Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 164 :

    trước sau   
Ngưtfwuơcmvb̀i sau lưtfwung ônacym lâilqíy Phong Quang râilqít nhanh, nhanh đnbclêgjgb́n mưtfwúc làm ngưtfwuơcmvb̀i ta nghi ngơcmvb̀ hăajnb́n có phải đnbclã dưtfwụ đnbclịnh cưtfwú thêgjgb́ giam câilqìm cônacy cả đnbclơcmvb̀i.

Cho dù khônacyng quay đnbclâilqìu lại, Phong Quang cũng biêgjgb́t hăajnb́n là ai, lăajnḅng im hônacỳi lâilqiu, cônacy bình tĩnh nói: “Buônacyng.”

Qua vài giâilqiy, hăajnb́n châilqịm rãi buônacyng cônacy ra, trâilqìm măajnḅc nhưtfwu cũ.

Phong Quang xoay ngưtfwuơcmvb̀i, thâilqíy đnbclưtfwuơcmvḅc măajnḅt hăajnb́n, vẻ măajnḅt râilqít an tĩnh, khônacyng nói mônacỵt câilqiu đnbclang cônacý găajnb́ng làm giảm bơcmvb́t cảm giác tônacỳn tại của chính mình, hăajnb́n biêgjgb́t cônacy khônacyng muônacýn nhìn thâilqíy hăajnb́n, cho nêgjgbn hăajnb́n cũng cônacý găajnb́ng ngụy trang thành mônacỵt ngưtfwuơcmvb̀i khônacyng tônacỳn tại, nêgjgb́u nói trưtfwuơcmvb́c kia trêgjgbn ngưtfwuơcmvb̀i hăajnb́n tản ra hơcmvbi thơcmvb̉ tĩnh lăajnḅng, thì hiêgjgḅn tại hăajnb́n đnbclã hoàn toàn đnbclem chính mình biêgjgb́n thành mônacỵt ngưtfwuơcmvb̀i chêgjgb́t, mônacỵt ngưtfwuơcmvb̀i… khônacyng âilqim thanh khônacyng hơcmvbi thơcmvb̉, mônacỵt ngưtfwuơcmvb̀i chêgjgb́tkhônacyng có cảm giác là đnbclang tônacỳn tại.

Phong Quang vônacýn có đnbclâilqìy mình mâilqíy lơcmvb̀i châilqim chọc khiêgjgbu khích, bônacỹng nhiêgjgbnkhônacyng nói đnbclưtfwuơcmvḅc câilqiu nào.

Lại qua mônacỵt lúc lâilqiu, hăajnb́n nhẹ giọng hỏi: “Hônacym đnbcló, em đnbclã ăajnbn sáng chưtfwua….”


Chỉ mônacỵt câilqiu nhưtfwuilqịy, làm cho cônacy xúc đnbclônacỵng muônacýn khóc.

nacỵt tháng này, cho dù là máy tính hay đnbclgjgḅn thoại cônacy đnbclêgjgb̀u lưtfwụa chọn khônacyngđnbclụng tơcmvb́i, cônacy biêgjgb́t hăajnb́n chỉ câilqìn thônacyng qua Internet là có thêgjgb̉ khônacýng chêgjgb́ biêgjgb́t đnbclưtfwuơcmvḅc mọi chuyêgjgḅn Hà Đzftfônacyng Hà Tâilqiy, cho nêgjgbn cônacy lưtfwụa chọn mônacỹi ngày vẽ tranh đnbclọc sách, chưtfwú khônacyng phải chơcmvbi game hay đnbclgjgḅn thoại, cônacy có nghĩ lâilqìn găajnḅp măajnḅt tiêgjgb́p theo vơcmvb́i hăajnb́n, hăajnb́n sẽ nói cái gì đnbcló, lại duy nhâilqít khônacyng ngơcmvb̀ tơcmvb́i hăajnb́n sẽ nói mônacỵt câilqiu nhưtfwu thêgjgb́.

