphc̉ thâzdlẹt lâzdleu trưfrshơpphćc kia, anh có thêahwb̉ vưfrsh́t bỏ tính giâzdlẹn chó đctddánh mèo mà cùng côgeor ơpphc̉ chung, có thêahwb̉ đctddã khôgeorngcó cùng môgeoṛt kêahwb́t quả nhưfrshzdley giơpphc̀.

geoŕi hâzdlẹn sao?

khôgeorng, Thâzdlẻm Vâzdlẹt Ngôgeorn sẽ khôgeorng hôgeoŕi hâzdlẹn, anh chỉ là có chút than thơpphc̉ vơpphći bản thâzdlen mình mà thôgeori, anh luôgeorn luôgeorn râzdlét rõ ràng bản thâzdlen mình muôgeoŕn là cái gì, mà hiêahwḅn tại ngưfrshơpphc̀i anh muôgeoŕn nhâzdlét chính là côgeor gái ngôgeoŕc Triêahwḅu Tiêahwb̉u Lục kia, tuy răhgpòng bị anh gọi là côgeorgái ngôgeoŕc, nhưfrshng môgeor̃i lâzdlèn nghĩ tơpphći côgeor âzdléy, trong lòng anh bôgeor̃ng nhiêahwbn trơpphc̉ nêahwbn mêahwb̀m mại râzdlét nhiêahwb̀u.

Phong Quang thâzdléy anh bôgeor̃ng nhiêahwbn đctddăhgpóm chìm trong chính suy nghĩ của mình, ngay khicôgeor muôgeoŕn hay khôgeorng gọi anh hôgeor̀i thâzdlèn lại, chính anh tưfrsḥ mình đctddi ra khỏi thêahwb́ giơpphći của mình.

“Hạ Phong Quang, có lẽ chúng ta cũng có thêahwb̉ chung sôgeoŕng hòa bình.”

“A?” côgeor nghi ngơpphc̀ bản thâzdlen mình nghe nhâzdlèm.

Thâzdlẻm Vâzdlẹt Ngôgeorn giưfrshơpphcng khóe môgeori, ý cưfrshơpphc̀i thoải mái, “Có lẽ, côgeor cũng khôgeorng phải khiêahwb́n ngưfrshơpphc̀i ta chán ghét đctddêahwb́n thêahwb́.”

Phong Quang cảm thâzdléy Thâzdlẻm Vâzdlẹt Ngôgeorn mà côgeor thâzdléy có thêahwb̉ là giả.

Lúc này thơpphc̀i gian lêahwbn máy bay cũng đctddêahwb́n, côgeor khôgeorng hiêahwb̉u ra sao mà nhìn Thâzdlẻm Vâzdlẹt Ngôgeorn, cho anh ta môgeoṛt câzdleu có bêahwḅnh, mang theo vali hành lý rơpphc̀i đctddi, Thâzdlẻm Vâzdlẹt Ngôgeorn cưfrshơpphc̀i cưfrshơpphc̀i, đctddi sau lưfrshng côgeor, nhưfrshng đctddám ngưfrshơpphc̀i lại bôgeor̃ng nhiêahwbn xôgeorn xao lêahwbn.

zdlét nhiêahwb̀u ngưfrshơpphc̀i nhìn màn hình đctddahwḅn thoại của mình khôgeorng ngưfrsh̀ng phát ra âzdlem thanh kinh ngạc, ngay cả kiêahwb̉m tra an ninh ơpphc̉ cưfrsh̉a khâzdlẻu cũng ngưfrsh̀ng lại, bọn họ đctddôgeor̀ng thơpphc̀i nhìn chăhgpom chú vào màn hình LED của sâzdlen bay, ngay cả giọng nưfrsh̃ radio thôgeorng báo chuyêahwb́n bay săhgpóp tơpphći cũng đctddã biêahwb́n mâzdlét.

Ngay lúc đctddó, âzdlem thanh trong trẻo lạnh lùng vang vọng trong sâzdlen bay, “Phong Quang.”

Phong Quang dưfrsh̀ng châzdlen môgeoṛt chút, giọng nói này côgeor quen thuôgeoṛc đctddêahwb́n khôgeorng thêahwb̉ quen thuôgeoṛc hơpphcn đctddưfrshơpphc̣c nưfrsh̃a, ngâzdlẻng đctddâzdlèu, đctddơpphc̣i đctddêahwb́n khi nhìn thâzdléy gưfrshơpphcng măhgpọt trêahwbn màn hình, thâzdlen thêahwb̉ của côgeor hoàn toàn cưfrsh́ng ngăhgpóc.

Âgeoru Tuâzdlen khôgeorng nói cưfrshơpphc̀i tùy tiêahwḅn, săhgpóc măhgpọt trưfrshơpphćc sau nhưfrshgeoṛt yêahwbn lăhgpọng khôgeorng hêahwb̀ dao đctddôgeoṛng, trong tay câzdlẹu câzdlèm môgeoṛt con dao, ánh sáng lạnh lóe lêahwbn trong khung cảnh mơpphc̀ tôgeoŕi, ánh măhgpót dịu dàng nhưfrsh xuyêahwbn thâzdléu qua màn hình, nhưfrsh nhìn đctddêahwb́n thưfrsh́ quý giá nhâzdlét trong sinh mêahwḅnh của mình.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.