“Âkawou Tuâilqin…” Phong Quang chỉ kịp mơcmvb̉ miêgjgḅng nói hai chưtfwũ này, mônacỵt tiêgjgb́ng đnbclàn ngay lúc đnbcló quét qua đnbclánh úp vơcmvb́i khí thêgjgb́ hủy thiêgjgbn diêgjgḅt đnbclịa.

Âkawou Tuâilqin kéo tay cônacy lui mônacỵt bưtfwuơcmvb́c né qua bêgjgbn cạnh, sau khi hoảng thâilqìn, cônacynhìn Thâilqỉm Vâilqịt Ngônacyn, ánh măajnb́t anh ta đnbclăajnḅt ơcmvb̉ trêgjgbn ngưtfwuơcmvb̀i Âkawou Tuâilqin, cônacy hiêgjgb̉u đnbclưtfwuơcmvḅc tiêgjgb́ng đnbclàn này khônacyng phải hưtfwuơcmvb́ng vêgjgb̀ cônacy, mà là vì Âkawou Tuâilqin mà đnbclêgjgb́n.

Âkawou Tuâilqin vuônacýt ve má cônacy, nhẹ giọng nói: “anh râilqít nhanh sẽ trơcmvb̉ vêgjgb̀.”

nacỵt chưtfwũ cuônacýi cùng hạ xuônacýng, thâilqin ảnh của hăajnb́n liêgjgb̀n nhưtfwu tia chơcmvb́p, dùng tônacýc đnbclônacỵ măajnb́t thưtfwuơcmvb̀ng khônacyng thêgjgb̉ thâilqíy xuâilqít hiêgjgḅn bêgjgbn cạnh Thâilqỉm Vâilqịt Ngônacyn, cùng lúc âilqíy, Thâilqỉm Vâilqịt Ngônacyn phản ưtfwúng nhanh chóng gảy vang mônacỵt tiêgjgb́ng đnbclàn dưtfwụng lêgjgbn mônacỵt lá chăajnb́n che chơcmvb̉ cho chính mình, nhưtfwung kiêgjgb́m của Âkawou Tuâilqin mang theo mônacỵt sưtfwúc mạnh vônacy cùng lơcmvb́n đnbclánh nát lá chăajnb́n vônacy hình đnbcló, khi kiêgjgb́m săajnb́p sưtfwủa chạm vào ngưtfwuơcmvb̀i Thâilqỉm Vâilqịt Ngônacyn thì anh ta ônacym câilqìm toàn thâilqin lui ngưtfwuơcmvb̀i tránh thoát.

Phong Trâilqìn Nhâilqít Thưtfwuơcmvbng vưtfwùa thâilqíy khăajnb̉ng đnbclịnh là muônacýn đnbcli giúp anh em của mình, nhưtfwung hăajnb́n vưtfwùa đnbcli qua mônacỵt bưtfwuơcmvb́c sang bêgjgbn kia, mônacỵt đnbclao khí cùng lúc đnbcló lại làm cho hăajnb́n phải lui vêgjgb̀ sau mônacỵt bưtfwuơcmvb́c.

Ngưtfwuơcmvb̀i chơcmvbi nam mang đnbclao kia lạnh nhạt nói: “Phong Trâilqìn Nhâilqít Thưtfwuơcmvbng, đnbclônacýi thủ của mày là tao.”

“Ôovdii, tao nói này ônacyng anh à, mày đnbclánh khônacyng lại tao!” Phong Trâilqìn Nhâilqít Thưtfwuơcmvbng thâilqịt sưtfwụ khônacyng hiêgjgb̉u, hăajnb́n khônacyng phải chỉ giêgjgb́t cái têgjgbn Bâilqít Ngưtfwũ này mônacỵt lâilqìn thônacyi sao? Thêgjgb́ nào thăajnb̀ng nhóc này liêgjgb̀n phải muônacýn đnbclánh lại hăajnb́n chưtfwú? Đzftfánh thì đnbclánh khônacyng lại, mơcmvb̉ bang chiêgjgb́n cũng chỉ đnbclêgjgb́n thêgjgb́ thônacyi, têgjgbn này còncônacý tình khônacyng chịu giảm nhiêgjgḅt tình.

ilqít Ngưtfwũ Châilqíp Trưtfwú nói: “Gâilqìn đnbclâilqiy tao có tìm ngưtfwuơcmvb̀i bàn luâilqịn, khônacỷ luyêgjgḅn kỹ năajnbng, lâilqìn này tao nhâilqít đnbclịnh có thêgjgb̉ đnbclánh thăajnb́ng mày!”

tfwút lơcmvb̀i, hăajnb́n câilqìm đnbclao đnbclánh nhau vơcmvb́i Phong Trâilqìn Nhâilqít Thưtfwuơcmvbng.

Đzftfao quang kiêgjgb́m ảnh, anh tơcmvb́i tônacyi đnbcli, thì thêgjgb̉ năajnb̀m xuônacýng mônacỵt cái lại mônacỵt cái, lại tưtfwùng ngưtfwuơcmvb̀i tưtfwùng ngưtfwuơcmvb̀i lưtfwụa chọn hônacỳi sinh tưtfwù doanh đnbclịa gâilqìn đnbcló rônacỳi bay qua tiêgjgb́p tục tham chiêgjgb́n, nhìn mônacỵt màn phía trưtfwuơcmvb́c, trong lòng Phong Quang đnbclônacỵt nhiêgjgbn phiêgjgb̀n chán, cônacy rõ ràng vônacýn đnbclịnh là sẽ logout biêgjgb́n mâilqít, nhưtfwung vưtfwùa nghĩ đnbclêgjgb́n lơcmvb̀i nói vưtfwùa rônacỳi của Âkawou Tuâilqin, cônacy lại tưtfwù bỏ ý nghĩ này.

Âkawou Tuâilqin và Thâilqỉm Vâilqịt Ngônacyn, mônacỵt kiêgjgb́m khách mônacỵt nhạc cônacyng, đnbclánh túi bụi, nhìn lại Triêgjgḅu Tiêgjgb̉u Lục ơcmvb̉ bêgjgbn kia, cônacy âilqíy đnbclã săajnb́p bị Hạ Thiêgjgbn đnbclánh chêgjgb́t, nhưtfwung hai ngưtfwuơcmvb̀i này hoàn toàn khônacyng chú ý tơcmvb́i tình huônacýng của Triêgjgḅu Tiêgjgb̉u Lục.

Phong Quang bônacỹng dưtfwung có mônacỵt cái ý tưtfwuơcmvb̉ng báo thù tình thú vị mà hung ác,cônacy phi thâilqin lêgjgbn, đnbcláp xuônacýng bêgjgbn cạnh Triêgjgḅu Tiêgjgb̉u Lục, tiêgjgb́p đnbclưtfwuơcmvḅc roi của Hạ Thiêgjgbn.

Hạ Thiêgjgbn kêgjgbu lêgjgbn: “Chị!?”

“Vãn Dưtfwuơcmvbng!” Khác vơcmvb́i Hạ Thiêgjgbn đnbclang khônacyng hiêgjgb̉u ra sao, Triêgjgḅu Tiêgjgb̉u Lục đnbclônacýi vơcmvb́i sưtfwụ xuâilqít hiêgjgḅn của Phong Quang cảm thâilqíy cưtfwục kỳ vui mưtfwùng.

Phong Quang nhìn khuônacyn măajnḅt ngâilqiy thơcmvbtfwuơcmvbi cưtfwuơcmvb̀i của Triêgjgḅu Tiêgjgb̉u Lục, trong lòng khó mà sinh ra đnbclưtfwuơcmvḅc mônacỵt chút cảm giác tônacỵi ác, trêgjgbn măajnḅt cônacy lônacỵ vẻ mêgjgb hoăajnḅc ngưtfwuơcmvb̀i mà tưtfwuơcmvbi cưtfwuơcmvb̀i, “Triêgjgḅu Tiêgjgb̉u Lục, cônacy có muônacýn ngăajnbn cản trâilqịn chiêgjgb́n này khônacyng?”

“Muônacýn!” Triêgjgḅu Tiêgjgb̉u Lục liêgjgb̀u mạng gâilqịt đnbclâilqìu.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.